Search This Blog

Saturday, March 10, 2018


Thời sự nước Mỹ còn hấp dẫn, ngoạn mục hơn phim Đại Hàn

Lời tòa soạn: Trong lịch sử nước Mỹ từ khi lập quốc đến nay, chưa có vị tổng thống gây chiến với truyền thông báo chí giống như Tổng thống Donald Trump. Ông cũng là tổng thống có cá tính gây nhiều tranh cãi nhất từ xưa đến nay.

Sau hơn một năm cầm quyền phần lớn giới truyền thông Mỹ và quốc tế kể cả truyền thông của người Việt hải ngoại đều có một cái nhìn tiêu cực về ông.

Bài viết dưới đây của tác giả Gourou Dương Hồng Mô cho chúng ta về cái nhìn khác về nhân vật Donald Trump, cũng như về tình hình kinh tế, chính trị của nước Mỹ hiện nay. Việt Luận xin đăng lại bài này với sự dè dặt.

Có người coi phim Đại Hàn cho tới canh khuya, ngày nào cũng vậy. Có người xoa mạt chược cả hai ngày thứ Bảy, Chủ Nhật, tuần nào cũng vậy. Riêng tôi, theo dõi tình hình nước Mỹ và thế giới nó hấp dẫn làm sao, cần gì bỏ tiền mướn movie hay xoa mạt chược cho nó mệt xác. Nhưng nó đòi hỏi một sự tinh tường sáng suốt, nghe các ông TV Báo chí Châu Mỹ Châu Âu đều là rơi vào cạm bãy đánh lừa nhân dân.

Ngày hôm qua khi báo chí suốt ngày sôi nổi vì cuốn sách mới hạ bệ Tổng Thống Trump và gia đình “ngu dốt” chó ngáp được trúng cử Tổng Thống chứ tài cán gì đâu.

Ngày hôm đó Chứng khoán Dow Jones Thị Trường New York lên 250 điểm chưa từng có trong cả thập niên. Và Dow Jones lần đầu tiên lên 25,000, cách đây một năm khi Donald Trump nhậm chức Tổng Thống, Dow Jones chỉ hơn 18000, tăng trưởng gần 30%. So với 2009 thì tăng trưởng 230%. SP 500 tăng 20% trong năm 2017, một kỷ lục. NASDAG năm nay tăng 30%.

Tại sao khi Báo chí hạ bệ Trump ngu đần, tương lai nước Mỹ tối mịt thì Chứng khoán lên vụt 250 điểm.

Là vì giới đầu tư, 200,000 người khôn ngoan và giàu có nhất nước Mỹ, hy vọng rằng những người ngu dốt thực sự, nghe lời nói tuyên truyền của báo chí sẽ bán chứng phiếu, giá sẽ rẻ đi và ai khôn ngoan sẽ kiếm lời trên lưng những chàng ngu si.

Khi sắp tới ngày Bầu Cử tháng 11, 2016 ông Larry Summers Chủ Tịch Đại Học Harvard tiên đoán người ngu đần và lỗ mãng như Trump – nếu trúng cử chứng khoán sẽ tụt giá thảm hại, người đầu tư sẽ bán thống tháo bỏ chạy.

Sáng hôm sau ngày Bầu Cử chưa ngủ dậy lúc 7 giờ sáng, con gái tôi gọi phone “Bố ơi mấy cô Mỹ ở sở con sắp bán hết Stock vì Trump trúng cử”. Tôi vội hét lên “đừng bán, có bao nhiêu tiền mua hết. Các cô sở con sao mà ngu vậy. Báo chí đánh lừa đấy”.

Và đúng như thế, stock xuống có 3 giờ thôi và từ đó lên vun vút cho tới ngày nay.

Kỳ bầu cử 2012 cũng vậy. Obama nhiệm kỳ đầu tiêu tiền Ngân Quỹ vô tội vạ, tiêu hơn các vị Tổng Thống từ thời Washington cộng lại.

Ngân Khố Mỹ nợ trong 4 năm tăng gấp 2, thêm 10 trillions, tổng cộng là 20 trillions (20,000 tỷ).

Vậy mà kinh tế chỉ tăng trưởng có hơn 2%, tiền vào túi các Nghiệp Đoàn và rút cục vào túi Đảng Dân Chủ.

Người đầu tư biết là dân Mỹ không thể nào tiếp tục Kinh Tế Obama, trông mong Mitt Romney. Nhưng Romney trước khi bầu cử tính sai nước cờ vô cùng tai hại mất lòng dân Mỹ, tuyên bố sẽ thương lượng hợp tác với Dân Chủ, như G W Bush. Tưởng thế là được Báo Chí và Dân Chủ thương yêu. Nhưng Báo Chí và Dân Chủ mạt sát thêm như mạt sát Bush trước kia “Romney đầu hàng chúng ta”. Và vào ngày bầu cử 3 triệu cử tri Cộng Hòa nằm nhà không đi bầu.

Obama tái đắc cử, những nhà đầu tư tưởng mất toi tiền trước khi bầu cử mua Stocks hay Mutual Funds, nhưng không mất. Vì dân Mỹ rất khôn ngoan, không tin Romney nhưng cũng không tin Obama.

Bầu cho Obama nhưng bầu cho Quốc Hội Cộng Hòa, cầm chân Obama, nhất là Hạ Viện nơi nắm hầu bao nước Mỹ, Obama không thể chi tiêu phung phí được nữa.

Ngày hôm sau Chứng Khoán lên như diều, lên đến 2015 khi Obama và các công chức Obama trong các Nha Sở đẻ ra hàng ngàn sắc lệnh (executive orders) bóp nghẹt Kinh Tế.

Nhưng không bóp nghẹt được Kỹ Nghệ dầu hỏa với kỹ thuật Fracking tân kỳ do những nhân tài như Harold Hammm sáng tạo điều chỉnh trong những khu đất tư nhân, Obama tức lắm không làm gì được.

Nếu không có Kỹ Nghệ Dầu hỏa bá chủ thế giới thì kinh tế Mỹ trong nhiệm kỳ 2 Obama không được hơn 2% đâu, chắc 0% như nước Pháp dưới thời Francois Hollande.

Hầu hết truyền thông báo chí Mỹ đều theo tả phái. Trừ Fox News ra, Báo Chí đăng bài chống Trump 95%, chống Obama gần 0% dù Obama, người dân Mỹ ghi nhận, nói dối 29 lần về “Obama Care” trên TV. “Giữ được Bảo Hiểm cũ nếu muốn, giữ được Bác sỹ cũ nếu muốn”. White House Press Corps, Báo Chí Nhà Trắng ngủ luôn 8 năm liền dưới thời Obama, không dám hé răng hỏi khó một điều, nay nhao nhao chất vấn Sandra Hucklebee về tâm thần của Tổng Thống Trump.

Báo Chí cho Trump ngu dốt vì không đọc báo, đọc làm chi khi chắc chắn bị chửi dù làm gì cũng thế thôi.

Tổng Thống Ronald Reagan trước kia cũng bị mạt sát vì không đọc báo nhưng Reagan nói các ông lầm, tôi có đọc báo. Báo Chí hỏi ông đọc xã luận nào ai viết. Ông trả lời một cách mỉa mai: “Tôi mở báo ra việc đầu tiên mở trang Comics hay Cartoons (trang pha trò)”. Cũng như Trump, Reagan coi báo Chí như trẻ con, theo việc Popeye the sailor bị côn đồ Gontran cướp mất vợ Olive, ăn rau muống spinach, bắp thịt nổi lên và đập tan Gontran, lấy lại vợ. Còn hấp dẫn hơn xã luận thiên tả viễn vông của các ông.

Hệ Thống Tiểu Hoc, Trung Học Công Lập nằm trong tay Nghiệp Đoàn Thầy Giáo Teachers Union tức là Tả Phái. Nhất là Đại Học bị ảnh hưởng nặng nề, Ông Chủ Tịch Đại Học Berleley Calfornia văn phòng ông có một cầu thang bí mật để ông thoát thân khi bị Sinh Viên Thiên Tả bố ráp. Berkeley nổi tiếng vì có một đội quân AntiFas nói là chống Phát Xít nhưng hành động như Phát Xít. Trang bị áo giáp và vũ khí cầm tay, ai tuyên bố điều gì hữu khuynh hay bảo thủ là bị đánh tàn nhẫn, cửa hiệu ngoài phố bị đập phá, cảnh sát không dám can thiệp.

Tư Pháp cũng như Tây Âu bị ảnh hưởng Tả phái nặng nề.

Bất cứ việc gỉ Chính Phủ Trump làm để bảo đảm an ninh xã hội thế nào cũng có một quan tòa kiện là vi hiến. Lại phải chống án lên tới tận Tối Cao Pháp Viện mới thắng chỉ vì Chính Phủ muốn bảo đảm an ninh cho xã hội nhưng Tả phái bất cần an ninh chỉ cần phá cho bõ ghét.

Nay ngay cả ngành Y chúng ta cũng nhảy vào vòng chiến dùng Y Khoa chẩn bệnh tâm thần để đuổi cho được Trump ra khỏi Nhà Trắng. Là vì buộc tội là ngu dốt không thể thành công được.

Trump có những thành quả rất xuất sắc về kinh tế, ngoại giao và tranh cử không ai là không biết. Một trí óc thông minh bén nhọn, không bao giờ nhờ giấy đọc diễn văn, không bao giờ nhờ Teleprompter. Diễn văn vô cùng xuất sắc như ở Tokyo vừa qua trước khi sang Đại Hàn thuyết phục được Nhật Bản, Đại Hàn lúc đó nghi ngờ thiện chí của Mỹ.

Muốn hạ được Trump dùng Công Tố Viên Mueller buộc tội thông đồng với Putin trong vụ Bầu Cử Tổng Thống coi bộ không xong, dùng Báo Chí buộc tội ngu dốt coi bộ không xong, nay nhờ tới Bác sỹ thần kinh chẩn bịnh rối loạn tâm thần không thể làm Tổng Thống được.

Điều 25 trong Hiến Pháp rõ ràng “nếu Tổng Thống không làm được nhiệm vụ, chỉ cần Phó Tổng Thống và 2/3 Hạ Viện biểu quyết là xong”.

Cuốn sách mới xuất bản “Fire and Fury” viết buộc tội Trump ngu dốt cũng nhắm vào điều 25, tác giả công nhận như vậy.

Bác Sỹ tâm thần là bà Bandy X Lee, Đại Học Yale, bà cầm đầu một nhóm 25 Bác Sỹ tâm thần ký chẩn bịnh “Mental Status unreveling” và cho rằng tâm thần của tổng thống không thể làm Tổng Thống được. Tổng Thống mắc bệnh này có thể hủy diệt nhân loại, Bác sĩ Lee khẳng định như vậy với hơn hai chục Nghị sĩ Dân Chủ và một Nghị sĩ Cộng hòa. Nói tóm lại Bà Lee cùng 25 Bác sỹ khác dùng bằng Bác Sỹ Y Khoa làm đảo chính, truất phế một Tổng Thống đương quyền.

Hơn 50 năm trước Nghị Sỹ Barry Golwater khi tranh cử ứng cử Tổng Thống cũng bị một báo chí cho rằng tâm thần không ổn chỉ vì ông có khuynh hướng Bảo Thủ.

Sau đó Hiệp Hội Bác Sỹ tâm thần Mỹ (APA) phải nêu lên nguyên tắc: không bác sĩ tâm thần nào được quyền chẩn bịnh bệnh nhân nếu không trực tiếp khám xét. APA lần này cũng phản kháng nhưng mấy Bác Sĩ đâu có phải thật sự là bác sĩ, cũng như mấy ông nhà báo, họ trở thành ủy viên chính trị (Political Hacks) của Tả phái.

“Đảng Dân Chủ và Tả phái sao dám làm càn, phá hoại dân chủ”, Alan Dershowitz Giáo sư Luật Khoa Harvard nổi tiếng từ thập niên 60, dõng dạc cảnh cáo.

Ông nói chí có bên Nga là họ dùng Y Khoa tâm thần để hạ bệ đối thủ chính trị.

Vì sao Tả phái thù ghét Trump đến thế, thù ghét hơn cả Bush hay Reagan nhiều. Donald Trump là một cái gai trước mặt cần phải loại bỏ.

Một ly do là Trump người ngoại đạo, không phải từ Washington Beltway nơi Wall Street nặn ra những chính trị gia Dân Chủ như Clinton hay Obama, Hillary, hay như American Chamber Commerce nặn ra những Tổng Thống như Bush cha và con. Nơi hàng ngàn lobbyists cả hai đảng làm ăn phát đạt, cộng tác với Truyền Thông Báo chí, một kỹ nghệ môi lái chi tiêu Ngân Quỹ Liên Bang 3000 tỷ mỗi năm.

 

Riêng Báo chí, TV, Trump không thèm nhờ tới, đi thẳng tới nhân dân bằng Tweet thiệt hại cho truyền thông bao nhiêu tỷ mỗi năm. New York Times lỗ vốn, Washighton Post lỗ vốn, Newsweek bán cho khách hàng với giá là một đồng bạc.

Rating TV NBC CBS MSNBC cộng lại thua xa Fox. Làm sao họ để yên Trump, nhất định không cho Trump thành công.

Và Trump dám thành công. Ví dụ như lãnh vực kinh tế. Khi Obama làm Tổng Thống kinh tế tăng trưởng 2.1%, 2.2% GDP mỗi năm không tháng nào tới 3%. Obama có tới 14 nhân tài Wall Street trong Chính Phủ bao gồm bộ trưởng, Thứ trưởng, tổng giám đốc.

Các ngài tuyên bố kinh tế toàn cầu là thế, tăng trưởng chỉ thế là hết đất không thể tốt hơn được. Obama khi quan sát Trump tranh cử, tuyên bố không tổng thống nào có tài thánh cũng không thể lay chuyển GDP, Trump nói láo…

Khi Trump làm tổng thống, một nhân tài Wall Street giúp Obama, Larry Summers lúc đó làm Chủ Tịch Harvard cũng tuyên bố giống như Obama “không thể nào tăng trưởng GDP được 3%”. Nhưng 2 tam cá nguyệt cuối cùng 2017 GDP tăng 3% và hai tháng cuối năm tăng 3.3%.

Vì sao?

Trump chỉ loại bỏ những sắc lệnh (Regulations) các ngài trong Nha Sở đẻ ra hàng trăm giấy tờ sắc lệnh kiểm soát buôn bán mỗi tháng, tai hại cho buôn bán, ví dụ như Regulations giết chết ngành than mỏ. Federal Register ghi các Regulations trước kia bao gồm 70,000 trang, nay lần đầu tiên trong lịch sử bị cắt bỏ mất đi mấy trăm trang.

Vừa qua Jemie Dimon, CEO JP Morgan trả lời của phỏng vấn Đài Fox: “Nước Mỹ nhờ có Luật Thuế Vụ mới thông qua, buôn bán trở lại (Back in business) – tăng trưởng công việc, thu nhập, lương bổng. Rất tốt cho nước Mỹ”. Trước đây JP Morgan đóng góp cho Liên Danh Obama Biden 877,000 đô la hơn cả Google.

Nhân viên JP Morgan hầu hết đóng góp cho Liên Danh này. Ngược lại Obama khen Jemie Dimon là “chủ ngân hàng giỏi nhất”.

Trung Đông cũng có những biến chuyển đáng kể, Iran bỗng nhiên toàn quốc biểu tình chống tham nhũng, dám vạch mặt chỉ tên Giáo Chủ Ayatollah và Thủ Tướng. Cách mạng trứng gà, có tên như vậy vì thịt bò thịt gà mắc quá người dân chỉ còn ăn trứng gà, nay Ngài Ayatollah tăng giá trứng vô tội vạ.

Trump trợ giúp phong trào chống tham nhũng ở Ả Rập Saudi, nay có vẻ có kết quả, Tây Phương chỉ hy vọng có thế. Hồi giáo cải tổ lại như Thiên Chúa Giáo vào thế kỷ thứ 15, chia ly Đạo và Đời có phải đỡ khổ cho nhân loại biết bao.

Trump chỉ mất mấy tháng triệt hạ được ISIS ở Irak và Syria, vì Trump có ý chí chiến thắng.

Obama không muốn chiến thắng, Robert Gates Bộ trưởng Quốc Phòng thời Obama nói không bao giờ Obama quan tâm tới quân đội, quan tâm duy nhất là buộc quân đội phải nhận gays và lesbians, trangenders.

Nhưng gia tài thảm hại và nguy hiểm nhất Obama để lại cho Trump vẫn là Bắc Hàn.

Từ mấy chục năm nay, các ông Clinton, Bush, Obama dùng chính sách xoa dịu với cha con nhà họ Kim, cho mấy chục tỷ, với điều kiện là hứa là không làm vũ khí hạt nhân, chỉ làm nhà máy phát điện.

Cha con nhà họ Kim như Kinh Thánh nói, sống về gươm giáo, chết về gươm giáo.

Chỉ biết giết người kể cả họ hàng thân thích, không biết làm kinh tế. Tiền bạc Tây Phương viện trợ dĩ nhiên là làm vũ khí hạt nhân hỏa tiễn, với biết rằng lãnh tụ Tây Phương hèn nhát. Và nay với vũ khí hạt nhân hỏa tiễn, thẳng thừng yêu cầu “quân đội Mỹ rút khỏi Hàn Quốc và Nhật Bản đi, như ở Việt Nam thời 70, để lại những nước đó cho tôi, nếu không San Francisco hay Washington không bảo đảm”.

Nhưng lần này gặp Trump, Kim tính lầm.

Thượng Nghị Sĩ Cardin Dân Chủ tuyên bố Trump vận động được toàn thể Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc chống Bắc Hàn, kể cả Nga và Trung Quốc, là một thành công xuất sắc chưa từng thấy. Là vì thằng nhỏ đi quá trớn. Bắn hỏa tiễn rơi cách Vladivostok có 100 dặm đe dọa đến Nga. Mang giàn hỏa tiễn sát Trung Quốc dọa Bắc Kinh. Dọa Úc, dọa Thụy Sĩ dám bầu cho trừng phạt. Và trừng phạt kinh tế bắt đầu có kết quả. Hàng chục ngàn nhân công Bắc Hàn rẻ mạt ngày đêm kiếm tiền trên thế giới, tiền gửi về vua nhà Kim, nay phải về nước.

 

Tàu buôn lậu dầu hỏa tiếp tế cho Bình Nhưỡng bị vệ tinh Mỹ theo dõi báo cho tàu Nam Hàn bắt. Nhiều tàu đánh cá Bắc Hàn hết nhiên liệu chết đói trôi dạt vào đảo Nhật Bản. Bắc Hàn bắt buộc làm dịu với Nam Hàn xin viện trợ. Và nhân dân Bắc Hàn rồi cũng như dân Iran bùng lên. Kim phải thay đổi quân gác biên giới, có mấy ông chạy thục mạng sang phía Nam vì mê phim Đại Hàn.

Làm sao tả phái Mỹ để cho Trump thành công vĩ đại như vậy được. Phải triệt phá bằng mọi cách qua báo chí, bác sĩ tâm thần, bác sĩ tim v. v…

Nhất là mấy tuần nay, nhờ Luật Thuế Vụ, đảng Cộng Hòa dưới lãnh đạo của Trump thành công thông qua, kết quả kinh tế tăng vọt chưa từng thấy.

Chỉ trong một tuần chỉ số Dow Jones tăng 1000 điểm, từ 25,000 lên kỷ lục 26,000.

Dân chúng Mỹ phấn khởi, xí nghiệp phấn khởi, con số xí nghiệp thưởng nhân viên tiền bonus lên tới 200, tiền bonus từ 1000 đến 2500, chưa kể tăng lương tối thiểu. Các xí nghiệp đều nói tiền này đáng lẽ nộp thuế cho Chính Phủ, nay tặng cho nhân viên. Ý nói nộp cho Chính phủ là phung phí vô tích sự. Apple xí nghiệp số 1 Mỹ sẽ mang 250 tỷ từ ngoại quốc về, chịu thuế 15% (đáng lẽ 35%), ngân quỹ được 38 tỷ, và sẽ dùng tiền tạo công ăn việc làm cho nước Mỹ chứ không đầu tư ngoại quốc nữa. Apple bao giờ cũng ủng hộ Đảng Dân Chủ hàng chục triệu mỗi khi bầu cử.

Làm sao triệt hạ Trump bây giờ. Chỉ còn một cách, làm sao chọc tức Trump để Trump nói tục, chửi thề. Để không có bà nào bầu cho Trump.

Âm mưu được giàn xếp kỹ lưỡng, Dick Durbin được chọn làm ổ phục kích. Ông Thượng nghị sĩ có biệt tài đóng kịch trên TV, có một lần ông lên TV tố cáo một Thượng nghị sĩ Cộng Hòa nói nhỏ với ông kỳ thị màu da Obama. Lần này Trump bị ông tố cáo nói tục về các nước châu Phi, chỉ có hai ông nghe thấy. Rùm beng trên báo chí ngày hôm sau, cả Liên Hiệp Quốc cũng phản kháng.

Nhưng tướng Kelly biết trước nên phản phục kích. Tại phòng Bầu Dục hôm đó ông xếp đặt có mấy ông Cộng Hỏa làm chứng và nhất là có bà Kirsten Nielsen, Bộ trưởng Homeland Security, một ngôi sao sáng của đảng Cộng Hòa.

Mấy ông Thượng Nghị sỹ dân chủ bắt bà ra điều trần, tưởng bà nữ giới dễ bắt nạt. Bà nói tôi không nghe đến chữ đó. Ý nói Durbin nói láo. “Thế nghe chữ gì?”. “Hôm đó nhiều ông tuyên bố lỗ mãng”. “Ai?”. “Tôi nghe lỗ mãng, không bao giờ nhớ vì không muốn nhớ”. “Thế còn câu về dân tỵ nạn Na Uy?”. “Tổng Thống không nói thế”. Lúc đó mới biết chính thật là Na Uy hay Á Châu, Trump không kỳ thị, Durbin giấu nhẹm chữ Á Châu.

Cáu quá, các ông không dám nói gì, để cho Cory Booker, thượng nghị sĩ da đen la lối um sùm, sao lại không nhớ. Bà Nielsen lúc đó đóng kịch tuyệt diệu, không nói một câu nước mắt long lanh nhìn vào ống kính. Bà bị đàn ông bắt nạt, video ghi lại hết, sau này sẽ đưa vào tranh cử, kiếm phiếu các bà.

Một cuồng phong chính trị kinh khủng nhất sắp sửa tàn phá chính trường Mỹ trong mấy tuần sắp tới.

Tai hại hơn bê bối Scandal Watergate hàng trăm lần.

Được che đậy kín mít từ một năm nay tại cơ quan FBI và Bộ Tư pháp Mỹ nhưng nhân viên cấp dưới nơi đó vô cùng bất mãn xì hơi ra nên Quốc Hội biết. Cuộc điều tra của cơ quan Thanh Tra IG có báo cáo. Ủy Ban Tình Báo Quốc Hội nay có bản báo cáo sau khi quyết đòi cho được, dân biểu dân chủ quyết không cho. Không cho vì quá xấu xa cho Dân chủ.

Các ông lãnh đạo FBI và Tình Báo đã dùng cơ quan mình giúp đảng Dân Chủ trong lúc bầu cừ và phá ngầm Cộng Hòa. Dùng hồ sơ do mật vụ Nga cấp qua tay một điệp viên hàng hai Anh được quỹ tranh cử bà Hillary trả tiền, buộc tội Trump để lấy cớ xin quan tòa Foreign Intelligence Surveillance Court cho phép nghe lén Trump trước và sau khi bầu cử, cùng nghe lén nhiều nhân viên Quốc Hội khác.

Nghĩa là các ông ấy âm mưu đảo chính. Sẽ thấy những người quyền thế nhất nước Mỹ, FBI hay Tư Pháp ra tòa về tội phản bội (Treason). Mấy ông ấy liều vì tưởng là Hillary nhất định thắng.

Hạ viện nay sắp bầu xem có nên phổ biến cho dân chúng biết bản báo cáo Memorandum này hay không vì nó nguy hiểm quá, các ông phản Hiến Pháp, phản quốc này còn tại chức. Toàn là Đảng Dân chủ. Ai ra lệnh các ông làm như vậy?

Thảo nào Dân chủ muốn hạ bệ Trump cấp tốc, Tổng Thống khác còn có thể tha tội, Trump chắc không tha.

Gây cấn và hấp dẫn hơn phim Đại Hàn, kịch bản này ngay mấy ông Hollywood cũng không nghĩ ra. .

Dương Hồng Mô


Bốn Tuyên Bố “lưu xú vạn niên” Của Ông Ngô Đình Diệm


Sưu tầm của Kevin Trần
Sau 1975, tại hải ngoại, ta còn thấy nhóm tàn dư của ông Diệm chế tác ra nhiều dị bản quái lạ khác để bào chữa cho lời tuyên bố từng bị lên án là “dâng miền Nam cho Mỹ” của ông Diệm nữa! (KT)
Mỗi lãnh tụ lớn, nhất là lãnh tụ chính trị, sau khi qua đời thường để lại một số di sản cho hậu thế. Di sản đó có thể là thành quả của những chính sách, có thể là những dấu ấn chính trị lâu dài, cũng có thể là một số tư tưởng lập thuyết … Trong số di sản đó, nỗi bật nhất là những câu nói ngắn gọn và dễ nhớ, phản ảnh tâm nguyện hay lý tưởng hay nhân cách của vị lãnh tụ đó.

Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln: “Một chính phủ của dân, do dân và vì dân” (Government of the People, by the People, for the People). Luật sư đấu tranh bất bạo động Ấn Độ Mahatma Gandhi: “Kẻ yếu không bao giờ có thể tha thứ cho ai cả. Lòng tha thứ là đặc tính chỉ người mạnh mới có” (The weak can never forgive. Forgiveness is the attribute of the strong).  Tín đồ Công giáo độc tài Đức Quốc xã Adolf Hitler: “Ai dám nói rằng ta không được Thiên Chúa che chở một cách đặc biệt?” (Who says I am not under the special protection of God?)
Hay gần gũi với chúng ta hơn, nhà vua thiền sư Trần Nhân Tông hai lần đánh bại quân xâm lược Nguyên Mông: “Một tấc đất của tiền nhân để lại cũng không được để lọt vào tay kẻ khác”. Vị anh hùng áo vãi cờ đào Quang Trung Nguyễn Huệ: “Đánh cho để dài tóc, đánh cho để đen răng, đánh cho Sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ”. Linh mục lãnh tụ Khu An toàn Phát Diệm Hoàng Quỳnh: “Thà mất nước chứ không thà mất Chúa”.
Photo: BrainyQuote
Ông Ngô Đình Diệm là Tổng thống đầu tiên của nước Việt Nam Cộng hòa. Là một lãnh tụ chính trị nên ông cũng để lại nhiều tuyên bố trong sự nghiệp chính trị của ông. Trong số đó có bốn tuyên bố “để đời” mà cho đến nay, hằng năm, vẫn được nhiều người chống đối cũng như bênh vực ông nhắc đến mỗi độ tháng Mười một về:
● Tuyên bố về quan điểm dụng nhân trong bộ máy cai trị quốc gia: “Chỉ có dân miền Trung mới có khả năng lãnh đạo quốc gia. Dân miền Bắc hợp với buôn bán, còn dân miền Nam chỉ làm tướng võ biền
Câu nói nầy được trích từ đề mục “Ngô Đình Diệm”, tiểu mục “Trở thành Tổng thống” trong Bách khoa Toàn thư mở Wikipedia tiếng Việt. Nguyên văn như sau: “Ông Diệm là người phân biệt cá nhân theo vùng miền. Ông chỉ thích nâng đỡ người gốc Huế. Ngô Đình Diệm thường nói: "Chỉ có dân miền Trung mới có khả năng lãnh đạo quốc gia. Dân miền Bắc hợp với buôn bán, còn dân miền Nam chỉ làm tướng võ biền". Cách hành xử của ông Diệm cũng rất cao ngạo. Ông xem Việt Nam Đệ nhất Cộng hòa là quốc gia của riêng ông và của gia đình ông.” 
Qua câu nói nầy, ta thấy cách ông Diệm phân biệt vùng miền và đánh giá gốc gác địa phương như thế, chưa nói đến đúng hay sai trong một nhận định khái quát hóa không có cơ sở khoa học, thì cũng đã phản ảnh đầu óc cục bộ của một viên quan lại hẹp hòi và cao ngạo (với cái gốc miền Trung của ông). Chẳng trách gì sau nầy khi làm tổng thống, với tâm phân biệt như thế, ông đã dựng lên quanh mình ông những vòng rào khu biệt phân cách rạch ròi: Trong cùng là vòng rào anh em dòng họ Ngô Đình như 5 con chuôt đục khoét miền Nam mà họa sĩ Phạm Tăng vẽ trên bìa báo Tự Do Xuân Canh Tý 1960, rồi đến vòng rào Công giáo di cư 1954 mà Sử gia Tạ Chí Đại Trường gọi là đám “kiêu dân, rồi đến vòng rào đảng Cần Lao với một lực lượng Mật vụ sắt máu, và cuối cùng là vòng rào đồng hương gốc miền Trung của hai tỉnh Huế và Quảng Bình. Còn bên ngoài mênh mông là bàn dân thiên hạ thuộc thành phần “buôn bán” và “võ biền”.
Trên chóp đỉnh quyền lực ở trung tâm 4 vòng đồng tâm nầy, ông đặt lòng tin và ban phát đặc quyền đặc lợi theo đúng độ gần xa của mỗi vòng. Cơ chế hành chánh quốc gia và các công cụ chính trị an ninh của ông, do đó, cũng theo một mô hình hướng tâm (centripetal) độc tài như vậy. Đến nổi chỉ cần nhắc đến cụm từ “gia đình trị” hay “Công giáo trị” … thì ai cũng biết là nói đến chế độ nào rồi. Và chính ông bố vợ của ông Ngô Đình Nhu là ông Trần Văn Chương, Đại sứ Việt Nam Cộng Hòa tại Hoa Kỳ, cũng đã phải lên án chế độ Ngô Đình Diệm là một “chế độ toàn trị” (FRUS 1961-1963 Volume IV, Doc.118).
● Tuyên bố về bản chất quan hệ giữa Mỹ và Việt Nam: “Liên quan tới vấn đề an ninh, biên giới của Mỹ không ngừng ở bờ biển Đại Tây dương và Thái Bình dương mà kéo dài, tại Đông Nam Á, tới sông Bến Hải, vốn chia đôi Việt Nam ở vĩ tuyến thứ 17, tạo thành cái biên giới đã bị đe dọa của Thế giới Tự do mà chúng ta đều trân trọng
Tuyên bố nầy trích từ bài diễn văn của ông Diệm tại khách sạn Waldorf-Astoria ở New York City ngày 13-5-1957, trong bửa tiệc trưa mà vị Thị trưởng Thành phố New York chiêu đải ông. Nguyên văn tiếng Anh như sau: “With regard to security, the frontiers of the United States do not stop at the Atlantic and Pacific Coasts, but extend, in South East Asia, to the Ben Hai river, which partitions Viet-Nam at the 17th parallel, and forms the threatened border of the Free World, which we all cherish”. (Nhấn mạnh của KT)
Toàn bộ bài diễn văn, sau đó, được Tòa Đại sứ Việt Nam (2251 R Street N.W., Washington DC) in lại và phổ biến cho báo giới, các cơ quan chức năng và công chúng.  

TRÁI – Trang bìa: Address by His Excellency Ngo Dinh Diem President of the Republic of Viet Nam at Luncheon in His Honor by The Mayor of The City of New York –Waldorf-Astoria Hotel – May 13, 1957 / Embassy of Vietnam, 2251 R Street N.W., Washington DC, Adams 4-3301.
PHẢI – Cuối trang 3 và đầu trang 4: Câu trích dẫn “With regard … which we all cherish
[Nguồn: Texas Tech University, The Vietnam Center and Archive, Lubbock, TX: https://www.vietnam.ttu.edu/ virtualarchive/items.php?item=2321507006 ]
Trong tuyên bố nầy, cụm từ “biên giới của Mỹ … tới sông Bến Hải” đã làm cho nhiều người sửng sốt và tức giận vì thấy như ông Diệm muốn biến miền Nam Việt Nam thành “Tiểu bang thứ 49” của Hợp Chủng quốc Hoa Kỳ. Nhất là lời tuyên bố đó đã “tạo cơ hội cho đài phát thanh Hà Nội lợi dụng tuyên truyền về bản chất tay sai của chính quyền miền Nam trong quan hệ Mỹ-Diệm, và đã đập tan cái luận cứ độc lập và dân tộc chống Cộng của chính nghĩa miền Nam trong nhân dân” (Hồi ký chính trị của Hoành Linh Đỗ Mậu, Chương 16). Theo sử gia Jacques Dalloz (1943-2005), có lẽ ông Diệm cũng thấy mình “nói hớ” nên ra lệnh cho báo chí Sài Gòn biên tập lại, thay và đổi “biên giới của Mỹ …” thành “biên giới của Thế giới Tự do chạy dài từ Alaska đến sông Bến Hải” [Xem Đề mục “Ngô Đình Diệm”, Tiểu mục “Câu nói” tại  Wikipedia, footnote 151]. Sau 1975, tại hải ngoại, ta còn thấy nhóm tàn dư của ông Diệm chế tác ra nhiều dị bản quái lạ khác để bào chữa cho lời tuyên bố từng bị lên án là “dâng miền Nam cho Mỹ” của ông Diệm nữa!
Nhưng tại sao ông Diệm lại “nói hớ” như thế? Đơn giản là tại vì sự hình thành của Đệ nhất Cộng hòa cũng như chức vụ Tổng thống mà ông nắm giữ đều do người Mỹ vận động, dàn xếp và thậm chí có khi trực tiếp can thiệp (như Đại tá Tình báo Mỹ Edwards Lansdale trong thời gian khai sinh chế độ) mới có ngày hôm đó của năm 1957 cho ông đứng đọc diễn văn ở New York City. Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, đúng theo truyền thống dòng họ Ngô Đình thời phục vụ cho Thực dân Pháp xảy ra chỉ mới 13 năm trước đó (xem truyền thống nầy trong Lá thư của Giám mục Ngô Đình Thục gửi Toàn quyền Decoux ngày 11-8-1944). Đúng là “Hễ đã phi Dân tộc thì thế nào cũng phản Dân tộc” 
● Tuyên bố về tương quan quyền lực giữa ông và bộ luật cao nhất của VNCH là Hiến Pháp: “Không nên tin có âm mưu trì hoãn giải quyết các vấn đề, sau lưng Phật giáo trong nước hãy còn có Hiến Pháp, nghĩa là có tôi
Lời tuyên bố nầy là một đoạn trích từ thông điệp sáng ngày 14-6-1963 của ông Diệm, sau một loạt các biến cố dẫn đến bế tắc giữa hai Ủy ban Liên Phái (của Phật giáo) và Ủy ban Liên Bộ (của chính phủ) trong quá trình đàm phán giải quyết những đòi hỏi tự do và bình đẳng tôn giáo của Phật giáo đồ. Cao điểm của những biến cố đó là cuộc tự thiêu của Hòa thượng Thích Quảng Đức ngày 11-6-1963 trước thái độ và động thái sắt đá để đối phó với Phật giáo của ông bà Ngô Đình Nhu.
Hai ngày sau Thông điệp nầy, hai Ủy ban ra được một Thông Cáo chung (16-6-1963), nhằm giải quyết 5 nguyện vọng của Phật giáo. Nhưng Thông Cáo chung đó đã không bao giờ được chính quyền thực thi vì ông bà Nhu đã có sẳn quyết sách riêng, dẫn đến kế hoạch Nước Lũ tàn bạo, tổng tấn công chùa chiền và bắt bớ 1,426 Tăng Ni vào đêm 20-8-1963 [FRUS 1961-1963, Volume IV, Doc. 274].
“… có Hiến Pháp, nghĩa là có tôi”Tôi là Hiến Pháp! Nền dân chủ và nguyên tắc “Tam quyền phân lập” của chế độ Đệ Nhất Cộng Hòa bị vất vào sọt rác chỉ với một lời tuyên bố nầy của ông Diệm. Chẳng trách bốn nhà Luật học là quý ông Nguyễn Hữu Châu, Đoàn Thêm, Vũ Văn Mẫu, và Nguyễn Văn Bông đã phải kêu trời vì Hiến Pháp 1956 của Đệ nhất Cộng hòa đã dành cho Hành pháp quá nhiều quyền, lấn áp và không chế Lập pháp và Tư pháp, tạo cơ sở cho ông Diệm làm vua để thiết lập nền độc tài toàn trị tại miền Nam Việt Nam. (Xem thêm: Đánh giá Hiến pháp Đệ nhất Cộng hòa 1956)
● Lời nguyền trước tình hình bế tắc, dẫn đến tuyệt lộ trong hồi chung cuộc của một kiếp bạo chúa (“Tyrant”, từ của Nigel Cawthorne): “Tôi tiến thì theo tôi. Tôi lùi thì giết tôi. Tôi chết thì trả thù cho tôi”.
Đây là câu nói mà ông sử gia Hoàng Ngọc Thành cho rằng ông Diệm nói khi tiếp các đoàn thể vào dịp lễ Quốc Khánh 26-10-1963. Còn ông Lê Châu Lộc thì lại kể rằng đã được nghe ông Diệm nói nhiều lần mỗi khi ông được hầu chuyện riêng với ông Diệm. Tuy nhiên, không những hai câu đó khác nhau về hoàn cảnh nói lúc nào và nói với ai, hai ông tự cho là biết rất rõ tiểu sử cuộc đời của ông Diệm lại còn khác nhau về nội dung và từ ngữ xử dụng: 
- Ông Ngọc Thành thì: Tôi tiến thì theo Tôi, Tôi lùi thì bắn Tôi, Tôi chết thì trả thù cho Tôi.
- Ông Châu Lộc thì: Tôi tiến. Hãy tiến theo tôi ! Tôi lui. Hãy giết tôi ! Tôi chết. Hãy nối chí tôi !
[Xin đọc thêm về khám phá thú vị nầy của ông Lê Xuân Nhuận]
Khác hẳn nhau như vậy thì trong hai ông tín đồ Công giáo nầy phải có một ông phạm vào điều răn thứ Tám của Đức Chúa Trời là “Chớ làm chứng dối”. Nhiều khả năng ông sĩ quan Tùy viên Lê Châu Lộc là người làm chứng dối vì hai lý do: 
● Vế thứ ba “trả thù cho tôi” nghe có vẽ nhỏ nhen, hận thù và rất “phi-catholic” nên để bao che cho Lãnh tụ của mình, ông Lộc bèn sửa thành “nối chí tôi” cho có vẻ “hiền lành” hơn, và cho hợp với nỗ lực “phục hồi tinh thần Ngô Đình Diệm” của Nhà Thờ tại hải ngoại.
● Vế thứ ba “trả thù cho tôi”, khi truy cứu nguồn gốc của nó, ta thấy có một liên hệ chặt chẽ, trong một hoàn cảnh đặc thù nào đó, với tư duy vốn chịu ảnh hưởng văn hóa Pháp và niềm tin Công giáo của ông Diệm.
Thật vậy, câu nầy nguyên được một ông Tướng Công giáo hô bằng tiếng Pháp từ năm 1793, đúng 170 năm trước khi ông Diệm bị giết: “Mes amis, si javance, suivez-moi! Si je recule, tuez-moi! Si je meurs, vengez-moi!”. Câu nầy còn được binh chủng sắt máu Thủy Quân Lục Chiến Mỹ lấy làm motto là “If I charge, follow me. If I retreat, kill me. If I die, revenge me.”. “Vengez-moi” của Pháp và “revenge me” của Mỹ thì chắc chắn không phải là “nối chí tôi” mà ông Đại úy Tùy viên Lê Châu Lộc phịa ra rồi!!!
Thật ra, người nói câu nầy là một sĩ quan người Pháp tên là Henri Duvergier (1772-1794), còn được biết đến dưới tước hiệu “Bá tước de la Rochejaquelein”. Ông là một sĩ quan của đội quân phòng vệ (Garde Constitutionelle du Roi) cho Điện Tuileries của vua Louis XVI vào tháng 4-1792 chống lại lực lượng cách mạng Pháp. Ngày 20-10 năm đó, mới 20 tuổi, ông được bầu làm Tổng Tư lệnh “Quân đội Công Giáo và Hoàng Gia” (Armée Catholique et Royale de Vendé). Tháng 4-1793, trong một trận đánh tuyệt vọng chống lại đội quân của lực lượng cách mạng tại thành phố Cholet thuộc vùng Marne-et-Loire, ông đã động viên binh sĩ bằng câu nói nầy.  Qua năm sau, ngày 28-1-1794, trong nỗ lực cuối cùng nhằm tập họp tàn quân để đánh tiếp, ông đã bị quân Cộng Hòa giết chết tại tỉnh Nuaillé, vùng Marne-et-Loire. (Xem Chú thích của SH trong bài Vì Sao Tàn Dư Cần Lao Công Giáo Cứ Tiếp Tục Xuyên Tạc Vụ Phật Giáo 1963?)
Nhìn lại: Tháng 4-1793, ông Tướng Henri Duvergier là một tín đồ Công giáo thuần thành, muốn bảo vệ Vương quyền Đế chế đang bị quân đội và nhân dân cách mạng Pháp đẩy vào tuyệt lộ … sao mà giống tình hình và tâm trạng của ông TT Công giáo Ngô Đình Diệm cũng đang tìm cách bảo vệ chế độ độc tài của gia đình ông trong tuyệt vọng và đang bị toàn quân dân miền Nam chống đối vào cuối tháng 10-1963 thế! Trong bước đường cùng, ông Diệm chỉ còn biết chia sẻ tâm sự với “người xưa”, người giống ông điểm oan trái nhất: Cả hai đều cuồng tín muốn báo thù! Vì vậy, ông Diệm “mượn tạm” câu nói của người đồng đạo để hô hào “trả thù cho tôi”. Lời nguyền đó đã được xem như một lời di chúc thiêng liêng, và cũng đã giúp giải thích vì sao hơn 50 năm sau, vẫn còn những kẻ đồng đạo của ông Diệm kêu gọi hận thù …   
*      *
*
Năm 2016, trong cuộc tranh cử tổng thống Mỹ thứ 45, ứng cử viên đảng Cộng hòa là tỷ phú địa ốc Donald Trump đã chiến thắng ứng cử viên Dân chủ Hillary Clinton một phần nhờ những tuyên bố “hợp lòng dân” và đúng bài bản của một chiến dịch marketing siêu đẳng. Ông đáng được gọi là … Marketer-in-Chief, hứa hẹn lung tung miễn sao vừa lòng khách hàng để bán được sản phẩm. Trong quá trình vận động tranh cử, ông Trump hứa 76 điều và ai cũng biết là chắc chắn ông không thể thực hiện được hết cả 76 lời hứa đó, thậm chí có lời hứa ông sẽ còn làm ngược lại là khác. Nhưng it’s OK, ông là Marketer-in-Chief  kiểu Mỹ, nói một đàng, làm một nẻo cũng không sao!
Ông Diệm dứt khoát không phải là ông Trump. Ông Diệm là sàn phẩm tổng hợp của hai nền văn hóa bảo thủ, giáo điều và khắc khổ là Tống Nho phong kiến và Công giáo Trung cổ (Bernard Fall, trong The Two Vietnamsgọi ông Diệm là một Đại Phán Quan – Grand Inquisitor – của các Tòa án Dị giáo). Do đó, điều gì ông Diệm đã tuyên bố là chắc nịch, chắc như mấy ông “lính thủy đánh bộ” Mỹ, phản ảnh đầy đủ tâm hồn và phong cách “khổ tu” giáo điều của ông.
Vậy thì bốn tuyên bố “lưu xú vạn niên” của ông ở trên ít nhất cho ta biết gì về con người chính trị thật của ông Ngô Đình Diệm? Ông là người kỳ thị địa phương, ông là người phi dân tộc, ông là người phản dân chủ, và ông là người cổ súy hận thù. Thế mà ông Diệm đó đã từng làm “Ngô Tổng thống muôn năm” của nền Đệ Nhất Cộng Hòa đấy!!!  
Kevin Trần
2-2017