Search This Blog

Thursday, November 9, 2017

Chân dung người Việt chống cộng bình thường

Trần Văn Tích


Người Việt chống cộng có chân dung phức tạp và muốn thử thể hiện đúng đắn diện mạo, thần sắc, hình dung, suy tư của đương sự là việc làm không phải dễ; cho nên để hạn chế nội dung, bài này chỉ xin vẽ ra bức hình của người Việt chống cộng bình thường, vốn không phải chỉ thuộc tập thể người Việt tỵ nạn đang sống lưu vong tại hải ngoại mà còn gồm cả những người Việt đang sống trong nước. Tuy nhiên chủ yếu bức tranh sẽ cố gắng minh họa người Việt chống cộng bình thường ở hải ngoại vì kẻ gõ máy viết những dòng này đã rời Việt Nam từ bốn mươi ba năm nay mà không hề trở lại. Thuộc vào thành phần người Việt chống cộng bình thường có thể là một cháu bé sáu, bảy tuổi đã khóc oà với cô giáo khi cô giáo đưa lá cờ máu ra giới thiệu với bé nhưng bé thì cứ nhất mực thưa cô rằng lá cờ của con là lá cờ khác cơ, ông ngoại con bảo vậy và chính bản thân ông ngoại của bé (cũng như bé), là một người Việt tỵ nạn cộng sản chống cộng bình thường.

Phác hoạ nhân vật

Xin thử vẽ sơ bộ những đường nét cơ bản nhất trước khi vẽ tiếp cho đến bức tranh hoàn chỉnh trình bày diện mạo, tâm tình, ứng xử của con người chống cộng bình thường.
Người chống cộng bình thường là người bình thường nên có thật. Đương sự có tên họ, có quá khứ, có xuất xứ v.v..rõ ràng. Đương sự không dùng nickname vì đương sự tự trọng. Đương sự nói thẳng, nói rõ, nói đúng chủ trương, ý nghĩ của mình vì đương sự tự trọng. Đương sự không chơi trò gian lận chữ nghĩa, không dùng xảo thuật ngôn từ vì đương sự tự trọng. Đương sự xem như chuyện chịu trách nhiệm về những việc mình làm, về những điều mình nói là chuyện tất nhiên; do đó đương sự không ẩn nấp qua ẩn danh.
Người chống cộng bình thường sử dụng từ vựng bình thường cũng vì tự trọng: nói năng thô lỗ, văn chương hạ cấp chỉ chứng tỏ tư cách đáng khinh của hạng thất phu ngay trong giao tiếp giữa người với người, chứ đừng nói chi đến bước sang lĩnh vực công khai thảo luận về chuyện chống cộng. Văn hoá internet được đề cao và người chống cộng bình thường không lập luận hàm hồ; nói ông A là Việt Tân thì ông A đúng là Việt Tân, chỉ để nêu một ví dụ cụ thể mà thôi.
Tư cách nhân vật
Người chống cộng bình thường có tỷ số IQ trên mức trung bình cho nên đương sự không phạm một số lỗi lầm sơ đẳng. Cần tìm hậu thuẫn tối đa trong quần chúng, đương sự không ngu dốt tự dưng vô cớ xúc phạm những đối tượng cùng chiến tuyến. Đương sự có thể không bằng lòng với các thành phần nào đó trong cộng đồng nhưng không bao giờ đương sự tự kiêu đến độ tự đánh giá mình quá cao và coi thường người khác, càng không bao giờ bốc đồng mạ lỵ tha nhân.
Bên cạnh những điều kiện cần thiết như lập trường chống cộng dứt khoát minh bạch, nếu có tiếp xúc với đối phương thì tiếp xúc một cách công khai trước công chúng, không hợp tác với kẻ thù dưới bất cứ hình thức nào v.v.. người tỵ nạn cộng sản chống cộng bình thường thiên về một số phản ứng cấp thời và đặc trưng. Chẳng hạn đương sự thường thích bắt mạch thời sự. Có những vấn đề tiếng Pháp mô tả là discutés et discutables nếu xảy ra thì người chống cộng bình thường ưa kịp thời lên tiếng. Ở đây không bàn tới khía cạnh phải hay trái của từng vấn đề. Báo Người Việt kiện báo Sàigòn Nhỏ, Đại sứ Mỹ ngăn cản sử dụng quốc kỳ, Luật S-219 Canada gọi Ngày Quốc Hận là Ngày Hành trình tìm Tự do, Giáo xứ hân hoan tổ chức Hội chợ vào đúng Ngày Quốc Hận v.v... Tiếng nói từ người chống cộng bình thường không nhất thiết mang tính quyết định, lại càng không thể là chân lý. Nhưng người chống cộng bình thường minh danh phát biểu là để góp một giọng nói dẫn đường chỉ lối rất khiêm tốn, là nhằm trình bày một suy tư cơ bản có tác dụng phần nào của một cuốn sách chỉ nam. Người chống cộng bình thường phải hành xử như vậy vì là người của quần chúng, vì là người chỉ hiện hữu do được quần chúng chấp nhận cho dẫu không phải qua lá phiếu. Người chống cộng bình thường không sợ mất uy tín khi nghe công luận góp ý xây dựng, trái lại, đương sự phải chấp nhận tiếng nói của người khác vì người chống cộng bình thường là người tự tin. Người chống cộng bình thường tự giác biến chân lý “Chống cộng là chính nghĩa, chống cộng là đại nghĩa” thành tín lý; bởi vậy nếu là đảng viên một đảng phái quốc gia chống cộng thì đương sự tự động đặt Tổ quốc Dân tộc lên trên Đảng phái.
Người Việt chống cộng bình thường và internet

Vì internet đã trở thành quá phổ biến nên người Việt chống cộng bình thường hết sức cố gắng tham gia internet. Vấn đề này không đặt ra cho giới trung niên nhưng giới cao niên thì có thể gặp khó khăn. Nếu không biết sử dụng facebook, nếu không tham gia được twitter, nếu không biết chat như thế nào, thì người Việt chống cộng bình thường trở nên… không bình thường, cho dẫu tình trạng bất cập xảy ra chỉ là bất khả kháng, do tuổi tác, sức khoẻ, bệnh tật.
Tuy nhiên mang nặng trên vai truyền thống giáo dục của hai nền Cộng hoà, người chống cộng bình thường luôn luôn thận trọng khi tham gia internet. Nếu đương sự nhận được một điện thư gửi cho mình mà lại muốn chuyển điện thư đó cho người khác cùng xem thì đương sự luôn luôn xin phép chủ nhân điện thư. (Câu chuyện coi như đương nhiên nhưng thực tế có không ít người xem thường nguyên tắc xã giao lịch sự này.) Nếu muốn giúp hai người quen liên lạc với nhau thì đương sự phải chờ cho hai người đồng ý thiết lập liên lạc rồi mới thiết lập liên lạc. Đương sự không chuyển tiếp vô tội vạ, vô trách nhiệm các điện thư xuất hiện trên màn ảnh máy computer chỉ vì thấy chúng có vẻ hợp khẩu vị của mình. Người chống cộng bình thường xoá ngay tức khắc những điện thư mang tên những kẻ sử dụng ngôn ngữ bất xứng mà mình không muốn nhận. Thận trọng trong đánh giá tha nhân, người chống cộng bình thường không bao giờ bị lừa mị bởi các hành động có vỏ bọc chống cộng nhưng cốt tủy lại gây hại cho công cuộc chống cộng. Đương sự xem phương trình “nhiệt tình + ngu dốt = phá hoại” là một hình thức chỉ dẫn đúng đắn về phương hướng, đường lối.
Trần Văn Tích
08.11.2017


Nov 9 at 8:45 PM

Kính thưa quý vị quan tâm,

Bài viết của ông Trần Văn Tích, theo thiển ý của tôi, có giá trị và là một sự trả lời gián tiếp hùng hồn nhưng lịch sự cho bọn đầu trâu mặt ngựa, dạng người tâm thú đã miệt thị ông ta chỉ vì khác ý kiến về TKN và phong trào “Chống Ác” bà ta khởi xướng.

Tiện đây tôi xin mạn phép trình bày vài nhận xét tổng quát của tôi.

A. Kiến Thức của Con Người về Thiên Nhiên càng lên cao thì càng liên quan với nhau, tương tự như đề tài “Everything that rises will converge” dùng bởi văn sĩ Flannery O’Connor và học giả Pierre Teilhard de Chardin.  Chúng ta phân chia Kiến Thức ra nhiều ngành cho dễ học và đi sâu vào vấn dề.

B. Kiến Thức của Con Người về Bản Chất của Con Người khó khăn hơn vì Con Người là một sinh vật phức tạp, nhiều mâu thuẫn, vừa bị ảnh hưởng của ngoại giới, vừa độc lập còn lại ảnh hưởng ngược lại đến ngoại giới. Con Người có nhiều hạng, loại, khác biệt. Tại sao có nhiều loại, hạng, khác biệt như thế là ngoài phạm vi bài viết hôm nay. Tôi chỉ xin mạo muội bàn là muốn định giá trị một cá nhân nào, chúng ta cần suy xét thái độ của cá nhân đó về:

1.Sự Thật/Chân Lý

2. Công Lý/Công Bằng

3. Tình Thương

C. Sinh sống như một người Việt Nam không phải dễ. Chúng ta là con cháu của một dân tộc tranh đấu tồn tại trong 4 ngàn năm để tránh bị đồng hoá, tiêu diệt bởi một đối phương Tàu Chệt đông dân hơn gấp 10 lần và “văn minh” hơn. Hơn nữa, chúng ta lại luôn có nội chiến, chia rẽ. “Gần đây nhất”, chúng ta chém giết nhau vì Trịnh Nguyễn Phân Tranh, rồi Tây Sơn, rồi Nguyễn Ánh mang voi về giày mả tổ, trước nhờ Xiêm La, sau nhờ Thằng Tây, với sự kết nối của tên giám mục Bá Đa Lộc, một tên thực dân đội lớp tu hành. Nguyễn Ánh thống nhất đất nước và dân ta sống hoà bình đến 1858. Sau đó dân tộc chúng ta chống Thằng Tây mãi cho đến 1954 mới đá đít chúng nó ra khỏi Việt Nam. Sau 1954, Thằng Tây mũi lõ không còn có quyền hành ở đất hình chử S, một dữ kiện bọn tay sai, chó săn, Việt Gian, đầy tớ cho Thằng Tây, phần đông là con chiên Ca Tô, rất lấy làm tiếc nuối.

Sau 1954, đất nước lại chia đôi. Vài năm sau, chiến tranh giữa Người Việt với nhau lại bùng nổ. Cuộc chiến trở nên tàn khốc với sự tham chiến của Mỹ, hàng triệu người chết, đất nước, cầu cống, cơ xưởng tang hoang. Khi chiến tranh chấm dứt vào ngày 30 thằng 4, 1975 những người sống sót, không ít thì nhiều tâm thần đảo trộn. Rồi VC bất tài, quản trị đất nước kiểu công thức rẻ tiền cộng sản, thù dai, sợ sệt, nghi ngờ dồn quân,  dân, cán bộ của VNCH vào trại tù, làm kinh tế thêm kiệt quệ, khiến dân chúng phải bỏ xứ ra đi, vượt trùng dương, tìm Cái Sống Trong Cái Chết.

D. Với hoàn cảnh như trên, những Người Việt Ly Hương Tỵ Nạn Cộng Sản và con cháu của họ, hiện đang “Chống Cộng Bằng Mồm” thay vì về VN chường mặt “chống cộng” công khai, đa số không điên thì cũng khùng, đâm ra quá khích, mất tự trọng. Họ bày tỏ quan điểm của họ với một thái độ là phải thắng cho được, chỉ quan điểm của họ là đúng. Vì thế, họ không có trọng Sự Thật, không màng Công Lý, và không có Tình Thương. Ngôn ngữ của họ trên diễn đàn toàn là vọng ngữ, bịnh hoạn, gian dối, vu cáo, phỉ báng, tục tằn, tục tĩu, và đầy hận thù.

Một Tiếng Nói như của ông Trần Văn Tích trên diễn đàn là hiếm có. Chúng ta có thể không đồng ý với quan điểm của ông ta, nhưng chúng ta không khinh khi ông ta được vì lời văn của ông là lời văn của một người có nhân bản, vẫn duy trì được nhân tính, chớ không phải như nhiều kẻ lắm mồm trên diễn đàn, đã mất nhân tính, đã mất sự tự trọng tối thiểu. Những lời viết của bọn này là những tiếng sủa của những sinh vật đau khổ, mất mát quá nhiều, luôn cả sự quân bình của tâm hồn. Khi chúng nó vu cáo không bằng cớ, dùng lời lẻ thô bỉ, tục tĩu như những tên Tâm Minh, Vinh Phạm, Thích Mười Thương, Nguyễn Nhơn, Paul Van và Nguyễn Văn Nam đã và đang làm trên diễn đàn, chúng tự làm hạ giá tri của chúng xuống hàng thú vật, và chúng chứng minh chúng là những tên “chống cộng” không bình thường.. Điều buồn cười và oái oăm nhất là bọn này thua xa về Kiến Thức và Tư Cách những ai chúng tấn công. Mặc Cảm Tự Ti là một cái gì rất bất hạnh cho bọn có cái đó. Hơn nữa, thua kém quá xá người khác mà hèn không công nhận Sự Thật thì quả thật là loại tồi tàn, ngụy biện, vọng ngữ, rẻ tiền. Sống mà sợ Sự Thật thì sống làm chi?

Trân trọng,

Ainsi Parlait/Thus Spoke/Así Dijo Wissai

wissai.wordpress.com
Người Lính Miền Nam Việt Nam: Ký Ức Về Chiến Tranh Việt Nam và Sau Đó
Nguyễn Quốc Khải
9-11-2017 


Cuốn sách trên đây của GS Nathalie Nguyễn đã được ra mắt tại Melboune, Úc vào tháng 5, 2016. Hơn một năm sau, vào ngày 08-11-2017, tác giả đã được mời đến Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược Quốc Tế (Center for Strategic and International Studies – CSIS) tại Washington-DC để nói chuyện về cuốn sách này với một cử tọa gồm những chuyên gia và những người lưu tâm về lịch sử chiến tranh Việt Nam.
 
Cuốn sách Người Lính Miền Nam Việt Nam dựa vào 52 chuyện lịch sử được kể lại bởi hai thế hệ của cựu quân nhân VNCH thuộc mọi binh chủng. Một trong những lý do khiến tác giả quyết định viết cuốn sách này là vai trò của người lính miền Nam Việt Nam đã bị bỏ quên trong những cuốn sách lịch sử về chiến tranh Việt Nam mà tác giả tin rằng đây là một cuộc chiến tranh ủy nhiệm giữa những nước cộng sản và những nước dân chủ.
 
Theo tác giả, cuộc di cư vĩ đại của một triệu người miền Bắc vào Nam vào năm 1954-1955 và bản chất tàn bạo và phi nhân của Cộng Sản là động cơ khiến cho người lính miền Nam quyết tâm chiến đấu. Ngay cả đến bây giờ, hơn 40 năm sau khi chiến tranh chấm dứt, những cựu chiến binh miền Nam vẫn tin rằng họ đã chiến đấu cho chính nghĩa và hãnh diện đã phục vụ đất nước.
 
Sau khi chiến tranh chấm dứt, đời sống càng trở nên tồi tệ với những trại tù cải tạo của cộng sản, những vùng kinh tế mới, gia đình bị ngược đãi, hàng trăm ngàn người vượt biên bất chấp nguy hiểm. Ngày nay 92 triệu người dân Việt hiện đang phải sống trong chế độ độc tài công an trị, tham nhũng lan tràn khắp nơi, tôn giáo và nhân quyền bị trà đạp. Đây là những hệ quả tất nhiên khi Cộng Sản miền Bắc chiến thắng như chúng ta cũng thấy ở Trung Quốc và Bắc Hàn.
 
Sách báo Tây phương thường suy luận rằng tình trạng tham nhũng và sự bất tài về chính trị và quân sự của miền Nam Việt Nam là nguyên nhân của thua trận. Nhưng các cựu chiến bình miền Nam cho đây những yếu tố được thổi phồng lên. Lý do chính là binh sĩ miền Nam đã không được trang bị đầy đủ, chưa kể đến tình trạng chia rẽ cực kỳ trầm trọng trong nội bộ của Hoa Kỳ. VNCH được đồng minh dùng làm bung xung một cách thuận tiện.
 
Cá nhân tôi thấy rằng chiến tranh tại Afghanistan và Iraq cũng mang một âm hưởng như vậy khi Hoa Kỳ gặp khó khăn không thể chấm dứt mau chóng chiến tranh ở hai quốc gia này. Thật là dễ dàng đổ lỗi cho chính quyền địa phương và quân đội của hai quốc gia này.


 
Qua kinh nghiệm của những cựu binh sĩ miền Nam, tác giả nhận định rằng trong thời kỳ chiến tranh, Hoa Kỳ đã trang bị cho người lính miền Nam những võ khí lỗi thời so với võ khí do Nga và Trung Cộng viện trợ cho miền Bắc. Thí dụ Xe tăng M24 và M28 không thể so sánh với T4, T52 của Nga. Đại bác 105 mm và 155 mm không thể so sánh với đại bác 130 mm của Trung Cộng. Súng Carbine, Garand M1, M16 không thể so sánh với AK 47 và AK 50. Súng chống chiến xa M7, M72 không thể so sánh với B41, B42, và hỏa tiến SR7. Và cuối cùng Hoa Kỳ đã bỏ rơi người lính miền Nam Việt Nam.
 
Cuốn sách Người Lính miền Nam Việt Nam là tiếng nói của những người không có cơ hội nói lên quan điểm của mình. Cuốn sách Người Lính miền Nam Việt Nam cũng được dành để tưởng nhớ đến cha đã qua đời của tác giả, Ô. Nguyễn Triệu Đan, một nhà ngoại giao của VNCH. Ông từng là thành phần của phái đoàn VNCH tại Hội Nghị Paris dẵn tới Hiệp Định 1973. Chức vụ sau cùng của ông là Đại Sứ tại Nhật Bản vào 1974-1975.
 
TS Nathalie Nguyễn là giáo sư của Monash University, Úc. Cô tốt nghiệp tiến sĩ tại Oxford University, một trong những trường đại học nổi tiếng nhất thế giới. Những sách tác giả đã xuất bản gồm Memory is Another Country: Women of the Vietnamese Diaspora; Voyage of Hope: Vietnamese Australian Women’s Narratives; Vietnamese Voices: Gender and Cultural Identity in the Vietnamese Francophone Novel. Tên đầy đủ của tác giả là Nathalie Huynh Chau Nguyen. Cô thông thạo hai tiếng Anh và Pháp.
 
 
oo0oo

"The only thing necessary for the triumph of evil is for good men to do nothing" Edmund Burke.
"When Journalists are silenced, people are silenced" Anonymous.