Search This Blog

Wednesday, July 18, 2018

(Xã hội) - Luật của chúng ta không cho người Việt vào casino đánh bạc. Nhưng có vẻ đó chỉ là lý thuyết, bởi rất nhiều sòng bạc đang tìm cách “lách” để thu hút thượng đế người Việt. Một ngày ở Casino Phượng Hoàng đã nói lên tất cả sự thật, rằng ở đây nguồn thu từ khách Việt mới là chính bởi họ xuống còn bạo tay hơn cả người nước ngoài…  

Khoảng 4h30 sáng Chủ nhật tại Casino Phượng Hoàng, tỉnh Bắc Ninh.
Chuông kêu inh ỏi, báo hiệu một ngày chơi kết thúc. Hệ thống đèn vụt sáng. Dăm ba câu chửi thề, có tiếng thở dài, có người bật dậy vươn vai, số khác lặng lẽ kiểm lại “tài khoản”, đó là đống phỉnh xộc xệch nằm trước mặt. Tất nhiên, họ phải kiểm xem mình lãi lỗ đến đâu sau một ngày chiến đấu gian khổ trước nhà cái. Những gương mặt giãn ra nhưng đa phần lộ rõ vẻ mỏi mệt. Tất cả đều là dân cờ bạc “gạo”, tức là coi cờ bạc là nghề kiếm cơm nghiêm túc, là nghề tay phải. Suốt 18 tiếng đồng hồ mỗi ngày casino hoạt động, ánh đèn vàng ấy gần như không thay đổi độ sáng. Có chăng chỉ có tiếng nhạc là giục giã, thôi thúc điều gì đó, còn không gian, thời gian hoàn toàn dừng lại trong diện tích 2.000m2 này. Nói trắng ra là casino khiến cho con bạc mất khái niệm về đêmngày.
Tôi đi đánh bạc ở Casino Phượng Hoàng (Bắc Ninh)
Khách người Việt Nam chơi trò roulette.
Khán phòng vẫn khá đông khách, dễ đến trăm người. Tất cả đều là người Việt. Tôi có thể khẳng định chắc chắn, bởi gần 10 tiếng lang thang khắp ngóc ngách Casino Phượng Hoàng đủ giúp tôi tự tin nói lên điều này. Họ bu quanh 4 bàn baccarat và vòng quay routlett, bàn tán về ngày chơi hênxui vừa trải qua. Mà có lẽ người Việt Nam chúng ta mới ham cờ bạc, mới ngồi lại tới tận cùng (giờ casino đóng cửaPV) chứ đâu có người nước ngoài nào vào đây để… kiếm ăn. Casinovới họcó mục đích giải trí rõ ràng. Các cụ bảo rồi, cờ bạc đến sáng thì toàn mấy ông thua ngồi lại, chứ người được chuồn sạch ráo. Ai không tin, cứ vào dịp tết nguyên đán hay những kỳ nghỉ lễ dài dài, sắp xếp thời gian lên mấy góc phố cổ Hà Nội thì biết!? Còn không tin nữa thì vui lòng vượt biên qua bên kia biên giới Campuchia mà xem, dễ đến 90% lượng khách ra vào 20 cái casino dọc biên giới ViệtCampuchia là người Việt chúng ta.
Khi “lén lút” áp sát Casino Phượng Hoàng, cảm giác rất thật của tôi là lo lắng. Lo bị bảo vệ… đuổi, vì rõ ràng luật mình chưa cho khách Việt vào casino; lo bị xăm xoi bởi điệu bộ lơ ngơ, khiến cơ hội đào bới xới lộn cung cách làm ăn của chỗ chơi đẳng cấp này bị hạn chế. Nhưng mọi việc diễn ra suôn sẻ đến bất ngờ, hóa ra chẳng có gì căng thẳng như tôi nghĩ…
Tôi thuê người đàn ông chạy xe ôm đứng tuổi 100.000 đồng đưa từ sân vận động tỉnh vào thẳng casinovốn được đăng ký dưới cái tên hợp phápKhu giải trí Quốc tế Phượng Hoàng. Hôm nay đông khách bởi là thứ Bảy cuối tuần. Ông xe ôm đã quá quen với việc đưa đón mấy khách lẻ vãng lai như tôi đến với Phượng Hoàng. Ông ít lời, chỉ gật đầu khi tôi nhắc địa điểm. Bản thân ông cũng không biết quy định người Việt không được chơi casino, bởi vì ông đã chở bao nhiêu khách người Việt vào đây nhưng có thấy ai bị từ chối đâu. Có lẽ trong hàng trăm lượt người ra vào Casino Phượng Hoàng mỗi ngày, chắc chỉ mỗi tôi là đi từ hết ngạc nhiên này đến phấn khích khác mà thôi.
Sau này dò hỏi được, hóa ra từ lúc có thông tin dự thảo Đề án cho người Việt Nam được vào casino được Bộ Tài chính trình lên cấp trên, nhiều casino đã nhanh chóng bắt tay với các công ty du lịch, danh chính ngôn thuận là đưa khách du lịch nước ngoài vào, nhưng thực chất toàn dân Việt Nam chơi casino.
Tôi đi đánh bạc ở Casino Phượng Hoàng (Bắc Ninh)
Casino Phượng Hoàng.
Quanh dự thảo này cũng rất nhiều thông tin được bịa đặt, khiến không ít người nổi đóa. Thậm chí có cơ quan ngôn luận còn gọi dự thảo và cơ quan soạn thảo là… ngớ ngẩn, là vẽ đường cho tệ nạn xã hội… chạy chỗ. Bởi vậy, trong buổi họp báo Chính phủ thường kỳ tháng 8-2014, đại diện lãnh đạo Bộ Tài chính chính thức bác bỏ toàn bộ những bịa đặt trên thì thái độ của dư luận mới “dịu dàng” hơn. Dẫu vậy, với những gì tôi chứng kiến trong đêm ở Casino Phượng Hoàng này thì có muốn “bênh” cho đồng bào mình trước thói đam mê cờ bạc tôi cũng không dám. Bởi những lần xuống tiền bạo tay nhất, hùng hổ nhất và ngồi đến cùng đều là Việt chúng ta cả…
Ngược lại thời gian một chút, vào thời điểm 21h khi tôi mon men đến gần Casino Phượng Hoàng. Tòa nhà ba tầng theo lối kiến trúc Trung Á mái vòm nằm khiêm tốn trong một con phố cổ tỉnh lỵ Bắc Ninh. Nói tóm lại, bên ngoài Casino Phượng Hoàng là một không gian khá tĩnh lặng, khách khứa vào ra khá là tấp nập, nhưng ai cũng lặng lẽ và di chuyển trong trật tự. Lách người qua cặp cửa dày cộp, rộng chừng 2,5m2 mỗi cánh, tôi bước vào bên trong. Ở đây, nhân viên (security) với “mặt ngầu” không khoanh tay đứng ngoài cửa như thường thấy trên phim ảnh, mà ngược lại họ rải đều trong phòng chơi để kiểm soát khách chơi. Bởi vậy, cảm giác lo lắng trong tôi ngay lập tức được thay bằng phấn khích. Casino Phượng Hoàng không lớn, nội thất chưa hẳn sang trọng, với cấu trúc một phòng lớn có chừng 15 bàn chơi và nguyên tầng 2 dành cho VIP. Sở dĩ tôi biết tầng 2 được dành để biệt đãi các VIP là vì mỗi khi VIP lên xuống đều có một nữ nhân viên trẻ đẹp, xách cặp dẫn lối và bảo vệ chắn lối lên xuống. Còn những khu khác họ thả rông cho khách Việt Nam vào sát phạt nhau.
Các hình thức chơi ở đây cũng cơ bản như bao casino khác, gồm bài baccarat, roulette, slot machine (điện tử xèng)… Khách cũng được phân khúc nhất định. Người nước ngoài (Hàn Quốc, Trung Quốc, Singapore…) thích “thi đấu” với máy hơn. Còn dân Việt mình, đa số là tay bo với nhau qua các loại bài lá. Tôi nhìn hồi lâu mới hiểu luật chơi baccarat. Nhận thấy vẻ ngơ ngác của tôi, một “quý bà” lông mày săm đen nhánh, tóc nhuộm vàng như lông bò chỉ dẫn: “Cứ đổi tiền đi rồi ngồi vào mà chơi. Họ mở lên, nếu đúng thì mình ăn, nếu không thì… mất”. Hơ hơ… cờ bạc thì đúng là hên ănxui chết, giải thích như vậy thì… thông minh quá. Thú thật khi chuẩn bị sang đây, tôi cũng có nhắt lưng ít tiền và cũng muốn tò mò chơi thử một vài ván xem sao. Nhưng từ lúc nhìn thấy sự nhốn nháo, nhộm nhoạm ở casino, tôi “nguội” hết máu. Phải loanh quanh gần 30 phút, cộng thêm sự có mặt của khá nhiều cô nàng ăn mặc sexy, tôi mới đủ phấn khích trở lại để ra bàn đổi tiền. 300USD đổi được 1 phỉnh loại 100USD, 4 cái loại 50USD và tôi chọn baccarat.
Một lần xuống tiền thấp nhất là 30USD, bởi vậy 300USD của tôi chẳng có ý nghĩa gì trong cuộc chơi của những con bạc khát nước. Cầm cự được hơn 1 giờ đồng hồ, 300USD của tôi tan biến trong đôi tay của dealer (người chia bài)một cô gái Bắc Giang 22 tuổi rất xinh đẹp.
Baccarat thuộc về trò chơi bài lá ngẫu nhiên và được cho là trò xanhchín nhất trong casino. Có 3 cửa cho người chơi lựa chọn: nhà cái (banker), người chơi (player) và hòa (3). Các dealer chia 2 bài cho nhà cái và người chơi. Có tối đa 20 người có thể chơi trên bàn baccarat một lúc, bởi vậy đây là một trò thú vị, hồi hộp và đầy mưu mẹo! Baccarat được coi là môn đơn giản nhất trong casino để học và… kiếm tiền. Sau 1 giờ cầm cự, tôi nhận ra rằng, nếu muốn không thua, bạn chỉ nên chơi khi thoải mái, đừng bao giờ chơi khi tức giận, buồn chán hay mệt mỏi. Tâm lý tốt, tự tin thì đánh mới dễ thắng. Thứ nữa, người chơi phải đặt ra mục tiêu cụ thể khi chơi và tuyệt đối tuân theo. Ví dụ 1 ngày kiếm 50USD chẳng hạn, khi đủ mục tiêu thì nghỉ lập tức, mai lại tiếp tục và đặc biệt không nên tham khi ăn thì muốn ăn thêm và cũng không được mất bình tĩnh khi thua là muốn gỡ liền… Tôi học được những điều này thông qua những lần xuống tiền cực khoa học của “quý bà” lông mày săm đen nhánh, tóc nhuộm vàng như lông bò ngồi kế bên. Chị này lên xuống nhịp nhàng và hiếm khi thua bởi độ lì của mình.
Tôi đi đánh bạc ở Casino Phượng Hoàng (Bắc Ninh)
Phiếu đổi phỉnh.
…Casino Phượng Hoàng bắt đầu đón khách lúc 13h, kết thúc 4h30 ngày hôm sau. Lúc tôi bước vào đây là 21h, trong khu casino lúc này có khoảng 300 người chơi. Điều thú vị là đến 40% người chơi bạc ở đây là đàn bà, con gái, mà phụ nữ sồn sồn tuổi trên 40 là đông nhất. Phụ nữ khó giấu cảm xúc nên mỗi khi thua thắng, cả khán phòng rất dễ nhận ra nhờ tiếng chửi thề chua ngoa. Càng muộn, casino càng đông khách mà rộn ràng nhất là tầm 0h, bởi lúc đó dân chơi ở vũ trường, quán bar khi đã xuống nhạc tìm tới casino đáp bến. Tôi chợt nghĩ đến mại dâm, nạn lô đề và cả ma túy, thuốc lắc. Có cấm đấy, nhưng để đánh một con lô, con đề hay kiếm một cô kỹ nữ giải đen chưa bao giờ “khách” cảm thấy khó cả. Rất dễ dàng! Kể cả chuyện dân chơi tìm khách sạn, nhà nghỉ chơi đá, cắn thuốc lắc sau khi rời khỏi vũ trường cũng đâu phải chuyện hiếm. Giờ thì casino đã trở thành một sự lựa chọn và ở một khía cạnh nào đấy xã hội còn êm hơn nếu cùng giờ tan vũ trường, họ tìm đến những thứ rác rưởi như thuốc lắc, ketamin, ma túy đá kia để sử dụng.
Cuối cùng các luồng tư tưởng xung đột chokhông cho cứ họp, cứ hội nghị, tranh luận ỏm tỏi và chẳng giải quyết được gì cả. Chỉ sướng các chủ lô đề, tú ông tú bà tiền thu đầy túi và phất lên nhanh chóng. Vậy với casino, có gì bất ổn trong việc cho phép người Việt vào đây?
May mắn khi trở về bàn khách, tôi gặp Lee Nguyễnnhân viên kinh doanh của casino. Lee, một Việt kiều 8X, nhưng đã có 14 năm kinh nghiệm làm tại các casino, lang thang chia bài từ Macau, Australia, đến Campuchia làm quản lý và giờ anh được công ty mẹ điều về quán xuyến thị trường Việt Nam. Lee khá cởi mở, bởi quan niệm đã làm dịch vụ thì khách hàng ai cũng là thượng đế cả. Bởi thế câu chuyện giữa hai chúng tôi khởi đi tương đối… chất lượng, với những nhận xét cởi mở, có lý có tình trước vấn đề khách Việt Nam vào casino trên đất nước mình. Tôi ăn xong bát mỳ trứng xúc xích miễn phí (hóa ra khách vào đây ăn, uống thoải mái không hạn chế) và lân la hỏi chuyện anh quản lý trẻ tuổi.
Lee là Việt kiều nên không có kiểu giữ kẽ như mấy ông quản lý nội. Lee phân tích đâu ra đấy và cũng muốn Chính phủ Việt Nam sớm cho phép người Việt Nam được vào casino. Lee nói: “Đây là môi trường kinh doanh có điều kiện. Bạn có tin không, chúng tôi sẽ phải nộp rất nhiều thuế nếu người Việt được vào casino, nộp hơn rất nhiều so với hiện tại. Nhưng chúng tôi muốn như vậy, chúng tôi muốn công khai minh bạch và sẵn sàng tư vấn cho Chính phủ Việt Nam, chính quyền tỉnh Bắc Ninh những giải pháp tối ưu nhất nhằm tránh rủi ro khi cho người Việt Nam vào đây giải trí”. Với nhà quản lý trẻ này, vấn đề kiểm soát tài chính của khách mới là điều quan trọng nhất. Nếu ổn thỏa, cứ 1USD người chơi bỏ ra ở đây, không cần biết khách thắng thua, casino cũng phải nộp một phần thuế lại cho ngân sách quốc gia nước sở tại. Đúng là nguy cơ tệ nạn xã hội đằng sau cờ bạc là có thật, nhưng đó vấn đề muôn thuở của mọi xã hội. Thế nhưng casino đang khác tất cả trò cờ bạc còn lại, đó chính yếu tố tiền tươi thóc thật. Muốn chơi, khách phải có tiền, rất nhiều tiền. Cứ nhìn 300USD (bằng cả tháng lương của một công chức mới ra trường) bay vèo trong vài chục phút là tôi hiểu vấn đề. Rằng phải rất nhiều tiền mới có thể thành khách quen của casino, được casino nhớ đến. Chưa hết, với hàng trăm lượt khách ra vào mỗi ngày, nếu thu tiền vào cửa, nộp ngược lại địa phương, thì tỉnh Bắc Ninh cũng có trên dưới chục tỉ đồng/năm, đủ để xây vài ngôi trường và trạm y tế tuyến xã. Casino dành cho người có tiền, vậy hà cớ gì phải nâng lên đặt xuống việc cho người Việt ra vào vậy? Sự thật là trong số trên dưới 10 casino đang hoạt động trên lãnh thổ Việt Nam, chỉ khoảng 30% là tuân thủ quy định “cấm cửa” khách Việt. Số còn lại vẫn sáng đèn hằng đêm nhờ nguồn thu lớn từ lượng thượng đế… tại chỗ.
Tôi đi đánh bạc ở Casino Phượng Hoàng (Bắc Ninh)
Phỉnh loại 100USD của casino
Tôi chợt rùng mình khi nghĩ đến cảnh các con bạc nhấc điện thoại lên “báo” vài triệu tiền bóng đá, vài trăm điểm tiền lô bằng… mồm. Đấy mới là lý do khiến các vụ thanh toán, đòi nợ diễn ra hằng ngày. Nếu các con bạc chuyển hướng, đánh bạc hợp pháp thì họ có thể khống chế được tiền của mình và cậy “số đỏ” kiếm tiền từ cờ bạc.
Một vấn đề nữa Lee cũng khá băn khoăn, đó chính là tín dụng đen, cầm đồ trong casino. Chẳng cần quen biết, các con bạc cũng có thể vay bất cứ “đại lý” nào ở đây. Bản thân Lee cũng nói, giá mà 1-2 ngân hàng mở quầy giao dịch ở trong casino này, khách vừa không mất nhiều lãi mà toàn bộ số tín dụng còn được kiểm soát đến cùng. Như tôi quan sát, hóa ra những cô gái ăn mặc sexy nhất, lả lơi nhất lại chính là người làm tín dụng đen cả. Công việc của họ là kèm chặt các con bạc đang thuê, dùng “vốn tự có” cọ xát để gạ khách sử dụng dịch vụ cho vay của mình. Cứ 1.000USD, khách cầm về 950USD, các cô “nuốt” 50USD đơn giản như lấy đồ vật trong túi vậy.
Lee Nguyễn tiết lộ, bộ phận kinh doanh của anh bị áp mức doanh số 600 nghìn USD/tháng, tương đương với gần 13 tỉ đồng. Trong thời gian du lịch bị ảnh hưởng bởi hành động Trung Quốc hạ đặt trái pháp giàn khoan HD-981, nếu không có khách nội cứu cánh, Casino Phượng Hoàng không thể đủ doanh thu được. Về lương cán bộ, nhân viên, chi phí ăn uống cho khách thoải mái, một tháng casino chỉ chi hết 30% doanh thu. Như vậy, mỗi tháng họ cầm về tới 70% lợi nhuận, thuế má xong là một lượng ngoại tệ không hề nhỏ chảy ngược ra nước ngoài. Nếu casino nào cũng như Phượng Hoàng thì không biết ngân sách Nhà nước đang “chảy máu” bao nhiêu cho hàng ngàn lượt khách Việt vào casino đánh chui mỗi ngày?
Ở Macau, hầu hết các nhà đầu tư đến từ Las Vegas. Thế lực casino của tỷ phú Steve Wynn (Wynn Resorts), Kirk Kerkorian (MGM Mirage) và Sheldon Adelson (Las Vegas SandsLVS) cùng ông Vua casino Stanley Ho (người có cổ phần đáng kể trong casino Đồ Sơn) giúp họ “ôm” toàn bộ giấy phép xây dựng “resorts kết hợp giải trí” để phù hợp với nhu cầu khách hàng. Nghe đâu, số tỷ phú trên đã đổ 30 tỉ USD vào xây dựng 10 casino mới trong vòng 5 năm qua tại Macau. Rất nhiều ông chủ ở đây đang nhắm đến Việt Nam như một điểm đầu tư mới đầy hứa hẹn. Nếu được cởi trói, đây sẽ là một luồng tài chính mới sẽ cập bến các đặc khu (Vân Đồn chẳng hạn) để tạo thành một lực đẩy mới cho nền kinh tế đang trên đà khởi sắc.
Lee Nguyễn đưa ra bài toán kinh tế đơn giản. Mỹ có số dân là 300 triệu người và Las Vegas có hơn 700 sòng bạc. Trung Quốc có dân số 1,3 tỉ người và một con số ít ỏi 31 sòng bạc ở Macaunơi duy nhất đánh bạc là hợp pháp. Mỗi năm, 16 triệu người vượt biên đi bộ từ thành phố Chu Hải (Quảng Đông, Trung Quốc đại lục) sang Macau để đánh bạc. Còn dân số Việt Nam là 100 triệu. Ai dám khẳng định, có bao nhiêu lượt triệu người hàng năm sang Campuchia, đi các nước xung quanh chơi casino và cả những người đang được “tạo điều kiện” hết mức để đốt tiền ngay trong nội địa như Casino Phượng Hoàng này. Tiền thuế thu về là cực kỳ đáng kể nếu chúng ta đừng ép người Việt thượng lưu phải ra nước ngoài đánh bạc.
Tôi đi đánh bạc ở Casino Phượng Hoàng (Bắc Ninh)
Lúc vắng thì cũng phải 70% số máy ở đây có khách chơi.
Vậy, casino cho người Việt trên lãnh thổ Việt có lợi hay không lợi?
Đó là việc còn phải bàn và sẽ còn bàn lâu dài. Tuy nhiên, một điều bất bình thường ở đây là: Tại sao người Việt có thể vào chơi ở casino này thoải mái? Chẳng lẽ việc này lại qua mắt được các cơ quan có trách nhiệm quản lý casino của tỉnh Bắc Ninh ư? Rõ ràng, nếu không có sự dung túng, thậm chí là tiếp tay của ai đó thì làm sao có chuyện người Việt vào chơi ở đây? Vụ án Minh “sâm” còn sờ sờ ra đấy. Và những người lãnh đạo tỉnh Bắc Ninh nên nhớ một điều là: Không ở đâu sản sinh ra lắm tội phạm hình sự như ở sòng bạc!
(Theo PetroTimes)

Dân Chủ Tư Sản và Dân Chủ Cộng Sản


Dân Chủ Tư Sản và Dân Chủ Cộng Sản
08/02/2014
Le Nguyen

Lời Tác Giả: Thế giới hiện đại không tồn tại cái được gọi là dân chủ cộng sản hay dân chủ tư sản mà chỉ hiện hữu chính thể độc tài đảng trị với chính thể dân chủ đa nguyên. Để tiện theo dõi, quan sát khách quan lịch sử hình thành và thực tiễn cai trị của hai thể chế này, xin tạm sử dụng lại dân chủ tư sản và dân chủ cộng sản cho bài viết này.

* * *

Hơn hai trăm năm trước, khi cuộc cách mạng kỹ nghệ khởi đầu từ Anh quốc lan ra toàn cõi Âu Châu làm thay đổi những giá trị cổ học, từ kinh tế, văn hoá, xã hội đến chính trị. Chính trong thời gian của cuộc cách mạng này, giúp loài người thay đổi nhận thức, mở rộng tầm nhìn về tự do tư tưởng, tín ngưỡng, chính trị trong đó có khoa học kỹ thuật giúp phát minh máy móc, điện năng làm thay đổi năng suất trong nông, công nghiệp nhất là xây dựng được những đội thương thuyền, chiến thuyền xuyên lục địa cùng những vũ khí hiện đại gây nhiều cuộc chiến biên giới lẫn bành trướng thuộc địa của các cường quốc Âu Châu trải rộng khắp nơi trên thế giới. Song song với những tiến bộ vượt bậc của nhân loại, là nẩy sinh các vấn đề chính trị, xã hội lạc hậu cần đổi mới, cần thẩm định và tái cấu trúc lại hệ thống tổ chức cai trị, liên quan đến mọi mặt của đời sống cộng đồng, xã hội loài người:

a) Thứ nhất là thân phận nông nô đã tồn tại qua nhiều thế hệ sống trong lãnh địa của các lãnh chúa, quân chủ phong kiến Châu Âu. Họ không được tự do rời lãnh địa nếu không được phép, họ không được tiếp cận tư tưởng nào khác, ngoài những điều được truyền đạt, chỉ dạy của chúa đất và thân phận họ chỉ là nô lệ cho các lãnh chúa phong kiến.

b) Thứ hai là cách mạng kỹ nghệ sản sinh ra, làm rõ nét hơn hai thành phần mới của xã hội là chủ nhân nhà máy sản xuất, cơ sở kinh doanh được gọi là tư bản, với số đông công nhân, làm công ăn lương trong các cơ xưởng được gọi là vô sản. Trong phát triển kinh tế, xã hội hai thành phần chủ-thợ tức chủ nhân và công nhân luôn xung đột quyền lợi, mâu thuẩn lợi ích.

c) Thứ ba là các nước bị đế quốc thực dân xâm chiếm, liên tục đấu tranh không ngừng nghỉ hầu giành lại chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và độc lập dân tộc. Từ đó phát sinh hai con đường, hai phương thức đấu tranh: một là sử dụng đàm phán, thương thuyết để đòi chủ quyền; hai là đấu tranh bạo động, vũ trang đánh đuổi thực dân, giải phóng dân tộc.

d) Thứ tư là bên trong cách mạng kỹ nghệ phát sinh nhiều mặt gây bất ổn, ảnh hưởng đến nhu cầu phát triển xã hội và mô hình cai trị của quân chủ phong kiến âu Châu đã lỗi thời ruỗng nát, đầy dẫy bất công không còn thích hợp cho nhu cầu phát triển ổn định của xã hội loài người.

Nói tóm lại, do nhu cầu bức bách của mô hình cai trị quân chủ phong kiến đã lỗi thời với một xã hội tiền kỹ nghệ đầy dẫy bất công phân cực giàu nghèo của đàn áp bóc lột, của phân biệt đối xử đối với các thành viên sống chung trong cộng đồng xã hội và nhất là các thành viên trong xã hội không được đối xử như một con người trọn vẹn, ngay trong lục địa Âu Châu cũng như trong các nước bị thực dân đế quốc chiếm đóng đô hộ.

Trước bối cảnh hỗn độn đó, nhiều tư tưởng tiến bộ, chủ đạo được khai sinh nhằm tháo gỡ bế tắc trong chính trị, giải quyết xung đột, mâu thuẩn trong kinh tế và hạ giảm áp lực của tầng lớp thống trị lên giai cấp bị trị. Bên cạnh những tư tưởng, tư duy mới làm thay đổi, chuyển đổi, từ bên trong mô hình tổ chức cai trị của quân chủ phong kiến Âu Châu, có nhóm Hegel “trẻ”, trong đó có Karl marx cho ra đời chủ thuyết và tuyên ngôn Cộng Sản vào năm 1848, đã thu hút làm mê say,ngơ ngẩn nhiều thế hệ trí thức và ảnh hưởng sâu đậm trong lòng tầng lớp vô sản trên toàn thế giới.

Rồi hai tư tưởng, hai phương thức đấu tranh nhằm thay đổi mô thức cai trị của quân chủ phong kiến Âu Châu và nhà nước thực dân đế quốc: một bên có tư tưởng vận dụng tầng lớp bị trị theo cách ôn hoà, áp lực lên giai cấp thống trị để tự thay đổi, tự diễn biến bên trong guồng máy cai trị; bên kia có tư tưởng lãnh đạo tầng lớp bị trị, chủ yếu là tuyên truyền vận động quy tụ thành phần công, nông lao động nghèo làm cuộc cách mạng vũ trang lật đổ, thay đổi toàn diện bộ máy cai trị của nhà nước quân chủ phong kiến, thực dân cùng lúc xoá bỏ các tàn tích chế độ cũ triệt để không khoan nhượng.

Từ hai tư tưởng thay đổi mô hình tổ chức cai trị để điều hướng xã hội loài người phát triển đã sản sinh ra hai mô hình cai trị là dân chủ tư sản và dân chủ công sản. Trong giai đoạn này, giai đoạn của bình minh cách mạng, thuở cả hai tư sản với cộng sản đều có cùng một mục tiêu thay đổi, đánh đổ quân chủ phong kiến, phản kháng, chống đối chủ nghiã thực dân đế quốc để người dân Âu Châu và các dân tộc bị trị, bị đế quốc xâm lăng khắp nơi trên thế giới được làm chủ đất nước, làm chủ đời sống của chính mình. Với chủ trương, mục đích thành lập chính phủ của dân, do dân,vì dân... với đảng lãnh đạo, nhân dân làm chủ, nhà nước quản lý cùng với những ý tưởng có giá trị như tự do, dân chủ, nhân quyền, dân quyền và nhiều giá trị tư tưởng khác liên quan mật thiết đến sự phát triển của xã hội loài người.

Đến hôm nay, qua thời gian dài thử thách cũng như thực hành của hai mô hình tổ chức cai trị dân chủ Cộng sản và dân chủ tư sản chúng ta thấy:

1) Dân chủ cộng sản, về hình thức đã phô trương bề nổi rất nhiều, nào là chính quyền nhân dân, tòa án nhân dân, công an nhân dân, quân đội nhân dân, hội đồng nhân dân, ủy ban nhân dân...mọi thứ đều đề cao nhân dân, ra vẽ trân quý nhân dân nhưng thực chất là phản bội nhân dân, bịp bợm nhân dân, cướp quyền làm chủ của nhân dân.

2) Dân chủ tư sản, không phô trương về hình thức từng bước điều chỉnh sai sót thực hiện đúng thực chất đúng nghĩa là chính quyền của dân, do dân, vì dân và thật sự hữu hiệu trong cai tri, hữu hiệu trong nhiệm vụ điều hướng xã hội loài người phát triển như một phần nhân loại đã được hưởng từ kết quả của mô hình tổ chức cai trị này.

Tại sao dân chủ tư sản và dân chủ cộng sản cùng chia sẻ những ý tưởng tiến bộ, những giá trị tốt đẹp nhằm giúp cho loài người hạnh phúc và xã hội phát triển văn minh, phồn thịnh.Thế thì tại sao dân chủ cộng sản lại bất lực không thực hiện được mà dân chủ tư sản lại làm tốt, thực hành rất tốt một số ý tưởng tiến bộ nền tảng như ý tưởng Marx trong chiều hướng phát triển chính trị, kinh tế, văn hoá và xã hội trong mô hình cai trị của nó?

Dưới đây là một số ý tưởng mà dân chủ tư sản làm hay hơn, hiệu quả hơn dân chủ công sản:

- Về ý tưởng “đảng lãnh đạo” của dân chủ tư sản, các đảng phái chính trị thay nhau cầm quyền qua các cuộc bầu cử tự do, do người dân lựa chọn. Chính cách đảng lãnh đạo nhiều hơn một đảng chính trị, thực sự hữu hiệu trong cai trị đã làm cho quốc gia hùng cường, thịnh vượng và toàn dân hạnh phúc ấm no. Kết quả thực tiển của mô hình cai trị này đã nói lên tất cả cái tốt đẹp của nó đem đến cho xã hội loài người, không cần phải bàn luận.

Riêng đảng lãnh đạo theo cách dân chủ cộng sản đã thất bại vì chỉ duy nhất một đảng lãnh đạo nên không ngăn nổi độc tài phát triển và độc tài là nguồn gốc mọi xấu xa, tội lỗi phát sinh tội ác của con người, nó kềm hảm ngăn chặn động lực phát triển xã hội loài người.

- Về ý tưởng “nhân dân làm chủ nhà máy” trong các nước tư sản hiện nay, công nhân của các nhà máy, hảng sản xuất lớn được chia một số cổ phiếu theo mức lợi nhuận trong tổng kết tài khóa hằng năm và được mua thêm ngoài số cổ phiếu được chia, nếu công nhân muốn. Đây là thực chất, là cách thể hiện quyền công nhân làm chủ nhà máy ở các nước dân chủ tư sản.

Riêng việc công nhân làm chủ nhà máy của các nước dân chủ công sản chỉ là hô khẩu hiệu chứ không bao giờ có thật và hiện nay nhìn vào nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam sẽ trả lời được mọi thắc mắc nghi vấn về thể chế “ưu việt” của dân chủ cộng sản, không chỉ trên phương diện công nhân làm chủ nhà máy mà trên tất cả mọi mặt đời sống làm chủ của người dân!

- Về ý tưởng “cán bộ là đầy tớ nhân dân”, tất cả những ai đi đến nhà thương, trường học, các cơ quan công quyền... của các nhà nước dân chủ tư sản, đều thấy cung cách phục vụ, ứng xử của các người“cán bộ” này. Họ vui vẽ nhiệt tình, tận tụy với công việc, với trách nhiệm được giao phó, làm việc đúng với nghiã “đầy tớ nhân dân”, rất ít “ông chủ nhân dân” không vừa ý với cung cách phục vụ của đầy tớ của mình.

Riêng chuyện đầy tớ của nước dân chủ cộng sản nhất là Việt Nam, có lẽ mọi nguời trong chúng ta không ít lần chứng kiến đầy tớ nhân dân phục vụ ông chủ nhân dân “đáng xấu hổ” rất phổ biến, nó không còn là “cá biệt” cho bất cứ khu vực nào của hệ thống tổ chức cai trị thuộc nhà nước dân chủ cộng sản!

Còn rất nhiều ý tưởng trong chuổi giá trị tư tưởng của các bộ óc vĩ đại được hình thành trước, trong và sau cuộc cách mạng kỹ nghệ Âu Châu. Tư tưởng đó, tinh hoa đó dân chủ tư sản đã làm, đã thực hiện tốt hơn, hữu hiệu hơn dân chủ cộng sản.

Tuy thế chúng ta cần trở lại trọng tâm của hai mô hình dân chủ tư sản, dân chủ công sản. Dân chủ tư sản hiệu quả hơn dân chủ cộng sản trong thực tiễn cai trị là do cơ cấu tổ chức, do thiết chế bộ máy nhà nước. Trong mô thức này, ba ngành hành pháp, lập pháp, tư pháp hoạt đông độc lập được phân công và qui định trách nhiệm, quyền hạn rõ rệt. Ngoài ra các ngành này còn bị sự giám sát của người dân để quyền lực nhà nước thật sự trở thành quyền lực của toàn dân và không do một đảng duy nhất lãnh đạo mà nhiều đảng thay nhau lãnh đạo.

Dù thế nào đi nữa, dù khen hay chê, dù nói tốt hay xấu thì mô hình tổ chức cai trị dân chủ công sản đã thất bại, đã bất lực trong cai trị, vì chỉ có duy nhất đảng cộng sản lãnh đạo mà đảng này lại đứng trên, đứng ngoài hiến pháp,luật pháp. Dân chủ công sản ngày nay ở Việt Nam thật ra là dân chủ trá hình của độc tài quân chủ chuyên chế, của thời vua chúa xa xưa. Ở đó đã dần hiện ra cảnh “thế tập”, cha truyền con nối. Ở đó lại tái hiện “pháp lệnh”, lệnh trên truyền xuống cho cấp thừa hành, bất luận đúng sai, từ lệnh miệng đến văn bản. Ở đó kẻ cầm quyền dùng hình luật như là vũ khí để trấn áp, bịt miệng, trừng phạt những cá nhân dũng cảm chỉ ra những sai trái, độc đoán của tầng lớp thống trị, dìm dân nước xuống vực sâu đói nhgèo, lạc hậu, chậm tiến, tồi tệ hơn chế độ mà họ dùng bạo lực cách mạng để lật đổ.

Nói tóm lại, cả hai nhóm tổ chức cai trị dân chủ tư sản và dân chủ công sản đều có một số nhận định, chia sẻ cũng như nhìn nhận chung về giá trị con người và xã hội. Thế nhưng dân chủ cộng sản ngày càng rời xa lý tưởng ban đầu, nó đã biến lý tưởng thành hoang tưởng bởi sai lầm trong mô thức cai trị, hệ thống quản trị quốc gia và dân chủ tư sản thật sự thực hiện được mục tiêu “ Dân giàu - nước mạnh - xã hội – công bằng –dân chủ -văn minh” xứng đáng trở thành mô hình cai trị lý tưởng được nhân loại ước mơ, hướng tới cuả thời hiện đại.

Monday, July 9, 2018


Phỏng vấn của Đài Saigon Houston – Dallas
Chủ đề: Kinh tế Hoa Kỳ, Nhân quyền và Biển Đông
Nguyễn Chính Kết & Nguyễn Quốc Khải
June 1, 2018 
Quý Thính giả đang theo dõi đài Sàigòn, phát thanh trên hai làn sóng 900 AM tại Houston, và 1600 AM tại Dallas. Quý Thính giả khắp nơi có thể nghe chúng tôi trên hệ thống Internet toàn cầu qua địa chỉ của đài là daisaigon.com, hoặc có thể sử dụng điện thoại để nghe đài với số 641-552-5009. Tiếp theo đây là chương trình “Vấn đề hôm nay”, do Nguyễn Chính Kết phụ trách. Xin trân trọng kính chào Quý Thính giả.
 
Trong chương trình “Vấn đề hôm nay”, chúng tôi rất hân hạnh mời GS Nguyễn Quốc Khải, hiện đang sinh sống tại tiểu bangVirginia. Ông từng là giáo sư thính giảng tại Đại Học John Hopkins, từng là một tham vấn và chuyên viên nghiên cứu kinh tế tại Ngân Hàng Thế Giới trên 20 năm. Hiện nay, ông đã về hưu, nhưng vẫn thường xuyên viết về những vấn đề kinh tế - chính trị trên một số trang web.
 
Trước khi đi vào câu chuyện hôm nay, chúng tôi xin kính chào GS Nguyễn Quốc  Khải, Rất hân hạnh được cùng hội luận với Anh trên đài hôm nay. Nhưng trước hết, xin Anh ngỏ lời với Quý Thính Giả của Đài Saigon tại Houston và Dallas đang lắng nghe câu chuyện của chúng ta.
 
(1)  Thưa Giáo sư Nguyễn Quốc Khải, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump lên cầm quyền đến nay đã được một năm rưỡi. Anh từng là một chuyên viên về kinh tế tại Ngân hàng Thế giới, Anh nhận định thế nào về đường lối phát triển kinh tế của Hoa Kỳ dưới thời của ông Donald Trump, thưa Anh? Một cách cụ thể là kinh tế của Hoa Kỳ có phát triển, đời sống của người dân có được nâng cao, tỷ lệ thất nghiệp có giảm đi không?
 
Thông thường mới hơn một năm thì thời gian chưa đủ để thấy rõ sự biến chuyển kinh tế dưới nhiệm kỳ của tổng thống mới. Ảnh hưởng của chánh sách cũ của Tổng Thống Obama vẫn còn. Kể từ khi Ô. Trump nhậm chức cho đến khoảng cuối năm 2017, nền kinh tế Hoa Kỳ đã tạo thêm được 1.7 triệu việc làm. Con số của những năm dưới thời Obama trung bình là 2.1 triệu việc làm, không kể năm 2009 Hoa Kỳ đang ở trong tình trạng kinh tế suy thoái (2007-2009) bắt đầu từ thời Tổng Thống Bush.
 
Tì lệ thất nghiệp vào tháng 1, 2017 khi Ô. Trump nhậm chức là 4.8%. Vào cuối năm 2017 con số giàm còn 4.1%. Chiều hướng tỉ lệ thất nghiệp giảm đã bắt đầu từ con số cao nhất 9.6% vào 2010 do ảnh hưởng của cuộc khủng hoảng kinh tế xuống còn 8.9% vào năm 2011.
 
Ô. Trump từng khoe rằng thị trưởng chứng khoán của Hoa Kỳ đã đoạt được con số kỷ lục chỉ một tháng sau khi nhậm chức. Đó là vì ông dùng chỉ số Dow Jones gồm 30 công ty lớn mạnh nhất nước Mỹ trong đó có Boeing với trị giá cổ phần tăng vọt 82% trong vòng một năm. Theo chỉ số tiêu biểu hơn Standard & Poor gồm 500 công ty, thị trưởng chứng khoán của Hoa Kỳ phát triển không hơn gì các nước kỹ nghệ khác như Nhật, Đức, và Anh. Chiều hướng phát triển này đã bắt đầu từ tháng Ba, 2009 sau khi Ô. Obama nhậm chức tổng thống.
 
Nói chung kinh tế Hoa Kỳ tiếp tục tăng trưởng từ khi Ô. Trump lên làm tổng thống. Tổng sản phẩm nội địa (GDP), một cách đo lường sức manh kinh tế, tăng 2.1% trong năm 2017 và dự đoán cũng tăng ở mức độ như vậy trong năm 2018, không thể là 4% như Ô. Trump đã từng tuyên bố. Một nước đã phát triển như Hoa Kỳ thì khó có thể đạt được mức này. Dưới thời Ô. Obama, ngay sau cuộc khủng hoảng kinh tế lớn vào 2007-2009, GDP của Hoa Kỳ tăng 3% vào năm 2010, 2.8% vào năm 2012, 2.4% vào 2015 và thấp nhất là 1.6% vào năm 2016. Với mức độ phát triển kinh tế như vậy và tỉ lệ thất nghiệp tiếp tục giảm, chúng ta trông đợi rằng mức lạm phát trung bình dưới 2% trong suốt 8 năm dưới thời Obama, sẽ tăng trong nhiệm kỳ của Ô. Trump. Thật vậy mức lạm phát trong năm 2017 đã là 2.1% vào năm 2017 và dự trù sẽ là 2.5% vào năm 2018.
 
(2) Thưa Giáo sư Nguyễn Quốc Khải, chủ trương của Tổng thống Donald Trump là «Make America great again» và «America first». Nhiều người cho rằng như vậy nước Mỹ trở nên co cụm lại, không còn «vị tha» như từ xưa đến nay. Điều này có làm cho các quốc gia khác trên thế giới không còn nể phục Hoa Kỳ như trước không?
 
“Make America Great Again” tức là nhận mình có một thời gian thua kém thì không sao cả, nhưng tuyên bố rấm rĩ “America First” trong khi tranh cử và theo đuổi chánh sách này khi nắm quyền hành trong tay thì sẽ mất bè mất bạn.
 
Kết quả cuộc điều nghiên 134 quốc gia của Viện Gallup mới đây cho thấy Hoa Kỳ chỉ được 30% ủng hộ, thua cả Trung Quốc, chỉ hơn được Nga. Một vài phụ tá của Ô. Trump giải thích “America First” có nghĩa là tìm công ăn việc làm cho người Mỹ, phát triển việc sản xuất, buôn bán của các công ty Mỹ, tăng cường an ninh cho nước Mỹ trước hết.  Nhân quyền và di dân là chuyện phụ.  Chính vì vậy mà chánh quyền Trump chưa bổ nhiệm vào những chức vụ cao đặc trách về nhân quyền tại Bộ Ngoại Giao.
 
Theo đúng chính sách “America First” Ô. Trump chủ trương “đơn phương độc mã”, nói chuyện tay đôi, không chấp nhận thỏa hiệp đa phương.  Ngay sau khi nhậm chức, Ông quyết định rút nước Mỹ ra khỏi Hiệp Ước Thương Mại Thái Bình Dương (Trans-Pacific Partnership – TPP) và Hiệp Định Paris về Môi Trường Thay Đổi (Paris Agreement on Climate Change - PACC) làm nhiều quốc gia thất vọng. Ông dọa rút ra khỏi Hiệp Định Tự Do Thương Mại Bắc Mỹ (North America Free Trade Ageement – NAFTA) làm Mexico và Canada bất bình.
 
“America First” cũng có nghĩa là “Trump First”. Hoa Kỳ đe dọa rút ra khỏi United Nations Human Rights Council (Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc) chỉ vì vấn đề Do Thái – Palestine luôn luôn là vấn đề được đem ra mổ xẻ. Ô. Trump quyết định rời Tòa Đại Sú Hoa Kỳ từ Tel Aviv đến Jerusalem không phải để bảo vệ quyền lợi của nước Mỹ. Nếu đúng như thế tại sao các tổng thống trước đây không làm. Quyết định này làm nhiều nước đồng minh của Hoa Kỳ và thế giới Hồi Giáo tức giận. Chúng ta không quên rằng con rể và con gái của Ô. Trump theo đạo Do Thái và ảnh hưởng của giới tài phiệt Do Thái ở Hoa Kỳ rất mạnh.
 
 
Trở lại việc Hoa Kỳ rút ra khỏi Hiệp Định Paris về Môi Trường. Một trong nhiều lý do khiến Ô. Trump làm quyết này vì ông và Đảng Cộng Hòa có liên hệ mật thiết với những công ty sản xuất nhiên liệu hóa thạch (dầu hỏa, than và hơi đốt). Cũng theo một bài phân tách của một số học giả Trung Quốc tại University of Washington và Peking University, mười thượng nghị sĩ viết thư cho Ô. Trump kêu gọi rút khỏi Hiệp Định Paris đã nhận $10 triệu vào quỹ tranh cử từ những công ty nhiên liệu. Người ta trông đợi rằng chánh quyền Trump sẽ sửa lại luật lệ để làm lợi cho những công ty nhiên liệu.
 
(3) Thưa Giáo sư Nguyễn Quốc Khải, Đối với người Việt Nam tị nạn cộng sản, thì điều họ quan tâm nhiều nhất, đó là chính sách của ông Trump có lợi gì cho dân tộc Việt Nam hay không? Nhất là cho cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ nhân quyền ở trong nước?
 
Ô. Trump làm tổng thống Hoa Kỳ bất lợi cho phong trào đấu tranh cho nhân quyền và tự do tại Việt Nam.  Trước khi Tổng Thống Obama viếng thăm Việt Nam vào tháng Năm 2016, LM Nguyễn Văn Lý đã được trả tự do. Trước khi Ô. Trump qua Việt Nam dự Hội Nghị APEC vào năm ngoái, chúng tôi có đến Bộ Ngoại Giao và viếng thăm một vài thành viên của Quốc Hội Hoa Kỳ để vận động đòi CSVN trả tự do cho một số tù nhân lương tâm. Con gái của Mẹ Nấm và LS Nguyễn Thị Dương Hà có viết thư cho Bà Melania Trump để nhờ can thiệp. Nhưng kết quả là con số không. Bà Trump từng trao cho Mẹ Nấm giải về Phụ Nữ Can Đảm tranh đấu cho quyền phụ nữ và quyền của nhưng người khác, nhưng bà đã tránh đến Việt Nam trong chuyến đi Á châu của Ô. Trump vào cuối năm 2017.
 
Đã không trả tự do cho bất cứ tù nhân lương tâm nào trước khi Ô. Trump đến Việt Nam vào tháng 11, 2017, CSVN còn gia tăng bắt bớ những người bất đồng chính kiến để bảo vệ sự yên lặng cho Hội Nghị APEC. Mẹ Nấm bị kết án 10 năm tù vào tháng 6-2017. Bà Trần Thị Nga bị kết án 9 năm tù vào tháng 7-2017. Đó là hai trường hợp nổi bật nhất.
 
Không riêng gì 2017, những năm gần đây CSVN gia tăng đàn áp những người hoạt động nhân quyền, số người bị khởi tố và kết án vì “tội ác chính trị” ngày càng gia tăng, ngoại trừ hai năm 2014-2015, khi Việt Nam đang thương lượng với Hoa Kỳ về hiệp ước thương mại TPP.  Tuy nhiên, khi Ô. Nguyễn Xuân Phúc, Thủ Tướng Việt Nam, viếng thăm Hoa Kỳ vào giữa năm 2017, thông cáo chung đã ca ngợi Việt Nam đang cố gắng thăng tiến nhân quyền. Đoạn văn đó nguyên văn như sau: “The United States welcomed Vietnam’s ongoing efforts to refine its legal system to better protect and promote human rights for everyone.” Tờ báo Washington Post trong mục xã luận gọi đây là “một trò cười vì Việt Nam hoàn toàn làm ngược lại”.
 
TPP rất có lợi cho Việt Nam, đặc biệt về quyền lao động và là cơ hội cho Việt Nam giảm ảnh hưởng của Trung Quốc và bớt đàn áp những người bất đồng chính kiến. Nhưng vừa nhậm chức chưa đầy một tuần, Ô. Trump đã rút Hoa Kỳ ra khỏi TPP.
 
Ô. Trump không che dấu việc ông không quan tâm đến nhân quyền. Ông không tiếc lời ca ngơi những lãnh tụ độc tài với hồ sơ trà đạp nhân quyền và quyền tự do báo chí như Chủ Tịch Xi Tập Cận Bình của Trung Quốc, Tổng Thống Rodrigo Duterte của Phi Luật Tân, Tổng Thống Abdel Fattah El-Sisi của Ai Cập, Chủ Tịch Kim Jong-un của Bắc Hàn, và ngay cả Tổng Thống Vladimir Putin của Nga.
 
Theo sự tiết lộ của Asia Times qua bài báo “Behind the lobbyists that drew Trump to Vietnam” May 4, 2018, một số nhân vật có liên hệ mật thiết vời Ô. Trump đã và đang làm dịch vụ vận động hành lang cho chính phủ Việt Nam. Trong số đó có Ô. Stephen Ryan, Ô. Jeff Miller, Ô. Marc Kasowitz, Ô. Michael Kelly và Bà Loretta Pickus. Ô. Kasowitz là một luật sư lâu năm của Ô. Trump và là đại diện của Ô. Philip Falcon, một nhà đầu tư Hoa Kỳ, chủ khu nghỉ mát Grand Ho Tram Strip, Xuyên Mộc, Vũng Tầu, bao gồm khách sạn, sân gôn và sòng bài.  Ô. Jeff Miller là cựu dân biểu Hoa Kỳ (Cộng Hòa, Florida), có thể trở thành Bộ Trưởng Bộ Cựu Chiến Binh của chánh quyền Trump.
 
Hai công ty Hoa Kỳ được thuê để vận động hành lang cho Việt Nam là McDermott Will & Emery và Dowell Pham Harrison. 
 
 
Cũng theo sự tiết lộ của Asia Times và ProPublica Ô.. Kasowitz đã sắp xếp cho Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc nói chuyện điện thoại với Ô. Trump. Ít lâu sau, cả hai Ô. Kasowitz và Falcon đi Việt Nam vận động chánh phủ Việt Nam đổi luật cho phép công dân Việt Nam đánh bạc.
 
(4) Thưa GS Nguyễn Quốc Khải, Dưới thời Tổng thống Donald Trump, Hoa Kỳ đã tỏ ra khá cứng rắn đối với Trung Quốc về vấn đề Biển Đông, cũng như vấn đề cân bằng thương mại giữa hai nước. Sự cứng rắn với Trung cộng của Hoa Kỳ sẽ ảnh hưởng đến Việt Nam như thế nào?
 
Không như một số người mơ tưởng, Ô. Trump gần như không đoái hoài gì đến vấn đề Biển Đông trong năm đầu tiên nắm quyền hành pháp trong tay. Ông ta quá chú trọng đến Bắc Hàn và vấn đề thương mại. Ông lại quá bận bịu về nhiều chuyện rắc rối tình dục, liên lụy đến cuộc điều tra về Nga nhúng tay vào cuộc bầu cử 2016. Chưa hết, Ô. Trump phải đương đầu vói một chánh quyền hỗn loạn về nhân sự, tiến trình hoạch định chính sách chậm chạp, theo như nhãn định của Ô. Ely Ratner, một thành viên của Hội Đồng Bang Giao Quốc Tế (Council on Foreign Relations), cựu cố vấn của cựu Phó Tổng Thống Joe Biden.
 
Đối với Ô. Trump, vấn đề Biển Đông không phải là chuyện bất ngờ mới xẩy ra qua đêm, mà là một chuyện đã kéo dài nhiều năm, chưa đưa đến một cuộc khủng hoảng tức thời hay trong trung hạn. Do đó không có ưu tiên trong lịch trình công tác của Ô... Trump. Đó là nhận xét của Ô. Evan Medeiros, nguyên cố vấn của Tổng Thống Obama về chiến lược Đông Nam Á. Ngoài ra, Ô. Trump muốn nhẹ tay với Trung Quốc để nước này giúp Hoa Kỳ đối phó với Bắc Hàn.
 
Trong chuyến viếng thăm Á châu kéo dài 12 ngày vào cuối năm 2017, Ô. Trump không nhắc đến Biển Đông cho đến ngày chót, ông đề nghị Hoa Kỳ làm trung gian cho vụ tranh chấp giữa Trung Quốc và Việt Nam, nhưng không nước nào tỏ ra vui thú với trò chơi này. May mắn thay, thông cáo chung với Việt Nam và với Phi Luật Tân, có nhắc đến vấn đề tự do hàng hải tại Biển Đông.
 
Vào mùa hè năm ngoái, Trung Quốc triệu tập đại sứ Việt Nam, đe dọa dùng biện pháp quân sự nếu Việt Nam tiếp tục khai thác dầu trong đặc khu kinh tế của Việt Nam ở Biển Đông. Vì cảm thấy bị cô lập không được quốc gia nào bênh vực, kể cả Hoa Kỳ, nên Việt Nam đã lặng lẽ rút lui.
 
Cuối cùng vào đầu năm nay, chính sách về Biển Đông của chính quyền mới bắt đầu thành hình. Tài liệu “Chiến Lược Quốc Phòng 2018” (National Defense Strategy 2018 – NDS 2018) phổ biến vào cuối tháng Một năm nay mô tả Trung Quốc là một đối thủ chiến lược (strategic competitor), có khuynh hướng dùng kinh tế để hăm dọa các nước láng giềng trong khi đó quân sự hóa Biển Đông. Tài liệu này công khai kết án Trung Quốc đang tìm cách làm bá chủ vùng trong ngắn hạn và thay thế Hoa Kỳ để dành vị trí siêu việt toàn cầu trong tương lai. Một ngày sau khi Bộ Quốc Phòng công bố NDS 2018, Hải Quân Hoa Kỳ đã cho Khu Trục Hạm có gắn hỏa tiến USS Hopper tiến vào trong vòng 12 hải lý của đảo Scarborough Shoal Trung Quốc chiếm của Phi Luật Tân. Hòn đảo này nằm trong đặc khu kinh tế 200 hải lý của quốc gia này. Một vài ngày sau Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ James Mattis đã thăm Việt Nam và Nam Dương. Hơn hai tuần sau, Hàng Không Mẫu Hạm USS Carl Vinson đã viếng thăm hải cảng Đà Nẵng.
 
Thứ Ký Báo Chí của Nhà Trắng trong buổi họp báo vào đầu tháng Năm lên tiếng cảnh cáo rằng Trung Quốc sẽ nhận lãnh hậu quả trong ngắn hạn và dài hạn của việc đặt hệ thống hỏa tiễn chống chiến hạm và hỏa tiễn địa không tại một số tiền đồn trong Biển Đông về phía tây của Phi Luật Tân.  Đây là biến chuyển mới nhất về Biển Đông.
 
Chính sách cứng dắn của Hoa Kỳ về Biển Đông rất có lợi cho Việt Nam, Phi Luật Tân, Nam Dương, Singapore và Brunei trong việc bảo vệ lãnh hải.  Ngoài Hoa Kỳ, các nước Đông Nam Á còn có trông nhờ vào sự trợ giúp của Nhật, Ấn Độ và Úc. Điều cần thiết là chuẩn bị sức mạnh và tăng cường ý chí để tự vệ. Cho tới nay chính quyền CSVN tỏ ra quá hèn nhát trước sự xâm lăng trắng trợn của Trung Quốc.
 
(5) Thưa GS Nguyễn Quốc Khải, chúng tôi nhận thấy Anh thường tham gia vào việc vận động cho nhân quyền Việt Nam. Cụ thể như trong Hội Nghị Thượng Đỉnh về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế được diễn ra tại Washington DC cách đây một tháng.  Anh nhận định thế nào về kết quả của những cuộc vận động này? Vì người ta vẫn thấy CSVN gia tăng đàn áp tôn giáo cũng như nhân quyền, đặc biệt trong năm 2017 và 2018 này?
 
Thưa GS Nguyễn Quốc Khải, cộng sản cứ gia tăng đàn áp nhân quyền, đàn áp tôn giáo, cướp đất của dân, làm rất nhiều điều bạo ngược, dường như họ chẳng nể nang nước nào cả. Nhiều người thắc mắc về sự bất lực của các quốc gia tự do dân chủ, nhất là của Hoa Kỳ, dường như các quốc gia này chẳng làm gì được để buộc chế độ độc tài như Việt Nam phải tôn trọng nhân quyền như họ đã từng ký kết với Liên Hiệp Quốc. Chẳng lẽ các quốc gia đành phải chấp nhận sự bất lực của mình đối với vấn đề nhân quyền tại Việt Nam?
 
Những cuộc vận động nhân quyền tại Quốc Hội cũng như ở Bộ Ngoại Giao và các tổ chức nhân quyền quốc tế rất là cần thiết. Mỗi lần đi vận động như vậy, chúng ta mang đến cho họ những tin tức mới về những vụ đàn áp tôn giáo và nói chung là vi phạm nhân quyền. Không phải dân biểu, nghị sĩ và viên chức chánh phủ nào cũng biết rõ tình hình ở Việt Nam.
 
Nhờ những cuộc vận động như vậy và những báo cáo của những tổ chức độc lập như US Commission on International Religious Freedom, Human Right Watch, Freedom House, Amnesty International, v.v. mà cả thế giới biết rõ về tình hình nhân quyền tồi tệ ở Việt Nam. Reporters Sans Frontieres xếp Nguyễn Phú Trọng vào danh sách kẻ thù của báo chí. Transparency International xếp loại Việt Nam vào hạng thứ 117 trong 180 quốc gia được điều nghiên về tình trạng tham nhũng. Hầu hết báo chí quốc tế đều biết rõ về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam.
 
                                             
 
Hội Nghị Thượng Đỉnh về Tự Do Tôn Giáo Quốc Tế tại Washington-DC vào tháng Tư vừa qua là một hội họp quan trọng với sự có mặt của nhiều tổ chức tôn giáo khác nhau. MS Nguyễn Công Chính đã trình bầy kinh nghiệm bản thân về hoạt động tôn giáo của ông tại Việt Nam. Ông đã bị theo rõi, tra tấn và tù đầy.  Sự kiện này giúp cho cử tọa hiểu rõ chính sách trà đạp tôn giáo tàn bạo của CSVN.
 
Mới đây trong mục xã luận tờ báo Washington Post trình bầy quan điểm của tờ báo về tình trạng nhân quyền ở Việt Nam để đòi hỏi chánh phủ Mỹ phải can thiệp như sau: “Việt Nam có một lịch sử lâu dài về việc đàn áp những người bất đồng chính kiến và trừng trị không nương tay những người đấu tranh chính trị. Những thành viên của Quốc Hội của cả hai đảng đều bầy tỏ sự quan tâm đối với những vi phạm nhân quyền ở Việt Nam. Bô Ngoại Giao nên ghi nhận và lên tiếng để ủng hộ những người đã chịu mọi rủi do cá nhân để tranh đấu cho dân chủ.”
 
Na Uy là một nước Bắc Âu đã từng mạnh mẽ ủng hộ miền Bắc trong chiến tranh Việt Nam. Vì tình trạng nhân quyền ngày càng tồi tệ sau chiến tranh, Na Uy đã quay sang ủng hộ những người đấu tranh cho tự do dân chủ. Vài ngày trước đây, Bộ Ngoại Giao Na Uy đã trao giải thưởng nhân quyền cao quý Vaclav Havel cho Ca Sĩ Mai Khôi vì cô kiên trì đấu tranh cho nhân quyền ngay tại Việt Nam qua âm nhạc.
 
Chúng ta rất cần sự ủng hộ của các quốc gia tự do trên thế giới. Nhưng điều quan trọng hơn cả là sự dẫn thân của mọi người Việt trong và ngoài nước. Hiện nay đa số người Việt vẫn còn thờ ơ với thời cuộc. Nhìn chung quanh sẽ thấy ngay. Nếu chúng ta không tự giúp chúng ta, thì không thể trông đợi các nước khác giúp chúng ta được.
 
 
(6) Nhiều người cảm thấy người Việt hải ngoại đấu tranh cho nhân quyền tại Việt Nam bằng đủ mọi cách, từ biểu tình tới vận động chính giới, quyên tiền ủng hộ những người đấu tranh trong nước, vạch tội ác cộng sản trên các phương tiện truyền thông, v.v... nhưng cộng sản vẫn chẳng có tiến bộ bao nhiêu, thậm chí còn ngày càng tệ hơn. Suy nghĩ vậy nên nhiều người nản chí, cho rằng đấu tranh chẳng có kết quả gì. Anh nghĩ sao về suy nghĩ của những người này?
 
Cuộc tranh đấu dành lại quê hương của người Việt yêu chuộng tự do là một cuộc tranh đấu đầy cam go. Nhưng tôi tin rằng CSVN xụp đổ chỉ còn là vấn đề thời gian. Không ai tiên đoán trước được Bức Tường Ô Nhục Bá Linh xụp đổ tiếp theo là cả Đông Âu. Đảng Cộng Sản Liên Xô có 19 triệu đảng viên, chiếm khoảng 10% dân số vào 1986, một sớm một chiều đã tan biến thành mây khói. CSVN hiện nay chỉ biết bám víu vào sự bảo vệ của lực lượng công an để sống còn. Trong thời kỳ chiến tranh, CSVN bịp dân bằng những khẩu hiểu “Chống Mỹ cứu nước” hay “Xây dựng thiên đường xã Hội chủ nghĩa.” Nay dân đã biết hết sự thật. CSVN ngày nay không còn lý tưởng nào để theo đuổi, một chính nghĩa nào cả hay một khẩu hiệu hấp dẫn nào để bịp dân, ngoại trừ cam tâm làm Hán ngụy.
 
Tham nhũng và bất công xã hội sẽ là hai yếu tố chính để cho CSVN tan vỡ.  Thêm một yếu tố quan trọng nữa là CSVN ngày càng trở nên hèn hạ, để lộ bản chất bán nước cầu vinh, không bảo vệ được lãnh thổ. Sự chênh lệch giầu nghèo đã đi đến mức độ khủng khiếp không thể tưởng tượng nổi. Chính quyền chi tiêu bừa bãi, mờ ám. Ngân sách thiếu hụt thì bắt dân đóng thuế bù vào. Dân bị bóc lột một cách tinh vi qua chánh sách thu hồi đất đai. Ngoài ra, có những yếu tố khác nữa như sự phân tán nội bộ của CSVN, thông tin rộng rãi qua những phương tiện như Internet, Facebook, Youtube, các mạng xã hội, điện thoại. Tính đến cuối 2016, Việt Nam có 53.7 triêu người xử dụng Internet. Đây là một những yếu tố quan trọng nhất. Qua những phương tiện này, người dân trong và ngoài nước trao đổi thông tìn và lập nhóm hoạt động với nhau.
 
Những người bất đồng chính kiến ở Việt Nam có thể chia làm ba nhóm. Công nhân chú trọng đến việc thành lập nghiệp đoàn. Những người hoạt động ở thành thị chú trọng đến nhân quyền. Những người ở nông thôn chú trọng đến việc cải tổ luật đất đai. Trước đây ba nhóm này phân tán. Nay họ đã liên kết được với nhau để đối phó với ba vấn đề chung là môi trường ô nhiễm, nhà nước chiếm đoạt đất đai của dân và Trung Quốc xâm chiếm lãnh thổ. Trong thời gian gần đây một số cựu chiến binh bộ đội CSVN, bất mãn với chế độ cũng đã nhập cuộc. Đó là một dấu hiệu không lành cho CSVN.   
 
Việt Nam hiện trải qua hiện tượng thành thị hóa, khoảng 4% mỗi năm, thành phần trẻ chiếm khoảng 40% của tổng số dân là 92 triệu, tầng lớp trung lưu ngày càng phát triển và số người ra nước ngoài du lịch hoặc du học ngày càng nhiều. Những sự kiện này đều sẽ giúp cho việc dân chủ hóa đất nước tiến nhanh hơn.
 
Cách hay nhất người Việt ở hải ngoại nên làm là trợ giúp trực tiếp những người hoạt động ở trong nước và gia đình. Bớt làm những chuyện ruồi bu như lập chính phủ lưu vong, đoàn thể ma để phong chức tước cho nhau và chống cộng bằng mồm. Ngược lại cũng không nên ngậm miệng ăn tiền, ngồi yên một chố, rồi khuyên bảo người người khác chống cộng theo lối của mình... Không được thì chụp mũ người ta là cộng sản. Chống độc tài CSVN không có nghĩa là để thiết lập một chế độ độc tài khác.
 
Chính nghĩa của chúng ta là tôn trọng quyền con người, công bằng xã hội và tư do. Nếu đề cao và giữ vững chính nghĩa này, chúng ta sẽ thắng.