Search This Blog

Thursday, June 22, 2017


Minh Đức Hoài Trinh và Văn Bút
Sơn Tùng
Minh Đức Hoài Trinh là người cầm bút có thể viết nhiều thể loại khác nhau. Làm thơ, viết văn, truyện dài, truyện ngắn, viết báo.
Trước 30.4.1975, Minh Đức Hoài Trinh là hội viên Văn Bút Quốc Tế (International P.E.N) thuộc Trung Tâm Văn Bút Việt Nam (Cộng Hòa) ở Sài-Gòn. Sau 30.4.1975 chị định cư tại Pháp và gia nhập Trung tâm Văn Bút Pháp.
Với tư cách này, Minh Đức Hoài Trinh đã tham dự Đại-hội Văn Bút Quốc Tế (International P.E.N Congress) kỳ 42 tổ chức tại Sydney (Úc) năm 1977. Tại đây chị đã lên tiếng tố cáo chính sách đàn áp của CSVN đối với văn nghệ sĩ Miền Nam Việt Nam, và đã khởi đầu một cuộc vận động để thành lập một Trung Tâm Văn Bút cho những người cầm bút Việt Nam lưu vong.
Năm sau, 1978, tại Đại Hội Văn Bút Quốc Tế kỳ 43 ở Stockhom, Thụy Điển, Minh Đức Hoài Trinh đã nạp đơn xin lập Trung Tâm Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại với danh sách 20 hội viên (số hội viên tối thiểu theo đòi hỏi của Điều Lệ VBQT). Đại Hội Đồng bỏ phiếu: thuận và chống ngang nhau với 23 phiếu. Tổng Thư Ký VBQT Alexandre Blokh, dù ủng hộ đơn gia nhập của Việt Nam nhưng đã bỏ phiếu trắng vì không muốn lá phiếu của ông làm thay đổi quyết định của Đại Hội Đồng.
Nỗ lực vận động của Minh Đức Hoài Trinh đã thành công một năm sau, 1979, tại Đại Hội VBQT kỳ 44 ở Rio de Janeiro, Brazil, khi Đại Hội Đồng bỏ phiếu chấp thuận 25/12 để thành lập Trung Tâm Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại (Vietnamese Abroad P.E.N Center).
Có thể nói đây là một kỳ công mà ngoài Minh Đức Hoài Trinh không ai khác có thể làm được với thực tế chính trị lúc ấy khi Chiến tranh Việt Nam vừa chấm dứt được vài năm, thế giới đang thở một hơi nhẹ nhõm, đa số các nước có chân trong Văn Bút Quốc Tế mang tâm trạng hèn nhát không muốn làm mất lòng kẻ chiến thắng từng được họ coi như những nhà “giải phóng”. Minh Đức Hoài Trinh đã khôn khéo thuyết phục được sự ủng hộ của ông Tổng Thư Ký VBQT Alexandre Blokh, và vận động lôi kéo được một số đại biểu hết lòng yểm trợ, lên tiếng phát biểu đồng thuận trước Đại Hội Đồng, nhưng quan trọng nhất vẫn là những lời kêu gọi tha thiết của chị với những bằng chứng cụ thể về việc các người cầm bút Việt Nam đang bị ngược đãi và đày ải trong nhà tù.
Thành công của Minh Đức Hoài Trinh tại Văn Bút Quốc Tế lúc ấy làm giới cầm bút người Việt tị tạn rất phấn khởi, nhất là tại Pháp. Khi trở về Paris, chị đã được các sinh viên và nhà văn, trí thức đón tiếp trong không khí mừng vui và cảm động.
Có ai tự hỏi do mãnh lực nào người nữ sĩ mảnh mai yếu đuối ấy, sau khi nước mất nhà tan, vừa đặt chân lên đất định cư mới, trong lúc mọi người đang lo gây dựng lại đời sống của chính mình thì Minh Đức Hoài Trinh đã dành tất cả tâm trí và thì giờ, sức lực, để lo cứu những đồng nghiệp đang gặp nạn ở quê nhà? Đó chính là nét đẹp và cao quý nhất trong đời sống của Minh Đức Hoài Trinh. Có thể nói không nhờ Minh Đức Hoài Trinh thì không bao giờ có cái gọi là Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại.
Nhưng, nếu Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại là niềm vui lớn của Minh Đức Hoài Trinh thì cũng là nỗi buồn đã gặm nhấm tâm hồn chị trong những năm về sau. Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại ra đời không bao lâu đã trở thành mục tiêu đả kích và đánh phá của CSVN, khi những nhà văn bị đàn áp và cầm tù ở Việt Nam nhận được sự quan tâm trợ giúp của đồng nghiệp ở hải ngoại qua Văn Bút Quốc Tế và trường hợp của từng người được theo dõi để can thiệp qua Ủy Ban các Nhà Văn bị Cầm tù của VBQT (Writers in Prison Commitee).
Mấy năm đầu Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại chỉ gồm một nhóm nhỏ những người cầm bút tại Pháp, đặc biệt là ở Paris. Năm 1982, Minh Đức Hoài Trinh theo chồng di chuyển sang Hoa Kỳ và không còn sinh hoạt với Văn Bút, khi Trung Tâm VBVNHN được mở rộng tới nhiều nước với tám chi nhánh, cũng được gọi là “trung tâm”. Tám “trung tâm” trong một “trung tâm” với những sinh hoạt thu hẹp trong nội bộ ít được bên ngoài biết đến.
Người bên ngoài bắt đầu nghe nhiều về “chuyện Văn Bút” khi xảy ra những xáo trộn nội bộ vào năm 1995, và kéo dài trong nhiều năm. Khởi đầu với một ông chủ tịch mãn nhiệm kỳ muốn “ngồi lại” đã không theo con đường quy định trong bản Điều Lệ, rồi tìm cách “tự phong”, gây ra tình trạng “hai Văn Bút” khiến Văn Bút Quốc Tế phải can thiệp.
Văn Bút Quốc Tế có thiện chí muốn giúp VBVNHN giải quyết vấn đề nội bộ nhưng đã không hiểu rõ nguồn gốc của vấn đề, nên thay vì giúp giải quyết đã vô tình làm cho nó trầm trọng, rắc rối hơn. Chẳng khác nào thầy lang bắt mạch sai, bốc thuốc lầm xuýt làm chết con bệnh.
Vụ xáo trộn trong VBVNHN lúc đầu chỉ là sự không tôn trọng Điều Lệ của một ông cựu chủ tịch. Thay vì trừng phạt người có tội, ông Tổng Thư ký Blokh, người có thẩm quyền giải quyết, do bị ai đó rỉ tai, lại nghĩ rằng có hai phe xung đột nhau trong VBVNHN, và ông đã nhờ một người đứng ra làm trung gian hòa giải, giúp đưa hai phe lại với nhau.
Người được ông Blokh nhờ làm trung gian hòa giải là ông TrầnThanh Hiệp, Luật sư Tòa Thượng Thẩm Paris, một người quen biết, có một dạo làm chủ tịch VBVNHN, nhưng đã ra khỏi Văn Bút sau khi hết làm chủ tịch cái hội nhà văn để đi làm chính trị kiểu chủ trương “hòa hợp hòa giải với phía bên kia”.
Trong một văn thư ngắn đề ngày 9.4.1996 có chữ ký của cả chủ tịch và tổng thư ký Văn Bút Quốc Tế khi ấy gửi cho tôi mà nội dung chỉ gồm bảy hàng chữ thông báo đã nhờ ông Trần Thanh Hiệp lập một ủy ban gồm các cựu chủ tịch Văn Bút VN Hải Ngoại để giúp đem hai phía lại với nhau và báo cáo kết quả với Đại Hội Đồng Văn Bút Quốc Tế họp tại Guadalajara, Mexico, vào tháng 11 năm 1996.
Thời hạn để nhờ ông Trần Thanh Hiệp giúp hòa giải nội bộ Văn Bút VNHN là 6 tháng. Với một người công chính và biết việc có thể giải quyết trong 6 tuần lễ,  nhưng đã được ông Trần Thanh Thiệp kéo dài tới gần 6 năm với kết quả là ông Trần Thanh Hiệp được Văn Bút Quốc Tế “cảm ơn” không mấy vinh dự và sự khai trừ ra khỏi Văn Bút Quốc Tế của 11 người thuộc “phe”  ông “đặc cử” TTH mà ông cho là “chính truyền” và đề nghị Văn Bút Quốc Tế “đăng quang”.
Những gì diễn ra trong gần 6 năm ấy đã làm tâm hồn một số người trong cuộc rỉ máu mà tôi đã ghi lại trong hai cuốn bút ký “Làm Người, Làm Văn, Làm Loạn” (2000) và “Cái Nghiệp Văn Báo” (2013).  Ở đây, tôi chỉ nói về trường hợp của Minh Đức Hoài Trinh.
Như đã nói, Minh Đức Hoài Trinh đã “sinh ra” Văn Bút VN Hải Ngoại, và đã rời khỏi nó vào năm 1982. Đến năm 1996, khi xảy ra vụ khủng hoảng nội bộ Văn Bút VN Hải Ngoại, ông Trần Thanh Hiệp được Văn Bút Quốc Tế “nhờ”, hay do chính ông xin việc, lập ra một ủy ban để giúp hòa giải nội vụ, Minh Đức Hoài Trinh lại được ông Hiệp mời vào cái ủy ban mà ông đặt cho cái tên kềnh càng là “Văn Bút Quốc Tế - Ủy Ban Đặc Cử Tái Thống Nhất Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại” và giao cho chị cái chức “phát ngôn viên” làm cảnh.
Nhưng sau một thời gian ngắn, nhìn rõ thâm tâm của ông Hiệp, Minh Đức Hoài Trinh đã quyết định cùng phái đoàn Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại đi tham dự Đại Hội Văn Bút Quốc Tế kỳ 63 tại Guadalajara.
Ông Hiệp đã tìm mọi cách ngăn cản, kể cả đe dọa, và đã được Minh Đức Hoài Trinh trả lời bằng một lá thư bảy dòng đề ngày 5.10.1996 với nội dung như sau:
“Dựa theo văn thư đề ngày 3.10.1996 của văn hữu đề cập sự việc tham dự Đại Hội VBQT nhóm họp tại Guadalajara của tôi. Thiết nghĩ việc tôi muốn tham dự Đại Hội này hay không, và đi với ai, đó là quyền cá nhân. Nếu vì lý do đó gây trở ngại cho Ủy Ban Đặc Cử, thì tôi, vốn là Sáng Lập Viên của VBVNHN, kể từ ngày hôm nay không còn là Phát Ngôn Viên của Ủy Ban Đặc Cử do luật sư làm Chủ Tịch nữa.”
Minh Đức Hoài Trinh đã khẳng khái chọn chỗ đứng. Chỗ đứng của người chính trực, của lẽ phải, và lương tâm. Từ đó, Minh Đức Hoài Trinh đã đứng hẳn về phía đối nghịch với ông Trần Thanh Hiệp, qua Đại Hội Văn Bút Quốc Tế ở Guadalajara 1996, rồi Đại Hội Văn Bút Quốc Tế ở Edinburgh 1997, sau khi “Ủy Ban Đặc Cử” đã bị giải tán, nhưng ông Trần Thanh Hiệp vẫn chưa hết can thiệp vào chuyện nội bộ Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại, dù chỉ là một người ngoài cuộc, để phá hoại.
Trận chiến bất đắc dĩ này đối với những hội viên chân chính trong Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại là một nỗi buồn đến “làm rỉ máu tâm hồn” khi phải nhìn thấy những cái xấu xa, bẩn thỉu, hèn hạ của một số người cũng mang danh trí thức, nhà văn, nhà thơ…được phơi bày ra trước mắt trí thức năm châu.
Tôi đã nhìn thấy nỗi buồn ấy trong đôi mắt của Minh Đức Hoài Trinh khi chị bước vào phòng họp của hai kỳ Đại Hội Văn Bút Quốc Tế ở Guadalajara vàEdinburgh để nghe người ngoài phân xử về những tranh chấp giữa người Việt Nam với nhau.
Chắc cảm giác của chị khi ấy khác hẳn với cảm giác khi chị bước vào phòng họp của tổ chức quốc tế này để đánh động lương tâm trí thức năm châu trước thảm kịch đang diễn ra tại Việt Nam, và vận động thành lập Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại.
Tại Guadalajara, trong bữa ăn trưa riêng giữa ông Blokh và phái đoàn Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại, Minh Đức Hoài Trinh hơi vui lên một chút vì gặp lại người bạn xưa. Chị tránh không nói gì tới chuyện lủng củng nội bộ Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại. Tôi đã nhân dịp này nói cho ông Tổng Thư Ký Văn Bút Quốc Tế biết sự thật là không có “hai phe” trong Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại và đề nghị Văn Bút Quốc Tế đứng ra tổ chức một cuộc bỏ phiếu bằng thư để hội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại bầu ra một chủ tịch mới, trong đó tôi sẽ không ra ứng cử. Ông Blokh tỏ vẻ ngạc nhiên, có lẽ ông đã hiểu phần nào sự thật, ông vui mừng chấp thuận đề nghị của tôi và hứa khi trở về London sẽ tiến hành ngay một cuộc bỏ phiếu bằng thư. Vẻ vui mừng cũng hiện ngay trên gương mặt Minh Đức Hoài Trinh. Mọi người đều nghĩ như vậy là cơn ác mộng sẽ sớm chấm dứt. Chúng tôi ra về với niềm vui trong lòng và thông báo cho hội viên như món quà mà mọi người trông đợi
Nhưng, những gì đã diễn ra sau đó lại không như mọi người trông đợi. Ông Trần Thanh Hiệp không thích chuyện Văn Bút được giải quyết mau lẹ và dễ dàng như vậy. Với danh nghĩa chủ tịch “Ủy Ban Đặc cử Tái Thống Nhất VBVNHN”, ông Hiệp có “lộ đồ” của riêng ông cho việc “tái thống nhất”. “Lộ đồ” ấy nó quanh co khúc khuỷu, đầy hầm hố và sẽ không đưa tới đâu mà ông muốn dùng vào mục đích chính trị không mấy trong sáng của mình. Ông đã viết nhiều bài báo, đào sâu thêm hố chia rẽ trong VBVNHN, vu cáo những cá nhân không phục tòng mình và bịa đặt nhiều chuyện hoang đường để phá hoại cuộc bỏ phiếu bằng thư, khiến VBQT phải rút lại sáng kiến ấy.
Hậu quả là đã làm cho cuộc khủng hoảng nội bộ VBVNHN đi đến chỗ bế tắc, mặc dù nhiều người có thiện chí đã cố làm mọi cách để tìm giải pháp chấm dứt cuộc khủng hoảng cũng không đi đến đâu mà còn bị vu cáo và phỉ báng, kể cả Minh Đức Hoài Trinh. Chị đã bị vài “hội viên  Văn Bút” xúc phạm với những lời lẽ của hạng người thấp hèn trong khi họ cũng là bác sĩ, giáo sư, nhà văn, nhà thơ…
Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại đã thực sự biến thành một vũng bùn do vài kẻ tâm địa đen tối cố tình quậy lên. Cho đến năm 2000, khi Văn Bút Quốc Tế có Tổng Thư Ký mới, Tiến Sĩ Terry Carlbom, ông Trần Thanh Hiệp bị hoàn toàn loại ra ngoài lề, vấn đề Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại mới được giải quyết với một “Đại Hội Tái Lập” được tổ chức tại Vùng Hoa-Thịnh-Đốn vào tháng 3 năm 2001 có sự tham dự của Phó Chủ tịch Văn Bút Quốc Tế, bà Joanne Leedom-Ackerman, và ông Tổng Thư Ký Terry Carlbom.
Theo yêu cầu của hầu hết hội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại, Minh Đức Hoài Trinh lại một lần nữa nhận vai trò thuyền trưởng “con tàu Văn Bút” thêm hai năm. Sau đó, chị mới thực sự gác bút, và “gác kiếm”.
Thật vậy, Minh Đức Hoài Trinh là người cầm bút có một sứ mạng. Chị vừa cầm bút, vừa cầm một thanh kiếm vô hình. Chị không chỉ cầm bút như một nghề, một sinh kế, hay viết để kiếm danh và để cho ngòi bút phiêu du đến những bến bờ vô định. Khi viết văn, làm thơ, hay khi lặn lội tới nhiều nơi trên đất nước Việt Nam và trên thế giới với tư cách là một ký giả, hay tham gia sinh hoạt tập thể, Minh Đức Hoài Trinh luôn luôn trung thành với một sứ mạng.
Chị có một lý tưởng, một niềm tin, một hoài bão mà trong suốt hơn 50 năm, dù ở trong nước hay ngoài nước, dù ở lãnh vực nào, chị cũng tận tụy với sứ mạng của một người cầm bút chân chính, bằng tài năng đa dạng, bằng trái tim nhạy cảm của một nghệ sĩ, lòng nhiệt thành của một chiến sĩ, và bằng năng lực phi thường của chị, để nói lên sự thật, tình người, lòng khát khao công lý và tự do của dân tộc Việt Nam.
Bài này được viết để truy điệu chị Minh Đức Hoài Trinh, một nhà văn, nhà thơ, nhà báo, và một chiến sĩ vừa nằm xuống.
Virginia 15.6.2017
S.T.
img034.jpg
Sơn Tùng, Minh Đức Hoài Trinh, Ngọc Anh, Ngô
Tịnh Yên (tại Đại Hội Văn Bút Quốc Tế Guadalajara)

Thursday, June 8, 2017

Tuyên bố cho Ghi
Chọn Ủy ban Thượng viện về tình báo
James B. Comey


08 tháng 6 năm 2017
Chủ tịch Burr, Bảng xếp hạng thành viên Warner, thành viên của Uỷ ban.
Cảm ơn bạn đã mời tôi đến trình diện trước bạn ngày hôm nay. Tôi đã được yêu cầu làm chứng ngày hôm nay để mô tả cho bạn tương tác của tôi với Tổng thống đắc cử Tổng thống và Trump về các chủ đề mà tôi hiểu là quan tâm đến bạn. Tôi chưa bao gồm mọi chi tiết từ cuộc nói chuyện của tôi với Chủ tịch nước, nhưng, để tốt nhất của hồi ức của tôi, tôi đã cố gắng để bao gồm thông tin có thể có liên quan đến Ủy ban.

6 tháng 1 tại cuộc họp báo
đầu tiên tôi gặp lúc bấy giờ Tổng thống đắc cử Trump vào Thứ 6 Tháng một 6 trong một phòng họp tại Trump Tower ở New York. Tôi đã ở đó với các nhà lãnh đạo khác Intelligence cộng đồng (IC) để tóm tắt ông và đội ngũ an ninh quốc gia mới của mình vào kết quả đánh giá IC liên quan đến nỗ lực của Nga để can thiệp vào cuộc bầu cử. Vào lúc kết thúc cuộc họp báo đó, tôi vẫn một mình với PresidentElect để tóm tắt ông trên một số khía cạnh nhạy cảm của thông tin được lắp ráp trong đánh giá.
Sự lãnh đạo IC nghĩ điều quan trọng, vì nhiều lý do, để cảnh báo Tổng thống đến sự tồn tại của tài liệu này, mặc dù nó là dâm ô và chưa được xác minh. Trong số những lý do là: (1), chúng tôi biết các phương tiện truyền thông sắp sửa
công khai báo cáo tài liệu và chúng tôi tin rằng IC không nên giữ kiến ​​thức của vật liệu và phát hành sắp xảy ra của nó từ Tổng thống đắc cử; và (2) đến mức đã có một số nỗ lực để thỏa hiệp một Tổng thống đến, chúng ta có thể cùn bất kỳ nỗ lực như vậy với một cuộc họp phòng thủ.
Giám đốc Tình báo Quốc gia hỏi rằng cá nhân tôi làm phần này của cuộc họp bởi vì tôi đã ở trong vị trí của tôi và bởi vì các tài liệu liên quan đến trách nhiệm phản gián của FBI. Chúng tôi cũng đồng ý cho tôi sẽ làm điều đó một mình để giảm thiểu bối rối tiềm tàng đối với Tổng thống đắc cử. Mặc dù chúng tôi đã đồng ý nó có ý nghĩa đối với tôi để làm cuộc họp, lãnh đạo của FBI và tôi đã lo ngại rằng các cuộc họp có thể tạo ra một tình huống mà một Tổng thống mới đến
vào văn phòng không chắc chắn về việc liệu FBI đã tiến hành một cuộc điều tra phản gián của hành vi cá nhân của mình.

Trang 2
Điều quan trọng là phải hiểu rằng FBI điều tra phản gián khác với công việc điều tra tội phạm hơn-thường được gọi. mục tiêu của Cục trong một cuộc điều tra phản gián là phải hiểu các phương pháp kỹ thuật và con người mà lực ngoại bang thù địch đang sử dụng để tác động đến Hoa Kỳ hoặc để ăn cắp bí mật của chúng tôi. FBI sử dụng sự hiểu biết rằng để phá vỡ những nỗ lực đó. Đôi khi sự gián đoạn có dạng cảnh báo một người đang nhắm mục tiêu cho việc tuyển dụng hoặc ảnh hưởng bởi sức mạnh của nước ngoài. Đôi khi nó liên quan đến xơ cứng một hệ thống máy tính đang bị tấn công. Đôi khi nó liên quan đến việc “chuyển” những người tuyển dụng vào một đôi đại lý, hoặc công khai kêu gọi ra hành vi với biện pháp trừng phạt hoặc trục xuất các nhân viên tình báo đại sứ quán dựa trên. Thỉnh thoảng, truy tố hình sự được sử dụng để phá vỡ các hoạt động tình báo. Bởi vì bản chất của dân tộc nước ngoài thù địch nổi tiếng, điều tra phản gián có xu hướng được tập trung vào cá nhân FBI nghi ngờ được witting hoặc các đại lý bất đắc dĩ của rằng sức mạnh của nước ngoài. Khi FBI phát triển lý do để tin một người Mỹ đã được nhắm mục tiêu cho tuyển dụng bởi một cường quốc nước ngoài hoặc đang ngấm ngầm hoạt động như một đại lý của các thế lực nước ngoài, FBI sẽ “mở một cuộc điều tra” trên rằng Mỹ và sử dụng cơ quan pháp luật để cố gắng tìm hiểu thêm về bản chất của bất kỳ mối quan hệ với các thế lực nước ngoài để nó có thể bị gián đoạn. Trong bối cảnh đó, trước khi cuộc họp 6 tháng một, tôi đã thảo luận với đội ngũ lãnh đạo của FBI liệu tôi nên chuẩn bị để đảm bảo Tổng thống đắc cử Trump rằng chúng tôi đã không điều tra cá nhân ông. Đó là sự thật; chúng tôi không có một trường hợp phản gián mở về anh ta. Chúng tôi đồng ý cho tôi nên làm như vậy nếu hoàn cảnh bảo hành. Trong một ngày-một cuộc họp của chúng tôi tại Trump Tower, dựa trên phản ứng PresidentElect Trump để cuộc họp và không có anh ấy trực tiếp đặt câu hỏi, tôi đề nghị đảm bảo rằng.
Tôi cảm thấy bắt buộc phải ghi lại cuộc nói chuyện đầu tiên của tôi với Tổng thống đắc cử trong một bản ghi nhớ. Để đảm bảo tính chính xác, tôi bắt đầu gõ nó trên một máy tính xách tay trong một chiếc xe FBI ngoài Trump Tower thời điểm tôi bước ra khỏi cuộc họp. Tạo hồ sơ bằng văn bản ngay sau khi cuộc hội thoại một ngày-một với ông Trump đã thực hành của tôi từ thời điểm đó trở đi. Điều này đã không được thực hành của tôi trong quá khứ. Tôi đã nói chuyện một mình với Tổng thống Obama hai lần trong người (và không bao giờ trên điện thoại) - một lần vào năm 2015 để thảo luận về vấn đề chính sách và thực thi pháp luật lần thứ hai, một thời gian ngắn, cho anh ta để nói lời tạm biệt vào cuối năm 2016. Trong không ai trong số những hoàn cảnh đã làm tôi tưởng nhớ các cuộc thảo luận. Tôi có thể nhớ lại cuộc nói chuyện chín một ngày-một với Tổng thống Trump trong bốn tháng - ba trong người và sáu trên điện thoại.
27 tháng 1 Dinner
Tổng thống và tôi đã ăn tối trên Thứ 6 Tháng Một 27 lúc 6:30 chiều tại Phòng Xanh ở Nhà Trắng. Ông đã gọi điện cho tôi vào giờ ăn trưa ngày hôm đó và

(Trang 3)  
mời tôi đi ăn tối đêm đó, nói rằng anh ấy sẽ mời cả gia đình tôi, nhưng quyết định chỉ có tôi thời gian này, với cả gia đình đến thời gian tiếp theo. Đó là chưa rõ ràng từ cuộc nói chuyện người khác sẽ có mặt tại bữa ăn tối, mặc dù tôi cho rằng sẽ có những người khác. Hóa ra là chỉ có hai chúng ta, ngồi ở một cái bàn hình bầu dục nhỏ ở trung tâm của căn phòng màu xanh lá cây. Hai người quản lý Hải quân chờ vào chúng tôi, chỉ vào phòng để phục vụ thức ăn và thức uống.
Tổng thống bắt đầu bằng cách hỏi tôi liệu tôi có muốn ở lại với tư cách Giám đốc FBI, mà tôi thấy lạ vì ông đã nói với tôi hai lần trong cuộc nói chuyện trước đó rằng ông hy vọng tôi sẽ ở lại, và tôi đã đảm bảo với ông rằng tôi có ý định. Ông nói rằng nhiều người muốn công việc của tôi và, do lạm dụng tôi đã thực hiện trong năm trước đó, ông sẽ hiểu rằng nếu tôi muốn đi bộ. Bản năng của tôi nói với tôi rằng một ngày-một thiết lập, và giả vờ rằng đây là cuộc thảo luận đầu tiên của chúng tôi về vị trí của tôi, có nghĩa là bữa ăn tối đã, ít nhất là một phần, một nỗ lực để có tôi yêu cầu công việc của mình và tạo ra một số loại mối quan hệ bảo trợ. Đó là quan tâm tôi rất nhiều, do tình trạng truyền thống độc lập của FBI trong ngành hành pháp.
Tôi trả lời rằng tôi yêu công việc của mình và có ý định ở lại và phục vụ ra hạn tenyear tôi làm Giám đốc. Và sau đó, bởi vì các thiết lập làm tôi khó chịu, tôi nói thêm rằng tôi không phải là “đáng tin cậy” trong cách các chính trị gia sử dụng từ đó, nhưng ông luôn luôn có thể đếm trên tôi nói với anh sự thật. Tôi nói thêm rằng tôi đã không đứng về phía ai của chính trị và không thể đếm được trên theo nghĩa chính trị truyền thống, một lập trường tôi đã nói là lợi ích tốt nhất của mình như là Tổng thống. Một vài phút sau, Chủ tịch nói: “Tôi cần sự trung thành, tôi mong đợi lòng trung thành.” Tôi không nhúc nhích, nói chuyện, hoặc thay đổi biểu hiện trên khuôn mặt của tôi trong bất kỳ cách nào trong sự im lặng vụng về sau đó. Chúng tôi chỉ đơn giản là nhìn nhau trong im lặng. Cuộc nói chuyện sau đó chuyển về, nhưng ông trở về chủ đề gần cuối bữa ăn tối của chúng tôi. Tại một thời điểm, tôi đã giải thích lý do tại sao nó rất quan trọng rằng FBI và Sở Tư pháp được độc lập của Nhà Trắng. Tôi nói đó là một nghịch lý: Trong suốt lịch sử, một số Chủ tịch đã quyết định rằng bởi vì “vấn đề” đến từ Tư pháp, họ nên cố gắng giữ gần Cục. Nhưng làm mờ những ranh giới cuối cùng làm cho vấn đề tồi tệ hơn bởi phá hoại niềm tin công chúng vào các tổ chức và công việc của họ.
Gần cuối bữa ăn tối của chúng tôi, Chủ tịch trở lại chủ đề của công việc của tôi, nói rằng ông rất vui vì tôi muốn ở lại thêm rằng ông đã nghe những điều tuyệt vời

(Page4)
về tôi từ Jim Mattis, Jeff Sessions, và nhiều người khác. Sau đó ông nói: “Tôi cần sự trung thành.” Tôi trả lời: “Bạn sẽ luôn luôn có được sự trung thực từ tôi.” Anh dừng lại và sau đó nói: “Đó là những gì tôi muốn, lòng trung thành thật.” Tôi dừng lại, và sau đó nói: “Bạn sẽ nhận được đó từ tôi.”Như tôi đã viết trong bản ghi nhớ tôi tạo ra ngay sau khi ăn tối, có thể chúng tôi hiểu cụm từ‘trung thực lòng trung thành’khác nhau, nhưng tôi quyết định nó sẽ không có hiệu quả để thúc đẩy hơn nữa. Thuật ngữ - lòng trung thành trung thực - đã giúp chấm dứt một cuộc trò chuyện rất vụng về và giải thích của tôi đã làm rõ ràng những gì anh ta nên mong đợi. Trong bữa ăn tối, Chủ tịch trở về vật chất dâm ô tôi đã giới thiệu tóm tắt với ông về vào ngày 6, và, như ông đã làm trước đây, đã bày tỏ sự ghê tởm của mình cho những cáo buộc và mạnh mẽ phủ nhận chúng. Ông cho biết ông đang cân nhắc lệnh cho tôi để điều tra sự việc bị cáo buộc chứng minh điều đó đã không xảy ra. Tôi trả lời rằng ông nên cho rằng suy nghĩ cẩn thận vì nó có thể tạo ra một câu chuyện mà chúng tôi đã điều tra cá nhân ông, mà chúng tôi không được, và bởi vì nó là rất khó khăn để chứng minh một tiêu cực. Ông cho biết ông sẽ suy nghĩ về nó và hỏi tôi phải suy nghĩ về nó.
Như là thói quen của tôi cho cuộc nói chuyện với Tổng thống Trump, tôi đã viết một bản ghi nhớ chi tiết về bữa ăn tối ngay sau đó và chia sẻ nó với đội ngũ lãnh đạo cấp cao của FBI.

14 tháng 2 Hội nghị Văn phòng Bầu dục
On February 14, tôi đến Văn phòng Bầu dục cho một cuộc họp chống khủng bố lên kế hoạch của Tổng thống. Anh ngồi phía sau bàn làm việc và một nhóm người trong chúng ta ngồi trong một nửa vòng tròn khoảng sáu cái ghế đối diện với anh ấy ở phía bên kia của bàn làm việc. Phó Chủ tịch, Phó Giám đốc CIA, Giám đốc Trung tâm chống khủng bố quốc gia, Bộ trưởng An ninh Nội địa, Tổng chưởng lý, và tôi đã ở nửa vòng tròn của ghế. Tôi đã trực tiếp đối mặt với Chủ tịch, ngồi giữa Phó Giám đốc CIA và Giám đốc NCTC. Có khá một vài người khác trong phòng, ngồi phía sau chúng tôi trên ghế dài và ghế. Tổng thống báo hiệu sự kết thúc cuộc họp bằng việc cảm ơn nhóm và nói với họ tất cả những gì anh muốn nói chuyện với tôi một mình. Tôi ở lại trên ghế của tôi. Như những người tham gia bắt đầu rời khỏi văn phòng Oval, Tổng chưởng lý nấn ná bởi chiếc ghế của tôi, nhưng Chủ tịch cảm ơn anh và nói rằng ông muốn nói chỉ với tôi. Người cuối cùng rời khỏi là Jared Kushner, người cũng đứng bên cạnh ghế của tôi và trao đổi cợt với tôi. Tổng thống sau đó miễn anh ấy, nói rằng ông muốn nói chuyện với tôi. Khi cánh cửa bằng đồng hồ ông nội đóng cửa, và chúng tôi đã một mình, Tổng thống bắt đầu bằng cách nói, “Tôi muốn nói về Mike Flynn.” Flynn đã từ chức 

(Page5)
ngày hôm trước. Tổng thống bắt đầu bằng cách nói Flynn đã không làm điều gì sai trái trong việc nói với người Nga, nhưng ông đã để cho anh ta đi vì anh đã lừa dối các Phó Chủ tịch. Ông nói thêm rằng ông đã có mối quan tâm khác về Flynn, mà ông không sau đó xác định. Tổng thống sau đó thực hiện một chuỗi dài các ý kiến ​​về các vấn đề với rò rỉ thông tin mật - một mối quan tâm tôi chia sẻ và vẫn chia sẻ. Sau khi đã nói chuyện trong vài phút về rò rỉ, Reince Priebus cúi xuống qua cánh cửa bằng đồng hồ ông nội và tôi có thể nhìn thấy một nhóm người chờ đợi phía sau. Chủ tịch vẫy tay với anh ta đóng cửa lại, nói rằng ông sẽ được thực hiện trong thời gian ngắn. Cánh cửa đóng lại. Tổng thống sau đó quay trở lại chủ đề của Mike Flynn, nói rằng, “Anh ấy là một chàng trai tốt và đã trải qua rất nhiều.” Ông nhắc lại rằng Flynn đã không làm gì sai cả các cuộc gọi của mình với người Nga, nhưng đã gây ấn tượng cho Phó Chủ tịch . Sau đó ông nói: “Tôi hy vọng bạn có thể nhìn thấy con đường của bạn rõ ràng việc cho phép này đi, để cho phép Flynn đi. Anh ấy là một chàng trai tốt. Tôi hy vọng bạn có thể để điều này đi.”Tôi trả lời duy nhất mà‘anh ấy là một chàng trai tốt.’(Trong thực tế, tôi đã có một kinh nghiệm tích cực đối phó với Mike Flynn khi ông là một đồng nghiệp làm giám đốc Cơ quan Tình báo Quốc phòng vào đầu hạn của tôi tại FBI.) tôi không nói rằng tôi sẽ “để điều này đi.” Tổng thống trở về một chút đến vấn đề rò rỉ. sau đó tôi đứng dậy và rời ra khỏi cửa bằng đồng hồ ông nội, làm theo cách của mình thông qua các nhóm lớn của người dân chờ đợi ở đó, bao gồm cả ông Priebus và Phó Tổng Thống. Tôi ngay lập tức chuẩn bị một bản ghi nhớ được phân loại của cuộc nói chuyện về Flynn và thảo luận vấn đề này với lãnh đạo cao cấp của FBI. Tôi đã hiểu được Tổng thống được yêu cầu chúng tôi thả bất kỳ cuộc điều tra của Flynn liên quan đến báo cáo sai sự thật về cuộc trò chuyện của mình với đại sứ Nga tại tháng Mười Hai. Tôi không hiểu Tổng thống nói về cuộc điều tra rộng hơn vào Nga hoặc các liên kết có thể cho chiến dịch của mình. Tôi có thể sai, nhưng tôi đưa ông đến được tập trung vào những gì vừa xảy ra với khởi Flynn và những tranh cãi xung quanh tài khoản của mình các cuộc gọi điện thoại của mình. Bất kể, nó rất liên quan, do vai trò của FBI là cơ quan điều tra độc lập. Đội ngũ lãnh đạo FBI đồng ý với tôi rằng điều quan trọng là không để lây nhiễm các nhóm điều tra với yêu cầu của Tổng thống, mà chúng tôi không có ý định tuân thủ. Chúng tôi cũng kết luận rằng, cho rằng đó là một cuộc nói chuyện một ngày-một, không có gì có sẵn để chứng thực tài khoản của tôi. Chúng tôi kết luận nó làm cho cảm giác ít báo cáo với Bộ trưởng Tư pháp phiên, người ta dự kiến ​​sẽ có khả năng cứu hộ mình khỏi tham gia vào cuộc điều tra Nga liên quan đến. (Ông đã làm như vậy hai tuần sau đó.) Vai trò Phó Tổng chưởng lý sau đó tràn ngập trên cương vị diễn xuất bởi một Hoa Kỳ Luật sư, người cũng sẽ không được lâu trong vai trò. 

(Trang 6) 
Sau khi bàn bạc vấn đề này, chúng tôi quyết định để giữ cho nó được tổ chức rất chặt chẽ, giải quyết để tìm ra phải làm gì với nó xuống đường như điều tra của chúng tôi tiến triển. Cuộc điều tra chuyển về phía trước ở tốc độ cao, với không ai trong số các thành viên trong nhóm điều tra - hoặc Sở Tư pháp luật sư ủng hộ họ - ý thức được yêu cầu của Tổng thống. Ngay sau đó, tôi đã nói chuyện với Bộ trưởng Tư pháp Sessions trong người để vượt qua cùng mối quan tâm của Tổng thống về rò rỉ. Tôi nắm lấy cơ hội để cầu xin Tổng chưởng lý để ngăn chặn bất kỳ thông tin liên lạc trực tiếp tương lai giữa Tổng thống và tôi. Tôi nói với AG rằng những gì vừa xảy ra - ông bị yêu cầu rời khỏi trong khi Giám đốc FBI, người báo cáo cho AG, ở lại - là không phù hợp và không bao giờ nên xảy ra. Ông không trả lời. Vì những lý do nêu trên, tôi đã không đề cập rằng Tổng thống đề cập điều tra tiềm năng của FBI của Tướng Flynn.

Ngày 30 tháng 3 Điện thoại Gọi
Vào sáng ngày 30 tháng 3, Chủ tịch gọi điện cho tôi tại FBI. Ông mô tả cuộc điều tra Nga là “một đám mây” đã làm suy yếu khả năng của mình để hành động thay mặt đất nước. Ông nói rằng ông không có gì để làm với Nga, không bị dính líu với gái điếm ở Nga, và đã luôn luôn cho rằng ông đã được ghi nhận khi ở Nga. Ông yêu cầu những gì chúng ta có thể làm gì để “nhấc đám mây.” Tôi trả lời rằng chúng tôi đang điều tra vấn đề này một cách nhanh chóng nhất có thể, và điều đó sẽ có lợi ích rất lớn, nếu chúng ta không tìm thấy bất cứ điều gì, để chúng tôi đã thực hiện công việc tốt . Ông đồng ý, nhưng sau đó lại nhấn mạnh những vấn đề này đã khiến anh. Sau đó, Chủ tịch hỏi tại sao đã có một buổi điều trần của Quốc hội về Nga tuần trước - lúc đó tôi đã có, như Sở Tư pháp chỉ đạo, khẳng định cuộc điều tra về sự phối hợp tốt giữa Nga và chiến dịch Trump. Tôi đã giải thích những đòi hỏi từ sự lãnh đạo của cả hai bên trong Quốc hội để biết thêm thông tin, và rằng Thượng nghị sĩ Grassley thậm chí đã tổ chức lên thư xác nhận của Phó Tổng chưởng lý cho đến khi chúng tôi giới thiệu tóm tắt ông một cách chi tiết về cuộc điều tra. Tôi giải thích rằng chúng tôi đã giới thiệu tóm tắt sự lãnh đạo của Quốc hội về chính xác mà cá nhân chúng tôi đã điều tra và rằng chúng tôi đã nói với những người lãnh đạo Quốc hội rằng chúng tôi đã không đích thân điều tra Tổng thống Trump. Tôi nhắc anh trước đây tôi đã nói với ông rằng. Ông nhiều lần nói với tôi: “Chúng tôi cần phải nhận được thực tế mà ra.” (Tôi không nói với Tổng thống rằng FBI và Sở Tư pháp đã miễn cưỡng để làm cho tuyên bố công khai rằng chúng tôi không có một trường hợp mở cửa vào Chủ tịch Trump cho một số lý do, quan trọng nhất bởi vì nó sẽ tạo ra một nhiệm vụ để sửa chữa, nên sự thay đổi đó.) Chủ tịch tiếp tục nói rằng nếu có một số “vệ tinh” đối tác của mình những người đã làm điều gì sai, nó sẽ là tốt để thấy rằng ra , nhưng ông 

(Page7)
đã không làm gì sai cả và hy vọng tôi sẽ tìm thấy một cách để làm cho nó hiện ra rằng chúng tôi đã không điều tra ông. Trong một sự thay đổi đột ngột, ông quay cuộc trò chuyện với FBI Phó Giám đốc Andrew McCabe, nói rằng ông đã không lớn lên “điều McCabe” bởi vì tôi đã nói McCabe là danh dự, mặc dù McAuliffe đã gần gia đình Clinton và đã cho anh ta (tôi nghĩ ông có nghĩa là tiền vợ) chiến dịch Phó Giám đốc của McCabe. Mặc dù tôi không hiểu tại sao Tổng thống đã đưa này lên, tôi lặp đi lặp lại rằng ông McCabe là một người đáng kính. Anh kết thúc bằng cách nhấn mạnh “đám mây” đã được can thiệp vào khả năng của mình để thực hiện thoả thuận cho đất nước và cho biết ông hy vọng tôi có thể tìm thấy một cách để có được ra rằng ông đã không được điều tra. Tôi nói với anh ấy tôi sẽ xem những gì chúng tôi có thể làm, và rằng chúng ta sẽ làm công việc điều tra của chúng tôi tốt và càng nhanh càng có thể. Ngay sau cuộc nói chuyện đó, tôi gọi là Quyền Phó Bộ trưởng Tư pháp Dana Boente (AG phiên có lúc đó recused mình trên tất cả các vấn đề Russiarelated), để báo cáo nội dung của các cuộc gọi từ Tổng thống, và nói rằng tôi sẽ chờ đợi hướng dẫn của ông. Tôi không phản hồi từ anh ấy trước khi Chủ tịch gọi điện cho tôi một lần nữa hai tuần sau đó.

11 tháng 4 Điện thoại Gọi
Vào sáng ngày 11 tháng 4, Chủ tịch gọi điện cho tôi và hỏi những gì tôi đã làm về yêu cầu của mình mà tôi “nhận ra” rằng ông không phải là cá nhân đang được điều tra. Tôi trả lời rằng tôi đã vượt qua yêu cầu của mình để các Phó Tổng Quyền chưởng lý, nhưng tôi đã không nhận được hồi âm. Ông trả lời rằng “đám mây” đã nhận được trong cách của khả năng của mình để làm công việc của mình. Ông nói rằng có lẽ ông sẽ có những người mình tiếp cận với Phó Tổng Quyền Chưởng. Tôi nói đó là cách yêu cầu ông phải được xử lý. Tôi nói rằng Nhà Trắng Counsel nên liên lạc với lãnh đạo của Bộ Tư Pháp để thực hiện yêu cầu, đó là kênh truyền thống. Ông nói rằng ông sẽ làm điều đó và nói thêm, “Bởi vì tôi đã rất trung thành với bạn, rất trung thành; chúng tôi đã có điều bạn biết.”Tôi không trả lời hoặc yêu cầu ông ta muốn nói bởi‘điều đó.’Tôi chỉ nói rằng cách để xử lý nó là để có Nhà Trắng Counsel gọi Phó Tổng Quyền Chưởng. Ông nói đó là những gì ông sẽ làm và cuộc gọi kết thúc. Đó là lần cuối cùng tôi nói chuyện với Tổng thống Trump.