Search This Blog

Wednesday, November 21, 2018

TẠI SAO PHẢI NHỚ ƠN TÔNG TÔNG DIỆM?
   
     Một số phần tử hoài Ngô hiện nay ở hải ngoại, luôn to mồm, gân cổ hô hào “toàn dân VN” hãy nhớ ơn Ngô Tổng Thống vì những “công đức” của “người” sau đây:
 
     1.- Giúp cứu vớt gần một triệu người từ miền Bắc di cư vô Nam tị nạn CS sau Hiệp Định Geneva 1954 chia đội đất nước.
     2.-. Đuổi thực dân Pháp, giành lại chủ quyền độc lập cho đất nước.
     3.- Thành lập nền Đệ Nhứt Cộng Hoà. Xây dựng thành công một nền tự do dân chủ, dân giàu nước mạnh, v.v…
     4.- T/t Ngô Đình Diệm rất đạo đức, nhân từ, trong suốt 4 năm cầm quyền, TT Diệm chỉ tuyên án tử hình có mình tướng Ba Cụt thuộc Phật Giáo Hoà Hảo…
 
     Rõ ràng đó là một luận điệu lếu láo, cưỡng từ đoạt lý, hiếp dâm lịch sử. Các “đồng chí” tàn dư Cần Lao hãy nghe đây:
 
     1.- Vụ đưa dân di cư từ Bắc vô Nam:
          a.- Việc đưa người miền Bắc di cư vào Nam là do Quốc Trưởng Bảo Đại, đương kim Quốc Trưởng chế độ “Quốc Gia VN”, Ngài đã khẩn thiết kêu gọi chánh phủ Pháp và chánh phủ Hoa Kỳ giúp đỡ. Ông Thủ tướng Diệm chỉ là người thi hành nhiệm vụ, tổ chức đón tiếp và tái lập định cư… với tiền viện trợ và sự giúp đỡ tận tình của chánh phủ Mỹ. Việc nầy, bất cứ ai làm Thủ tướng cũng phải làm vậy. Tuy nhiên, ông Diệm đã “tận tình” giúp đỡ và ưu đãi đủ thứ… để mua chuộc sự hậu thuẫn của dân “Công giáo Bắc kỳ di cư”.
          Nên nhớ, trong số hơn nửa triệu người di cư từ miền Bắc vô Nam, không phải người nào cũng theo đạo Catô. Và cũng không phải người theo đạo Catô nào cũng “tôn thờ” cụ Riệm.
 
     2.- Việc đuổi Pháp giành độc lập: Trên nguyên tắc, Pháp đã có quyết định trao trả lại độc lập cho VN từ năm 1948 nằm trong quy chế Liên Hiệp Pháp. Và sau khi ký HĐ Geneva 1954, Pháp đã thua trận và “đương nhiên” dù không có ai đuổi, Pháp cũng sẽ phải rút về nước.
         Chẳng có con ma “Diệm” nào đuổi cả. Phét lác vừa phải thôi!
 
      3.- Việc thành lập nền Đệ Nhứt Cộng Hoà. Như Góp Gió đã chứng minh cho thấy việc ông Diệm gian manh tổ chức Trưng Cầu Dân Ý bịp bợm để “ăn cướp” ngôi vua và xoá bỏ chế độ QUỐC GIA VIỆT NAM, phản bội vua Bảo Đại…  là BẤT HỢP PHÁP :
           a.- Cuộc “Trưng Cầu Dân Ý” nhằm xin người dân “truất phế” vua Bảo Đại và “đề cử” thủ tướng Diệm THAY THẾ vua Bảo Đại. Rõ ràng “TCDY” chọn ông Diệm làm Quốc Trưởng thay vua Bảo Đại…
           b.- Thế nhưng, ông Diệm giở trò GIAN MANH, lập lờ đánh lận con đen, tuyên bố TỰ PHONG mình làm Tổng Thống, và tự đẻ ra Chế Độ Cộng Hoà BỊP BỢM.
          Xin hỏi: Tại sao ông Diệm không nhận chức Quốc Trưởng, rồi tổ chức bầu cử quốc hội, để cho Quốc hội quyết định việc lựa chọn chế độ và tổ chức bầu cử Tổng thống?
          Rõ ràng Diệm “tự phong”  làm Tổng Thống cho “chắc ăn”, và đồng thời thành lập chế độ Cộng Hoà “Made in Vatican”… cũng cho “chắc ăn” luôn !
          Và rõ ràng, năm 1945 bọn CS đã CƯỚP chánh quyền của nhà Vua Bảo Đại lần thứ nhứt. Nay Ngô Đình Diệm cũng bắt chước vẹm Hồ Chí Minh CƯỚP chánh quyền của vua Bảo Đại lần thứ hai!
           c.- Chính ông Diệm cũng “sao y chánh sách” của vẹm HCM: Đẻ ra Hiến Pháp dân chủ trá hình; KHÔNG CÓ “Thượng Nghị Viện” mà chỉ có độc viện Dân Biểu, KHÔNG CÓ Tối Cao Pháp Viện. Quốc hội ngoài Bắc do Đảng CS và Mặt Trận Tổ Quốc, một tổ chức ngoại vi của CS kiểm soát; còn Quốc hội Diệm thì do Đảng Cần Lao và Phong Trào Cách Quốc Gia Kiểm soát…
       Bởi vậy chúng tôi mới nói họ Ngô với họ Hồ là 2 anh em song sinh!
 
       3.- Tổng thống Diệm rất đạo đức và nhân từ: Họ chứng minh suốt 9 năm cầm quyền ông Diệm chỉ kết án tử hình có mỗi mình tướng Ba Cụt.
       Đúng là NÓI LÁO!
             a.- Để chống lại những người đối lập, ông Diệm chỉ cần sai Mật Vụ Cần Lao, nửa đêm tới nhà gỏ cửa, bắt bỏ vô bao bố, đập đầu cho chết rồi đem thả trôi sông… là xong! Sau Cách Mạng 1-11-1963, ủy ban điều tra tội ác truy ra vố số vụ, kể cả vụ cho cảnh sát chận đường rồi bắt thủ tiêu 4 vị chức sắc Hoà Hảo từ miền Tây về Sàigòn hội họp.
             b.- Họ cũng đưa trường hợp ông Hà Minh Trí, một kháng chiến quân Trình Minh Thế ám sát hụt TT Diệm tại Ban Mê Thuột, nhưng TT Diệm không đưa ra Toà án xét xử… cho nên vẫn sống trong tù tới sau đảo chánh 1.11.1963. Điều này rất ĐÚNG.. Nhưng không mấy người hiểu nguyên nhân vì sao TT Diệm KHÔNG DÁM đưa ra Toà xét xử CÔNG KHAI rồi đưa lên máy chém như tướng Ba Cụt. Xin lưu ý:
            Mục đích của ông Hà Minh Trí muốn ám sát TT Diệm là để “trả thù” cho chủ tướng bị TT Diệm “đánh lừa” mời vô Dinh ĐL họp rồi hạ sát tại đây. Chuyện nầy chỉ có gia đình tướng Thế và các chiến sĩ trong Liên Minh biết mà thôi. Bởi vậy, nếu nay đem ông HMT ra xét xử công khai, đồng đạo Cao Đài Liên Minh sẽ góp tiền mướn luật sư bảo vệ. Trường hợp nầy nếu xảy ra thì thật tai hại cho nhà Ngô. Phía luật sư của Liên Minh sẽ cho khai toạc vụ giết tướng Thế… thì dư luận báo chí quốc tế sẽ làm rùm beng lên, trong lúc TT Diệm chưa củng cố xong quyền  lực thì thật là nguy hiểm!
     Như vậy thì TT Diệm ĐẠO ĐỨC, NHÂN TỪ ở chỗ nào???
     4.- Diệm là một tên đại Việt gian, vong  bản, nô lệ Vatican, chối bỏ Quốc Tổ Hùng Vương. Khi vừa lên làm tổng thống Diệm liền ký lịnh huỷ bỏ ngày nghỉ Lễ Quc Tổ Hùng Vương và không cho phép xây dựng một ngôi đền mới cho thật xứng đáng.
     Như vậy Diệm chỉ là một tên VÔ TỔ QUỐC, LƯU MANH, TÀN ÁC, bị TT Kennedy chửi là đồ chó đẻ, và bị quốc tế liệt Diệm là một trong 100 tên bạo chúa tàn ác nhứt nhân loại… quả là  không sai chút nào…
    Và Diệm đã phải đền tội ác ngày 2-11-1963.
      Đó rõ ràng là Ý Chúa.
            (GOPGIO 30-6-2017)
        
 
 
THƠ HOÀI NGÔ, NHỚ BẮP
 
I.-
Thương cho các cựu Cần lao
Cứ suy tôn Diệm khác nào khùng điên
Chín năm gióng trống thổi kèn
Một ngày “quả báo” nhãn tiền.. “nhăn răng”!
 
Bây giờ định tái diễn chăng?
Triệu hồn Diệm dậy nhố nhăng… lắm trò!
 
2.-
Ác chi ác lắm Trí Quang ơi!
Chế độ Cần lao sụp đổ rồi!
Nhu-Diệm hai thằng toan bán nước
Toàn dân nổi dậy… phải tiêu đời!
 
Nhu-Diệm hai thằng đại Việt gian
Ba đời chết thảm cũng không oan
Quốc Tổ không thờ, thờ ngoại tộc
Cúi đầu nô lệ giặc Vatican!
 
3.-
Việt Nam cận sử có ghi rằng
Việt gian bán nước có hai thằng:
Miền Nam Công giáo Ngô Đình Diệm
Dâng cả cơ đồ cho Vatican!
 
Miền Bắc thì có Hồ Chí Minh
Rước ma cộng sản hại dân mình
Phò Nga theo Chệt làm nô lệ
Để lại còn kia… xác chết sình!
             ĐẢ CẨU ĐẠI-HIỆP
--------------------------------------------------------
 
NGÔ ĐÌNH DIỆM LÀ AI?
 
Ngô Đình Diệm là… tên phản tặc
Tổ không thờ, thờ giặc Vatican
Ba đời nó chính Việt gian
Cướp ngôi Bảo Đại mưu toan lộng hành.
 
Bắt cả nước “Suy tôn Tổng thống”
Coi toàn dân như giống bầy tôi
Catô mặc sức làm trời
Nhà thờ được dựng khắp nơi tưng bừng.
 
Chúng o ép người dân cải đạo 
Ai chịu theo (mới) có gạo mà ăn
Không theo là… “tụi Việt gian”
Cần Lao Mật Vụ “hỏi thăm” tức thì...
 
Không theo thì… đi Kinh Tế Mới
Không theo thì… kết tội nằm vùng
Toàn dân chịu nổi khốn cùng…
Oán than chất ngất… dâng tràn khắp nơi..
 
Cuộc cách mạng đổi đời phải đến
Dân vùng lên lật đổ nhà Ngô
Toàn dân cất tiếng hoan hô!
Chửi Ngô Đình Diệm là đồ… súc sanh!
 
ĐẢ CẨU ĐẠI HIỆP

Nguồn gốc phút mặc niệm

Phạm Phú Khải

Một phần nghĩa trang nơi an nghỉ của binh lính tham gia Thế Chiến Một, Pháp.
Mỗi năm vào 11 giờ sáng ngày 11 tháng 11, tôi và các đồng nghiệp được nghe từ loa âm thanh tại chỗ làm một giọng nói nhắc nhở về gương hy sinh của bao người nằm xuống để bảo vệ lý tưởng tự do. Sau đó là phút mặc niệm để lắng đọng tâm hồn tưởng nhớ về họ, những người mà đối với phần lớn chúng ta là vô danh. Trong những giây phút đó, tôi ngưng tất cả, ngưng nói chuyện hoặc gõ máy, để lắng lòng nghĩ về thân phận con người, về chiến tranh, hòa bình, tự do, và về những gương hy sinh cao cả.

Năm nay ngày 11 tháng 11 rơi đúng vào Chủ Nhật nên tôi ở nhà. Sáng sớm dậy con gái lớn tôi đã nhắc nhở ngay: “Bố nhớ là chỉ còn hai tiếng mười phút nữa là đến giờ tưởng niệm đó nhe!”. Nhìn đồng hồ thì lúc đó là tám giờ năm mươi sáng. Con bé chỉ mới chín tuổi mà biết nghĩ đến những điều này. Nghe cảm động quá. Tôi cảm ơn con gái. Bé còn nhắn thêm: “Đó là lễ tưởng niệm về đình chiến (armistice), 100 năm rồi đó bố”.

Đọc về những nguyên do đưa đến Thế Chiến Một đã lâu nhưng mỗi lần nghĩ về nó vẫn không thể ngờ được nó xảy ra như thế. Sự khởi đầu chiến tranh thật là vô duyên và lãng nhách. Nó bắt đầu từ ngày 28 tháng Bảy năm 1914 và kết thúc ngày 11 tháng 11 năm 1918, kéo dài gần bốn năm bốn tháng sau. Cuộc chiến này sau này được diễn tả là “cuộc chiến để chấm dứt mọi cuộc chiến”. Nhưng chỉ hai thập niên sau, Thế Chiến Hai lại diễn ra. Sau đó là hơn bốn thập niên của Chiến tranh Lạnh. Người lạc quan hy vọng khi Chiến tranh Lạnh chấm dứt, với sự sụp đổ của Liên bang Sô Viết và Cộng sản Quốc tế, thế giới sẽ hòa bình và thịnh vượng, các quốc gia sẽ dần dần chuyển hóa từ độc tài sang dân chủ, và các hình thức áp bức bóc lột sẽ không còn chỗ đứng trong nền văn minh chung của nhân loại. Điều đó không xảy ra hoàn toàn như vậy. Ngược lại Nga và Trung Quốc cũng như các chế độ cường quyền và độc tài khác đã và đang trở lại.

Muốn xây dựng thì khó còn muốn đạp đổ thì rất dễ. Muốn hòa bình thì khó nhưng muốn chiến tranh thì cũng rất dễ. Có người từng nói lòng thương của con người thì có hạn còn lòng tham thì vô hạn. Tuy là người đa phần lạc quan, nhìn chung quanh tôi nhận thấy con người rất dễ bị tổn thương. Người ta rất dễ gây nhau vì những chuyện rất nhỏ nhặt. Tinh thần kiên nhẫn, bao dung, và chấp nhận trở nên rất mỏng manh thời nay. Sự tham lam, ích kỷ, nhỏ mọn, độc đoán, thiển cận, và bảo thủ cho mình là đúng nhất còn mọi người khác là sai, rất tiếc lại hiện hữu trong mỗi xã hội và mỗi thời đại. Nhưng một khi thành phần đó nắm quyền lực trong tay và chiếm một tỷ lệ vừa đủ, chiến tranh, dù đó có thể là giữa hai quốc gia, trong vùng hay Thế Chiến Ba, là điều khó tránh khỏi.

Sau Thế Chiến Một chấm dứt, có lẽ rất nhiều người trong các địa vị khác nhau nghĩ đến việc làm sao một cuộc chiến như thế không tái diễn nữa. Trong khi các sử gia ghi chép lại các sự kiện lịch sử để làm bài học cho nhân loại, hay các nhà lãnh đạo quốc gia như cố tổng thống Hoa Kỳ Woodrow Wilson tìm cách thành lập Liên đoàn Quốc gia để gia tăng hợp tác và giảm thiểu đối đầu gây hấn giữa nhau, vân vân…, thì một nhà báo cựu chiến binh người Úc tên Edward George Honeyđưa ra một sáng kiến độc đáo.

Honey đã từng phục vụ trong Thế Chiến Một. Khi tin tức về chiến thắng của phe Đồng minh gây ra sự hưng phấn ồn ào trên đường phố London sau ngày 11 tháng 11 năm 1918, ông đã nghĩ đến một ngôn từ để tưởng nhớđến sự tàn phá của chiến tranh. Im lặng. Honey đề nghị im lặng như là con thuyền chứa đựng nỗi đau đớn và mất mát của chiến tranh, kể cả sự suy nghĩ về thắng lợi. Im lặng, một từ vựng chứa đầy sức mạnh hơn bao ngôn từ khác.

Một khoảnh khắc im lặng chứa đựng một nhu cầu sâu sắc trong con người để cảm nhận ra được những gì xảy ra cho họ.

Sinh ra năm 1885 tại thành phố St Kilda, Melbourne, tiểu bang Victoria, Úc châu, Honey đã từng sở hữu một tạp chí, học về truyền thông/ký giả tại Tân Tây Lan, và như bao người khác cùng thời, gia nhập lực lượng Hoàng gia Anh vào năm 1915. Vì lý do sức khỏe, ông bị giải ngũ. Ông ở lại London và tiếp tục nghề ký giả. Ông đã chứng kiến những người lính trở về từ chiến tranh, bị thương và tan nát (injured and broken). Ông viết xuống những suy nghĩ của mình dưới bút hiệu Warren Forster trên the London Evening News vào ngày 8 tháng Năm năm 1919 như sau:

"Tại sao chúng ta không thể dành các mảnh của giờ Hòa bình này, hân hoan tưởng niệm một cách im lặng cho sự chết chóc vĩ đại này?

Một cách cá nhân, đúng là có. Rất nhiều người trong chúng ta biết chúng ta sẽ dành cho người thân và thân nhân của riêng mình, cho người bạn sẽ không bao giờ quay trở lại. Nhưng với tính cách quốc gia?

"Tôi chỉ yêu cầu năm phút, chỉ năm phút nhỏ nhoi thôi. Năm phút im lặng của lễ tưởng niệm quốc gia. Một sự can thiệp rất thiêng liêng."

Đề nghị của ông đã đi vào quên lãng. Nhưng chỉ vài tháng sau đó, một tác giả và chính trị gia tại Nam Phi ngài James Percy FitzPatrick đã có một hành động chính trị để thiết lập một truyền thống về sau.

Vào ngày 4 tháng Mười năm 1919, FitzPatrick đã viết thư đề nghị phút mặc niệm cho một người bạn hiện đang là một thành viên trong nội các chính phủ Anh. Sau cùng nó cũng được trình lên vua George thứ Năm (George Frederick Ernest Albert). FitzPatrick và Honey được mời đến tập dợt tại Cung điện Buckingham. Mớt đầu họ dự trù 5 phút mặc niệm, nhưng khi dợt, tất cả đều thấy năm phút là quá lâu, ngay cả cho những người chuyên diễn hành lâu dài. Cuối cùng họ đồng ý còn lại hai phút. Chỉ vài ngày trước ngày kỷ niệm một năm Thế Chiến Một chấm dứt, vua George V ra sắc lệnh hai phút mặc niệm yêu cầu vào giờ thứ 11 ngày 11 tháng 11 mỗi năm, tất cả mọi hoạt động bình thường hay các âm thanh và di động, ngoại trừ những trường hợp bất khả, phải ngưng lại để được tĩnh lặng hoàn toàn, để các suy nghĩ của mọi người có thể tập trung vào việc tưởng nhớ đến những cái chết vinh quanh. Và từ đó trở đi nó trở thành truyền thống. Ngày nay nó là một hình thức phổ quát.

Cách đây đúng 100 năm, vào lúc 11 giờ sáng những tiếng súngđã được ngưng dọc theo mặt trận kéo dài 400 cây số, và các tiếng nổ sét tai của nó đã được thay thế bởi tiếng rung của chuông nhà thờ. Hơn hai thập niên sau, Thế Chiến Hai lại diễn ra. Winston Churchill từng nói “Những ai không học hỏi từ lịch sử bị lên án lập lại nó”. Tôi nghĩ rằng biết lịch sử thì có biết. Học, cũng có thể rất nhiều người học. Nhưng nó chỉ cần vài cá nhân bất bình thường, hiếu chiến, cuồng vọng và điên rồ, thì mọi người khác dù có học cũng chẳng ngăn cản được sự suy thoái và leo thang cấp tốc của xung đột và chiến tranh.

Hơn nữa, tuy học là cần thiết, nhưng khi chưa trãi nghiệm, người ta không thể thẩm thấu những gì người khác đã trãi qua, nhất là những mất mát lớn lao. Trãi nghiệm là cần thiết cho sự phát triển của con người. Nhưng không ai muốn trãi nghiệm thêm một chiến tranh thế giới nữa trong thời đại của vũ khí hạt nhân/sinh học/hóa học, hay nói chung là vũ khí hủy diệt hàng loạt.

Điều chúng ta có thể làm để tránh những đau thương mất mát to lớn gây cho nhau là trau dồi khả năng phản ánh, tự chiếu (self-reflection). Trung tâm điểm của chức năng tự chiếulà giúp cho chúng ta tìm đến ý nghĩa làm người. Trong thế giới ngày càng ồn ào này - khó có không gian và thời gian cho tĩnh lặng - thì việc bỏ qua các tiếng ồn để tìm đến sự im lặng sẽ giúp cho chúng ta gia tăng khả năng tự chiếu và phát triển.

Im lặng sẽ rất là hữu ích cho chúng ta, lúc tưởng niệm như Honey đề nghị, cũng như lúc tư/chánh niệm, khi mọi tiếng ồn hay những thứ tiếng khác làm mình dao động. Trong thế giới bất định hôm nay, có lẽ chúng ta cần đến im lặng hơn bao giờ hết.
__._,_.___

Công nghiệp xe hơi : "Ông vua" Carlos Ghosn ngã ngựa

media
Carlos Ghosn, chủ nhân đầy quyền lực của Renault-Nissan. Hội chợ xe quốc tế Paris, ngày 01/10/2018.REUTERS/Benoit Tessier
Tham tiền và quyền lực hai nhược điểm của người được mệnh danh là "ông vua không ngai" ngành công nghiệp xe hơi thế giới. Ngày 19/11/2018 chủ tịch tổng giám đốc tập đoàn xe hơi Pháp Renault, kiêm lãnh đạo số 1 liên minh Pháp-Nhật bao gồm ba hãng Renault-Nissan và Mitsubishi bị bắt ngay khi đặt chân xuống phi trường Haneda.
Là một trong những nhân vật thế lực nhất trong số các lãnh đạo tập đoàn, Carlos Ghosn bị cáo buộc lạm dụng công quỹ, che giấu 39 triệu euro thu nhập với sở thuế Nhật Bản.
Sự kiện "ông vua không ngai" của trong ngành xe hơi này ngã ngựa ảnh hưởng như thế nào đến liên minh Renault-Nissan và Mitsubishi ? Carlos Ghosn vực dậy hãng xe Nissan của Nhật xuýt bị xóa tên, vì thế ông được công luận trên xứ hoa anh đào ngưỡng mộ. Nhưng đằng sau thành công rực rỡ đó có không ít những lời chỉ trích về phương pháp làm việc của người được mệnh danh là một "cost killer". Với công luận Pháp, thu nhập trên 10 triệu euro một năm của ông chủ tịch tổng giám đốc Renault là nguồn tranh cãi vô tận.
Vừa hay tin Carlos Ghosn bị bắt tại Nhật Bản, trên sàn chứng khoán Paris, cổ phiếu của hãng xe Renault mất giá 8 % trong ngày 19/11/2018 và mất thêm 4 % vào trưa nay. Cổ phiếu của Nissan và Mitsubishi cũng tuột dốc.
Chức chủ tịch Nissan và Mitsubishi Motors của doanh nhân người Pháp này như "chỉ mành treo chuông". Renault vẫn im lặng về số phận của chủ tịch tổng giám đốc tập đoàn xe hơi số 1 của Pháp.
Liên minh Renault-Nissan-Mitsubishi hiện là tập đoàn xe hơi số 1 thế giới, năm ngoái bán ra 10, 6 triệu chiếc xe trên toàn cầu ; bộ ba nói trên thống lĩnh thị trường xe hơi quốc tế, đứng trước cả Volkswagen của Đức hay Toyota của Nhật. Thành công đó có được là nhờ Carlos Ghosn.
Đầu năm 2018 ông vừa được cổ đông tín nhiệm để giữ chức chủ tịch tổng giám đốc liên minh công nghiệp xe hơi này cho tới năm 2022. Ghosn đi vào lịch sử ngành xe hơi thế giới nhờ một mô hình hợp tác "không giống ai".
Liên minh công nghiệp xe hơi : mô hình mới thấy lần đầu
Ông được công luận Nhật Bản xem là một vị "cứu tinh", là người có phép lạ giúp cho hãng xe Nissan hồi sinh và còn vững mạnh trên thị trường xe hơi của thế giới, bán ra hơn 5,8 triệu chiếc xe năm 2018. Năm 1999 khi Nissan bên bờ vực thẳm, gần như trong tình trạng bị vỡ nợ, hãng xe Pháp Renault điều Carlos Ghosn đến xứ hoa anh đào. Ông không chủ trương sáp nhập Nissan với Renault mà quyết định thành lập một "liên minh" : Renault mua lại 43 % cổ phần của đối tác Nhật, một công ty có trọng lượng lớn hơn mình gấp đôi. Đổi lại, Nissan kiểm soát 15 % vốn của Renault.
Là một người mang hai dòng máu Brazil và Liban nhưng lớn lên tại Pháp và tốt nghiệp trường kỹ sư danh tiếng nhất của Pháp là Polytechnique, sử dụng thông thạo nhiều ngoại ngữ, Carlos Ghosn ở lại hẳn trên xứ hoa anh đào. Ông quan sát cung cách làm ăn của Nissan, xác định những nhược điểm trong mô hình quản lý của hãng xe Nhật này, trước khi đề nghị một loạt các giải pháp và đặt cả sự nghiệp của mình lên bàn cân.
Phương pháp của Carlos Ghosn ?
Bí quyết thành công của Ghosn gồm những yếu tố như sau : Thứ nhất là nói thẳng, nói thật và quyết định nhanh chóng. Thứ hai, đóng cửa những nhà máy bị coi là những con vịt què và là những gánh nặng cho tập đoàn. Thứ ba là cho 21.000 nhân viên về hưu non : đây là một cú sốc tại một quốc gia mà công việc làm được bảo đảm mãn đời. Liều thuốc mạnh thứ tư là bán lại các chi nhánh không thuộc diện "sống còn" đối với Nissan và sau cùng là mở rộng thị trường của Nissan sang Trung Quốc, đánh cược vào thị trường rộng lớn và còn chậm phát triển này ở vào thời điểm đầu năm 2000.
Thầy thuốc mát tay
Một chục năm sau ngày trao vận mệnh cho Carlos Ghosn, Nissan bắt đầu chinh phục thế giới.. Liên kết với Renault, hãng xe Nhật hợp tác với hãng xe Đức Daimler. Hai năm sau, vẫn dưới sự dẫn dắt của Ghosn, Renault-Nissan mua lại một phần cổ phiếu của hãng xe Nga Alliance Rostec và công ty mẹ của hãng xe Lada.
Khủng hoảng tài chính 2008 làm không ít các hãng xe của thế giới chao đảo, Renault không là một ngoại lệ nhưng vẫn đứng vững và còn nhòm ngó sang thị trường Hàn Quốc, hợp tác với Samsung Motors.
Cách nay hai năm, Carlos Ghosn cùng Nissan thâu tóm thêm một con chim đầu đàn của công nghệ xe hơi Nhật Bản là Mitsubishi.
Trở lại câu hỏi vụ ông Carlos Ghosn bị bắt có làm phương hại đến "vương quốc" xe hơi Renault-Nissan-Mitsubishi hay không, có ảnh hưởng gì tới 470.000 nhân viên và hoạt động của 122 nhà máy khắp năm châu này hay không ?
Còn quá sớm để có được câu trả lời, chỉ biết rằng, từ giới cổ đông đến ban giám đốc Renault-Nissan-Mitsubishi, từ chính phủ Pháp và cả Nhật Bản đến các đối thủ và đối tác của Carlos Ghosn đều đang theo dõi sát vụ việc. Điều gần như chắc chắn là trong vài ngày tới ông sẽ mất chức chủ tịch Nissan và Mitsubishi. Hãng Renault triệu tập khẩn cấp hội đồng quản trị trong ngày 20/11/2018
Những lỗ hổng trong mô hình quản trị của Carlos Ghosn
Nhưng phương pháp lãnh đạo của ông phù thủy Carlos Ghosn có nhiều sơ hở. Ông bị chỉ trích tập trung quá nhiều quyền lực trong tay. Dưới áp lực của Paris, chính phủ nắm giữ 15 % vốn của tập đoàn xe hơi nổi tiếng này, Ghosn đã phải chỉ định một nhân vật số 2 nhưng cho đến tận cuối tuần qua không mấy ai biết nhân vật số 2 đó là ai.
Tổng giám đốc Nissan, Hiroto Saikawa, không vòng vo "Ban đầu Carlos Ghosn đã cải tổ sâu rộng Nissan và đã thành công ở những điểm mà chẳng mấy ai dám đọ sức với ông nhưng rồi Ghosn đã thâu tóm quyền lực trong tay trong một thời gian quá dài (...) Nissan sẽ tránh để lập lại sai lầm đó trong tương lai".
Cũng chính thành công rực rỡ tại Nhật Bản là bàn đạp cho phép ông Carlos Ghosn năm 2005 ngồi vào chiếc ghế chủ tịch tổng giám đốc hãng xe Renault.
Tại Pháp cũng như Nhật Bản ông đã vượt qua không biết bao nhiêu vụ tai tiếng và khủng hoảng ... Và đều đã đủ sức chống chọi với tất cả, từ vụ tai tiếng nghi ngờ một cán bộ cao cấp của Renault làm gián điệp cho Trung Quốc, đến những cáo buộc xe của Renault và Nissan không tôn trọng các chuẩn mực về lượng thải khí carbon gây ô nhiễm môi trường ...
Nhưng có hồ sơ đeo đuổi ông hơn cả là những tranh cãi về mức lương trên dưới 10 triệu của Carlos Ghosn.
Về những chi tiết đẩy Carlos Ghosn đang trên đỉnh cao rơi xuống vực thẳm, cho đến giờ phút này được biết chủ tịch Renault-Nissan-Mitsubishi tiếp tục bị tạm giam và theo luật pháp Nhật Bản lệnh tạm giam có thể kéo dài trong 23 ngày.
Ông Ghosn bị cáo buộc che giấu một phần mức thu nhập với sở thuế Nhật Bản và khoản tiền mà ông che giấu đó là 5 tỷ yen, tức khoảng 39 triêu euro.
Không chỉ có thế, Carlos Ghosn còn phải trả lời về những cáo buộc lạm dụng của công, dùng tiền của Nissan để mua biệt thự sang trọng tại 4 nước khác nhau. Nhân vật số 2 của tập đoàn xe hơi Nhật Nissan, Hiroto Saikawa trong buổi họp báo tối 19/11/2018 không vòng vo cho rằng : Carlos Ghosn là một nhà lãnh đạo tập đoàn tài ba với hai nhược điểm lớn : "tham tiền và quyền lực".
Thu nhập trên dưới 10 triệu euro một năm của Carlos Ghosn, ngang hàng với những lãnh đạo các tập đoàn xe hơi khác của thế giới, nhưng mức lương của chủ tịch hãng xe Renault cao nhất trong số những đồng nghiệp cùng tham gia sàn chứng khoán Paris. Ông cũng bỏ lại xa phía sau các chủ nhân ông trên xứ hoa anh đào. Lương và tiền thưởng của Carlos Ghosn là cái gai trong quan hệ giữa ông và chính phủ Pháp. Dù vậy về lương bổng, Carlos Ghosn vẫn cho rằng ông cần phải được trả thù lao xứng đáng hơn thế nữa !
Ngoài đời, Carlos Ghosn nổi tiếng là một ông chủ độc tài và nóng tính. Lập được kỳ công đem lại hào quang cho Nissan đã khiến chủ nhân của hãng xe Renault quên mất rằng, dù muốn hay không thì ông là người ngoại quốc đầu tiên đứng đầu một tập đoàn lớn của Nhật Bản. Điều đó khiến không ít người vừa khiếp sợ và vừa ganh tị.