Search This Blog

Friday, January 18, 2019

NHỮNG ĐIỀU ẨN KHUẤT SAU CHIẾN TRANH

Ngô Khôn Trí
image.png
Từ thời xa xưa, khi chiến tranh chấm dứt, kẻ thắng trận tự cho mình có quyền cướp lấy vàng bạc châu báu của kẻ bại trận về làm chiến lợi phẩm và bắt kẻ bại trận làm nô lệ cho mình.
Ngay sau khi Thế Chiến Thứ Hai chấm dứt (2/9/1945), Hòa Kỳ, Anh và Liên Xô đã tung ra chiến dịch thâu tóm các nhà khoa học Đức để chuyển kiến thức khoa học tiên tiến của Đức về cho nước mình. Bởi vì kỹ thuật quân sự của Đức thời đó đã phát triển mạnh nhất thế giới .
Hoa Kỳ tung chiến dịch Cái Kẹp Giấy (Operation Paperclip) vào tháng 3/1946, đã ép khoảng 1.600 nhà khoa học Đức cùng gia đình của họ sang Mỹ để làm việc nhằm giúp phát triển kỹ thuật quân sự (vũ khí hóa học, sinh học và tên lửa) nước mình. Trước đó, vào ngày 16/11/1945, các tàu Mỹ đã đưa 88 nhà khoa học Đức sang Mỹ để hỗ trợ việc nghiên cứu về công nghệ tên lửa. Chính phủ Mỹ lúc này đang khao khát muốn có được bí mật đằng sau bộ đôi tên lửa hủy diệt V-1 và V-2 của Đức trong Thế chiến II, vì lo sợ Liên Xô cũng sẽ bắt các nhà khoa học Đức với lý do tương tự nên đã ra tay trước.
image.png
Anh tung chiến dịch “Di cư bắt buộc” vào tháng 7/1946 rất quy mô nhằm bắt cóc và khai thác triệt để các tài sản trí tuệ của Đức. Một đơn vị tinh nhuệ của Anh đã được hình thành với nhiệm vụ chuyên bắt cóc các nhà khoa học và kỹ sư tài năng của Đức phát xít, rồi đưa họ về làm việc tại các bộ và công ty về đóng tàu, luyện kim hay hàng không vũ trụ… của Anh. Có khoảng 1.500 nhà khoa học Đức bị buộc phải di cư sang Anh.
image.png
Liên Xô cũng tung chiến dịch Ossawakim vào tháng 10/1946, đã ép hơn 2.000 khoa học gia, kỹ sư và kỹ thuật gia Đức cùng gia đình của họ sang Liên Xô và buộc họ phải làm việc nhiều năm cho mình nhằm tăng phát triển nguyên tử, hỏa tiển, ngành hàng không cho nước mình.
Liên Xô đã dùng xe vận tải và xe lửa chở họ cùng gia đình và của cải sang Liên Xô để làm việc trong các công xưởng có liên quan đến những ngành mà thời điểm đó nước Đức đã phát triển mạnh nhất thế giới. Cũng giống như Mỹ, họ cung cấp chỗ ở và trả lương cao để những nhà khoa học Đức này an tâm làm việc. Mãi đến cuối năm 1949 một số nhà khoa học Đức mới có thể trở về nhà.
image.png
Không những thế, Liên Xô còn tháo dỡ nhiều máy móc của các hãng xưởng có công nghệ tân tiến chở sang Liên Xô, trong đó có Trung tâm hỏa tiễn V-2 , hãng chế máy bay và động cơ, nhiều tài liệu từ các trung tâm thử nghiệm như trung tâm thử nghiệm quân sự hàng không trung ương của không quân Đức ở Erprobungstelle Rechlin,….Họ cho rằng đây là một phần của việc bồi thường chiến tranh được thỏa thuận trong hiệp ước Potsdam.
Đó là lý do tại sao 3 nước chiến thắng Mỹ, Anh và Nga (Liên Xô trước đây) phát triển mạnh nhất về kỹ thuật quân sự.
Ở Á châu cũng vậy, qua 2 cuộc xâm lược Triều Tiên, Nhật Bản đã cướp đi nhiều đồ vật thủ công mang tính văn hóa có giá trị cao, nhiều nghệ nhân tài giỏi, khoa học gia (?) của Triều Tiên bị bắt đưa sang Nhật Bản. Ngoài ra, Nhật đã cưỡng ép hàng chục nghìn nam giới Triều Tiên tham gia vào quân đội hay làm việc trong các công xưởng của Nhật và khoảng 200.000 cô gái và phụ nữ ( Triều Tiên và Trung Quốc) bị bắt làm nô lệ tình dục cho quân sĩ Nhật Bản.
Nhật Bản và Hàn Quốc là 2 nước láng giềng có nhiều điểm tương đồng về văn hóa nhưng mối quan hệ giữa 2 nước luôn căng thẳng do bởi những hậu quả chiến tranh (năm 1910-1945) chưa được giải quyết ổn thỏa.
image.png
Gần đây, khoảng 780.000 thân nhân của người Hàn Quốc đã bị cưỡng ép lao động trong các công ty của Nhật Bản đã đệ đơn kiện Tập đoàn công nghiệp nặng Mitsubishi để yêu cầu bồi thường. Ngày 29/11/2018, tòa án Hàn Quốc ra phán quyết yêu cầu Nhật Bản bồi thường và yêu cầu phong tỏa một số tài sản của công ty thép Nhật Bản Nippon Steel & Sumitomo Metal. Nhật Bản cho rằng mọi quyền đòi bồi thường đã được giải quyết hoàn toàn và dứt điểm khi Nhật Bản và Hàn Quốc bình thường hóa quan hệ ngoại giao năm 1965.
Việt Nam mình đã mất đi những gì qua những cuộc chiến chống ngoại xâm? Bao nhiêu tài sản quý báo đã bị cướp đi và bao nhiêu nhà khoa học, kỹ sư, nghệ nhân tài giỏi đã bị cưỡng ép hoặc bị chiêu dụ qua làm việc ở nước ngoài ?
Trong chiến tranh có rất nhiều điều mà người dân thường như chúng ta không biết đến.
Người viết tin vào thuyết nhân quả.
Montreal, ngày 8/1/2019
Ngô Khôn Trí
__._,_.___

Wednesday, January 16, 2019

Kín cổng cao tường

BS.Trần Văn Tích
image.png
Thẳm nghiêm kín cổng cao tường,
Cạn dòng nhập lậu, dứt đường caravan.
(Truyện Kiều made in USA)


Nhập : Viên ngoại họp gia đình
image.png
Thấy hai tố nga lớn bổng, thấy chàng Vương bắt đầu vỡ giọng, Vương Viên ngoại cảnh giác nên họp gia đình bàn chuyện phải đóng cổng thật kỹ và xây tường thật cao. Hai ả tố nga có lập trường khác nhau. Thuý Kiều đòi bỏ ra hơn năm lượng vàng nhưng Thuý Vân chỉ đồng ý chi lối một lượng ba chỉ. Vương Quan ủng hộ Thuý Kiều, yêu cầu mở trương mục với hơn năm lượng. Không ai nhường ai, chàng Vương tức mình bèn...shutdown và còn doạ có thể shutdown hàng tháng, thậm chí hàng năm.

Tường, vách, rào, giậu, luỹ…
image.png
Không phải chỉ có gia đình Vương Viên ngoại mới có tường bao quanh nhà mà nhà nhà nào cũng có tường, có giậu, có rào. Đó có thể là một bức vách xây bằng gạch hay đắp bằng đất, có khi chỉ là một bức tường tô vôi đơn giản; sang trọng hơn thì là bức tường xây bằng đá hoa hoặc tường xây gạch nhưng có trổ lỗ như hoa, cũng có thể là tường trang trí bằng hoa phủ kín còn gi là tường gấm. Xin mời xem sơ sơ đôi ba câu Kiều đan cử sự hiện diện của những bức tường :

Câu 240 Nách tường bông liễu bay sang láng giềng.
Câu 267-268 Thẳm nghiêm kín cổng cao tường,
Cạn dòng lá thắm dứt đường chim xanh.
Câu 293 Lần theo tường gấm dạo quanh. v.v..
Hoặc chỉ là một bức vách xập xệ :vo
Câu 2746 Song trăng quạnh quẽ vách mưa rã rời.
Có khi bức tường không thực kín mít, nó có những đoạn trống được rào lại :
Câu 390 Cuối tường dường có nẻo thông mới rào.
image.png
Ở nhà Thúc Sinh chỉ có một hàng rào nhỏ trên bờ đất để ngăn vườn hay sân với bên hàng xóm :
Câu 1387 Giậu thu mới nảy giò sương.
Với Từ Hải thì cảnh quan hùng vĩ hơn :
Câu 2271 Kéo cờ luỹ phát súng thành.
Cảnh giậu cúc mùa xuân trong thơ Xuân Diệu đầy thi tứ :
Gió thu hoa cúc vàng lưng giậu,
Sắc đep huy hoàng áo trạng nguyên.
Thơ Nguyễn Bính ngầm oán giậu mồng tơi :
Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,
Cách nhau cái giậu mồng tơi xanh rờn.

Nhưng bức tường không chỉ biết ngăn cách, nó còn là nơi để cho người thơ ký thác tâm tình khi đi chơi chùa Hương :
Khi qua chùa Giải oan,
Trông thấy bức tường ngang,
Chàng đưa tay lẹ bút,
Thảo bài thơ liên hoàn.

Bức tường Mễ-Mỹ
image.png
Trên thế giới có đến cả trăm bức tường. Thời đại internet, chỉ cần google hỏi wikipedia là ra tuốt. Nhưng những bức tường đó hiện tương đối sống âm thầm, không gây nên chuyện gì lớn. Chỉ có bức tường Mễ-Mỹ là gây tranh luận rầm rộ giữa hai phía, hai phe.
Một phe bị gán cho tính từ “thổ tả“. Thổ tả là đảng Dân Chủ chỉ chịu cấp hơn một tỷ đô, thổ tả là giới truyền thông chống Trump. Tổng Thống ban hành shutdown khiến cho :

“Đối với 380.000 nhân viên liên bang bị thất nghiệp bất đắc dĩ, và 420.000 người khác đành phải làm việc không công do công việc mang tính thiết yếu, tác động là rất lớn. Công ty địa ốc Zillow ước tính, những nhân viên này còn nợ 438 triệu đô la tiền nhà một tháng, phải đóng trước tiền tạm ứng. Lực lượng tuần duyên công bố (và sau đó nhanh chóng gỡ bỏ) danh sách những việc cần làm để sống qua ngày trong thời gian shutdown, từ giữ trẻ cho đến bán đồ cũ. 
Tại một số khu phố ở thủ đô Washington, nơi 20% nhân viên liên bang cư ngụ, các nhà hàng vắng bóng thực khách, taxi hiếm khi chạy nên giao thông trên đường thông suốt một cách đáng ngạc nhiên.

Yingrui Huang, kỹ sư làm việc cho một công ty gia công cho cơ sở quốc phòng Goddard Space Flight Center của NASA ở Maryland, cho AFP biết, doanh nghiệp chuyên sản xuất vệ tinh khí tượng và kính viễn vọng cho chính quyền phải đóng cửa cho đến khi có lệnh mới. Trong khi chờ đợi, người kỹ sư này chạy taxi cho công ty công nghệ Lyft.“
Tác giả của đoạn văn trích dẫn này là Thuỵ Vi. Đầu đề bài viết phổ biến trên mạng là : “Nếu kéo thêm hai tuần, thiệt hại từ shutdown sẽ bằng giá bức tường Trump“. Không biết Thuỵ Vi là nam hay nữ nhưng chắc chắn Thuỵ Vi là “thổ tả“! Còn cái anh chàng Yingrui Huang nào đó chắc là nhân vật hư cấu, huyền thoại, cũng thuộc loại “thổ tả“ nốt!

Chỉ tội nghiệp cho người đọc người nghe, không biết đằng nào mà rờ, chẳng biết tin ai ngờ ai. Bệnh thổ tả có thể chẩn đoán được nhờ thử máu chẳng hạn nhưng còn tin tức, bình luận mà “thổ tả“ thì đâu có máu để mang đi phòng thí nghiệm! Phe chống thổ tả, phe phi thổ tả đưa lên link, phát lên youtube cái được gọi là bức tường nhà Obama. Trên bức hình và nơi đoạn đầu youtube thấy có người đang đo bề cao bức tường, tuy nhiên không thấy bức tường mà chỉ thấy hai ba cột trụ với bề cao ghi rõ ràng bằng mực xanh sẫm là 10 feet. Chắc gia đình Obama mới bắt đầu dựng trụ nhằm sẽ xây tường? Suy đoán huê dạng thế thôi chứ chữ Tây chữ u sức mấy mà đòi nghe youtube!

Bọn chúng nó, lũ tụi nó, phe chúng nó lộng hành quá đáng nên chúng mình, phe mình, cánh mình phải có biện pháp đối phó. Dĩ độc trị độc, chúng thổ tả thì mình phải dịch hạch mới được. Quốc hội thảo luận về ngân sách nhưng lưỡng Viện không thoả thuận được. Tổng Thống bèn shutdown. Phe mình không chịu nghĩ đơn giản như vậy mà nói xẹo ra thành chính bọn thổ tả là thủ phạm shotdown. Tổng Thống đóng cửa vì gió, vì lạnh, vì nắng, vì mưa, vì tuyết rơi, vì bão nổi vì vân vân và vân vân nhưng Tổng Thống đóng cửa thì phải nói là Tổng Thống đóng cửa, cớ chi lại bảo rằng tại, bị…
Toà Bạch Ốc có hàng rào sắt thép. Dinh thự Obama có bức tường gạch đá. Tư gia Vương Viên ngoại có cổng kín có tường cao. Chuyện quá tự nhiên.

Kết : nên trung thực, nên tử tế
image.png
Có nhiều người bắt buộc phải nói láo, ví dụ giới chính trị gia. Chẳng thế mà De Gaulle gọi bọn họ là politichiens thay vì politiciens. Nhưng bình luận gia, thông tín viên thì chớ có nói láoChẳng những thế, còn chớ nên nói quanh nghĩa là nói không đi thẳng vào vấn đề, nhằm tránh nói lên sự thật. Tổng Thống shutdown thì xin vui lòng nói là Tổng Thống shutdown.

Độ này chính trường thế giới đang có nhiều biến động lớn nên tin tức được loan truyền nghe và đọc thật hấp dẫn. Exit khỏi Brexit ở Anh. Đối thoại quốc dân ở Pháp. Bức tường ở Mỹ. Toàn là những chuyện phải giải quyết trong vòng năm ba tuần lễ. 
Phóng viên, bỉnh bút người Việt ở hải ngoại là người quốc gia xuất thân hay gốc gác từ chế độ Việt Nam Cộng Hoà. Xin viết, xin nói với tinh thần tự trọng, lương thiện. Xin đừng thổ tả, xin đừng dịch hạch. Cho bà con nhờ.

15.01.2019

Monday, January 14, 2019

Bàn sơ lược về viễn cảnh Hoa Kỳ đặt hỏa tiễn tại Việt Nam

Nguyễn Trọng Dân
image.png
Những vị trí thuận lợi đặt hỏa tiễn khống chế Trung Cộng ở biển Đông
Giới chiến lược gia tại Hoa Thịnh Đốn từ lâu tin rằng nếu Hoa Kỳ ráp đặt đủ loại hỏa tiễn hiện đại của mình tại Phi Luật Tân và Việt Nam thì sẽ khiến Tập Cận Bình chùn tay do dự khi tiếp tục chương trình quân sự hóa và bành trướng lãnh hải của mình. Vào năm 2016 và 2017, khi Hoa Kỳ quyết định ráp đặt dàn hỏa tiễn THAAD tại biên giới Nam-Bắc Hàn, người ta thấy Bắc Kinh lo sợ ra mặt và phản ứng dữ dội về ngoại giao đối với Hoa Thịnh Đốn. Bắc Kinh biết rõ hệ thống radar của dàn hỏa tiễn THAAD đặt tại nơi này, với khả năng phạm vi dò tìm lên đến một ngàn cây số bán kính, có thể thu thập mọi hoạt động trên lãnh thổ Trung cộng, từ quốc phòng đến dân sự, khống chế vùng trời Trung cộng một cách dễ dàng. Điều này cũng khiến các dàn hỏa tiễn của Trung cộng vô hình chung bị theo dõi và vô hiệu hóa.
Trong bối cảnh Trung cộng hiện nay tiếp tục gia tăng sức mạnh quân sự của mình tại biển Đông, thì việc chính phủ Trump cho các tướng lãnh ra hù dọa lung tung có vẻ như không hữu hiệu cho lắm. Đáp trả lời hù dọa là quân đội Hoa Kỳ sẵn sàng nhấn chìm các đảo nhân tạo của Trung tướng Kenneth F. McKenzie, Giám đốc Hội đồng tham mưu trưởng liên quân, Trung cộng cho điều phản lực cơ H-6K có khả năng phóng hỏa tiễn hạch tâm ra các đảo nhân tạo.
Nhằm tiếp tục áp lực lên Trung cộng, ngoài việc để cho các tướng lãnh của mình hù dọa Trung cộng tối đa, chính phủ Trump còn lần lượt điều hàng loạt các tàu chiến của mình và Đồng Minh tuần tra biển Đông và cập bến Việt Nam.
image.png
Uss Carl vinson in Danang
Vào tháng Ba năm 2018, Hàng Không Mẫu Hạm (HKMH) của Hoa Kỳ Carl Vinson đến Đà Nẵng. Thủy thủ của Hoa Kỳ được lệnh cho mở sân khấu hát hò “nối vòng tay lớn” ầm ỷ như là tín hiệu để phát ra cho đồng minh của mình, nhắc nhở là đã đến lúc phải bày tỏ thái độ của quốc gia mình về vấn đề biển Đông.
Kể từ đó, mảnh đất miền Nam từng mang tên Việt Nam Cộng Hòa nhộn nhịp chào đón hết tàu chiến của quốc gia này đến tàu chiến của quốc gia khác cập bến. Miền Nam Việt Nam trở thành cái thùng bỏ phiếu thuận hay chống Trung cộng của các cường quốc. Hể nước nào đồng tình với Hoa Kỳ về việc chống lại sự bành trướng lãnh hải của Trung cộng tại biển Đông thì cho tàu chiến cập bến miền Nam Việt Nam.
Điểm qua sơ sơ trong năm 2018 chúng ta thấy, vào tháng Năm, tàu chiến Ấn Sahyadri vào bãi Tiên Sa của Đà Nẵng. Trong tháng Bảy, tàu chiến La Fayette Surcouf của Pháp đến Sài Gòn, gần cuối tháng Bảy, tàu ngầm Kuroshio của Nhật đến cảng Cam Ranh. Tháng Chín, tàu HMS Albion của Hải quân Anh đến Sài Gòn. Cuối tháng Chin, tàu chiến Canada HMCS Calgary đến Đà Nẵng. Đó là chưa kể tàu của Nam Hàn, của New Zealand, Úc cũng lần lượt cập bến miền Nam Việt Nam.
Điều này thật sự làm cho Trung cộng có phần do dự khi tiếp tục quân sự hóa các đảo ở biển Đông trong thời gian qua, thế nhưng, sách lược này của Hoa Kỳ vẫn bị phê bình là chưa đủ vì sự đe dọa quân sự của Hoa Kỳ lên Trung cộng không được thường xuyên. Mà muốn cho Trung cộng chùn tay đổi ý, thì sự đe dọa quân sự lên Bắc Kinh phải thường xuyên hơn và hung hiểm hơn.
Từ đó, giải pháp đặt hàng loạt các dàn hỏa tiễn ở các vị trí chiến lược từ trong nội điạ của Việt Nam và từ các hải đảo của Phi được bàn đến.
Trong cuộc gặp gỡ với Trần Đại Quang và Nguyễn Xuân Phúc vào tháng 11 năm 2017, Tổng thống Trump đã nói bóng nói gió là hỏa tiễn do Hoa Kỳ làm ra tốt nhất thế giới, nhưng Quang lại cự tuyệt ý định của Trump, bảo rằng Việt Nam muốn gìn giữ chủ quyền thông qua con đường hòa đàm hòa bình. Báo chí đồn đoán là Trump muốn bán hỏa tiển cho cộng sản Việt Nam (csVN).
Trên thực tế, lời đồn từ báo chí là Trump muốn bán hỏa tiễn cho csVN có thể chỉ là sự che đậy vì Việt cộng chưa đủ khả năng về ngân sách để mua bất cứ hệ thống hỏa tiễn nào do Hoa Kỳ sản xuất. Đó là chưa kể chi phí vận hành, chi phí đạo tạo, mướn chuyên viên.
Một điểm khó khăn khác cho Hoa Kỳ khi tiến hành đặt các dàn hỏa tiễn của mình tại Việt Nam là Hoa Kỳ cần có một căn cứ quân sự hiện diện thường trực tại Việt Nam để hỗ trợ bảo vệ vùng trời cho sự an toàn của các dàn hỏa tiễn. Điều này vẫn còn trong vòng thương thảo kể từ sau khi Bộ trưởng Quốc phòng Panetta viểng thăm Cam Ranh vào tháng Sáu năm 2012. Tuy nhiên, người ta cũng đã thấy Bộ trưởng Quốc phòng Mattis viếng thăm sân bay Biên Hòa vào tháng 10 năm nay. Sân bay Biên Hòa từng là căn cứ Không quân của Hoa Kỳ vào thời Việt Nam Cộng Hòa.
Hoa Kỳ đã bỏ ra 390 triệu Mỹ kim để tu sửa phi trường và loại trừ những di hại của các hóa chất khai hoang khi xây dựng mở rộng phi trường này trong thời chiến nhằm đem đến sự an toàn cần thiết cho quân nhân Hoa Kỳ quay trở lại phi trường này trong tương lai. Ngoài phi trường Biên Hòa, phi trường quân sự Đà Nẵng cũng nằm trong danh sách được Hoa Kỳ chi viện. Lấy cớ là đổ chuyên viên thiết bị xuống phi trường Đà Nẵng và Biên Hòa trong kế họach giải trừ di hại của hóa chất khai hoang, phi cơ vận tải quân sự của Hoa Kỳ mang theo nhiều thiết bị lần lượt đáp xuống hai phi trường này thường xuyên. Hiện cả Hoa Kỳ và csVN vẫn giấu kín số lượng chuyên viên quân sự Hoa Kỳ làm việc thường trực tại hai phi trường này. Cũng lấy cớ là để tạo thuận lợi cho vấn đề tẩy trừ di hại của hóa chất khai hoang, các đường bay quân sự bị hư hại được tu chỉnh lại, các nhà kho quân sự ở hai phi trường này được làm mới lại. Các hệ thống thiết bị điều hành không vận cũng được đổi mới. Điều đó cũng cho thấy từng bước từng bước, Hoa Kỳ thực hiện xây dựng nền tảng cần thiết cho các dự tính quân sự lâu dài của mình trên lãnh thổ miền Nam Việt Nam.
Biết rõ Bắc Kinh đang cố hoàn thiện khả năng tấn công bằng hỏa tiển của mình tại biển Đông, Hoa Kỳ lần lượt đưa các chiến hạm phóng hỏa tiển hiện đại của mình vào Hoàng Sa như muốn khẳng định với Bắc Kinh và các nước trong vùng là thế mạnh hỏa tiễn của Bắc Kinh không ăn thua gì. Cụ thể là gần đây nhất, báo chí loan tin Hoa Kỳ đưa chiến hạm phóng hỏa tiển hiện đại USS Chancellorsville đi vào vùng biển Hoàng sa vào 30 tháng 11 năm 2018, và vào ngày 7 tháng Giêng năm 2019, chiến hạm phóng hỏa tiển USS McCampbell cũng được có lệnh tuần tra vùng biển này. Cả hai đợt tuần tra chỉ cách nhau không đầy hai tháng.
Mức độ tuần tra bởi các chiến hạm phóng hỏa tiễn hiện đại của Hoa Kỳ vào Hoàng Sa ngày càng dồn dập cho thấy Hoa Thịnh Đốn thật sự đang gia tăng sức ép quân sự của mình lên Bắc Kinh để buộc Bắc Kinh phải từ bỏ tham vọng khống chế biển Đông bằng hỏa tiễn. Điều này rõ ràng làm Bắc Kinh bực tức nhưng vẫn chưa đủ để Bắc Kinh e dè mà hủy bỏ dã tâm tăng cường sức mạnh hỏa tiển của mình để khống chế biển Đông, trừ phi các dàn hỏa tiễn hiện đại của Hoa Kỳ thật sự được ráp đặt tại Việt Nam và Phi, đe dọa đến sức mạnh Hải quân của Bắc Kinh một cách thường trực. 
Theo ý của Tom Rogan viết bài gởi cho Washington Examiner với tựa đề: “To deter Chinese imperialism, the US should ask to station long range missiles in Vietnam and the Philippines” (1), tạm dịch ý là: “Để chống lại chủ nghĩa bá quyền của Trung cộng, Hoa Kỳ nên yêu cầu ráp đặt các dàn hoả tiễn tầm xa tại Việt Nam và Phi“, Rogan lý giải rằng Hoa Kỳ cần phải đặt hỏa tiễn tầm xa hiện đại một cách thường trực tại Việt Nam và Phi theo lối lấy độc trị độc, nghĩa là nếu Trung cộng muốn đọ sức bằng hỏa tiển, ráp đặt các dàn hỏa tiển tại các đảo tạm chiếm trái phép ở biển Đông thì Hoa Kỳ cũng phải ráp đặt các dàn hỏa tiễn của mình tại Phi và Việt Nam để đáp lại. Theo ý của Rogan, có “ăn miếng trả miếng” như vậy thì mới khiến Bắc Kinh chùn bước. Trung cộng không muốn thấy hỏa tiễn tầm xa của Hoa Kỳ đe dọa mình từ Việt Nam hay Phi thì phải tháo dỡ ngay lập tức các dàn hỏa tiễn của mình tại biển Đông.
Mặc dù đối sách của Rogan đưa ra, ráp đặt đủ loại hỏa tiễn hiện đại của Hoa Kỳ tại Phi và Việt Nam để tăng thêm thế mạnh ngoại giao cho Hoa Kỳ khi thương thảo với Trung cộng về biển Đông, nhưng trên thực tế, bước đi này nếu Hoa Kỳ thực hiện, sẽ khiến Hoa Thịnh Đốn tiến thêm bước nữa trong việc đối đầu trực diện quân sự với Trung cộng, và vì vậy, Tòa Bạch Ốc cần hậu thuẫn mạnh từ Quốc Hội và công chúng Hoa Kỳ, vốn vẫn còn chưa dứt khoát ủng hộ chính phủ đẩy mạnh căng thẳng quân sự với Trung cộng.
Chính phủ Trump gia tăng tuần tra bằng các chiến hạm phóng hỏa tiễn hiện đại vào Hoang Sa trong thời gian gần đây là một giải pháp tạm thời thích hợp nhất trong lúc những điều đình thương thảo giữa csVN và Phi còn đang trong vòng thương thảo.
Đối với csVN, tình thế ngặt nghèo bị Trung cộng o ép tại biển Đông đã khiến Hà Nội buộc lòng phải đi đến cộng tác với Hoa Kỳ về mặt quân sự ngày một sâu rộng hơn. Càng cộng tác sâu rộng về quân sự với Hoa Kỳ bao nhiêu, thì ý nghĩa của cuộc chiến được ca ngợi là “kháng chiến chống Mỹ cứu nước” trong quá khứ càng lúc càng bị lộ ra là một cuộc chiến hy sinh xương máu của dân tộc một cách vô ích, vì người dân Việt ngày nay thông qua sự hợp tác quân sự này, ai cũng thấy kẻ thù xâm lược nước nhà không phải là Mỹ như đảng đã tuyên mà ngược lại chính là Trung cộng, một chế độ mà csVn ngữa tay nhận viện trợ vũ khí dài hạn để bắn giết đồng bào.
Nhưng đó cũng không phải là điều mà csVN lo lắng. Điều mà csVn lo lắng chính là hình ảnh của Việt Nam Cộng Hòa, đồng minh của Hoa Kỳ, vốn bị csVN kết tội là tay sai Mỹ ngụy, sẽ trở lại trong tâm trí của người dân Việt trong tiến trình hợp tác quân sự ngày một sâu rộng giữa Việt Nam và Hoa Kỳ.
Nay, csVn đang đứng vào tình thế mà Việt Nam Cộng Hòa phải chịu đựng trước đó, tức là buộc phải nhận vũ khí của Mỹ, cộng tác quân sự với Mỹ để tự vệ trước thảm họa bị thôn tính cũng bởi cộng sản. Điều này khiến nền tảng lý luận chính trị của csVN bị hụt hẫng.
Cộng sản Việt Nam được tồn tại đến ngày nay, không phải vì có sức mạnh đủ để đàn áp người dân như nhiều người lầm tưởng, mà là nhờ ngoại viện từ khối cộng sản để có kinh phí hoạt động, và nay là nhờ ngoại viện kinh tế từ thế giới tư bản trong đó có Hoa Kỳ, cộng với một nền tảng lý luận chính trị vững chắc để lợi dụng lòng yêu nước của người dân Việt một cách tối đa trong việc duy trì quyền lực. Sư cộng tác quân sự với Hoa Kỳ đang từng bước làm nền tảng lý luận chính trị, thế mạnh của csVN trong viêc duy trì quyền lực chính trị càng lúc càng đổ vỡ, dẫn đến sự băng hoại chính trị toàn diện từ thượng tầng lãnh đạo đến hạ tầng cán bộ.
Một khi kết cấu tập trung quyền lực đã không còn sự hậu thuẫn tuyệt đối của người dân, kết cấu này từng bước bổng trở thành là mục đích của mọi sức phản kháng lật đổ của toàn xã hội, và trong lúc nội bộ cộng sản không còn nhất quán về tư tưởng chính trị, thì quyền lợi kinh tế lại càng làm mâu thuẫn nội bộ thêm gây gắt chia rẽ. Do đó, csVn thật sự tự đào hố chôn mình khi tiếp tục cộng tác quân sự với Hoa Kỳ.
Theo thống kê của viện nghiên cứu Đông Nam Á ở Singapore, hơn 75% dân số Việt Nam bài Trung kịch liệt (2). Điều này cho thấy cơ sở nền tảng lý luận chính trị cho quyền lực của csVN sẽ không còn nếu csVn tiếp tục quy lụy Trung cộng để cầu an trong thập kỷ tới. Nhưng nếu theo Mỹ chống Trung cộng để lấy lại cơ sở hậu thuẫn quyền lực, thì sự hiện diện quân sự của Hoa Kỳ thường trực tại Việt Nam lại khiến hình ảnh Việt Nam Cộng Hòa quay trở lại, lan rộng và thiết lập nền tảng hậu thuẫn chính trị một cách tự nhiên dễ dàng.
Giới chức chóp bu của csVn đã nhìn thấy được tác động của quân đội Mỹ rất mãnh liệt lên người dân Việt Nam thông qua thời gian HKMH Carl Vinson ghé thăm Đà Nẵng. Sự sôi động hào hứng của người dân Việt khi tự nguyện đón tiếp thủy thủ Hoa Kỳ đang làm giới chức chóp bu của csVN lo lắng. Điều này cho thấy, nền tảng chính trị của Việt Nam Cộng Hòa chưa hề bị mất đi vì không có người dân Việt nào tin rằng Việt Nam Cộng Hòa cộng tác quân sự với Mỹ là tay sai cả. Cũng theo bản thống kê từ Singapore, tỷ lệ người dân Việt Nam tin vào Mỹ cao nhất Đông Nam Á, vượt quá 54%. Cho nên, một chính thể chính trị mang tiếng là “thân Mỹ” như Việt Nam Cộng Hòa không có lý do gì mà không thể tồn tại tại Việt Nam theo đúng ý nguyện của người dân trong tương lai.
Do đó, sự hiện quân sự của Hoa Kỳ tại Việt Nam chắc chắn đem đến một tác động rất mạnh lên xã hội và chính trị của Việt Nam mà csVN không thể nào chống đỡ nổi. Mà sự tác động này chỉ có lợi cho kẻ thù cũ của csVn là Việt Nam Cộng Hòa, một “bóng ma” cứ ám ảnh csVn cho đến ngày nay.
Do sự ngần ngại về mặt tâm lý như đã trình bày, các vòng thương thảo để Hoa Kỳ có thể hiện diện Hải quân thường trực tại Cam Ranh hay đặt các dàn hỏa tiển thường trực lúc nào cũng bị csVN trì hoản, dè chừng.
Chính phủ Hoa Kỳ đã năm lần bảy lượt khẳng định họ không có thâm ý muốn can thiệp vào nội tình chính trị của Việt Nam cũng như không hề có ý hậu thuẫn chính thể Việt Nam Cộng Hòa quay trở lại để trấn an csVN. Tuy nhiên, Hoa Kỳ không thể nào thay đổi bản chất chính trị tại Việt Nam, mà trong đó, sự hậu thuẫn của người dân dành cho Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hòa cứ ngày mỗi tăng.
Một yếu tố nghịch cảnh khác mà csVn cũng phải trải qua giống như Việt Nam Cộng Hòa trước đó. Đó là Việt Nam Cộng Hoà lúc khởi thủy không muốn đồng bào nồi da xáo thịt nên cự tuyệt sự hiện diện quân sự của Hoa Kỳ trên lãnh thổ. Nhưng csVN không ngừng tấn công khủng bố sát hại dân lành nên Việt Nam Cộng Hòa buộc phải cộng tác quân sự với Hoa Kỳ để tồn tại.
Cộng sản Việt Nam ngày nay nếu có thể tránh né được việc cộng tác quân sự với Hoa Kỳ thì Hà Nội đã tránh né tới cùng, nhưng Trung cộng không hề dừng lại trong dã tâm độc chiếm nguồn dầu hỏa và thủy sản ở biển Đông cũng như lãnh hải khiến csVN hết cách mà phải mở cửa cho HKMH của Hoa Kỳ vào Đà Nẵng tạm thời thử nghiệm.
Trong đối sách quan trọng của mình tại biển Đông, Hoa Kỳ không thể nào cứ tiếp tục nhẫn nại mãi trước thái độ dỡ dỡ ương ương miễn cưỡng của csVn trong khi hợp tác, nhất là khi trong tình huống cuộc đối đầu quân sự Mỹ Trung có biến leo thang. Đến lúc đó, để có thể chu toàn đối sách chiến lược cho mình, giới chức Hoa Kỳ sẽ tìm cách buộc Hà Nội ngoan ngoãn hơn, mà các đối sách này thường là dẫn đến chính biến hay sự thay đổi nhân sự trong chế độ một cách đột biến. Và đối với mọi cơ chế chính trị chuyên chính tập trung, chính biến hay sự thay đổi nhân sự đột biến chỉ khiến sự tan rã hệ thống chính trị thêm nhanh hơn mà thôi
Từ đó có thể nói, dàn hỏa tiễn của Hoa Kỳ chưa đến được Việt Nam thì những ảnh hưởng của dàn hỏa tiễn này lên xã hội và chính trị đã bắt đầu và sẽ tiếp tục ảnh hưởng ngày một mạnh mẽ hơn cho đến khi thật sự hiện diện.
Nguyễn Trọng Dân
__._,_.___
KHÁNH LY… TIẾNG HÓT CON CHIM CÚ VIỆT, ĐÃ CHẾT !!!

Kỷ niệm đẹp và buồn của tuổi thơ tôi có lẽ là kỷ niệm về con chim cu gáy. Đó là con chim cu gáy nở trong chiếc ổ lót bằng mấy cọng cỏ sơ sài trên cây ô ma, còn gọi là lê ki ma. Sau một trận gió lốc, chiếc tổ bị rơi và hai con chim con rơi xuống đất, chết một con, bà mang con còn lại vào nuôi. Không ngờ nó lớn rất nhanh và nó là cu cườm (tức là chim cu gáy có một chuỗi hạt cườm vòng quanh cổ lốm đốm nhìn rất đẹp. Đây cũng là loài chim cu đá rất giỏi, người ta nuôi để đá thi, gáy thi). Và con chim cu gáy đó đã để lại ấn tượng rất mạnh với tôi bởi tiếng hát và cái chết của nó. 

Câu chuyện của nữ danh ca Khánh Ly trong mấy ngày gần đây khiến tôi nhớ đến con chim cu gáy tưởng như đã đi vào hộp ký ức tuổi thơ của tôi.

Xin kể về con chim cu gáy trước. 
Bà nhặt được nó khi nó đang ướt sũng, bộ lông mọc chưa đủ không giúp nó tự bay được. Bà cho nó ăn đậu xanh bằng cách nhai thật kỹ và mớm cho nó. Không bao lâu, nó lớn mạnh, mọc đủ lông đủ cánh và bắt đầu tập bay. Biết bay, nó được tự do, bay từ tấm phảng lên cây trính, rồi bay lên mái nhà, bay ra ngọn tre và cuối cùng là bay vào bầu trời rộng. 
Lúc đó tôi nghĩ là nó đã bay đi luôn, nhưng không, tối nó lại quay về nhà, bởi nó xem nhà tôi như tổ của nó.
Và nó cứ bay đi bay về như vậy từ lúc đó cho đến lúc nó chết, ước chừng hơn mười năm thì phải.

Vì nó thường quanh quẩn trong vườn nên tôi biết được nó gáy bộ Ngũ (tức là gáy liên tục 5 tiếng một chuỗi, ví dụ Cù Cú Cu Cu Cu hoặc Cúc Cù Cu Cu Cu, thay vì bộ tam thì Cù Cú Cu hoặc Cúc Cù Cu, có con gáy bộ nhị chỉ đúng hai tiếng Cu Cu, Cu Cu, Cù Cu…).

Riêng giống chim cu gáy, tiếng hót thể hiện đẳng cấp và tầm cỡ của nó. Ví dụ như chim gáy bộ Tứ mà gặp chim gáy bộ Ngũ thì tự xếp cánh mà im lặng chứ không dám gáy nữa, vì gáy thêm sẽ bị chim bộ Ngũ tấn công. Mà một khi chim bộ Ngũ tấn công thì chim bộ Tứ chỉ có thua. Bởi tiếng gáy chứa cả sức khỏe, nội lực của con chim. 
Thời vàng son của chim cu gáy kéo dài chừng ba năm, nghĩa là thời gian này, tiếng gáy thể hiện sức mạnh cũng như lãnh địa của nó.Và dường như đến năm thứ tư trở đi, chim lười gáy hơn, thỉnh thoảng có chim lạ đến thì nó lấy hết sức bình sinh gáy một tràng để báo hiệu là lãnh thổ đã có chủ, đừng quấy phá, hoặc thỉnh thoảng gáy gọi tình chứ không còn gáy "máu lửa" như thời vàng son. Càng về già, chim cu gáy càng ít gáy, đến chừng 7 tuổi trở đi thì hiếm khi nghe nó gáy. Tôi để ý những con chim ông nuôi (trừ con chim tự do mà tôi đang kể ra) và hỏi ông bởi ông là chuyên gia đánh cu nên ông biết.

Ông giải thích với tôi là hầu hết, chim cu gáy khi già nó chẳng dại gì cất tiếng gáy, bởi nó muốn giữ uy lực thời trẻ của nó, nếu nó gáy lên, chim trẻ sẽ biết nó già và nó mất lãnh thổ, thậm chí có thể mất mạng. Và thường thì những con chim gáy khi về già chỉ quanh quẩn trong địa giới của nó, thỉnh thoảng bay đi kiếm ăn rồi lại về, ít thấy gáy và tuyệt nhiên không tham gia các trận chiến giữa các con chim gáy với nhau cho dù chim gáy bộ thấp hơn nó đến gây hấn, nó cũng im lặng, không thèm gáy lại. 
Đó là tập quán của chim gáy cũng không chừng!
Nhưng con chim gáy mà bà nuôi thì lại khác, bởi nó được sống trong nhà, khi nào trời mưa to gió lớn thì nó bay vào nhà, đậu trên cây trính để ngủ, sáng mai trời quang mây tạnh thì nó bay. Và hễ nghe có chim lạ tới gáy thì nó gáy ngay, nó luôn thi thố, dường như chưa bao giờ ngừng gáy thi mặc dù đã sáu, bảy tuổi, nghĩa là đã quá già.

Gặp chim gáy bộ thấp hơn thì nó tấn công, gặp chim gáy ngang bộ thì nó gáy lại rồi trốn vào nhà. Cho đến một bữa cả nhà tôi đi chạp mả, đóng cửa, đến trưa tôi về thì thấy con chim gáy đang chiến đấu với một con chim gáy khác, nó bị thương khắp mình, bị vặt lông, bị mổ cháy máu, và nó cũng không còn sức chiến đấu.

Tôi chạy đến xua con chim gáy kia đi thì nó tấn công thêm mấy phát nữa rồi bay đi. Sau đó, mặc dù có cố gắng cứu, con chim gáy thân thuộc của gia đình tôi cũng không sống thêm được ngày nào.
Ông nhìn nó rồi bảo:
 – “Thôi để nó chết, vì nó chết như vậy cũng hay, nó chết trẻ, bởi nó chưa bao giờ nhìn thấy nó già, như vậy cũng hay!”. 

Câu nói bâng quơ của ông tưởng như nói rồi thôi, tự dưng mấy ngày nay tôi lại nhớ đến ông một cách lạ thường, nhất là sau khi danh ca Khánh Ly bị một vố đau không có khán giả trong một chương trình ca nhạc tại nhà thi đấu Quân Khu 7, Sài Gòn.  
Thực ra chuyện này cũng dễ hiểu, cách đây 5 năm, tôi từng nghe một CD mới nhất của Khánh Ly và thừa nhận là bà đã quá già, giọng của bà không còn khỏe, tròn trịa và truyền cảm như xưa mà thay vào đó là giọng hát của kinh nghiệm, kỹ thuật cộng với một chút nhựa âm do tuổi già mang lại.Nó hoàn toàn không hay và thiếu truyền cảm.Nhưng điều đó không làm vơi đi sự hâm mộ của tôi đối với bà. Bởi vì bà là giọng ca vàng son một thuở và hơn hết là những phát biểu đậm chất “ưu thời mẫn thế” của bà trong các video khiến tôi khâm phục bà lắm lắm.
Trong một lần trả lời phỏng vấn, bà đã nói:
- “Tôi sẽ không về Việt Nam khi cộng đồng người Việt giống như tôi chưa được về, khi Việt Nam chưa có tự do. Tôi đã ra đi như thế nào và sẽ trở về như thế ấy!”. 

Lời phát biểu này được tôi hiểu với hàm ý rằng nếu Việt Nam vẫn còn chế độ Cộng sản độc tài, người dân vẫn còn mất tự do, còn đau khổ thì bà sẽ không về nước. Nếu bà về nước, nhất định phải trong một tâm thế hoàn toàn tự do, quê hương đã xóa được đêm trường độc tài… 
Nhưng có vẻ như tôi đã hiểu không đúng ý bà. Bởi hiện tại, Việt Nam vẫn chưa có gì thay đổi, người dân vẫn mất tự do, văn nghệ sĩ, báo giới không được nói tiếng nói của tự do, không được tự do phát biểu chính kiến và dân oan ngày càng nhiều, những cuộc biểu tình, tuần hành ôn hòa của người dân bị đàn áp không thương tiếc…

Nhưng bà đã về. 
Mà không về một cách bình thường, bà về để hát, và hát phục vụ cho giới quan chức, giới lãnh đạoCộng sản. Sở dĩ tôi nói quả quyết rằng bà hát phục vụ cho giới quan chức, giới loãnh đạo Cộng sản là vì bà là  người khá thông minh, sắc sảo, bà thừa biết rằng dân Việt Nam, nhất là giới lao động, thu nhập mỗi tháng của họ chỉ dao động từ hai triệu đồng đến ba triệu đồng, giới trí thức chân chính cũng có thu nhập rất thấp, giới kinh doanh tại Việt Nam đang thời kỳ khó khăn tột độ, chuyện duy trì doanh nghiệp không thôi cũng đủ làm họ bạc tóc…

Chính vì vậy, giá vé dao động từ 800 ngàn đồng đến 2,5 triệu đồng không phải là giá vé dành cho người dân Việt Nam mà là giá vé dành cho giới quan chức, giới cán bộ có nhiều tiền và họ không hề xót xa khi vung tiền qua cửa sổ.
Bà có thể nói rằng giá vé là do ban tổ chức định ra. Nhưng bà có thừa khả năng để yêu cầu ban tổ chức hạ giá vé, hạ luôn mức tiền cát-sê của bà để những người yêu quí bà được nghe bà hát, được mục kích sở thị bà. Bởi vì, giới cán bộ Cộng sản không thể là giới hâm mộ bà được rồi, trừ khi…?! 
Còn những người hâm mộ bà là những trí thức, những công chức và những quân nhân thời Việt Nam Cộng Hòa, họ đang là nạn nhân, đang lây lất trên quê hương và trong mỗi buổi tối đau khổ của họ, không chừng tiếng hát của bà đã bầu bạn với họ, tiếp thêm lửa hi vọng cho họ.
Nhưng lần này, bà về nước, bà hát và phục vụ cho một nhóm người có tiền, vô hình trung, bà làm tổn thương những người đã yêu quí, hâm mộ bà bấy lâu nay. Và sự tổn thương này là có thật, là hợp lý. Vì sao? 
Vì họ đã nâng niu tiếng hát của bà qua thời gian, qua chiến tranh và mất tự do, qua cả đau khổ và tuyệt vọng. Còn bà, ngược lại, bà đã ném tiếng hát của bà vào một canh bạc chính trị đầy rẻ rúng, ở đó, không có gì khác ngoài một sự thỏa hiệp.

Tự dưng, cái chết của tiếng hát Khánh Ly một thuở trong tôi lại làm cho tôi thấy vui. Bởi lẽ, cái chết này cũng giống như cái chết rất ư trẻ trung và bồng bột của con chim cu gáy mà gia đình tôi đã nuôi thuở tôi tấm bé. Nó luôn tin rằng nó còn trẻ, còn khỏe và nó đúng. Và nó đã chết trong niềm tin đó!

Viết từ Saigon
Copy bên nhà VTV/Fb Liên Trà

Saturday, January 12, 2019

BỨC TƯỜNG: BIỂU TƯỢNG CỦA CHÍNH KHÁCH GIẢ DỐI VÀ CỬ TRI U  MÊ

Vũ Linh

image.png

Tường biên giới Mỹ-Mễ đang là đề tài thời sự nóng hổi.
Một độc giả gửi góp ý đến DĐTC, viết “Tới giờ tôi vẫn đợi một lập luận vững chắc chống lại việc xây tường biên giới”. Vị độc giả đó sẽ có quyền chờ tới Tết Congo, vì thực tế, chẳng ai có một lập luận nào nghiêm chỉnh bác bỏ việc xây bức tường biên giới hết. Đó không phải là ý kiến của kẻ này đâu, mà là quan điểm của ông Mark Morgan, cựu chỉ huy trưởng lực lượng biên phòng Mỹ của TT Obama. Ông này nói “Tôi không thể nghĩ ra một lập luận chính đáng nào có thể dùng để không hậu thuẫn việc xây tường như là biện pháp hữu hiệu bảo vệ biên giới”.
      Thực tế là trên thế giới với hơn 200 quốc gia hiện nay, không có một xứ nào không tìm cách bảo vệ xứ mình hết. Không có một xứ nào có chuyện ‘no wall, no border’ hết.
Xin thưa ngay với tất cả quý độc giả: trước khi quý vị hô hào chống bức tường, xin quý vị hiểu những hô hoán chống TT Trump xây tường của phe cấp tiến đều chỉ là những khẩu hiệu chính trị giả dối nhất để lừa gạt những cử tri u mê nhất.
Trước hết, nói về nguyên tắc. Biên giới quốc gia đã có từ thời con người chui ra khỏi hang động, biết sống chung như một bộ lạc, có lãnh địa của mình để tự bảo vệ. Thế giới đã trải qua cả vạn cuộc chiến trong mấy ngàn năm lịch sử nhân loại, chết hàng triệu triệu người chỉ vì chuyện “bảo vệ lãnh thổ”. Bây giờ, không có lý do nào con người chui vào hang động trở lại, xóa ‘lãnh địa’, xóa luôn mọi khái niệm về ‘cái nhà của mình’, để mở toang cửa, ai muốn vào thì vào. Ông hàng xóm ăn nên làm ra, nhà cao cửa đẹp, đồ ăn đầy ắp, ta cứ ‘thoải mái’ vào sống sao? Ngay cả cái thế giới đại đồng không tưởng của cụ Các Mác cũng không thể đi xa đến mức đó được. Và cũng không có một nguyên tắc ‘nhân đạo’ nào có thể biện minh cho việc mở toang cửa nhà đón cả xóm vào ở chung.
Nước Mỹ là nước cởi mở đón nhận di dân nhiều nhất lịch sử nhân loại từ hồi nào đến giờ. Và ngay cả dưới thời TT Trump cũng không khác. Tất cả mọi tố giác Trump không nhận di dân, đóng cửa biên giới vì kỳ thị dân Mễ, kỳ thị dân Hồi giáo, tất cả chỉ là những luận điệu vu khống vô căn cứ nhằm mục đích đánh TT Trump không hơn không kém.
Nhắc lại cho rõ: trong vấn đề di dân Hồi giáo, TT Trump chỉ đòi hỏi có biện pháp thanh lọc hữu hiệu đối với dân một số nước đại loạn, chiến tranh triền miên, nơi mà chẳng có chính quyền hữu hiệu nào kiểm soát được dân, thì làm sao Mỹ có thể mở cửa đón nhận họ vào mà không cần thanh lọc những tên cảm tử Hồi giáo cuồng tín, vào Mỹ để giết dân Mỹ, tử vì đạo? Tối Cao Pháp Viện đã đồng ý với TT Trump 9-0.
Còn trong vấn đề di dân Nam và Trung Mỹ, TT Trump chưa hề cấm cửa di dân từ Nam Mỹ. Điều ông đòi hỏi là việc này phải có kiểm soát, trong luật lệ hiện hữu, chứ không thể là chuyện mở toang cửa, ai muốn vào kiểu gì cũng được. Hay là kéo nhau từng đoàn cả ngàn người đến biên giới đòi cho vào và phải nuôi họ, nếu không thì phải trả 50.000 đô một đầu người. Chuyện vô lý như vậy mà cũng có người hoan nghênh được, kẻ này thật tình chịu thua không thể lý luận gì được nữa. Giống như chuyện toán học cơ bản: nếu như có người nhất định khăng khăng nói 2+2=5 thì kẻ này đành chịu thua thôi.
Những người chủ trương mở cửa đón nhận đám dân này vì nhân đạo cho rằng “những người nhập cư là những người nghèo khổ, cần sự giúp đỡ”. Xin cho hỏi vài câu: Mở cửa đến lúc nào? Dựa trên tiêu chuẩn nào? Giới hạn tới số lượng nào? 1 triệu, 5 triệu, 50 triệu? Giới hạn sắc dân? Dân Nam Mỹ ô-kê, thế dân nghèo của Tây Tạng, Congo, Somalia, Zimbabwe, Bangladesh, Tầu cộng,… thì sao? Mở cửa đón hết sao? Tại sao Mỹ lại phải có trách nhiệm nuôi cả thế giới, nuôi tất cả những người nào có khó khăn trong cuộc sống. 
Mà những người này sau khi được nhận vào Mỹ thì ai nuôi? Những người chủ trương ‘nối vòng tay lớn’, họ có chịu đóng thêm mỗi người vài ngàn tiền thuế để nuôi di dân không? (chính phủ Mỹ ước tính mỗi di dân vào Mỹ sống, Nhà Nước tốn sơ khởi 70.000 đô một năm nuôi họ trong những năm đầu). Hay họ nghĩ Nhà Nước Mỹ chỉ cần in thêm tiền là xong? Hay tăng thuế tất cả mọi người trừ họ ra (vì họ đều là dân hưu hay dân tay trắng, chỉ lãnh ueo-phe chứ không đóng một xu thuế nào)? Hay là họ chỉ hô hào bằng miệng cho ra vẻ ‘nhân đạo’ nhưng thật sự hoàn toàn vô trách nhiệm? 
Trên thực tế, có hai loại người hô hào mở toang cửa biên giới: 1) là các chính khách dùng chuyện di dân làm khẩu hiệu chính trị để đi kiếm phiếu của dân gốc Nam Mỹ; và 2) là đám cừu cử tri đi theo mà không hiểu rõ hậu quả của việc mình đang làm, cũng chẳng nhìn thấy động cơ chính trị thực sự của các chính khách mà họ phụ họa theo, họ chỉ là những con vẹt nói mà không biết mình nói gì.
Kẻ này xin nói huỵch tẹt cho rõ: thái độ gọi là ‘cởi mở, rộng lượng, nhân ái,…’ hay gì gì khác mà khối cấp tiến DC hô hoán là chuyện viết lại lịch sử hoàn toàn giả nhân giả nghiã giả dối. Nói ‘giả dối’ có lẽ chưa đủ mô tả vấn đề một cách trọn vẹn mà phải nói đó cũng là thiếu lương thiện, miệt thị quần chúng, cho thiên hạ là ngu hết, muốn nói sao cũng được, vẫn sẽ có người tin. Cái điểm quái lạ là đã có không ít người… tin thật!
Quả đúng như vậy, đã có không ít người thật sự tin là đảng DC cũng như TTDC cấp tiến đã thật sự có lòng nhân ái, muốn mở cửa đón nhận di dân càng nhiều càng tốt vì thật sự muốn giúp họ thoát cảnh nghèo đói, bạo lực, bất an,… Và bức tường TT Trump muốn xây là để cản không cho bất cứ ai vào.
Ta phải hiểu như thượng nghị sĩ gốc di dân Cuba Marco Rubio của Florida đã giải thích: bức tường không phải để cấm cửa hoàn toàn di dân Nam Mỹ, mà chỉ là bịt kín các lỗ hổng để di dân có thể vào Mỹ qua những cánh cửa đang mở mà có kiểm soát. Chià khoá của vấn đề chính là ‘có kiểm soát’, mà phe DC và TTDC không bao giờ dám nhắc đến. Tất cả mọi lập luận ‘xây tường để cấm cản di dân’ chỉ là bóp méo thiếu lương thiện để xuyên tạc.
Muốn hiểu cho đúng sự phức tạp của vấn đề di dân, ta phải đi ngược lại dòng lịch sử.
Nước Mỹ mở cửa đón nhận di dân từ ngày khai quốc đến giờ, ai cũng biết, Đó là chính sách quốc gia, đã được ‘quảng bá’ công khai cho cả thế giới qua mấy dòng chữ viết dưới chân tượng Nữ Thần Tự Do tại New York: “Give me your tired, your poor,…”. Những người cổ võ cho việc nhận di dân thường mang câu này ra để biện minh cho cái mà họ gọi là “tinh thần Mỹ”, American spirit, để đả kích mọi giới hạn di dân như là việc phản lại cái tinh thần đó. TNS lãnh tụ khối thiểu số DC tại Thượng Viện, Chuck Schumer  mới vừa nhắc đến.
Ở đây, ta phải nói sơ qua về câu chuyện tượng Nữ Thần Tự Do để hiểu rõ vấn đề.
Tượng Nữ Thần Tự Do do chính phủ Pháp tặng TT Lincoln để ăn mừng việc TT Lincoln chiến thắng trong nội chiến, và giải phóng được dân Phi Châu khỏi xiềng xích nô lệ. Nghĩa là chẳng liên quan xa gần gì đến chuyện di dân. ‘Tinh thần Mỹ’ ở đây chỉ là ‘tinh thần giải phóng nô lệ’, chấm dứt cảnh dân da đen làm nô lệ cho dân da trắng, chứ chẳng liên hệ sơ múi gì đến chuyện di dân. 
Pháp cho đúc tượng nhưng sau một thời gian thì… hết tiền. Những người chủ xướng tìm cách gây quỹ, và nghĩ ra cả chục, cả trăm khẩu hiệu để quảng bá, gây quỹ. Cuối cùng lấy một câu trong một bài thơ trong đó có câu “Give me your tired, your poor, …” làm khẩu hiệu dụ tiền của dân Âu Châu đang muốn tìm cơ hội mới tại Mỹ.
Tóm lại, dùng ‘American spirit’ trong bức tượng Nữ Thần Tự Do để biện minh cho việc mở toang cửa đón di dân là chuyện bá láp. Cái tự do của Nữ Thần tượng trưng là tự do không còn xiềng xích nô lệ, chứ không phải tự do vào Mỹ sống. 
Nhưng cho dù mang ý nghĩa đón nhận di dân,  cũng vẫn không có nghiã là nước Mỹ muốn hay có thể đón nhận cả tỷ dân nghèo của cả thế giới, vô giới hạn, vô trật tự. Cái gì cũng có giới hạn thực tế, nhất là khi những khẩu hiệu chính trị đụng đầu với thực tế xã hội.
Câu chuyện di dân hiện nay đúng là nồi cháo heo của những loại tin thất thiệt hay tin phịa.
Trên căn bản, TT Trump chia sẻ quan điểm với khối CH về việc giải quyết vấn nạn di dân. Có hai việc cần phải làm:
1.   Chuyện tương lai lâu dài và căn bản là xây tường để chặn những làn sóng nhập cư lậu trong tương lai, đồng thời ban hành một luật di dân quy mô mới đề cập đến tất cả các vấn đề liên quan, như điều kiện và thủ tục nhập cư trong diện di dân hay tỵ nạn, bảo trợ và đoàn tụ gia đình, trẻ em DACA, tình trạng ‘du lịch đẻ con tại Mỹ’, số lượng nhập cư tối đa, các luật ‘sanctuary laws’ của các tiểu bang và địa phương,…
2.   Chuyện hiện hữu trước mắt là giải quyết tình trạng cả chục triệu di dân lậu đang sống hay làm việc bán thời tại Mỹ: đòi hỏi họ phải ra khai báo, đóng thuế hồi tố hay tiền phạt tượng trưng, trở về nước, làm thủ tục xin vào Mỹ sống thường trực hay xin phép làm việc bán thời, có thể được ưu tiên hay đặc miễn dễ dãi trong việc cứu xét đơn xin. 
Đây là căn bản của giải pháp của khối CH đã từng được TT Bush con đề nghị. Nhưng giải pháp dung hòa này đã không qua được quốc hội khi phe DC nhất trí chống vì không có ân xá toàn diện, và khi một số dân cử CH cực hữu cũng chống, coi như đây là một hình thức ân xá. Cùng một giải pháp, một bên coi như ân xá, một bên coi như không ân xá, cả hai bên đều chống. Thế mới hiểu vấn đề di dân phức tạp như thế nào. 
TT Trump trong hai năm qua cũng vẫn gặp rắc rối tương tự, chưa giải quyết được vấn đề. Hãy khoan chỉ trích TT Trump vô tài bất tướng. Cái gân gà di dân đã được 5 đời tổng thống từ Reagan đến Obama nuốt không trôi rồi. Mà không trôi vì không qua được quốc hội chứ không phải vì tổng thống bất tài. TT Obama khi tranh cử lần đầu đã hùng hổ hứa hẹn sẽ giải quyết trọn vẹn vấn nạn di dân nội trong năm đầu khi ông và đảng DC nắm quyền tuyệt đối với hơn 50% Hạ Viện và 60 ghế tại Thượng Viện. Nếu TT Obama tài giỏi, giữ lời hứa ra luật quy mô thì khủng hoảng di dân hiện hữu đã không xẩy ra.
Khối DC hiện nay chủ trương một giải pháp ‘rộng lượng’ hơn nhiều: ân xá toàn diện, cho phép tất cả di dân lậu đang sống được hợp thức hóa, trở thành công dân Mỹ trong những điều kiện dễ dàng nhất, không xây tường vì sẽ đưa ra hình ảnh một xứ Mỹ không cởi mở, không hoan nghênh di dân, không đúng ‘tinh thần Mỹ’.
Phải nói ‘hiện nay’ vì đó không phải là lập trường của đảng DC cách đây chỉ vài năm.
Dưới thời TT Clinton, di dân lậu tràn ngập Mỹ, hơn một triệu người mỗi năm! Cả trăm ngàn người mỗi tháng! Ông nhìn thấy mối lo chung của dân Mỹ, năm 1995, ban hành luật chống di dân khắt khe, trong đó có luật giam giữ di dân, kể cả trẻ con (sau đó bị tòa phán vi Hiến), với hậu thuẫn của cả đảng DC, bắt đầu xây tường đọc biên giới Mễ. 
Năm 2006, TT Bush ra luật kiểm soát di dân còn khắt khe hơn nữa, xin quốc hội phê chuẩn tiền xây 700 dặm tường biên giới. Tất cả những lãnh tụ lớn của DC thời đó đều bỏ phiếu ủng hộ, trong đó có các thượng nghị sĩ Joe Biden, Hillary Clinton, Chuck Schumer, Bernie Sanders, Diane Fienstein,... Tất cả 36 thượng nghị sĩ DC hiện nay còn tại chức khi đó đã biểu quyết phê chuẩn không chừa một người. Cả bà Pelosi cũng ủng hộ. Ông Obama khi đó còn đang làm nghị sĩ tiểu bang Illinois, không tham gia bỏ phiếu tại Thượng Viện liên bang dĩ nhiên, nhưng ra tuyên bố ủng hộ hoàn toàn việc gia tăng kiểm soát biên giới. Ông tuyên bố “Một cách giản dị nhất, chúng ta không thể cho phép thiên hạ tràn vào nước Mỹ mà chúng ta không biết, không kiểm soát và không có giấy tờ hợp pháp, ... Chúng ta là một dân hào hiệp, hoan nghênh di dân, nhưng những người nhập cư lậu đã không tuân thủ luật và khinh thường những người tuân thủ luật”.
Sau này, bà Hillary tuyên bố “Khi làm thượng nghị sĩ, tôi đã biểu quyết cấp tiền xây tường để cản di dân lậu tràn vào”.
Ông Obama lên làm tổng thống, chuẩn chi hơn 40 tỷ đô cho việc củng cố các biện pháp bảo vệ biên giới, trong đó không ghi rõ bao nhiêu được dành cho việc xây tường, nhưng dĩ nhiên cũng phải cả chục tỷ.
TNS Chuck Schumer, lãnh tụ khối thiểu số DC trong Thượng Viện, tuyên bố năm 2009: “Nhập cư bất hợp pháp là sai trái… Kiểm soát biên giới qua việc củng cố xây cất hàng rào phòng ngừa, tăng cường phương tiện kỹ thuật và nhân sự biên phòng phải được thực hiện”. 
Cho đến này, ba ông tổng thống trước TT Trump đã xây hơn 650 dặm tường biên giới, còn lại khoảng 1.300dặm chưa xây hay bỏ trống. TT Trump chỉ muốn xây tiếp để bít kín hết, và củng cố những khúc tường hiện hữu thôi.
Quý độc giả hẳn phải lấy làm lạ khi đọc những đoạn trên. Phe DC xây tường và ủng hộ một chính sách bảo vệ biên giới chống di dân Nam Mỹ mạnh từ thời Clinton qua tới Obama, phải không? Nếu nhìn vào những tuyên bố và quyết định của các vị dân cử DC trong những ngày tháng gần đây, thì rõ ràng đảng này đang chống lại mọi biện pháp cản trở việc di dân Nam Mỹ vào Mỹ, cho dù bằng những phương tiện bất hợp pháp hay ngay cả bằng bạo lực.
Tại sao khi đó đảng DC chống di dân? Vì tất cả thăm dò cho thấy dân lao động và trung lưu Mỹ chống di dân, coi di dân như là mối đe dọa lớn cho công ăn việc làm của họ và cho văn hóa của họ. Như vậy, tại sao bây giờ phe DC lại lật ngược chính sách di dân của họ bốn vó lên trời một cách hung hãn như vậy? Đã có hai lý do chính: 1) đảng DC chống Trump tuyệt đối, cứ Trump làm việc gì là phải chống ngay, không cần biết gì khác, 2) đảng DC bây giờ cần phiếu của dân gốc Nam Mỹ hơn bao giờ hết, sau khi dân da trắng lao động và trung lưu bỏ DC, đổ xô đi bầu cho ông Trump năm 2016.
Báo USA Today (USAT) viết bài, đả kích TT Trump cả chục chuyện về việc xây tường. Kẻ này xin bàn qua vài điểm chính:
-     USAT: “Không có một cựu tổng thống nào đã công khai nói ủng hộ việc TT Trump xây tường”. Họ có nói gì hay không thì không biết, chỉ có điều chắc chắn 100% là các TT Clinton, Bush con, và Obama đều đã bỏ tiền ra xây tường. TT Trump cho đến nay, chưa xây tới một thước tường, vậy qúy độc giả lái xe dọc biên giới thử hỏi xem bức tường quý vị thấy do ai xây?


-     USAT: “Các tiểu bang biên giới là an toàn nhất, không bị di dân lậu phạm pháp hoành hành, chỉ nhìn vào tỷ lệ di dân phạm pháp tại Texas thì biết”. Ý muốn nói di dân là khối dân hiền lành nhất. Sự thật khác hẳn. Texas an toàn nhất vì đây cũng là tiểu bang kiểm soát di dân mạnh nhất, di dân lậu rất khó tìm việc làm, không có luật ‘sanctuary law’, do đó, phần lớn di dân không ở lại Texas, mà đi lên phiá bắc tới những nơi như Chicago, New York, Boston,... Những thành phố này có số di dân cao nhất, đồng thời cũng có những tỷ lệ phạm pháp cao nhất, phần lớn do dân da đen và di dân Nam Mỹ.
-     USAT: “Phần lớn di dân lậu là dân có chiếu khán hợp lệ vào Mỹ, rồi ở lại luôn, chứ không phải là di dân đi chui qua biên giới Mễ”. Đúng, nhưng chỉ đúng một phần. Theo thống kê chính thức, từ năm 2007 đến nay, số người ở lại sau khi chiếu khán hết hạn lớn hơn số di dân đi chui khoảng nửa triệu (nguyên văn: Since 2007, visa overstays have outnumbered undocumented border crossers by a half million). Con số di dân lậu hiện nay được ước lượng trên 12 triệu người là tối thiểu; tức đại khái có 6,2 triệu ở lại sau khi chiếu khán hết hạn, và 5,7 triệu đi chui. Giải pháp xây tường dĩ nhiên không cản được hết di dân lậu đi chui, nhưng nếu cản được 5,7 triệu người thì có đáng không?
-     USAT: “Mỹ đã có một chính sách cản di dân rất hữu hiệu rồi”. Có hơn 12 triệu di dân lậu mà gọi là “rất hữu hiệu” sao?
Chuyện quái lạ là bây giờ việc ‘xây tường’ đã chuyển qua việc xây ‘hàng rào sắt’!
Một câu chuyện thật khó hiểu cho kẻ này: ngân sách. Ngân sách Mỹ hiện là trên 4.000 tỷ, nhưng lại gặp khó khăn lớn khi thảo luận về 5 tỷ để xây tường bảo vệ biên giới. Nói cho dễ hiểu, Nhà Nước có 800 đô trong túi, TT Trump xin 1 đô xây tường không được. Phe cấp tiến cho rằng số tiền này quá lớn. Câu hỏi cho họ: 5 tỷ là quá lớn, thế thì so sánh như thế nào với 130 tỷ chi cho di dân lậu mỗi năm hiện nay? Và 5 tỷ đó so sánh như thế nào với 40 tỷ mà TT Obama được cấp để ‘bảo vệ biên giới’? 
Phe cấp tiến cũng tố “khủng hoảng di dân là khủng hoảng phịa do TT Trump chế tạo ra”.  Chắc họ không nhìn thống kê chính thức: con số di dân lậu tràn vào Mỹ bị bắt đã lên cao hơn 50% con số cao nhất trước khi ông Trump đắc cử tổng thống, từ 20.000 lên đến 30.000 người mỗi tháng sau khi phe cấp tiến làm rùm beng chống chính sách di dân của TT Trump, chống việc ‘cách ly trẻ em’, và Cali ra luật sanctuary law. Nhìn biểu đồ dưới (nhìn vào vạch xanh thì rõ hơn) thì thấy rõ có khủng hoảng hay không, và khủng hoảng từ đâu ra:

Nhà Nước đóng cửa vì giữa Hạ Viện và Thượng Viện đã không có được thỏa thuận về ngân sách, đó là sự thật. Cái mà TTDC và đảng DC hô hoán là “TT Trump đóng cửa Nhà Nước” vì không được cấp tiền xây tường biên giới là một tin phịa thô bỉ, nhưng được lập lại liên tục (trong đó không thiếu gì các cụ tỵ nạn bị bệnh Dị Ứng Trumpđể hy vọng biến thành ... sự thật. Đúng như tay tổ tuyên truyền của Hitler đã nói, một điều nói láo, cứ lập đi lập lại mãi, sẽ có người tin là sự thật. 
Câu chuyện di dân có thể tóm gọn lại trong một câu nói của bà chủ tịch Hạ Viện: “Xây tường là vô đạo đức” –immoral! Năm 2006, cũng như dưới thời Obama, bà Pelosi luôn vỗ ngực cổ võ xây tường, sao bây giờ xây tường lại thành vô đạo đức? Sự thật là thái độ lật lọng của phe cấp tiến mới chính là chuyện vô đạo đức. Nếu đảng DC chủ trương chống xây tường kiên trì từ mấy chục năm nay thì chuyện đó mới đáng nể, chứ lật lọng, lưỡi không xương vì phe đảng chính trị thì đó là việc thật sự vô đạo đức và đáng khinh.

Vũ Linh