Search This Blog

Saturday, November 24, 2018

Ông Siu Siu và Chú Tiều

Nguyễn Tường Thiết

Ông Siu Siu và chú Tiều là hai người Hoa sinh sống ở gần nhà tôi trong khu chung cư chợ An Đông Chợ Lớn. Ông Siu Siu là chủ một tiệm cơm gà rất nổi tiếng ở Sài Gòn trước năm 1975. Còn chú Tiều là một người làm công cho mẹ tôi.

Năm di cư 1954 mẹ và các anh chị tôi kẻ trước người sau lục tục vô Nam. Mẹ tôi mua một đơn vị trong chung cư chợ An Đông để ở và lấy chỗ buôn bán. Đơn vị ấy hai từng, từng dưới mẹ tôi mở tiệm bán cau khô, tên hiệu là Cẩm Lợi, từng trên mẹ con chúng tôi ở khá chen chúc vì diện tích căn nhà không rộng bao nhiêu. Bố tôi chê nhà vừa chật lại vừa gần chợ ồn nên không ở, chỉ thỉnh thoảng lắm mới tạt về. Trên đầu chúng tôi là lầu ba. Lầu ba thuộc một đơn vị gia cư khác. Tất cả những đơn vị ở trên lầu ba đều đi chung một cầu thang riêng, nằm bên hông đường Nguyễn Duy Dương. Căn nhà chúng tôi ở một góc trông ra hai mặt đường nên rất thuận tiện cho việc buôn bán của mẹ tôi. 

Nếu tôi chỉ nói cái số nhà 39 thì chắc chẳng một ai hình dung căn nhà của mẹ tôi nằm ở chỗ nào trong khu chợ An Đông. Nhưng nếu nói nó ở ngay sát cạnh quán cơm gà nổi tiếng Siu Siu thì có thể nhiều người hình dung ra ngay. Siu Siu là một quán cóc nằm sát bên hông nhà mẹ tôi. Ông Siu Siu khi mở quán này đã thương lượng với mẹ tôi câu điện từ trong nhà chúng tôi để thắp đèn trong quán, lại dùng cái vỉa hè ngay trước cửa nhà chúng tôi để đặt bàn ăn. Bù lại ông Siu Siu mỗi tháng trả cho cho mẹ tôi một khoản tiền. Trong suốt hai mươi năm trời chúng tôi ăn cơm gà trừ dần vào khoản tiền này, ăn nhiều phát ớn, đến độ tôi phải tự hỏi cơm gà Siu Siu thì ngon quái gì mà đông người đến ăn như thế. Mỗi buổi chiều từ trên ban công nhìn xuống dưới hè ở trước nhà tôi thường quan sát thực khách ăn ở phía dưới. Tôi nhận diện không biết bao nhiêu những khuôn mặt nổi tiếng, từ minh tinh tài tử, văn nhân nghệ sĩ cho đến những nhân vật chính trị và quân sự quan trọng của miền Nam, và tôi thường tự hỏi trong số những thực khách ấy có mấy ai biết là mình ngồi ăn ở ngay trước cửa căn nhà của mẹ tôi, bà Nhất Linh.

Chợ An Đông mỗi sáng họp rất sớm. Mới ba bốn giờ trời còn tối người ta đã sửa soạn họp chợ. Từ dưới nhà vẳng lên gác tiếng động lạch cạch của những người phu khuân vác đóng xếp những sạp hàng bầy trên mặt đường quanh chợ. Trong bao nhiêu năm tiếng lạch cạch đều đặn ấy đã thấm sâu vào trong giấc ngủ của chúng tôi. Đến khi tỉnh giấc thì tiếng ồn ào của chợ đã òa vỡ ở bên ngoài. Từ ban công lầu hai nhìn xuống dưới đường những chiếc bạt vải che mưa nắng dựng lên chi chít; qua những khoảng hở giữa hai cánh bạt là đầu và vai của những người đi chợ chen nhau qua lại giữa những sạp hàng. Đến trưa thì tiếng ồn tắt. Chợ vãn. Bạt che, sạp hàng thoắt cái biến mất, mặt đường quanh chợ bỗng vắng te, một vài con chó sục sạo trong đống rác. Trong cơn nóng hực của thành phố Sài Gòn chợ An Đông cũng theo người lịm vào giấc ngủ trưa. Trôi đi trong giấc ngủ nặng nề tôi nghe “lẹt xẹt lẹt xẹt” tiếng chổi quét uể oải của mấy người phu quét đường. Cho đến năm giờ thì chợ lại thức dậy bởi tiếng động lạch cạch bầy bàn của quán cơm gà Siu Siu.

Chiều đến khi cơn nắng đã dịu tôi thường bắc ghế ra ngồi ở ban công nơi mẹ tôi có trồng ở góc một cây hoa giấy, cành lá và hoa giấy đỏ leo trên một tấm lưới sắt thưa. Điếu thuốc lá Capstan trên môi tôi thường nhìn qua những bông hoa giấy ngắm cảnh chợ vãn từ trên cao. Phía bên kia đường Nguyễn Duy Dương là trường trung học Trí Dũng quét màu vôi đỏ, giờ tan trường những cô cậu học sinh Tàu trong bộ đồng phục xanh trắng cà vạt đỏ đi túa ra khỏi cổng. Trên hè lề đường ngay phía dưới ban công những thực khách của quán Siu Siu ngồi ăn uống ngon lành, trên mặt bàn ăn những chai lớn chai nhỏ bia Larue đầu cọp, bia “33”, những đĩa thịt gà trắng nuột nà, những bát cơm gà nóng bốc khói. Thỉnh thoảng tôi thấy mẹ tôi bước ra cửa gọi cơm để đãi khách và bao giờ cũng vậy ông chủ Siu Siu đích thân bưng cơm và thịt gà vào trong nhà cho mẹ tôi. Biết ý mẹ tôi ông luôn luôn mang vào một khẩu phần đặc biệt: một đĩa đùi gà được chặt rất khéo có thêm vài ba cái phao câu và một đĩa lòng gà gồm gan, mề, lòng, điểm mươi quả trứng bé bé xinh xinh màu vàng ngậy.

Mẹ tôi có cả một thế giới riêng của bà ở nhà dưới. Quanh bà là những người giúp việc. Một người lo việc cơm nước và một người chuyên làm việc nặng khuân vác cau. Trong số những người giúp việc ấy có bà Hai và chú Tiều là hai người mà tôi nhớ đến nhất mỗi khi hồi tưởng về căn nhà cũ của mẹ.

Bà Hai già lắm, đầu vấn khăn, miệng móm mém, người nhỏ thó, đi đứng lòm khòm vì lưng còng, có tật nói năng lung tung chẳng kiêng nể một ai vì thế ai cũng ngán bà. Mỗi tối bà có thể cong người nằm gọn lỏn như một con tôm trên mặt cái bàn cân. Vì vậy cái cân trở thành giường ngủ của bà.

Chú Tiều ở tuổi trung niên người Hoa, đầu hói, quanh năm mặc cái quần xà lỏn phô tấm thân lực lưỡng, nhưng chú lại bị bệnh khùng, suốt ngày nói năng lảm nhảm không thua bà Hai nhưng nói bằng tiếng Tàu chả ai hiểu chú nói gì. Không như bà Hai được mướn thường trực và ở luôn tại nhà, chú Tiều sống lây lất trong chợ, được mẹ tôi kêu tới mướn mỗi khi cần có người làm việc nặng. Sau này vì tội nghiệp muốn giúp đỡ thêm cho chú nên ngay cả những công việc nhẹ như xấy cau, sàng cau hoặc dọn dẹp nhà cửa mẹ tôi cũng nhất nhất gọi chú tới làm, thành thử chú có mặt ở nhà mẹ tôi hầu như thường xuyên. Chú làm việc gì cũng rất kỹ lưỡng từng li từng tí lại rất lương thiện không tơ hào của ai một đồng bạc cắc nên rất được mẹ tôi thương. Không ai biết thật rõ tông tích chú Tiều. Dân trong chợ kháo nhau là chú có gia đình ở đường Nguyễn Trãi nhưng cha mẹ chết hết. Chú ở với anh chị nhưng chị dâu không thương, khinh rẻ hành hạ chú vì thấy chú khùng, chú giận bỏ nhà ra đi, sống lây lất trên các đường phố rồi cuối cùng đến chợ An Đông lượm của dư của đổ của mấy bà gánh bún cơm phở mà ăn. Tối đến chú ngủ ngoài hiên bên hông nhà mẹ tôi. Mẹ tôi thấy tội nên sai người làm mang cái mền nhà binh đắp cho chú để chú đỡ lạnh và đỡ muỗi cắn. Sau này thì chú tìm được chỗ ngủ tốt hơn ở trong chợ.

Mỗi lần xe hàng tới nhà mẹ tôi để giao cau là một ngày bận rộn. Chú Tiều được gọi đến. Chiếc xe cam nhông quay đít vào lề đường (xe bao giờ cũng giao hàng vào buổi chiều vì buổi sáng chợ họp không vào được), cảng phía sau mở, một tấm ván bắc từ sau xe xuống hè làm cầu thang. Quàng một tấm khăn đỏ lên vai chú Tiều lên xe cúi mình kê vai vác từng bao tải cau lớn bước xuống thanh ván. Vào nhà chú nghiêng vai thẩy lên bàn cân để cân trước khi bao cau được chất đống trong nhà. Mẹ tôi lắp cặp kính lão vào mắt đứng bên cạnh bàn cân, cúi xuống xê dịch quả tạ trên cán cân, xê qua xê lại cho tới khi hai cái mũi cân thăng bằng, rồi bà rút cái que chổi cắm trong một lọ mực tím bắt đầu nghệch ngoạc viết lên trên bao cau: “Cau Mỹ Lợi 41,8 ký”. Chú Tiều trong lúc chờ đợi mẹ tôi cân cau thì ngửa mặt nhìn trần nhà, đầu nghếch một bên, ngón tay đưa cao chỉ vào một góc tường, miệng nói lảm nhảm tiếng Tiều Châu, như thể chú đang nói chuyện với một con thạch sùng nào đó trên trần nhà. Mặc dù chú có vẻ hoàn toàn lạc hẳn trong thế giới riêng nhưng chú Tiều tỉnh lắm, chú biết rất chính xác khi nào mẹ tôi cân xong. Mẹ tôi vừa cắm cái que chổi vào lại lọ mực thì tức thời chú cúi xuống sát bàn cân, nghiêng vai vác bao cau lên chất cao trên đống bao tải rồi chú lại lững thững đi ra ngoài, cái đầu nghiêng nghiêng, miệng sùi nước miếng, một cánh tay giơ cao dứ dứ lên trời, chú bước lên tấm ván để sửa soạn vác một bao cau khác. 

Mẹ tôi cân và đánh dấu các bao cau xong thì giơ một ngón tay đẩy cặp kính lão xuống sống mũi, khẽ cúi đầu nhướng mắt nhìn quanh quất. “Mấy đứa nó đâu hết cả rồi? Này! bà Hai, bà lên gác bảo mấy cô cậu xuống tính sổ”. Bà Hai lầm bầm câu gì trong miệng, lững thững đi qua nhà bếp để lên gác. Cầu thang hẹp lại dốc, bà đã cao tuổi nên rất ngại mỗi lần phải lên gác, tiếng lầm bầm chắc là để rủa chúng tôi. Khi chúng tôi bước xuống cầu thang tay cầm sẵn giấy bút thì ở dưới nhà ồn lên tiếng tranh cãi. Quá quen cảnh đôi co về giá cả giữa mẹ tôi và khách nên chúng tôi thường kiên nhẫn chờ cho đến khi đôi bên tỏ vẻ đồng ý nhau mới bắt đầu tính sổ. Hồi đó làm gì có máy tính chúng tôi phải làm hàng chục những con tính nhân. “Cau Mỹ Lợi một bao nặng 41, 8 ký, mỗi ký giá.... đồng... Thành tiền là.... Cau Mỹ Lồng 35.9 ký... Mỗi ký giá... Cau Xuồng...”. Vừa tính toán xong thì mẹ tôi và khách lại đổi ý, hai người lại cò kè thêm một bớt hai, khách thì bảo cái cân nhà chúng tôi sai, mẹ tôi thì chê cau đắt, cau xấu, cứ ồn cả lên. Thành thử chúng tôi phải tính lại có khi đến vài lần. “Bà tính đắt thế thì chúng tôi làm sao sống nổi”. Mẹ tôi hay nói thế nếu mẹ tôi là người mua cau. Còn nếu mẹ tôi là người bán cau thì câu nói trên lại được chuyển qua miệng khách hàng. Cứ như thế cảnh đôi co được lập đi lập lại trong suốt mấy chục năm buôn cau của mẹ tôi.

Không ai để ý đến chú Tiều lúc ấy đang đổ cau ra sàng để phơi. Khách đã quen với tính khùng của chú nên mặc kệ chú nói lảm nhảm. Nhưng chú Tiều ngoài bệnh tâm trí lâu lâu lại lên cơn nhức đầu búa bổ. Lúc lên cơn chú thường ôm đầu trợn mắt, miệng rú lên khiến mẹ tôi phải quát: “Tiều, mày điên quá làm khách của tao sợ... Đây này cầm lấy mấy chục đi đâu khuất mắt, khi nào hết điên trở lại”. Mẹ tôi cũng dốc vào tay chú mấy viên thuốc nhức đầu Opthalidon từ trong một hộp thuốc chúng tôi mua sẵn cho chú để trên nóc cái két sắt. Chú nhét tiền và thuốc vào cạp quần rồi lững thững vừa hú vừa đi vào trong chợ.

Chú Tiều khi không có việc gì làm ở nhà mẹ tôi thì lang thang ngoài chợ. Chú tự động quét sân chợ và lượm rác rất sạch sẽ. Hễ đói bụng là chú la cà mấy gánh phở, bún riêu. Khách ăn xong còn thừa là chú bưng tô húp. Có khi chú lại thò tay vào cả cái sô mà mấy bà bán bún phở đổ đồ ăn thừa để đem về cho heo ăn. Chú bốc đồ trong sô bỏ miệng ăn tỉnh khô. Mấy bà bán bún thấy tội nghiệp nên thường để dành đồ dư trong tô cho chú. Buổi chiều chú phụ dọn bàn dùm cho ông Siu Siu. Ông Siu Siu cho chú 5 đồng uống cà phê và để dành cho chú cơm và thịt gà dư của khách. Vì vậy chú Tiều càng ngày càng béo trắng ra, trông như con nhà giầu vậy. 

Mẹ tôi mỗi khi đi khỏi nhà thì hai cánh cửa sắt ở nhà dưới được khép chặt lại. Cửa ấy khi sập vào nhau thì cái móc sắt ở cánh bên này quàng vào cánh bên kia và cửa tự động khóa. Muốn mở cần một chiếc chìa khóa lớn. Nhưng chiếc chìa khóa này đã bị mất từ thời tám đại nào rồi. Mẹ tôi nhiều lần bảo chúng tôi gọi thợ đến làm cái chìa khác nhưng chúng tôi lười chẳng ai chịu đi. Chúng tôi bảo bà rằng chẳng cần chìa chiếc gì ráo trọi, một con dao phay lớn nậy xoẹt một cái là cửa bung ngay. Vì thế trong bao nhiêu năm cánh cửa sắt của hiệu cau Cẩm Lợi được mở bằng con dao phay. Khách vô phúc đến chơi nhà tôi nhằm đúng lúc cửa đóng đang rung cửa để gọi thì bắt gặp một ông Tàu lừng lững từ trong nhà tiến lại, tay dứ lên trời con dao phay sáng quắc, cảnh tượng ấy trông thật hãi hùng! Một ngày kia mẹ tôi đi vắng và – thiệt may – tôi lại tình cờ có mặt ở nhà dưới. Vì có tôi nên cửa sắt không đóng. Nếu cửa đóng thì “khách” sẽ được chú Tiều nghênh đón bằng con dao phay, mà hôm ấy người khách lại chính là nữ minh tinh màn bạc Thẩm Thúy Hằng! Cảnh này, nếu xẩy ra, chắc sẽ làm cô Thẩm Thúy Hằng tởn tới già còn hơn những cảnh rùng rợn trong phim xi-nê.

Câu chuyện như thế này: Khoảng cuối thập niên 60, mấy năm sau ngày bố tôi qua đời, thì tên tuổi Nhất Linh mới được mọi người dân chợ biết đến. Hồi ấy có một dạo cứ mỗi lần tôi đi vào trong chợ là y như có tiếng xầm xì to nhỏ: “Đấy! Con ông Nhức Linh đấy!” – “Nhức Linh là ai vậy mày” – “Tao đâu có biết ổng là ai. Nghe cổ nói dzậy thì biết dzậy thui! Cổ vô tận đây tìm nhà ổng thì chắc ổng cũng phải là dân cỡ bự!”.

Người được nhắc tới với cái tên “cổ” không phải ai xa lạ mà là nữ minh tinh màn bạc Thẩm Thúy Hằng. Cái ngày mà cô Thẩm Thúy Hằng xục xạo vào chợ An Đông để hỏi nhà của ông Nhất Linh là một biến cố lớn cho dân trong chợ. 

Đi sau Thẩm Thúy Hằng là một lô một lốc những đứa trẻ con bận quần xà lỏn mình trần trùng trục. Tôi cũng mặc quần xà lỏn nhưng lịch sự hơn chúng nó một tí là có cái áo sơ mi cộc tay khoác lên. Cô Thẩm Thúy Hằng thì cố nhiên ăn mặc sang trọng lộng lẫy lắm. Minh tinh điện ảnh mà! Vừa bước vào nhà cô nói oang oang: “Trời đất ơi! Cả cái chợ An Đông này hổng ai biết nhà ông Nhất Linh ở đâu. Mãi sau tôi mới nhớ ra là bà Nhất Linh bán cau. Thế là mấy đứa nhỏ ùn ùn dẫn tôi tới đây”. Đoán biết ngay cô nữ tài tử này đến nhà tôi về chuyện gì nên tôi nói: “Mẹ tôi không có nhà. Nhưng cô có thể nói chuyện với tôi nếu có liên quan đến bản quyền những tác phẩm của ba tôi” – “Đúng dzậy! Tôi đến để điều đình về việc thực hiện cuốn phim dựa trên cuốn tiểu thuyết Đoạn Tuyệt của nhà văn Nhất Linh”. Rồi cô Thẩm Thúy Hằng chìa tấm danh thiếp mời tôi đến tư gia của cô để bàn về chi tiết. Cô nói chưa có quyết định ai sẽ là người đóng vai Loan còn vai Dũng thì có thể do nghệ sĩ La Thoại Tân đóng. Lúc tiễn cô ta ra ngoài tôi nhìn tấm thân khá đẫy đà của cô và thầm nghĩ trong bụng cô này mà đóng vai Loan thì hỏng béng nó cả cuốn tiểu thuyết của bố tôi! Tuần lễ sau tôi gặp Thẩm Thúy Hằng lần thứ hai tại nhà cô ở đường Duy Tân. Mấy tháng sau không hiểu vì lý do gì cô cho biết bỏ ý định thực hiện cuốn phim Đoạn Tuyệt.

Chuyện cô Thẩm Thúy Hằng đến nhà mẹ tôi làm xôn xao dân chợ một dạo. Nhưng đó không phải là lần đầu tiên họ được dịp chiêm ngưỡng tận mắt những nghệ sĩ nổi tiếng. Cặp nghệ sĩ cải lương Kim Cương - Hùng Cường một buổi chiều nọ cũng làm náo động đám trẻ con khi họ đến ăn ở quán cơm gà Siu Siu.

Bữa đó tôi đang ngồi học bài trên gác thì có tiếng gọi ơi ới ở dưới đường: “Kim Cương tụi bay ơi!” – “Hùng Cường tụi bay ơi!”. Tôi bèn ra đứng ở ban công nhìn xuống. Trẻ con mấy chục mạng từ trong chợ chạy túa ra đường đứng thành hình vòng cung lớp trong lớp ngoài chung quanh quán cơm gà. Có vài người lớn trong đám nhưng họ chỉ đứng nhìn ở xa. Mấy đứa nhỏ đứng hàng đầu tiến sát lại gần cái bàn ăn của hai thực khách nhìn trân trân vào tận mặt cô Kim Cương, thần tượng của chúng mà trước đó chúng chỉ được thấy trên màn ảnh TV. Rồi bất ngờ trong đám con nít đồng loạt có tiếng vỗ tay, vừa vỗ tay vừa reo hò, rất đúng nhịp: “Kim Cương nhai! Kim Cương nuốt!”. Tức mình, tài tử Hùng Cường đang ăn đứng lên phùng má trợn mắt nhìn đám trẻ. Tưởng nghệ sĩ này làm trò hề, lũ trẻ lại rộ lên cười. Ông Siu Siu đang chặt thịt gà, xách con dao phay chạy ra xua tay nói lớn: “Hê! Lể cho người ta ăn lớ! Lể cho người ta ăn lớ!”. Đám trẻ rãn ra xa thôi hò hét nhưng không chịu đi, cứ đứng quanh đó mà nhìn cho tới khi cặp nghệ sĩ ăn xong lên xe. 

Cứ như thế từ trên ban công căn nhà của mẹ tôi tôi ngắm cảnh sinh hoạt phía dưới không bao giờ chán mắt. Nội nhìn ông Siu Siu chặt thịt gà đã thấy mê! Con gà bóng mỡ nằm ngửa trên thớt. Một nhát dao phay bổ ngọt trên bụng. Rồi phập phập! Hai cái đùi gà văng ra. Bằng bốn đầu ngón tay trái ông Siu Siu chặn cái đùi gà, chặn kín chỉ chừa một khoảng hở. Phập! Con dao phay bổ sát móng tay. Rồi cứ thế các ngón tay ông ta lùi dần, lùi đến đâu con dao phập sát tới đó. Phập! Phập! Phập! Thoắt cái, đùi gà đã được chặt thành từng khúc nhỏ đều đặn. Xúc những miếng gà đã chặt bằng lườn con dao phay ông trải thịt gọn ghẽ lên một chiếc đĩa trắng, rắc một ít hành lá lên trên, thế là đĩa gà được mang cho khách, cùng với những bát cơm gà nóng vàng ngậy bốc khói cộng thêm hai thứ nước chấm, một chén xì dầu có những lát ớt đỏ và một chén gừng băm trộn dấm. Trong bao nhiêu năm quan sát ông Siu Siu chặt thịt gà tôi cứ bị ám ảnh bởi một ý nghĩ và ý nghĩ này không ngớt theo tôi cho tới tận ngày nay, hơn bốn mươi năm sau. Đó là có bao giờ ông ta lơ đễnh trong lúc chặt thịt? Tôi không dám nghĩ tiếp vì cái hậu quả mà tôi hình dung thấy nó kinh khiếp quá!

Ngày nọ qua ngày kia trải qua hai mươi năm cái sinh hoạt ở dưới quán cơm gà Siu Siu đã in vào trí nhớ tôi như là những hình ảnh sống động khó phai mờ. Hình ảnh ấy phản ánh một bức tranh xã hội thu nhỏ của thành phố Sài Gòn qua thời gian. Khi cuộc chiến bắt đầu nở lớn lan rộng ở vùng quê thì ở những chiếc ghế dưới kia đã có thêm nhiều màu áo trận trong số thực khách. Tôi đã nhìn thấy những nữ sinh e ấp trong chiếc áo dài trắng gắp miếng thịt gà âu yếm bỏ vào trong bát của người yêu, một người lính rất trẻ ngồi đối diện; tôi đã nhìn thấy dẫy bàn ăn đầy ắp những chai bia của những người lính trận đến đây ăn uống trong một lần về phép. Chợ An Đông cũng bắt đầu có bóng dáng những người lính Mỹ. Vào năm 1966 khi quân đội Mỹ đổ nhiều vào Việt Nam thì chủ nhân của chung cư này là tay tài phiệt Huỳnh Siêu đã cho xây cất thêm lầu bốn và dành nguyên lầu này để cho Mỹ thuê. Ở trên lầu bốn của chung cư là lầu thượng có mở câu lạc bộ là chỗ giải trí cho lính Mỹ. Đêm đêm tiếng nhạc và tiếng trống thình thình từ trên đầu chúng tôi dọng xuống.

Năm 1973 tôi lập gia đình. Thái Vân và tôi sống ở từng dưới trong căn nhà số 41 kế cạnh tiệm cau Cẩm Lợi, trong khi anh chị Triệu tôi ở trên gác. Năm sau khi nhà tôi sinh đứa con đầu lòng, nhà tôi phải đưa thằng bé về nhà mẹ đẻ một tháng vì lúc ấy chúng tôi chưa mướn được người làm. Mẹ tôi rất mong ngày con dâu và cháu về lại chợ An Đông. Ngày vợ tôi bồng con trở về mẹ tôi mừng lắm. Bà nói với nhà tôi: “Mợ biết ngay là con sắp về vì mấy hôm nay mợ thấy thằng Tiều dọn dẹp thật sạch sẽ cái phòng của con, nó lau chùi kỹ lưỡng bàn ghế từng li từng tí không còn một hạt bụi”.

Vào những năm chót của cuộc chiến chợ An Đông phản ánh đời sống đầy khó khăn của dân chúng miền Nam. Đám người từ vùng quê kém an ninh đổ về thành phố sống lây lất trong chợ, trên vỉa hè ngay trước cửa nhà chúng tôi. Những người ăn xin bu quanh thực khách để xin tiền hoặc để chờ khách ăn xong lấy đồ ăn thừa khiến ông Siu Siu phải vất vả đuổi họ đi.



*



Hai mươi mốt năm trôi qua trên đất Mỹ nhanh như một chợp mắt.

Năm 1996 chúng tôi trở về Việt Nam lần đầu tiên và có dịp ghé chợ An Đông thăm căn nhà cũ. Căn nhà nay đã đổi chủ. Bảng hiệu cau Cẩm Lợi thay thế bằng bảng tiệm vàng Kim Xuyến. Trong lúc vợ con tôi đi sắm đồ trong chợ An Đông (nay được tân trang phía trong với một dẫy cầu thang cuốn) tôi đứng trước cửa tiệm vàng nhìn lên cái ban công trên cao nhớ lại những giờ phút xa xưa đứng trên đó nhìn xuống cái quán Siu Siu ở dưới này bây giờ không còn nữa, nhớ lại cả một thời thanh xuân, thời tuổi trẻ của mình mà lòng bồi hồi.

Đã bao nhiêu nước chẩy qua cầu.

Mẹ tôi không còn nữa. Sau biến cố năm 1975 mẹ tôi đã sống thêm được 6 năm tại căn nhà An Đông ấy và chứng kiến bao nhiêu cảnh tang thương của cuộc đổi đời. Tuy mẹ tôi được nhà cầm quyền mới để yên không làm khó dễ như bà vẫn hằng lo ngại (do tên tuổi bố tôi), nhưng bà đã trải qua bao cảnh chia ly tử biệt trong gia đình. Mẹ tôi chứng kiến chị cả tôi, chị Thư, chết trong một tai nạn xe cộ vào năm 1976, anh Thạch tôi bị đi tù cải tạo ở miền Bắc, anh chị Triệu tôi vượt biên, bị bắt, bị tù, rồi vượt biên nữa. Những người con của bà, người chết người bỏ đi xa, căn nhà vắng dần bóng người, mẹ tôi nhiều lúc sống thui thủi một mình trong căn nhà An Đông. Người chăm lo hầu hạ bà sau này nhiều nhất là chị Thạch và... chú Tiều. Vâng, chú Tiều, con người điên điên khùng khùng ấy không ngờ lại là người rất có tình nghĩa, tận tụy chăm lo cho mẹ tôi cho đến những ngày cuối của đời bà.

Theo lời chị dâu tôi, chị Thạch, sau năm 1975 chú Tiều ở hẳn trong nhà mẹ tôi. Chú giặt rũ, nấu cơm, đóng cửa, mở cửa, coi nhà và trông nom mẹ tôi. Hồi đó trộm cướp nhiều lắm, mẹ tôi nhiều lúc ở nhà một mình nên sợ, may mà có chú Tiều bảo vệ. Đêm đêm chú giắt con dao phay sáng quắc đi tới đi lui trước nhà khiến đám bụi đời và lũ trộm cắp rất ngán không ai dám bén mảng đến cửa. Anh Thạch tôi sau 5 năm trời cải tạo trở về sống ở chợ An Đông. Ngày anh trở về là ngày vui nhất của mẹ tôi. Anh là người duy nhất trong số các con của mẹ tôi được sống với mẹ trọn một năm chót của đời bà. Tháng Tư năm 1981 mẹ tôi bị bệnh nặng. Anh cả tôi từ bên Pháp về Việt Nam đưa mẹ tôi sang Paris chữa bệnh. Đến phi trường Orly mẹ tôi được chở thẳng đến bệnh viện. Bà qua đời tại đó ít lâu sau, thọ 74 tuổi.

Trong cuộc đổi đời khủng khiếp ấy tội nghiệp nhất phải nói là ông chủ quán cơm gà Siu Siu. Vào năm 1975 sau 20 năm làm ăn phát đạt ông Siu Siu trở nên giầu có. Ông đã tậu 3 căn nhà sát nhau trong một dẫy phố đường Nguyễn Duy Dương, cạnh trường Trí Dũng, và biến ba căn này thành một nhà hàng bán cơm gà thật lớn, trong khi ông vẫn duy trì cái quán cóc nhỏ ở sát cạnh nhà mẹ tôi. Vẫn theo lời kể của chị Thạch thì khi những người cộng sản vào trong Chợ Lớn họ niêm phong và tịch thu tất cả những nhà hàng lớn của hoa kiều, chỉ cho hoạt động những nhà hàng nhỏ bán buôn lẻ tẻ. Ông Siu Siu bỗng nhiên một lúc bị tước đoạt cả ba căn nhà. Còn quán cóc thì ông sang lại cho chú Sáng, một người bà con của ông. Tháng 6 năm 1978 những thương gia trong Chợ Lớn hùn nhau tổ chức một cuộc vượt biên bằng tàu. Ông Siu Siu và toàn gia đình ông tham dự trong chuyến đi ấy. Ra khơi không may tàu chìm. Toàn thể gần trăm người trên tàu không một ai sống sót chỉ trừ một mình ông Siu Siu. Ông bám vào một tấm ván theo sóng biển trôi tấp vào bãi biển tỉnh Bến Tre. Dân chúng địa phương báo cho công an biết và ông được chở vào bệnh viện cứu sống. Sau khi điều tra lý lịch biết ông Siu Siu ở chợ An Đông họ điện cho công an phường An Đông để xin giải ông về quận 5. Ông Siu Siu sau đó trở thành người mất trí. Không còn nhà cửa để ở ông sống lây lất ngay dưới mái hiên căn nhà cũ của mình ở đường Nguyễn Duy Dương. Rồi giống như chú Tiều ông bắt đầu điên khùng nói năng lảm nhảm. Nhưng tệ hơn chú Tiều ông phải ngửa tay xin từ gói xôi, gói bắp của những người qua đường để sống, những người mà chỉ mấy năm trước đã là thực khách thường xuyên của quán cơm gà rất nổi tiếng của ông. 

Còn chú Tiều nhờ trời thương nên có hậu vận khá. Sau khi mẹ tôi qua Pháp chị dâu tôi và anh Thạch là hai người sau cùng ở lại chợ An Đông. Khi anh chị Thạch quyết định về ở Thủ Đức anh chị đã sang căn nhà 39 An Đông cho bà Kim Xuyến. Bà Xuyến sửa lại căn nhà để mở một tiệm vàng khang trang đẹp đẽ. Theo lời chị Thạch thì căn trên gác được sửa sang gắn cửa kính lắp máy lạnh và đặc biệt để dành riêng cho chú Tiều ở. Chả là bà Kim Xuyến có nhà riêng ba tầng ở đường Lý Hồng Phong nên bà không ở tiệm vàng. Mỗi sáng bà đến chợ An Đông bán hàng. Chiều đến bà cho vàng vào trong két sắt (cái két sắt lớn của mẹ tôi để lại) khóa két lại rồi giao nhà cho chú Tiều coi giữ. Đêm đêm chú Tiều giắt con dao bên lưng, đi tới đi lui, giống như trước kia chú đã làm thế để bảo vệ mẹ tôi, do đấy mà không một tên bất lương nào dám bén mảng đến trước cửa căn nhà số 39. Bà Xuyến về nhà riêng có thể yên tâm ngủ vì tiệm vàng đã có chú Tiều canh giữ. Một người khùng điên, không tài cán, không người thân thích, mà lại được tín nhiệm giao phó trông coi cả một tiệm vàng... Đúng là chuyện khó tin nhưng có thực!

Sáu năm sau, năm 2002, chúng tôi lại trở về Sài Gòn và đến thăm lại căn nhà cũ một lần thứ hai. Tiệm vàng Kim Xuyến không còn ở đó nữa. Từng dưới nhà nơi chỗ hai cửa sắt trông ra hai mặt đường đã bị bịt tường kín bưng. Trên lầu những ban công được che bằng những song sắt chắc chắn. Chúng tôi đoán chủ nhân mới là sở hữu chủ của cả hai căn 39 và 41, họ dùng căn 41 làm chỗ buôn bán và dùng căn nhà cũ của mẹ tôi làm kho chứa hàng.

Lần đó cũng là lần sau cùng tôi nhìn thấy căn nhà An Đông cũ của mẹ tôi. Bức tường kín mít đã hoàn toàn chắn tôi với quá khứ. Tôi bâng khuâng tự hỏi không biết số phận của ông Siu Siu và chú Tiều bây giờ ra sao, còn sống hay đã chết?

Nguyễn Tường Thiết
__._,_.___

Vụ Khashoggi : Paris « đánh khẽ » Riyad vì sợ thâm hụt « hầu bao » ?

media
Tổng thống Emmanuel Macron (T) tiếp thái tử Ả Rập Xê Út Mohamed Ben Salman tại điện Elysee, Paris, ngày 10/04/2018.REUTERS/Philippe Wojazer
Trong vụ nhà báo Jamal Khashoggi bị sát hại ngay trong tòa lãnh sự Ả Rập Xê Út tại Istanbul, Thổ Nhĩ Kỳ, nước Pháp có những phản ứng dè dặt và cực kỳ cẩn trọng. Paris cho rằng còn quá sớm để đưa ra kết luận và không vội vã đưa ra các lệnh trừng phạt.
Cuộc điều tra về vụ sát hại cây bút xã luận người Ả Rập Xê Út, nổi tiếng với những bài chỉ trích vương quốc Ả Rập Xê Út, tập trung xoay quanh câu hỏi nóng bỏng : Hoàng thái tử đầy quyền lực Mohamed Ben Salman can dự đến mức nào trong vụ việc này ?
Bất chấp kết luận của CIA khẳng định thái tử MBS đã ra lệnh hạ sát nhà báo Khashoggi, tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố không gì lay chuyển quan hệ Washington – Riyad. Nước Pháp của tổng thống Macron tương tự, nối gót Hoa Kỳ, cũng tìm cách duy trì mối quan hệ với Ả Rập Xê Út. Nhưng không như Washington và Berlin, chính quyền Paris chưa đưa ra một biện pháp trừng phạt nào nhắm vào Riyad.
Không những thế, chính phủ Pháp còn có những lời lẽ ôn hòa hơn, tuyên bố cuộc điều tra đang đi đúng hướng với thông báo truy tố 15 nghi phạm. Vì sao như vậy ? Pháp lo bị trả đũa thương mại ? Hay ngại va chạm ngoại giao với Ả Rập Xê Út liên quan đến mối đe dọa Iran ở Trung Đông ?
Quả thật, đối với Pháp và nhiều nước phương Tây, Ả Rập Xê Út có một vị trí chiến lược quan trọng, không chỉ giữ thế cân bằng trong khu vực trước mối họa Iran mà còn cả trong vấn đề hợp tác quân sự và cung cấp năng lượng như dầu hỏa, khí đốt.
Do vậy, theo quan điểm của ông Georges Malbrunot, nhà báo và chuyên gia về Trung Đông trên Le Figaro, trừng phạt Riyad sẽ là một bài toán « tế nhị » đối với Paris. Bởi vì, Riyad không chỉ là một khách hàng vũ khí quan trọng của Paris mà còn là một nguồn cung ứng tài chính quan trọng cho các chiến dịch quân sự của Pháp ở châu Phi.
Chuyên gia Malbrunot nhắc lại rằng một trong những quan chức có liên can đến vụ việc, tướng Ahmed Al Assiri vừa bị sa thải, nhân vật số hai của ngành tình báo Ả Rập Xê Út, từng tốt nghiệp trường đào tạo sĩ quan danh tiếng Saint-Cyr của Pháp là người rất được Paris trông cậy trong vụ thương lượng hợp đồng cung cấp một thiết bị vệ tinh quan sát quân sự cho Ả Rập Xê Út.
Lịch sử quan hệ Paris-Riyad cho thấy thái độ của Pháp hiện nay không phải là điều gây ngạc nhiên. Ả Rập Xê Út, quốc gia dầu hỏa vốn dĩ nắm giữ trong tay nhiều lá chủ bài để gây áp lực với Paris. Theo lời thuật của một cựu lãnh đạo ngành tình báo Pháp, « năm 1981, vì e ngại ông François Mitterand – cánh tả - lên nắm quyền, Ả Rập Xê Út đã ngưng hẳn chương trình đào tạo lực lượng biệt động do tình báo Pháp DGSE đảm trách và toàn quyền cung cấp thiết bị ».
Cũng theo vị cựu lãnh đạo này, tại châu Phi, cách hai khoảng hai chục năm, Ả Rập Xê Út đã chi trả toàn bộ chi phí cho việc thiết lập Lực lượng can thiệp tại nước Zaire (tên cũ nước Cộng hòa Dân chủ Congo ngày nay) thời chế độ độc tài Mobutu. Và gần đây nhất, Riyad còn cam kết hỗ trợ 100 triệu đô la cho Lực lượng chống khủng bố G5 dưới sự chỉ huy của Pháp tại vùng Sahel.
Ngược lại, cùng với các đồng minh phương Tây, nước Pháp cũng muốn gây áp lực với MBS để tiến hành thương thuyết hòa bình cho Yemen. Câu hỏi đặt ra : Liệu Pháp có đủ can đảm vượt qua được sức cám dỗ của đồng đô la đến từ Ả Rập Xê Út ? Hiện Riyad đang nghiên cứu khả năng bộ trưởng Thương Mại đến thăm Paris trong những ngày sắp tới.
__._,_.___

Năm cách ngăn ngừa bệnh Alzheimer’s


Theo những tin tức vừa công bố hôm thứ sáu ngày 16 tháng 11 thì có những gia tăng về số người Mỹ bị bệnh Alzheimer’s và bị chết vì bệnh này.
Vào năm 1999 thì tỷ lệ những người Mỹ bị bệnh Quên là 16.5 người tromg số 100 ngàn cư dân.
Tỷ lệ những người Mỹ bị bệnh Alzheimer’s gia tăng lên 25.4 người trong số 100 ngàn cư dân vào năm 2014.
Trong năm 2014 có 5.2 triệu người Mỹ bị bệnh Quên và trong số này có 94 ngàn người chết.
Theo nhận định của giới chức y tế thì số người bị bệnh Alzheimer’s ở Mỹ đã gia tăng cao hơn nữa trong những năm qua và trong những năm sắp tới, khi số người lớn tuổi ngày một nhiều.
Và đó cũng là lý do mà người ta phải tìm cách ngăn ngừa hay ít nhất làm chậm sự tiến triển của bệnh Quên.
Các giới chức y tế đã đưa ra một số cách thức ngăn ngừa bệnh Quên.
1. Đi bộ:
Những khảo cứu mới đây của các nhà khảo cứu của trường đại học y khoa British Columbia, Canada đã cho thấy là đi bộ giúp làm gia tăng những hoạt động của não bộ.
Người ta cần đi bộ ít nhất là ba lần trong một tuần và mỗi lần đi là 1 tiếng đồng hồ.
Ngoài việc đi bộ, người ta cũng có thể đi treadmill ở trong các phòng tập thể dục.
2. Tham gia các hoạt động xã hội cộng đồng:
Kết quả của những cuộc khảo cứu cũng cho thấy là những người có những hoạt động xã hội tích cực, là những người ít có bị bệnh Quên, so với những người sống cô đơn, một mình.
Những hoạt động xã hội cộng đồng có thể là những buổi họp mặt, tham dự vào các hoạt động văn nghệ như hát karaoke, khiêu vũ hay những việc làm từ thiện.
3. Tránh đừng để bị chấn thương đầu:
Theo nhận định của hiệp hội Alzheimer’s thì có những liên hệ giữa những người bị chấn thương đầu đến bất tỉnh và bệnh Quên.
Cũng vì thế hiệp hội Alzheimer’s cũng khuyến cáo là người ta tìm mọi cách bảo vệ đầu, không nên để bị chấn thương: đi xe đạp hay đi xe gắn máy thì phải đội nón bảo vệ đầu.
Những người lớn tuổi thì tránh không nên bị té ngã, nhất là trong những ngày mùa đông đường xá trơn trượt.
4 Cẩn thận trong việc ăn uống:
Điều cần nhất là phải có đủ sinh tố D, là sinh tố cần cho não bộ và những nhận biết. Ngoài ánh nắng mặt trời, những thực phẩm có nhiều sinh tố D như cá tuna, cá salmon, sữa, nước cam có sinh tố D.
Những người sống ở xứ lạnh, khi mặt trời vắng bóng trong những ngày mùa đông, là những người có nguy cơ bị bệnh Quên.
Nếu xét là ăn uống không đủ sinh tố D, thì người ta có thể uống thêm sinh tố bán ở các dược phòng.
Ngoài việc thiếu sinh tố D, những người mập, bị bệnh tiểu đường, cao mỡ cũng là những người dễ bị bệnh Quên.
Những loại thực phẩm khác có nhiều sinh tố D là những rau trái và thịt đỏ.
Ngoài ra muốn ngăn ngừa bị bệnh Quên thì không nên uống diet soda: kết quả các cuộc khảo cứu cho thấy là có những liên hệ giữa việc dùng đường hóa học và bệnh Alzheimer’s.
5.Ngủ đầy đủ:
Khi người ta không ngủ đầy đủ, tức là não bộ của người này không có đủ thời giờ để làm sạch hệ thống glymphatic,loại ra khỏi não bộ những chất protein có tên là amyloid beta: chất này nếu không được lấy ra khỏi não bộ, sẽ đóng thành những vảy và là nguyên nhân gây bệnh Quên.
Chuyển qua chuyện thời sự về nền kỹ nghệ cao kỹ thì theo kết quả của những khảo cứu của trường đại học Surrey ở Anh quốc vừa công bố hôm thứ sáu ngày 16 tháng 11, thì việc phát triển loại xe không người lái, sẽ làm gia tăng số vụ làm tình ngay trên xe.
Bài khảo cứu này cũng được đăng tải trên tạp chí the Journal Annals of Tourism Research số mới đây.
Theo giáo sư Scott Cohen của trường đại học Surrey và cũng là trưởng toán khảo cứu, thì một khi không phải lái xe, nhất là trong những chuyến lái xe đường trường, người ta sẽ ăn , ngủ và làm tình ngay trên xe vì có ..thì giờ!
Cũng theo giáo sư Cohen thì những chiếc xe không cần người lái sẽ trở thành một khách sạn cho người ta ngủ, một nhà hàng ăn và một phòng ngủ.
Bản tường trình cũng tiên đoán là với những chiếc xe không người lái được tung ta thị trường, sẽ tạo nên một ngành kỹ nghệ mới : nghề cho những ngày Kiều bán dâm lưu động!
Giáo sư Cohen cũng nói là mại dâm là một kỹ nghệ hợp pháp ở Anh và nhiều quốc gia Âu Châu, cho nên các nàng Kiều có thể bán dâm lưu động trên xe, nhất là trên những chiếc xe AV kín cửa cao rèm, vừa không sợ bị ai nhòm ngó, và vừa đỡ tốn kém.
Cũng theo bản khảo cứu thì 60 phần trăm những người Mỹ đã từng có lần làm tình trên xe.
Nói về tình người thì người ta có thể thấy rõ trong những cơn hoạn nạn.
Khi cụ Margaret Newsum năm nay 93 tuổi, nghe tin trên đài là đám cháy rừng đang tiến dần đến khu nhà cụ đang sống ở thị trấn Paradise, tiểu bang California, là cụ biết đã đến lúc phải di tản.
Nhưng người chăm sóc cho cụ đã không đến và cụ ở một mình không thân thích.
Cho nên cụ Newsum thu xếp lấy những thuốc men cần có, những vật dụng tùy thân và đi bộ ra ngoài đường, hy vọng sẽ có thể xin quá giang.
Đúng như cụ nghĩ, khi cụ ra khỏi nhà thì thấy ngay chiếc xe đổ rác quen thuộc đến lấy rác hàng tuần.
Cụ ngoắc tay xin quá giang và ông tài xế Dan Ray Cummings đã cùng vài người ở xung quanh nhà cụ, bế cụ lên chiếc xe đổ rác to lớn cồng kềnh.
Ông tài xế Cummings cũng đã được ông xếp thông báo là ông ta có thể ngừng công việc lấy rác và di tản ra khỏi khu vực càng sớm càng tốt.
Nhưng ông Cummings cũng nấn ná lại lấy thêm rác của nhiều căn nhà mà ông ta vẫn phải lấy rác hàng tuần, và hy vọng có thể cứu được những người hoạn nạn: quả đúng như ông nghĩ, ông đã cứu được cụ Newsum.
Khoảng cách con đường di tản không xa, nhưng vì số xe cộ của những người di tản quá đông, cho nên phải mất hơn 5 tiếng đồng hồ, mới giúp ông Cummings lái xe ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Ông Cummings nghĩ là đưa cụ Newsum đến trung tâm tạm trú đông người là một chuyện thất sách.
Ông Cummings là một người cha đơn chiếc đã đưa cụ Newsum về tạm trú tại nhà của ông.
Bà chị ( hay em ) của ông Cummings và mấy đứa con của ông đã giúp thêm tiền nuôi cụ Newsum, trong những ngày chờ đợi được hồi hương.
Tin mừng là nhà của cụ không bị thiêu hủy vì thần Lửa.
Cụ Newsum đã nói với các phóng viên báo chí là cụ nghĩ cụ như một con mèo hoang, được những đứa con của ông Cummings thương mến nuôi nấng.
Khi có những cơn hoạn nạn, thì lúc đó người ta mới nhận ra là cũng có những tình người trong một thế giới điên đảo, đảo điên.
Chuyển qua chuyện thời sự ở Canada thì số người sinh sống ở Mỹ vượt biên giới qua Canada xin tỵ nạn ngày càng đông.
Theo những tin tức loan báo hôm thứ sáu ngày 16 tháng 11, số người vượt biên giới, vào Canada xin tỵ nạn và đang chờ đợi quyết định của hội đồng cứu xét di dân và tỵ nạn, đã lên đến trên 28 ngàn người.
Riêng trong các tháng 7, 8 và 9 trong năm nay, đã có trên 5 ngàn người vào Canada nộp đơn xin tỵ nạn so với con số 1,100 trong cùng thời gian 3 tháng của năm ngoái.
Trong khi đó với số nhân viên giới hạn, hội đồng cứu xét di dân và tỵ nạn chỉ cứu xét có 1,600 người trong vòng 3 tháng, và như thế số người xin tỵ nạn , đang chờ đợi sẽ còn gia tăng.
Chính quyền liên bang cho biết là sẽ bỏ thêm 74 triệu dollars, mướn thêm nhân viên cứu xét, cũng như tài trợ việc ăn ở và chăm sóc sức khỏe cho những người đang xin tỵ nạn.
Những người tỵ nạn từ các trường hợp khác, không phải là những người vượt biên giới, cũng gia tăng: hiện có 64 ngàn người đang xin tỵ nạn và chờ quyết định có được ở lại Canada hay không?
Cuối cùng là chuyện đi bộ để giảm cân.
Khi những đứa con của ông Roger Fraser cho quà Father’s Day là một cái Fibit, một đồng hồ theo dõi những hoạt động của người đeo, thì ông này đoán là ông cần có những thay đổi trong cuộc sống, mà món quà của đám con là một lời khuyến nhủ.
Ông Fraser sinh sống ở vùng Yellowknife, phía bắc của Canada và về hưu được hai năm.
Cách đây 6 tháng ông Fraser đi khám bác sĩ và được bác sĩ khuyến cáo là nếu không giảm cân thì ông này có nguy cơ bị bệnh tiểu đường.
Ông Fraser nói với các phóng viên báo chí là khi ông nhận được những lời khuyến cáo thì ông ta nghĩ ngay là ông ta không hút thuốc, không uống rượu và cũng không muốn bị bệnh tiểu đường.. vì thế ông quyết định phải giảm cân.
Ông giảm cân bằng cách khởi đầu 1 ngày ông bước 2 ngàn bực thang và dần dần gia tăng số lượng. tính đến nay thì một ngày ông ta đi bộ từ 15 cây số cho đến 20 cây số, và ông ta đã giảm được 45 pounds( 20.5 ký lô).
Ông Fraser cũng cho biết là hiện nay ông ta cảm thấy thoải mái yêu đời, không cau có khi thời còn nặng cân.
Và ông ta cũng cho biết là áp xuất máu của ông cũng giảm đến độ không cần uống thuốc phòng trị áp xuất cao nữa.
Nếu không có thể đi bộ ngoài trời vì lý do thời tiết, người ta có thể đi bộ trong các shopping malls, hay đi tread mill , đi bowflex treadclimber … ở trong các gym.
Để có thể giảm 1 cân Anh trong 1 tuần thì người ta phải giảm 500 calories trong 1 ngày: cắt giảm số calories bằng cách ăn uống vừa đủ và đi bowflex treadclimber khoảng 50 phút 1 ngày, trong khi đi bộ với tốc độ bình thường chỉ cắt giảm được khoảng 200 calories mỗi giờ đi., nên sẽ phải đi chừng 2 tiếng rưỡi.
Nguyễn tuấn hoàng



3 loại vũ khí mạnh nhất của sư đoàn bộ binh Việt Nam xuất ngoại chào bán: Thời cơ đã đến!

Bình Nguyên | 



3 loại vũ khí mạnh nhất của sư đoàn bộ binh Việt Nam xuất ngoại chào bán: Thời cơ đã đến!
3 loại hỏa lực mạnh nhất của sư đoàn bộ binh Việt Nam xuất ngoại tới IndoDefence 2018.

Việc CNQP Việt Nam tự chủ được vũ khí trang bị đến cấp sư đoàn bộ binh là một bước đột phá rất lớn. Nhưng chúng ta sắp làm được hơn thế, đó là tiến tới xuất khẩu.

CNQP Việt Nam tự chủ sản xuất vũ khí mang vác tới cấp sư đoàn bộ binh
Với tiềm lực kinh tế, khoa học kỹ thuật có hạn, tuy nhiên trong những năm gần đây, công nghiệp quốc phòng (CNQP) Việt Nam đã có những bước chuyển mình đáng tự hào, đó là ta tự chủ chế tạo và sản xuất được nhiều loại vũ khí, trong đó có một số loại tiệm cận trình độ của khu vực và thế giới.
Trong tương lai, nếu có xung đột xảy ra, khi mà tiềm lực của Việt Nam chưa đủ để "đôi công" trực tiếp với các loại vũ khí công nghệ cao, có điều khiển chính xác của đối phương thì để phòng thủ và phản công lâu dài, vũ khí mang vác vẫn sẽ đóng vai trò đặc biệt quan trọng, giúp ta đánh thắng trong môi trường tác chiến phi đối xứng.
Và vì thế, để đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, CNQP Việt Nam đã hoàn toàn làm chủ được các công đoạn thiết kế, chế tạo và sản xuất hàng loạt các loại vũ khí mang vác từ súng ngắn, súng trường tiến công, súng bắn tỉa, trung liên, đại liên cho tới súng chống tăng và pháo cối để trang bị tới cấp sư đoàn bộ binh đủ quân.
Từ giờ trở đi, các đơn vị bộ binh Việt Nam có thể yên tâm sử dụng các sản phẩm quốc phòng "Made in Vietnam" mà không còn phải phụ thuộc vào việc nhập khẩu vũ khí thông thường nữa.
Đối với súng bộ binh, CNQP Việt Nam đã sản xuất được súng AK/Galil ACE; súng máy PKMS, NSV; súng phóng lựu AGS-17; súng chống tăng RPG; súng chống tăng không giật SPG-9...
Đi kèm theo đó là các thiết bị trinh sát sản xuất trong nước như kính quan sát, kính ngắm ngày và đêm,... với độ chính xác cao, mở rộng uy lực cho những vũ khí "Made in Vietnam".
3 loại vũ khí mạnh nhất của sư đoàn bộ binh Việt Nam xuất ngoại chào bán: Thời cơ đã đến! - Ảnh 1.
Gian hàng của CNQP Việt Nam tại IndoDefence 2018. Ảnh: Armyrecognition.
Không những tự chủ sản xuất các loại vũ khí bộ binh phục vụ chiến lược trang bị của các lực lượng vũ trang, đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, CNQP nước ta đang chuẩn bị cho một bước tiến dài hơn, xa hơn, đó là xuất khẩu vũ khí ra nước ngoài.
Thời cơ đã đến: 3 loại hỏa lực mạnh nhất của sư đoàn bộ binh Việt Nam xuất ngoại
Nếu ai chưa từng nghĩ rằng vũ khí bộ binh Việt Nam có thể chen vai thích cánh với các "ông lớn" trên thị trường thế giới thì hãy mơ dần đi là vừa. Bởi lẽ, CNQP nước ta đã chính thức giới thiệu vũ khí "Made in Vietnam" với bạn bè quốc tế nhằm tìm kiếm cơ hôi xuất khẩu.
Tại gian hàng của CNQP Việt Nam tại Triển lãm IndoDefence 2018 ở Indonesia, các loại vũ khí bộ binh "Made in Vietnam" đã thu hút được sự chú ý đặc biệt của các đoàn quan chức quốc phòng nước ngoài mà còn gây ấn tượng mạnh với khách thăm quan.
Nổi bật nhất chính là 3 loại vũ khí mang vác có hỏa lực mạnh nhất đã và đang được trang bị cho các sư đoàn bộ binh Việt Nam gồm: Cối 100mm, súng phóng lựu chống tăng RPG-7 và súng chống tăng không giật SPG-9.
3 loại vũ khí mạnh nhất của sư đoàn bộ binh Việt Nam xuất ngoại chào bán: Thời cơ đã đến! - Ảnh 3.
3 loại hỏa lực mạnh nhất của sư đoàn bộ binh Việt Nam xuất ngoại tới IndoDefence 2018.
Trong đó, cối 100 "Made in Vietnam" là sản phẩm hoàn toàn do các nhà thiết kế tài hoa của Việt Nam tự phát triển và được sản xuất tại Nhà máy Z125 (Tổng cục CNQP). Chúng ta đã làm chủ được một trong những phần khó nhất của công nghệ chế tạo súng cối, đó là luyện thành công nòng súng.
Các loại đạn mới đi kèm với cối 100 cũng đã được hoàn thiện, đáng chú ý là đạn cối cát-xét (đạn mẹ - con) có ngòi nổ hẹn giờ điện tử giúp cắt nổ chính xác, đạn mẹ rải đạn con đúng vị trí mong muốn, đảm bảo tiêu diệt mục tiêu, nâng cao hiệu quả chiến đấu của loại hỏa lực mang vác cực mạnh này.
3 loại vũ khí mạnh nhất của sư đoàn bộ binh Việt Nam xuất ngoại chào bán: Thời cơ đã đến! - Ảnh 4.
Súng RPG-7 lắp đạn PG-7VS do Việt Nam chế tạo. Ảnh: QĐND.
Súng chống tăng RPG-7 "Made in Vietnam" có uy lực vượt trội nhờ được trang bị các loại đạn mới như đạn xuyên hai tầng PG-7VR và đạn PG-7VS lần lượt có sức xuyên giáp 700mm và 400mm, đủ sức hạ gục hầu hết các loại phương tiện xe tăng, xe bọc thép, kể cả những loại có trang bị giáp phản ứng nổ.
Súng chống tăng không giật SPG-9T2 "Made in Vietnam" là loại vũ khí chống tăng có uy lực thuộc loại hàng đầu của Việt Nam. Khi sử dụng đạn nổ lõm PG-9NVT, súng có khả năng diệt mục tiêu ở cự ly 1,2km với sức xuyên giáp thép dày 550mm hoặc với đạn nổ phá mạnh OG-9BG1 chống bộ binh, súng có thể diệt mục tiêu ở cự ly tới 6,5km.
3 loại vũ khí mạnh nhất của sư đoàn bộ binh Việt Nam xuất ngoại chào bán: Thời cơ đã đến! - Ảnh 5.
Súng chống tăng SPG-9T2 đã được trang bị cho các đơn bị bộ binh.
SPG-9T2 của Việt Nam được phát triển trên cơ sở kế thừa và phát huy những đặc điểm vượt trội từ nguyên mẫu súng chống tăng không giật SPG-9 của Nga với uy lực sát thương cao với các mục tiêu xe tăng, xe bọc thép, pháo tự hành, công sự,...
Đáng chú ý là 2 loại vũ khí cối 100mm và súng chống tăng SPG-9T2 đều có thể được lắp đặt lên các phương tiện cơ giới hạng nhẹ như xe bọc thép chở quân, xe vận tải quân sự nhằm tăng khả năng cơ động nhanh trên mọi loại địa hình.
Ngoài các loại hỏa lực mạnh kể trên, tại IndoDefence 2018, CNQP Việt Nam còn giới thiệu súng cối triệt âm sử dụng đạn cỡ 50mm, khi bắn không có âm thanh, không hề tóe lửa và cũng không giật, rất thích hợp cho tác chiến của đặc công, đặc nhiệm; tác chiến trong môi trường đô thị.
3 loại vũ khí mạnh nhất của sư đoàn bộ binh Việt Nam xuất ngoại chào bán: Thời cơ đã đến! - Ảnh 7.
Thiếu tướng Đoàn Hùng Minh - Phó Chủ nghiệm Tổng cục CNQP giới thiệu với các đoàn khách thăm quan loại súng cối triệt âm "Made in Vietnam".
Với những ưu điểm vượt trội như vậy, chắc chắn trong tương lai gần, các loại vũ khí bộ binh mang vác cực mạnh này có thể sẽ giành được những khách hàng nước ngoài đầu tiên.
Các hợp đồng xuất khẩu sẽ giúp phát huy tối đa năng lực sản xuất của các nhà máy quốc phòng, đồng thời duy trì hoạt động của các dây chuyền cũng như đội ngũ công nhân/kỹ sư/thợ kỹ thuật lành nghề mà CNQP nước ta phải mất nhiều năm mới đào tạo được.