Search This Blog

Tuesday, November 13, 2018

Ai khác ý với mình, họ  kẻ thù phải tiêu diệt 

Trương Nhân Tuấn

“…thái độ của người Việt ủng hộ Trump, theo tôi, nếu các bạn không sớm thay đổi thái độ, cách suy nghĩ, thì nếu các bạn “cướp được chính quyền” ở VN, những người Việt khác (như tôi) cũng sẽ “lưu vong”…
kethu_cua_toi
Chuyện nước Mỹ bây giờ mình ít khi nói tới. Ngày trước thì nói thường xuyên. Lý do không phải “không có chuyện để nói” mà vì “không dám nói nữa”. Người Việt bên Mỹ đã trở thành quá “cực đoan”. Phê bình về nước Mỹ bất kể đúng sai, bất kể đứng về phe nào, nếu không mất bạn thì cũng mất lòng. Hiện tượng này chỉ mới thấy đây. Thế hệ “chống cộng”, tức thế hệ “người Việt nam Cộng hòa cũ”, đã nhường chỗ cho lớp người VN qua sau (thế hệ di tản kinh tế).
Cuộc bầu cử “bán kỳ” đã xong. Hy vọng “lửa thù” đã tắt. Chuyện thắng thua là “chuyện đã rồi”. Hy vọng tất cả “bình tĩnh” nhìn lại chuyện đã qua để “rút kinh nghiệm” cho tương lai. Nước Mỹ quá đẹp, quá lý tưởng… lại là niềm hy vọng, là điểm tựa… cho rất nhiều người trên hành tinh này. Cũng vì vậy mà nước Mỹ có nhiều “kẻ thù”, như những quốc gia độc tài, đảng trị, những tay “đồ tể”, những kẻ vi phạm nhân quyền… Ta phải ý thức rằng phe này chưa bao giờ ngừng nghỉ những hoạt động nhằm “hạ bệ”, hay “đánh đổ” nước Mỹ.
Nhiều lần tôi cảnh báo về việc này. “Đế quốc Mỹ” trên đường suy tàn. Không phải vì lý do đe dọa bởi một đế quốc khác mà vì sự sụp đổ từ bên trong. Như những đế quốc, những nền văn minh chói lọi khác đã từng sụp đổ trong quá khứ. Nguyên nhân chính là đến từ sự “phân hóa nội tại”. Hai phe nước Mỹ đối đầu nhau, những thế lực cạnh tranh với nước Mỹ sẵn sàng giúp cho cả hai bên từ “đối lập chính trị” trở thành “xung đột chính trị”. Cuối cùng hai bên “đánh nhau tới người Mỹ cuối cùng”.
Báo chí đăng tin Nga đã “can thiệp” vào cuộc bầu cử tổng thống 2015, giúp Trump thắng cử. Báo chí cũng đăng tin TQ giúp cho ứng cử viên A, B, C… Dĩ nhiên Nga không “thương” ông Trump và TQ không yêu quí gì những ứng cử viên này. Tất cả đều có chung mục đích.
Theo tôi, đảng Dân chủ có nhiều hy vọng thua năm 2020. Đến giữa kỳ mà họ không có gương mặt nào “sáng sũa”, có khả năng “chinh phục” lại cử tri. Đến bây giờ phe Dân chủ vẫn không có một chương trình nào khả dĩ chống lại những chính sách của ông Trump. Đánh vào “khe hở” của Trump sẽ không hiệu quả bằng việc đưa ra một “chương trình” hay hơn. Người ta ủng hộ ông Trump đơn giản vì phe dân chủ “không có gì cả” để ủng hộ.
Nhiều người Việt thấy ông Trump “khai chiến” với TQ qua cuộc “chiến tranh thương mại” nên “thích” ông này “vô điều kiện”. Dĩ nhiên tôi cũng “thích vô điều kiện”. Nhưng ta cần “bình tĩnh” nhìn lại để “kiểm chứng” hiệu quả của cuộc chiến này. Ta có nên tiếp tục theo đuổi chiều hướng này hay cần phải điều chỉnh lại điều gì?
Cách đây vài tháng tôi có đặt vấn đề “phe nào thắng trong cuộc chiến thương mại?”. Tôi cho rằng phe nào chịu đựng lâu dài thì phe đó thắng. Ý kiến của tôi lúc đó là Mỹ có nhiều xác suất thắng, nếu Mỹ thuyết phục được các đồng minh châu Âu, Nhật… theo về phe mình.
Những kết quả đầu tiên khiến ta phải xét lại những dự đoán.
Nhiều người đã viết rằng ông Trump tuyên bố “chiến tranh thương mại” quá sớm, nước Mỹ chưa sẵn sàng. Tôi cho rằng ý kiến này đúng. Lý ra ông Trump phải ký TPP, sau đó thúc đẩy cho các quốc gia thành viên có khả năng sản xuất hàng hóa thay thế hàng hóa TQ trước khi tuyên chiến với TQ.
Bây giờ đánh thuế 25% hay 100% lên hàng hóa TQ, hàng nhập vào Mỹ đắt hơn nhưng dân Mỹ cũng phải mua. Vì đâu có hàng nào rẻ hơn thay thế? Rốt cục Mỹ không giảm bớt được thâm thủng mậu dịch (với TQ) trong khi nông gia Mỹ “kêu trời”. TQ không mua hàng của Mỹ vì các nông sản này có thể bù đắp từ các nước Brasil và các nước khác.
Cũng đừng ảo tưởng rằng Mỹ sẽ “đánh” TQ vì Biển Đông. Điều này tôi đã nói nhiều lần. Mỹ can dự vào Biển Đông vì lợi ích “tự do thông lưu hàng hải và hàng không” của họ, chớ không hề vì lợi ích cho VN. Trong việc này Mỹ (và các cường quốc khác) dùng “luật” để “nói chuyện” với TQ. Dĩ nhiên ta sẽ hoan nghênh các cường quốc Mỹ, Anh, Pháp… “dùng luật” đứng ra bảo vệ “trật tự pháp lý”, đề cao “The International Rule of Law”, buộc TQ phải tuân thủ luật quốc tế, như tuân thủ phán quyết tháng bẩy năm 2016 của Tòa Trọng tài Thường trực ở La Haye.
Phe Cộng hòa không có gì phải lo. Khi phe Dân chủ không có gương mặt nào “mới”, không có “chương trình” nào mới, ngoài những lời bới móc châm chọc Trump, thì họ yên tâm cho tới năm 2020. Nhưng thái độ của người Việt ủng hộ Trump, theo tôi, nếu các bạn không sớm thay đổi thái độ, cách suy nghĩ, thì nếu các bạn “cướp được chính quyền” ở VN, những người Việt khác (như tôi) cũng sẽ “lưu vong”. Các bạn có điểm chung với CS trong nước là: ai khác ý với mình họ là kẻ thù phải tiêu diệt.
Trương Nhân Tuấn

Nghĩ về những người lính


alt
“Bằng quân mạc thoại phong hầu sự,
Nhất Tướng công thành, vạn cốt khô!”
(Anh chớ luận bàn hầu bá nữa
Thành công một tướng, vạn xương khô.) 
 (Tào Tùng- Nguyễn Phước Hậu dịch)
Theo một định nghĩa bình thường, người lính là một thành viên của lực lượng quân đội có nhiệm vụ bảo vệ lãnh thổ của đất nước và nhân dân (quốc phòng). Tuy nhiên trong vài quốc gia và chế độ, người lính là công cụ để bảo vệ chế độ, đảng cầm quyền như  dưới chế độ độc tài Cộng Sản – (Trung với Đảng, hiếu với Dân.)
Trong nhiều trường hợp quân đội là lực lượng để tương tranh quyền lợi trong những vụ đảo chánh, giữa các phe phái, phần thắng chắc hẳn về tay những người có súng đạn, và các cấp chỉ huy quân đội, là các tướng lãnh trở thành những người lãnh đạo quốc gia.
Quân đội dùng cho chiến tranh mà mục đích chiến tranh, dẫn dắt bởi cấp lãnh đạo là sự tranh giành hơn thua, xung đột vì quyền lực, chiếm đoạt lãnh thổ, áp đặt chủ nghĩa hay để trả thù, rửa hận. Nhiều nhóm người và dân tộc đã nhân danh nhiều thứ như tự do, độc lập, giải phóng… để mở cuộc chiến tranh. Dù với nhân danh nào, mục đích nào, giải phóng, áp đặt hay tự vệ hay bảo toàn lãnh thổ thì chiến tranh cũng đem lại tổn thất, chết chóc cho người lính, tang tóc cho gia đình dù họ được vinh danh là những liệt sĩ hay anh hùng được tổ quốc ghi công.
Chúng ta đã thấy hàng trăm nghìn bia mộ, những vành khăn tang của cô nhi quả phụ, những nạng chống, những chiếc xe lăn của người thương tật, cùng với xóm làng điêu tàn, và những hậu quả để lại cho đời sống cả chục năm sau trên mặt địa cầu cũng như những dấu ấn sâu đậm trong tâm hồn con người.
“Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi?”
(Say chốn sa trường xin chớ mỉa
Xưa nay chinh chiến mấy ai về?)
Hai câu thơ Ðường của Vương Hàn đã cho ta thấy nỗi xót xa của người chiến sĩ một lần đi không trở lại. Sau những khải hoàn môn kia, sau những vòng hoa chiến thắng, sau những ngày lễ khao quân, sau những “tướng công thành” là những đống xương Vô Ðịnh, như hai câu sau đây của Bùi Hữu Nghĩa:
“Ðống xương vô định sương phơi trắng
Vũng máu phi thường nhuộm cỏ cây!”
Chiến tranh là bên kia, bên này. Một bên vì chủ nghĩa, hăm hở đòi đi giải phóng phần đất khác, một bên cần phải cầm súng để bảo vệ cho mình. Hai bên đều thiệt thòi, chết chóc!
Bên kia: “Họ trẻ lắm những người nằm dưới đó
Áo binh nhì xanh suốt tuổi đôi mươi” (Sông Mê Công – Anh Ngọc).
hay: “Đò lên Thạch Hãn ơi… chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm!
(Lời người bên sông – Lê Bá Dương).
Bên này: “di tản khó, sâu dòi lúc nhúc
trong vết thương người bạn nín rên
người chết mấy ngày chưa lấy xác
thây sình, mặt nát lạch mương tanh…
(Qua Sông- Tô Thuỳ Yên)
hay “Kéo xác, đã bao lần gọi bạn,
Máu hòa với máu, máu tuôn thêm !
(NP. Sông Hương)
Không được bảo vệ bởi người lính, không đồng lao, cộng khổ, chia sẻ nhọc nhằn với quân đội, làm sao có thể yêu người lính được. Chưa ra chiến trường, chỉ mới vào quân trường, thi sĩ Nguyên Sa thấu hiểu và nói lời “xin lỗi về những nhầm lẫn dĩ vãng:”
…hãy tha thứ cho ta
những anh em đã chết
những anh em chết ở bờ ở bụi
những anh em chết ở đồn vắng trong rừng sâu
những anh em chết khi đi di hành
những anh em chết khi đi phục kích
những anh em chết mặt đẹp như hoa
một ngàn lần hơn ta
cũng chết ( Nguyên Sa- Xin lỗi về những nhầm lẫn dĩ vãng)
Phần thiệt thòi luôn luôn về phía người lính và gia đình.
Chúng ta đã biết đến những khải hoàn môn vĩ đại, những nghĩa trang thẳng đều những mộ bia san sát, những đài Chiến Sĩ Trận Vong, những ngày lễ lớn với đầy đủ lễ nghi quân cách, những vòng hoa tang, những bản nhạc buồn hay tiếng kèn truy điệu làm não lòng người. Nhưng những người lính đã chết không bao giờ sống lại và những tham vọng của giới cầm quyền vẫn còn tiếp diễn trên trái đất này.
Nhìn lại cuộc chiến Việt Nam mới đây, Nam Bắc có hơn triệu người tử trận, một triệu rưỡi người bị thương tật, bạn bè hai bên không dưới vài trăm nghìn chết trên một mặt trận xa nhà. Cộng Sản miền Bắc xô đẩy hằng triệu người “xẻ dọc Trường Sơn đi đánh Mỹ,” để có cái kết cuộc hôm nay với chính thể xa dân, phản bội lại lời thề “cứu nước” để lại trên đất nước này những bà mẹ hy sinh năm bảy đứa con, những thương binh nghèo khó và một dất nước đầy dẫy tham ô, đạo đức băng hoại. Chỉ còn là bọn sâu mọt cầm quyền, tàn phá đất nước tan hoang. Cuối cùng người lính vô danh tràn lên trong những trận biển người, thực sự đã chết cho ai?
Ngày Cựu Chiến Binh của Hoa Kỳ là ngày kỷ niệm những tri ân của tất cả các cựu chiến binh Mỹ dù còn sống hay đã tử vong. Chúng ta, những người Việt bỏ nước ra đi, không quên 58,200 thanh niên ưu tú của nước Mỹ đã bỏ mình cho miền Nam, và những người lính VNCH, cao cả, đã hy sinh nằm xuống hay lưu lạc xứ người, dù nhiệm vụ chưa tròn! 
Huy Phương – Veterans Day 2018