Search This Blog

Tuesday, December 4, 2018

BỎ XỨ RA ĐI

Nguyễn Thơ Sinh
image.png
Giữa lúc nhiều người mải mê chuyện Black Friday, chuyện Cyber Monday, chuyện Noel… thì đâu đó trên thế giới, hương vị Lễ Noel hình như vẫn là chuyện xa vời. Bởi cuộc sống. Bởi những lo toan. Những tai nạn xui xẻo. Cháy rừng. Súng đạn. Tù tội… Tại Tijuana, biên giới Mỹ-Mễ, Noel không nằm trong suy nghĩ của nhiều người vì họ đang trong cảnh bỏ xứ ra đi, bơ vơ nơi đất khách.
Nói đến bỏ xứ, người Việt mình có lẽ đã nếm trải được không ít cảm nghiệm rất thực. Khổ không ai biết. Người ta chỉ nhìn thấy những hào nhoáng bên ngoài, màu xanh của những tờ Mỹ kim, vị ngọt của chocolate những ngày đầu Việt Kiều đem về. Họ nhìn thấy Việt Kiều da dẻ trắng trẻo, cách ăn nói có vẻ ngồ ngộ, đi mua đồ mà cảm ơn người bán, chuyện nhỏ như con kiến mà cứ rối rít xin lỗi, hay trên tay cầm khư khư mảnh rác mà không chịu liệng đại xuống đường… phải đợi tìm được một thùng rác bỏ vô mới chịu.
Không nói chuyện người bỏ xứ hay người ở lại ai văn minh hơn, bởi những Việt Kiều không ra nước ngoài sống chưa hẳn sẽ xử sự với phong thái văn minh lịch sự. Còn bà con quốc nội, nếu có dịp bỏ xứ thành công, biết đâu họ cũng sẽ ngồ ngộ như Việt Kiều cho coi. Tóm lại một câu, cách sống của chúng ta luôn chịu ảnh hưởng giao lưu với các nền văn hóa mới; như cách nói dân dã của bà con mình: Đi một ngày đàng học một sàng khôn. (Nói gì chuyện sống ở xứ người hàng chục năm).
Bỏ xứ ra đi có nhiều bối cảnh khác nhau. Có thể do không sống nổi tại một địa phương, dù đó là nơi chôn nhau cắt rốn, người ta lũ lượt gồng gánh bỏ đi. Bỏ xứ có thể do nghẹt thở bởi những đàn áp khắc nghiệt nên họ khao khát được hít thở bầu không khí tự do dân chủ. Dẫu biết có thể là mất mạng, có thể bị hãm hiếp, bị đe dọa, tám phần chết, thế mà họ vẫn liều mình. Bỏ xứ có thể vì mong muốn một đời sống kinh tế khấm khá hơn. Bỏ xứ vì cứ tưởng sẽ có nơi khác đời sống tốt đẹp mỹ mãn như thiên đường, nên họ tìm mọi cách ra đi cho thỏa chí, dù tốn kém biết bao tiền bạc, thậm chí cả tánh mạng…alt
Gần đây sân khấu chính trị Mỹ nói nhiều về những đoàn caravan từ Honduras kéo đến biên giới Mỹ. Họ gồng gánh, bồng bế. Trẻ con có. Người lớn có. Nam phụ, lão ấu. Khát khao của họ là được hưởng quy chế tỵ nạn tại Mỹ. Họ sợ hãi chốn cố hương. Họ bỏ xứ với hy vọng tìm được một nơi yên bình an toàn cho bản thân và gia đình. Họ đi bộ. Cái đói. Cái lạnh. Vốn liếng lận lưng được bao nhiêu (nào ai biết). Họ trực chỉ Bắc tiến đến Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, cái nôi của sữa tươi và bánh mì, đất lành chim đậu.
Và họ đi. Họ có lý do của họ. Họ quyết chí dốc tâm. Bỏ xứ đồng nghĩa với bỏ lại những gì họ từng biết, từng quen thuộc. Bỏ xứ là nhắm mắt đưa chân đến nơi xa lạ, đầy dẫy những nguy hiểm với giá đắt phải trả không bàn cãi. (Cũng) có thể họ suy diễn theo hướng tích cực. Chứ nếu chỉ thấy chết, thấy ngõ cụt u ám, tuyệt vọng mù mịt; họ thà chết ở nhà, mắc gì phải mang xương thịt vùi chôn nơi đất lạ.
Mà có thể họ được rỉ tai, thêu dệt. Những viễn cảnh tốt đẹp hơn. Không nguy lắm hiểm đâu. Không đi làm sao biết được nguy hiểm hay không? Mỹ là thiên đường. Nếu Mr. Trump có hăm dọa cũng là chuyện giơ cao đánh khẽ. Cứ đi thử xem. Sẽ có thế giới ủng hộ, sẽ có Hội Chữ thập đỏ can thiệp, sẽ có Liên Hiệp Quốc giúp đỡ, sẽ có những triển vọng… Vả lại Mỹ cũng là con người. Hơn nữa họ đi theo đoàn chứ đâu có đi cô lẻ. Ở lại Honduras nguy hiểm rình rập, nói gở, sơ sểnh vẫn mất mạng như chơi. Đã thế, sao lại không đi Mỹ, chứ!
Không biết đoàn caravan “vượt biên” có phải đóng tiền lộ phí? Liệu có những đường dây dẫn dắt tổ chức vận chuyển người chuyên nghiệp nào đó hứa hẹn, dỗ ngọt? Thế là bức tranh bỗng trở nên xán lạn hơn. Họ đi. Có chết thì cũng chết với đồng hương. Ở lại, những gì họ nhìn thấy rặt là những ám ảnh nhãn tiền. Nay nghe lời rủ rê đường mật, họ càng có thêm nghị lực để lên đường.
Cuối cùng họ bỏ xứ. Từ Guatemala, Honduras đến Tijuana dài hơn 6.300 cây số. Họ đi bằng sức mạnh của niềm tin và hy vọng. Trái tim họ ngùn ngụt khí thế lạc quan. Người già và trẻ em. Mệt thì nghỉ tạm đâu đó qua đêm lấy sức. Rồi đoàn caravan lại khởi hành. Đói. Khát. Nóng ban ngày, lạnh ban đêm. Những cơn sốt cao. Thiếu thốn trăm bề. Râm ran những lời cầu nguyện mong cho chân cứng đá mềm, những điều tốt lành sẽ xảy ra. Họ nhẩm đếm những biến cố. Họ tính tháng, tính ngày. Ánh mắt động viên của những kẻ đồng hội, đồng thuyền. Họ được tiếp thêm sức mạnh từ đồng hương cùng cảnh ngộ. Cứ thế. Họ bước đi. Có lúc đã nản chí, tuyệt vọng toan bỏ cuộc. Hay là quay về. Rồi lưỡng lự không biết có nên đi tiếp. Con đường phía trước vẫn dài thăm thẳm, không biết đến nơi có được như ý? Chùng chình. Dùng dằng. Họ mệt mỏi, cảm thấy bất lực giữa hai quyết định: Về hay đi?
Thị trưởng của Tijuana, Juan Manuel Gastelum, tuyên bố sự có mặt của khoảng 5.000 “bộ nhân” (chính xác là 4.976 mạng người) từ Honduras kéo đến đang trở thành khủng hoảng nhân đạo (humanitarian crisis) đối với thành phố cửa khẩu này. Ông kêu cứu Liên hiệp quốc hãy giúp đỡ Tijuana. Cảnh đoàn tỵ nạn ngủ qua đêm trong những lều trại dã chiến (makeshift) tại một sân vận động sau hơn một tháng ròng rã cuốc bộ khiến người ta xốn mắt.
Giữa lúc đó Nội các Tổng thống Trump vẫn mạnh mẽ tố cáo họ là phần tử tội phạm, thành viên băng đảng, thậm chí là những kẻ khủng bố. Nhìn những khuôn mặt hốc hác mệt mỏi. Những đứa trẻ ngơ ngác đáng thương. Những người phụ nữ bơ phờ thần sắc. Họ là khủng bố ư? Họ là thành phần băng đảng ư? Họ là tội phạm ư? Hay những gì được mô tả về họ đã bị chính trị hóa, cốt ý tạo ra những làn sóng phẫn nộ hoặc sợ hãi trong dân chúng Mỹ!
alt
Một cán sự Sở an sinh Tijuana là Manuel Figueroa cho biết nỗ lực cung cấp nhà xí công cộng, giấy vệ sinh, xà phòng và dầu gội từ phía thành phố cho đoàn tỵ nạn chẳng thấm tháp gì so với khó khăn họ đang đối diện. Ông cho biết chính phủ liên bang đã làm ngơ buộc Tijuana phải lên tiếng kêu cứu Liên Hiệp Quốc. Bác Rene Vazquez, 60 tuổi, một thiện nguyện viên giúp đoàn tỵ nạn cho biết chính quyền liên bang Mexico không quan tâm đến, thậm chí không hỗ trợ hoặc ngăn cản đoàn tỵ nạn nên thành phố Tijuana (1.6 triệu dân) phải hứng chịu hậu quả vì đây là điểm sát biên giới Mỹ. Thị trưởng Juan Manuel Gastelum cho biết ông sẽ không sử dụng ngân sách của thành phố giúp đỡ những bộ nhân đến từ Honduras. Ông kêu gọi Liên Hiệp Quốc hãy ra mặt đối diện với nan đề này. Hiện tại những thiện nguyện viên như bác Rene Vazquez giúp phân phối bánh pizza và thịt gà nướng từ các nhà hảo tâm dành cho các bộ nhân tỵ nạn Honduras.
Được biết đoàn caravan tỵ nạn rời Honduras giữa tháng mười năm nay. Ròng rã những thiếu thốn, song họ luôn được các thị trấn trên lộ trình Bắc tiến giúp đỡ, đặc biệt là thực phẩm và chỗ ngủ qua đêm; trong đó nhiều thị trấn rất nghèo vẫn cố gắng thể hiện tinh thần lá lành đùm lá rách. Thông thường đoàn caravan chỉ dừng lại một hai đêm. Còn tại Tijuana, quá trình phỏng vấn thanh lọc kéo dài nên đoàn người này sẽ ở đây nhiều tháng trời. Nên Tijuana dẫu có lòng vẫn chẳng thể làm gì khác hơn vì lực bất tòng tâm.
Vẫn theo lời Thị trưởng Juan Manuel Gastelum, chính phủ liên bang Mexico gởi 20 tấn hiện vật đến Tijuana nhưng 15 tấn trong số đó là vật liệu hỗ trợ biên phòng, 5 tấn phẩm vật còn lại dành cho đoàn tỵ nạn Honduras. Ông còn trách chính phủ Mexico xem nhẹ lời cảnh cáo của Tổng thống Trump, nếu có biện pháp đóng cửa biên giới Mễ ở miền Nam từ sớm tình trạng này đã không xảy ra.
Tóm lại, cảnh tình của đoàn bộ nhân tỵ nạn Honduras thật éo le thay. Họ bỏ xứ. Họ đi tìm con đường sống. Bất luận lý do của họ có chính đáng hay không, cảnh ngộ người tỵ nạn vất vưởng màn trời chiếu đất không thể không khiến người ta chạnh lòng. Dù được các nhà thờ, các hội đoàn và các nhà hảo tâm độc lập nhiệt tình giúp đỡ, cuộc sống của họ vẫn vất vả lắm thay.
Chính quyền tiểu bang Baja California đưa ra danh sách khoảng 7.000 công việc cho đoàn tỵ nạn, nhưng mấy người trong đoàn caravan hội đủ tiêu chuẩn điều kiện yêu cầu? Trong khi đó họ phải ngủ trên nền đất lạnh, chờ 30 phút mới được đi vệ sinh hay lãnh thức ăn. Cuộc sống thật cơ cực biết bao nhiêu. Tại sao họ phải khổ như thế? Theo lời chị Adelaida Gonzalez, 37 tuổi, cùng con trai 15 tuổi bỏ Guatemala City nhập đoàn caravan: Nếu biết khổ thế này, chúng tôi đã không mạo hiểm vượt mọi nguy hiểm để đến đây.
Đó là câu chuyện thương tâm của những người bỏ xứ ra đi. Họ mong đợi. Họ hy vọng. Nhìn về tương lai với mơ ước tìm thấy một nơi bình yên lập nghiệp. Một số sẽ may mắn được toại? Một số sẽ ra về trắng tay? Một số khác sẽ bằng lòng tỵ nạn tại Mexico khi biết họ không còn lựa chọn nào khác?
Trong số 5.000 bộ nhân ấy, không biết có mấy người may mắn được nhập cư Mỹ, chỉ biết trước mắt, lần đầu tiên trong đời họ nếm trải dư vị cay đắng của thân phận người bỏ xứ lang thang trên đất người giữa lúc mùa Noel đang đến.
Nguyễn Thơ Sinh
Nhật Ký Biển Đông: Không Ai Chống Nổi Luật Vô Thường
Đào Văn Bình
Tình hình Hoa Kỳ:
           
-Yahoo News ngày 17/11/2018: “Trong một cuộc phỏng vấn độc quyền với Yahoo, George T. Conway- chồng của bà Kellyanne Conway- cố vấn cho Ô. Trump tại Tòa Bạch Ốc nói rằng Đảng Cộng Hòa đã trở thành đảng ‘sùng bái cá nhân’ (a personanlity cult) dưới thời Tổng Thống Donald Trump và ông thà bỏ đi Úc còn hơn bỏ phiếu cho Ô. Trump một lần nữa.”
           
Image result for Mr & Mrs George T. Conway
Không biết với lời tuyên bố này có làm cho bà Kellyanne bay chức không? Hay Ô. Trump rộng lượng nói rằng, “Ồ, vợ chồng bất đồng chính kiến là chuyện thường. Ông ấy là ông ấy, còn bà trung thành với tôi là được rồi.”
Nhưng chắc chắn cặp vợ chồng này mỗi tối đi làm về sẽ lục đục, bỏ cơm bỏ nước để cãi nhau. Đã có nhiều cặp vợ chồng ly dị chỉ vì ông Cộng Hòa, bà Dân Chủ. Ô hô lưỡng đảng! Dân chủ có đấy nhưng đất nước chẻ đôi, cộng đồng thù hận và vợ chồng ly dị! Ngày xưa, nếu có vị vua bạo ngược thì người dân nổi lên chống đối chứ người dân không hề chia rẽ nhau vì chính trị. Từ ngày văn minh lập đảng, người dân trở thành kẻ thù của nhau nếu gia nhập hoặc tình cảm với hai đảng khác nhau. Đảng phái có phải là điều tốt lành cho cuộc sống không? Người ta nói rằng Lưỡng Đảng khiến đảng này kiềm chế đảng kia. Điều đó đúng, nhưng thực tế thường là “đảng này chơi sát ván, hạ bệ đảng kia” khiến đất nước rối beng, tê liệt.
           
 AP ngày 29/11/2018: “Thách thức Tổng Thống Donald Trump, Thượng Viện đã gửi một thông điệp mạnh mẽ là họ muốn trừng phạt Ả Rập Saudi trong việc giết hại nhà báo Jamal Khashoggi. Bằng số phiếu 63-37, các thượng nghị sĩ đã ban hành luật kêu gọi Hoa Kỳ chấm dứt can dự vào cuộc chiến Yemen do Ả Rập Saudi cầm đầu.”
           
Theo thống kê, từ 2015 tới nay đã có 57,000-80,000 người chết ở Yemen trong đó có 6,592 thường dân và  3,154,527 người phải rời bỏ nhà cửa. Nhưng cuộc chiến vẫn tiếp diễn với sự hỗ trợ vũ khí, kế hoạch từ Hoa Kỳ và do Saudi Arabia lãnh đạo với một liên minh hùng hậu. Vào ngày 19/11/2018, trước áp lực của thế giới cũng như  thiệt hại sinh mạng tốn kém của cải,  Quốc Vương Salman đã phải tuyên bố sẽ hỗ trợ cho một giải pháp chính trị để chấm dứt cuộc chiến ở Yemen. Và phe phiến quân cũng tuyên bố không bắn hỏa tiễn vào Ả Rập Saudi vì những nỗ lực hòa bình.
Hãy cầu mong là như vậy vì đã quá nhiều dân lành chết oan do tranh giành quyền lực giữa các hệ phái. Một số nhà bình luận thế giới cũng nói rằng Hoa Kỳ phải ngưng hỗ trợ quân sự cho Ả Rập Saudi và không nên đứng trung gian hòa giải. Sự can dự của Hoa Kỳ vào đây chỉ làm mạnh thêm thành phần khủng bố và Nhà Nước Hồi Giáo vì cả hai phe Southi lẫn Ả Rập Saudi đều muốn lợi dụng lực lượng Nhà Nước Hồi Giáo để phá rối phe bên kia.
             
-Tổng Hợp ngày 21/11/2018:
Tamara O'Neal
Một người đàn ông tên Juan Lopez sau khi đòi lại nhẫn đính hôn không được đã nổ súng giết chết người yêu cũ của mình là nữ bác sĩ Da Đen Tamara O’Neal tại một bệnh viện ở Chicago. Sau đó hung thủ xông vào bệnh viện bắn 30 phát đạn giết chết thêm hai người, trong đó có một cảnh sát rồi quay súng tự sát.
Theo AP ngày 23/11/2018, một người đàn ông 21 tuổi đã bị cảnh sát bắn chết sau khi hung thủ nổ súng làm bị thương một trẻ vị thành niên 16 tuổi và một bé gái 12 tuổi tại một thương xá ở Alabama.
Rồi theo ABC News cùng ngày, một người đàn ông Da Đen đã chĩa súng bắn vào lưng ba người Da Đen khác đang đi bộ tại một trạm dừng của xe chuyên chở công cộng ở Texas chưa hiểu vì lý do gì. Rồi theo AP ngày hôm nay, ba người bị bắn chết, hai người tính mạng nguy kịch giữa đêm Thanksgiving (Lễ Cảm Ơn Người Da Đỏ) tại một căn nhà ở Fort Wayne, Indiana. Chưa rõ nguyên nhân của vụ thảm sát.
Chuyện nổ súng giết người ở Hoa Kỳ giống như “chuyện dài Nhân Dân Tự Vệ” xảy ra như cơm bữa và quá thường tình, quá chán nản cho nên nhiều khi không muốn đưa lên bản tin làm gì nữa. Câu hỏi đặt ra ở đây là: Vì lòng người quá điên cuồng, hận thù, hung bạo hay có quá nhiều súng đạn mà không có biện pháp ngăn ngừa, kiểm soát? Good Morning America ngày 29/11/2018 cho biết, cứ mỗi tháng tại Hoa Kỳ có hơn một vụ thảm sát bằng súng đạn. Thảm sát được định nghĩa là có từ bốn đến hơn bốn người chết, không kể hung thủ.
-Reuters ngày 27/11/2018: “Larry Kudlow- cố vấn kinh tế của Tổng Thống Donald Trump nói rằng Ô. Trump có thể sẽ công bố những hậu quả dành cho Công Ty General Motors vì công ty này dự định cắt 14,000 công việc và đóng cửa năm nhà máy lắp ráp xe hơi tại Bắc Mỹ.”
Image result for General Motors
Đây là nền kinh tế tự do. Các công ty Hoa Kỳ có quyền đóng cửa nhà máy, xây thêm nhà máy, cho công nhân nghỉ việc, di chuyển nhà máy ra ngoại quốc…hoàn toàn tự do mà chính quyền không thể can thiệp. Cho nên chưa biết biện pháp trừng phạt của Ô. Trump như thế nào. Dường như Ô. Trump đe dọa cắt bỏ quy chế ưu đãi cho Công Ty General Motors. Theo Đài CNBC, qua việc thăm dò hơn 800 công ty chế tạo, việc mở rộng chiến tranh thương mại của Ô. Trump chỉ làm giá cả gia tăng cho người tiêu thụ mà không đem lại công ăn việc làm cho các công ty chế tạo đã di chuyển ra khỏi nước.”
-Yahoo News ngày 27/11/2018: “Một chủ nhà, một cựu chiến binh ở Burlington, Vermont thức dậy sáng Chủ Nhật thấy sợ khi khám phá ra tấm biểu ngữ Trump Năm 2020: Tiếp Tục Giữ Cho Hoa Kỳ Vĩ ĐạioaH (Trump 2020: Keep America Great!) bị đốt cháy rụi.” Bầu không khí chia rẽ và thù hận chính trị lan tràn trên nước Mỹ.
-Yahoo News ngày 30/11/2018: “Vào ngày 20/11/2018, Paul Caneiro 51 tuổi đã giết bốn người, bao gồm vợ chồng người anh/em của mình,  cùng hai con nhỏ, sau đó phóng hỏa đốt dinh thự của họ tại Colts Neck, New Jersey do mâu thuẫn hùn hạp làm ăn buôn bán.”
           
Ôi tiền bạc! Nó làm tình nghĩa vợ chồng, cha con, anh em, bạn bè, thầy trò chia lìa. Bạn thành thù, thù thành bạn. Nó làm lương tâm con người mờ tối nhưng tất cả chúng ta ai cũng mơ ước tiền bạc. Tuy nhiên lại có Ô. Sajahn Siripanno là con trai duy nhất của tỷ phú T. Ananda Krishnan  giàu có thứ hai tại Mã Lai, từ bỏ tài sản của cha để lại khoảng 5 tỷ Mỹ Kim, xuất gia tu thiền ở Thái Lan để đi tìm một cuộc sống yên bình, ngày ngày ôm bình bát khất thực.” Đây cũng là tấm gương sáng cho bao ni/sư ở hải ngoại ngày nay, gây quỹ liên miên, tìm đủ mọi cách để kiếm tiền và cho rằng, chùa to, chùa đẹp, sư giàu.. là biểu hiện của chứng đạo, giải thoát và thành công trên đường tu học theo Phật.

Tình hình thế giới:          

-AP ngày 20/11/2018: “Hồi Quốc đã cho triệu tập đại sứ Hoa Kỳ để phản đối việc Tổng Thống Donald Trump nói rằng Hồi Quốc đã chứa chấp Osama bin Laden – thủ lãnh của al-Qaida cho dù đã nhận nhiều tỷ Mỹ Kim từ Hoa Kỳ. Bộ trưởng ngoại giao Hồi Quốc nói rằng những lời lẽ kích động cường điệu như vậy là không thể chấp nhận được. Tân thủ tướng Hồi Quốc nói rằng họ đã phải gánh chịu con số 75,000 thương vong, tốn kém 123 tỷ Mỹ Kim bởi cuộc chiến không do họ gây ra trong khi Hoa Kỳ chỉ chi con số nhỏ xíu là 20 tỷ Mỹ Kim viện trợ.”
           
Image result for bin Laden
Quả thật Hồi Quốc “ách giữa đàng lại mang vào cổ”. Cuộc tấn công vào A Phú Hãn do Hoa Kỳ phát động năm 2001 để tiêu diệt chính phủ Taliban mà Ô. Bush Con cho rằng đã chứa chấp và không chịu giao nạp Osama bin Laden, khiến Hồi Quốc bị vạ lây. Đã 18 năm qua mà Mỹ chưa giải quyết được, dù đã phải dùng tới bom áp nhiệt của Dương Nguyệt Ánh, Mẹ Của Các Loại Bom- một loại bom nguyên tử cỡ nhỏ và tất cả các vũ khí tối tân nhất của Hoa Kỳ. A Phú Hãn được mệnh danh là “Mồ Chôn Của Các Đế Quốc” (Graveyard of Empires). Các Đế Quốc Anh, Cộng Hòa Liên Bang Sô-viết đều đã ôm đầu máu tại đây.  Theo ABC News ngày 27/11/2018,  “Lực lượng NATO phụ trách huấn luyện cho biết, ba binh sĩ Hoa Kỳ chết và ba bị thương trong một vụ nổ mìn trên đường ở nam A Phú Hãn.
           
Trong cuộc vận động tranh cử, Ô. Trump nói rằng ông sẽ ra lệnh cho các tướng trình lên ông kế hoạch “diệt nhanh, diệt gọn, diệt đẹp Taliban” khiến cử tri sướng quá bẻn bỏ phiếu cho ông. Thế nhưng khi  các tướng đề nghị tăng 100,000 quân nhưng ông không dám mà chỉ tăng 3000. Cuộc chiến A Phú Hãn ba đời tổng thống giải quyết chưa xong. Nếu rút quân thì chính quyền Kabul xụp đổ. Nếu ở lại thì tình hình cứ cù nhầy, tốn kém sinh mạng của cải. Đau đầu quá!
           
-Reuters ngày 20/11/2018: “Hãng máy bay Boeing đã hủy bỏ cuộc hội thảo với các hãng hàng không để thảo luận về hệ thống trên máy bay 737 MAX vừa rớt ở Nam Dương tháng qua. Hãng chế tạo máy bay của Hoa Kỳ đang đối mặt với sự xem xét bởi các nhà điều hành và phi công về tai nạn đầu tiên liên quan đến chiếc 737 Max- một mẫu mới nhất -nổi tiếng với chiếc thân hẹp.” Tin tức còn cho biết Boeing đã biết rõ khuyết điểm của loại máy bay này nhưng không thông báo cho các phi công biết. Cổ phần của công ty Boeing đã mất 8% do sự thiếu tin cậy vào trách nhiệm của công ty. Hiện nay gia đình 189 nạn nhân của vụ rớt máy bay đã đệ đơn kiện hãng Boeing. Có thể vì thế mà Boeing đã hủy bỏ cuộc hội thảo chăng?
           
-Reuters ngày 20/11/2018: “Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo đã chống đỡ cho lập trường của Tổng Thống Donald Trump ủng hộ Ả Rập Saudi, thách thức áp lực của thế giới trước cái chết của ký giả Khashggi tại Thổ Nhĩ Kỳ tháng rồi. Ô. Pompeo sau cuộc họp với ngoại trưởng Thổ Nhĩ Kỳ đã nói trong một cuộc họp báo rằng Hoa Kỳ có nghĩa vụ chấp nhận chính sách xúc tiến những quyền lợi về an ninh của Hoa Kỳ, và như Tổng Thống Donald Trump nói hôm nay là Hoa Kỳ tiếp tục có mối giao hảo với vương quốc Ả Rập Saudi.” Thế nhưng đích thân Tổng Thống Erdogan dấn thân trong vụ này, đã cáo buộc Hoa Kỳ nhắm mắt làm ngơ. Có thể Thổ Nhĩ Kỳ bất mãn với Ả Rập Saudi cái gì chăng?
Related image
           
Như tôi đã nói từ đầu, cuối cùng rồi đô-la và dầu hỏa thắng, lý tưởng thua. Làm sao Hoa Kỳ có thể hy sinh một đồng minh chiến lược giầu mạnh như Ả Rập Saudi chỉ để bênh vực một ký giả bị giết? Rồi đây nội vụ chìm xuồng. Khi Hoa Kỳ không làm gì hết thì thế giới cũng nín khe, có làm cũng chẳng đi đến đâu mà còn phiền lòng “xếp”. Đời là vậy. Trong khi cả thế giới Nam Mỹ, Á Châu, Phi Châu và một số đông quốc gia Trung Đông nín thinh về vụ này, chỉ có mấy “ông kẹ” của thế giới như Hoa Kỳ, Anh, Pháp, Đức, Gia Nã Đại là ồn ào lên. Ồn ào được cái gì? Ngoại giao là khôn khéo đặt quyền lợi của quốc gia mình lên trên hết chứ không phải lý tưởng hão hoặc bốc đồng sôi nổi. Ô. Erdogan nổi tiếng là bốc đồng, sôi nổi. Có một ông tổng thống như vậy sẽ vô cùng nguy hại cho đất nước. Trong khi Ô. Erdogan lên án Thái Tử Mohammed Bin Salman thì Tổng Thống Sissi của Ai Cập lại vui vẻ tiếp đón ông này. Tin mới nhất cho biết Tổng Thống Putin cũng sẽ gặp Thái Tử Mohammed Bin Salman bên lề Thượng Đỉnh G-20 tại Á Căn Đình vào ngày 30/12/2018 để mở rộng thêm mối bang giao giữa hai bên. Còn Hoa Kỳ hôm nay đã đồng ý bán cho Ả Rập Saudi hệ thống lá chắn hỏa tiễn THAAD do công ty Lockheed chế tạo trị giá 15 tỷ Mỹ Kim. Thật là một hợp đồng béo bở, tạo biết bao nhiêu công ăn việc làm cho công nhân. Còn thủ tướng Ấn Độ Modi cũng gặp Thái Tử Mohammed Bin Salman bên lề cuộc họp thượng đỉnh để bàn về gia tăng đầu tư. Rõ ràng những “ông khổng lồ” Nga, Mỹ, Ấn Độ đều vì cơm áo gạo tiền hơn là lý tưởng nhân quyền.
           
-Tổng Hợp ngày 22/11/2018: Thủ Tướng Tây Ban Nha Pedro Sanchez thực hiện chuyến viếng thăm lịch sử tới Cuba sau 32 năm vào ngày hôm nay với mục đích bình thường hóa, ổn định và tiến sâu trong quan hệ song phương. Ô. Pedro Sanchez sẽ cùng Chủ Tịch Miguel Diaz – Canel tổ chức một cuộc hội thảo về thương mại tại Khách Sạn Grand Packard do một tập đoàn người Tây Ban Nha làm chủ.
           
Như vậy Âu Châu đã vượt qua những cấm cản của Hoa Kỳ để “bám rễ” vào đảo quốc này sau khi Ô. Donald Trump đảo ngược chính sách bình thường hóa ngoại giao với Cuba của Ô. Obama. Hiện nay Cuba đã ban hành Luật Đầu Tư cho phép các công ty ngoại quốc làm ăn buôn bán tại đây. Chính sách cấm vận Cuba của Hoa Kỳ sau hơn nửa thế kỷ đã lỗi thời trước con mắt thế giới và đã bị Liên Hiệp Quốc nhiều đòi hủy bỏ.
           
-Tổng Hợp ngày 24/11/2018: Bà Thái Anh Văn –đương kim tổng thống Đài Loan tuyên bố từ bỏ chức vụ chủ tịch Đảng Thăng Tiến sau khi đảng này để mất ghế thị trưởng Đài Bắc, Đài Trung và Cao Hùng vào tay Quốc Dân Đảng.
  Image result for TT Thái Anh Văn         
Chiêu bài mị dân (hứa liều, hứa bậy) là chiêu bài hấp dẫn cử tri vì người dân nào cũng mơ ước một thiên đường ảo ảnh, tức thích “uống nước đường”. Bà Thái Anh Văn được dân Đài Loan cuồng nhiệt tín nhiệm năm 2016 vì chiêu bài độc lập cho Đài Loan. Thế nhưng chuyện độc lập cho Đài Loan muôn vàn khó khăn, nếu không muốn nói là nguy hiểm. Cho nên đã hai năm qua, ước mơ vẫn dậm chân tại chỗ khiến người dân trở nên bực tức và bỏ phiếu cho đảng đối lập. Kết quả của cuộc bầu cử cho thấy nhiệm kỳ tới bà Thái Anh Văn có thể sẽ về vườn nghỉ xả hơi. Chính trị gia chân chính  là người không mị dân, tức không hứa liều hứa bậy về những chuyện không thể làm được.
Lãnh tụ Quốc Dân Đảng tuyên bố sẽ thành lập nhóm làm việc để cải thiện bang giao với Hoa Lục. Xin nhớ Quốc Dân Đảng là kẻ thù không đợi trời chung của Đảng Cộng Sản Trung Hoa. Sau khi chạy ra Đài Loan năm 1949 lúc nào cũng kêu gào “Quang Phục Lục Địa” nhưng nay đã phải bỏ ước mơ đó để hợp tác với Bắc Kinh để may ra có thể sống sót trên hòn đảo nhỏ bé này.
            
-AP ngày 23/11/2108: “Ngày hôm nay, thị trưởng Tijuana vừa tuyên bố tình trạng khủng hoảng nhân đạo tại thành phố biên giới của ông và nói rằng đã nhờ LHQ giúp đỡ để đối phó với khoảng 5000 dân Trung Mỹ vừa kéo tới. Thị Trưởng Juan Manuel Gastelum nói rằng chính quyền trung ương Mễ Tây Cơ cung cấp trợ giúp rất ít và sẽ không cam kết dùng tài nguyên của thành phố để đối phó với tình thế.”
Như tôi đã nói trước đây. Đối phó với một đạo quân, với quân khủng bố dễ. Nhưng đối phó với đoàn người lôi thôi lếch thếch, đàn bà tay bế tay bồng đi tìm miếng cơm manh áo, một cuộc sống khá hơn cho bản thân mình và cho con cái…rất khó. Nhìn vào đoàn người ngủ vật vờ trên đường phố, không cơm nước, không nhà vệ sinh, không chỗ che mưa nắng… thì đâu là giải pháp tốt nhất để giải quyết vấn đề nhân đạo này? Lính tráng với súng ống, gây kẽm gai bố trí ở biên giới chỉ bảo vệ an ninh cho đất nước chứ không giải quyết được vấn đề. Trong bài viết đề ngày 30/10/2018, tôi có đề nghị, Để xứng đáng với tư cách “lãnh đạo thế giới”, Ô. Trump nên viện trợ khẩn cấp cho Mễ Tây Cơ thành lập các trại tiếp cư để “cầm chân” đoàn người đang ùn ùn kéo vào. Đồng thời cũng viện trợ cho các nước Trung Mỹ và hứa mỗi gia đình trở về sẽ “tặng” một số tiền nhỏ để mưu sinh. Bỏ ra 1 tỷ đô-la chẳng thấm thía gì. Được tiếng nhân đạo và “tạm thời” ổn định được tình hình rồi tính sau. Biện pháp mạnh không thể thành công.” Theo AP ngày 24/11/2018, Hoa Kỳ và Mễ Tây Cơ đạt được thỏa hiệp là di dân Trung Mỹ sẽ phải chờ ở Mễ cho đến khi Hoa Kỳ cứu xét bởi tòa án di dân. Thế nhưng cũng theo AP cùng ngày, bộ trưởng nội vụ của Mễ Tây Cơ lại lên tiếng bác bỏ chuyện có một thỏa hiệp như vậy.
-ABC News ngày 24/11/2018: “Cuộc biểu tình tại Paris của khoảng 8000 người để chống lại việc tăng giá săng dầu của Tổng Thống Macron bước qua ngày thứ tám. Paris như bị phóng hỏa. Lửa và khói bao phủ thành phố.  Cảnh sát đã bắn lựu đạn cay và súng phóng nước vào đám người biểu tình.”
           
Tăng giá xăng dầu – một là dấu hiệu của ngân sách thiếu hụt. Hai là cấu kết với các tài phiệt để tăng giá- một hình thức móc ngoặc, tham nhũng. Nhưng Ô. Macron nói rằng tăng giá là điều cần thiết để không lệ thuộc vào than đá và  tài trợ cho loại năng lượng có thể phục hồi được (renewable energy sources) như năng lượng mặt trời, thủy điện, gió v.v…

Chiến Tranh Lạnh Mới:

-Reuters ngày 17/11/2018: “Tại Diễn Đàn Hợp Tác Kinh Tế Châu Á-Thái Bình Dương (APEC) Papua New Guinea, Phó Tổng Thống Mike Pence nói rằng Hoa Kỳ sẽ không nhượng bộ trong cuộc chiến thương mại và sẽ gia tăng thuế nhập cảng lên hàng hóa Trung Hoa trong khi Tổng Thống Donald Trump lúc nói rằng sẽ không có chuyện tăng thuế, lúc lại nói có. Ô. Pence cũng ám chỉ kế hoạch Một Vành Đai Một Con Đường của Hoa Lục. Thế nhưng Ô. Tập Cận Bình đã đáp trả khi nói rằng không hề có âm mưu địa lý chính trị đằng sau dự án được trình làng năm 2013 mà nó nhằm thúc đẩy việc nối liền một giải đất đai và biển cả của Đông Nam Á, Trung Á, Trung Đông, Âu Châu và Phi Châu. Nó không loại trừ ai. Nó không phải là nhóm độc quyền chỉ dành cho những ai là hội viên và nó không phải là cái bẫy như người ta gán ghép cho nó.”
  Image result for apec summit 2018          
-AFP ngày 18/11/2018: “Các nhà lãnh đạo Châu Á-Thái Bình Dương vào ngày hôm nay đã không thể hàn gắn sự bất đồng liên quan đến thương mại tại hội nghị thượng đỉnh bị khống chế bởi cuộc đấu khẩu giữa Hoa Kỳ và Trung Hoa khi hai siêu cường tranh giành ảnh hưởng trong vùng. Đây là lần đầu tiên các nhà lãnh đạo APEC đã không đạt được thỏa thuận về một bản tuyên bố chung khi có sự khác  biệt gay gắt giữa hai siêu cường kinh tế về những luật lệ cho thương mại toàn cầu. Thủ Tướng Peter O’Neil – vị chủ nhà thừa nhận thất bại và nói rằng tôi còn nói gì đây khi có hai ông khổng lồ ở tại căn phòng này.”
           
Khi hai ông khổng lồ choảng nhau thì “quần hùng ngơ ngác” đưa mắt nhìn và biết nói sao đây? Thôi thì chờ xem tình hình diễn biến như thế nào. Nhưng chắc chắn đây là dấu hiệu khởi đầu của cuộc Chiến Tranh Lạnh Mới.
                
Tình hình Trung Đông:
           
-AFP ngày 17/11/2018“Tổng Thống Barham Saleh (sắc tộc Kurd) của Iraq đã thực hiện chuyến công du đầu tiên tới nước láng giềng Ba Tư vào ngày hôm nay và kêu gọi một trật tự mới trong vùng. Ô. Saleh gặp gỡ Tổng Thống Hassan Rouhani để thảo luận về thương mại, nối kết giao thông và vấn đề ô nhiễm vì bụi của khu vực biên giới giữa hai bên. Trong cuộc họp báo tại Tehran, Ô. Saleh nói rằng giờ đây là thời điểm của một trật tự mới trong vùng phù hợp với quyền lợi của tất cả các quốc gia. Chúng tôi tin rằng Ba Tư có một vai trò quan trọng với trật tự mới này.” Thế nhưng để cân bằng ảnh hưởng, tổng thống Iraq cũng đã gặp gỡ Vua Ả Rập Saudi.
           
Image result for Do Thái
Thật là trớ trêu, trong lúc Hoa Kỳ- để chiều lòng Do Thái đã ban hành những biện pháp cấm vận nghiệt ngã để đánh gục Ba Tư trên hai bình diện kinh tế và ngoại giao thì Iraq- một quốc gia đồng minh của Hoa Kỳ lại kết thân với Ba Tư. Nguyên do là vì chính quyền Iraq hiện tại do người thuộc hệ phái Shiite nắm giữ. Họ cần phải liên kết với Ba Tư để có chỗ dựa và tạo ổn định. Trước đây dưới thời Saddam Hussein (thuộc hệ phái Sunni) đã tiến hành cuộc chiến tranh thảm khốc với Ba Tư nhưng đã bị Ô. Bush Con đem quân vào đây giết đi khiến 4947  binh sĩ chết,  32,349 bị thương và tiêu tốn khoảng 3000 tỷ Mỹ Kim để thiết lập một chính quyền – mà ngày nay chính quyền đó lại kết thân với Ba Tư – kẻ tử thù của Do Thái. Ngày nay, bất cứ ai là kẻ thù của Do Thái – cũng sẽ trở thành kẻ tử thù của Hoa Kỳ kể cả Liên Hiệp Quốc. Theo AFP ngày 18/11/2018, thủ tướng Do Thái đã hoan nghênh việc Hoa Kỳ bỏ phiếu chống lại nghị quyết biểu quyết mỗi năm của LHQ lên án Do Thái chiếm Cao Nguyên Goland của Syria.
           
-AFP ngày 19/11/2018: “Lần đầu tiên kể từ khi Hoa Kỳ rút lui khỏi thỏa hiệp hạt nhân ký kết với Ba Tư, Ngoại Trưởng Anh Jeremy Hunt đã tới Tehran để bàn về thỏa hiệp này và việc trả tự do cho một công dân Anh đang bị giam. Ô. Hunt gặp Ngoại Trưởng Ba Tư Mohammad Javad Zarip nhưng cả hai không trả lời những câu hỏi của phóng viên.” Theo Reuters ngày 21/11/2018, “Ba Tư hoan nghênh các nỗ lực của Âu Châu duy trì việc giao thương với Tehran cho dù có lệnh cấm của Hoa Kỳ sau cuộc gặp gỡ được đánh giá là xây dựng với các viên chức của Anh và Pháp và cũng hoan nghênh nỗ lực của Âu Châu tiến hành giao dịch mà không cần đồng Mỹ Kim.” Cũng theo Reuters cùng ngày, Tổng Thống Ba Tư Rouhani nói rằng Ba Tư tiếp tục xuất cảng dầu thô cho dù có lệnh cấm của Hoa Kỳ
           
Qua sự kiện này chúng ta thấy Hoa Kỳ cô đơn trong việc tái cấm vận Ba Tư vì lệnh trừng phạt của Hoa Kỳ làm tổn thương đến quyền lợi của Âu Châu.
           
-AFP ngày 22/11/2108: “Nhà lãnh đạo quan trọng của người Kurd đã gặp thủ tướnh Iraq tại Baghdad hôm nay trong chuyến viếng thăm thủ đô trong hơn hai năm. Việc thăm viếng của Ô. Barzani cho thấy sự cải thiện mối liên hệ giữa Baghdad và lực lượng người Kurd mà mối liên hệ đã tồi tệ đi sau khi vùng tự trị này tổ chức trưng cầu dân ý đòi độc lập vào năm ngoái.”
          
-Reuters ngày 24/11/2018: “Tổng Thống Ba Tư Hassan Rouhani kêu gọi người Hồi Giáo toàn thế giới đoàn kết để chống lại Hoa Kỳ thay vì trải thảm đỏ để đón rước tội phạm”.
           
Theo tôi, Ô. Rouhani không nên tuyên bố như thế. Đây giống như lời kích động hay tuyên chiến. Trên chính trường quốc tế, mình là nước yếu cần tranh thủ chính nghĩa, tránh nói lời khiêu khích. Ô. Kim Jong Un giờ đây đã bỏ lối nói “nổ như tạc đạn” chẳng hạn như, “san bằng Hoa Kỳ” hoặc “cho Hoa Kỳ ăn bom nguyên tử”. Nói mà người ta hiểu ý nhưng không lộ vẻ khiêu khích, hiếu chiến mới là khôn ngoan. Nga là cũng là một đại cường, dù đang bị Mỹ và NATO chèn ép, nhưng Ô. Putin luôn luôn tự chế và không hề có lời nói nào miệt thị Ô. Trump hoặc khiêu khích Hoa Kỳ. Ô. Putin là chính trị gia rất bản lĩnh, khôn ngoan chứ không phải tầm thường như chúng ta nghĩ. Trên chính trường quốc tế giống như “Đông Chu Liệt Quốc” nay thù mai bạn là lẽ thường. Nếu dùng lời lẽ “tuyệt tình, tuyệt nghĩa” thì khó có thể nhìn mặt nhau sau này. Quả đất tròn, nếu còn sống, đi lòng vòng rồi cũng có ngày gặp nhau.
           
-AFP ngày 24/11/2018: “Theo nhóm theo dõi chiến tranh, những cuộc phản công của Nhà Nước Hồi Giáo trong hai ngày đã giết chết 47 chiến binh được Hoa Kỳ hỗ trợ trong khi nhóm thánh chiến này bám lấy vùng trú ẩn ở đông Syria.”
Tình hình Biển Đông:
           
-Tổng Hợp ngày 18/11/2018: Ngoại giao dồn dập ở Đông Nam Á với việc Tổng Thống Ấn Độ Ram Nath Kovind và Thủ Tướng Nga Medvedev thăm Việt Nam lần thứ hai. Tổng Thống  Ram Nath Kovind  đã thăm Thánh Địa Mỹ Sơn (Quảng Nam) là khu di tích gồm nhiều Tháp Chàm mang vóc dáng kiến trúc Hindu (Ấn Độ Giáo) được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới. Việt Nam-Ấn Độ dự trù đưa kim ngạch thương mại song phương lên con số 15 tỷ Mỹ Kim vào năm 2020. Còn Ô. Medvedev nói rằng hai bên đang thúc đẩy thực thi hiệp định thương mại tự do Việt Nam-Liên Minh Kinh Tế Á Âu trong đó có các lĩnh vực kỹ nghệ,  công nghệ cao, dầu khí, giao thông vận tải và tiếp tục triển khai các dự án dầu khí sắp tới với việc tham gia của các tập đoàn lớn của hai nước như Gazprom, Zarubezhnev và PetroVietnam. 
           
-AFP ngày 19/11/2018:
Image result for Nga Medvedev
“Sau khi nhận được thư của Phó Tổng Thống Mike Pence, nhà lãnh đạo tập quyền Hun Sen nói rằng sẽ không cho phép căn cứ quân sự của ngoại bang xây trên đất nước Căm Bốt khiến đánh tan lo lắng của Hoa Kỳ về một căn cứ hải quân của Hoa Lục có thể xây gần vùng biển tranh chấp. Bắc Kinh đã tung nhiều tỷ Mỹ Kim qua những chương trình cho vay dễ dãi, đầu tư và hạ tầng cơ sở vào đất nước nghèo đói Đông Nam Á này khiến kinh tế tăng trưởng nhanh và đó là điều biện minh cho việc nắm quyền 33 năm của Ô. Hun Sen biến Căm Bốt thành đồng minh thân thiết của Hoa Lục. ”
           
Theo tôi, nếu Ô. Hun Sen cho Bắc Kinh xây căn cứ hải quân ở Vịnh Thái Lan thì đất nước Căm Bốt sẽ bất ổn vì Hoa Kỳ và cả Việt Nam sẽ không cho phép điều này. Một căn cứ hải quân của Bắc Kinh tại đây sẽ đâm vào bụng của Việt Nam. Chắc chắn Ô. Hun Sen hiểu điều đó.
           
-Tổng Hợp ngày 20/11/2018: “Chủ Tịch Tập Cận Bình đã tới Manila trong chuyến công du hai ngày và Phi Luật Tân đã làm đủ mọi thứ để mọi việc diễn ra êm đẹp cho chuyến viếng thăm. Ô. Tập Cận Bình đã mời Ô. Duterte viếng thăm Trung Hoa vào Tháng 10, 2016 và Ô. Duterte đã mời Ô. Tập Cận Bình thăm Phi Luật Tân nhân cuộc họp của APEC vào Tháng 11 tại Lima, Peru. Đây là lần đầu tiên một chủ tịch của Trung Hoa thăm đất nước này trong vòng 13 năm. Ô. Tập Cận Bình nghỉ tại Shangri-la Hote của Thành Phố Taguig. Sau khi đặt chân tới Manila, Ô. Tập Cận Bình đã tới Công Viên Rizal để đặt vòng hoa trước mộ của BS. Jose Rizal – một anh hùng của Phi Luật Tân. Sau đó ông đã tới phủ tổng thống Malacanang để họp với Tổng Thống Duterte  và nội các. Vào ngày 21/11/2018,  chủ tịch Hạ Viện và Thượng Viện Phi Luật Tân đã tới thăm Ô. Tập Cận Bình tại khách sạn này và sẽ có cuộc chụp hình lưu niệm với Hội Thân Hữu Hoa-Phi trước khi ông đáp máy bay về nước.”
           
Chắc chắn Hoa Kỳ- một đồng minh chí cốt của Phi Luật Tân từ năm 1951 không hài lòng với chuyến viếng thăm này. Vì quyền lợi kinh tế, Ô. Duterte đã kết thân với Bắc Kinh tới mức độ nào đó mà không làm tổn thương tới mối bang giao với Hoa Kỳ. Ô. Duterte đã từng than phiền rằng làm đàn em của Hoa Kỳ từ 1951 tới giờ mà chẳng được gì cả. Ngày hôm nay Bắc Kinh hứa khoản cho vay và đầu tư khoảng 24 tỷ Mỹ Kim. Hoa Kỳ chỉ có thể ngăn chặn sức mạnh quân sự của Hoa Lục tại Biển Đông chứ không thể ngăn chặn ảnh hưởng kinh tế và chính trị của Hoa Lục trên các quốc gia Đông Nam Á. Viễn tượng “tam phân thiên hạ” (Tam Quốc Chí) lù lù trước mắt nhưng không biết Hoa Kỳ có chấp nhận thực tế này, hay quyết tâm duy trì vị thế bá chủ thế giới? Thế nhưng một số nhà bình luận Hoa Kỳ cho rằng mối giao hảo Hoa-Phi không làm thay đổi cục diện Đông Nam Á. Nó chỉ là sự hợp tác để phát triển kinh tế (partner) chứ không phải đồng minh (ally). Tôi hoàn toàn đồng ý với lập luận này. Thủ tướng Nhật Bản đã thăm Phi Luật Tân. Rồi đây tổng thống Nga cũng có thể ghé thăm. Đó là chính sách ngoại giao đa phương hay trung lập – cũng giống như Việt Nam. Các quốc gia nhỏ nằm ở “vùng trái độn” hay “trọng điểm chiến lược” nên theo chính sách trung lập để vừa phát triển vừa giữ yên đất nước. Dù Phi Luật Tân có nằm dưới trướng của Mỹ thêm 100 năm nữa thì vẫn nghèo đói và lạc hậu. Thế nhưng nếu là “đồng minh” của Bắc Kinh thì Mỹ sẽ phá nát đất nước Phi. Cho nên trung lập là chiến lược hay nhất. Ô. Duterte tuy nóng nảy, thô lỗ nhưng không ngu dại như chúng ta tưởng.
               
Reuters ngày 22/11/2018: “Việt Nam cực lực phản đối Bắc Kinh đã vi phạm chủ quyền của Việt Nam khi cho xây dựng một kiến trúc mới có thể được dùng cho mục tiêu quân sự trên Bãi Đá Bombay (Bông Bay) tại vùng biển tranh chấp. Hình ảnh được Nhóm Think Tank “Chất Xám” của Hoa Kỳ ghi lại và phổ biến tuần vừa rồi.”
-Sputnik News ngày 23/11/2018: Trong cuộc triển lãm  IndoDefence 2018 tại Nam Dương vừa qua, Việt Nam đã giới thiệu một số vũ khí, tàu chiến, máy bay không người lại mà họ tự chế tạo “Made in Vietnam” như: Khinh tốc hạm TT-400TP trang bị 16 hỏa tiễn mà họ gọi là tàu pháo cao tốc. Đặc biệt là súng cối hãm thanh, không nháng lửa, bắn đạn 50 mili-mét trang bị cho đặc công (biệt kích) và tác chiến trong thành phố. Sở dĩ Việt Nam tập trung nỗ lực phát triển khinh tốc hạm trang bị hỏa lực thật mạnh vì tình hình Biển Đông. Họ không  đủ tiền để đóng những chiến hạm lớn cho nên  họ tin vào  học thuyết “mười con chó sói có thể giết được con sư tử”, tức khoảng năm pháo hạm di chuyển nhanh, hỏa lực mạnh có thể bắn chìm một khu trục hạm hay tuần dương hạm khổng lồ của đối phương.
-Tổng Hợp ngày 30/11/2018: Ngoại Trưởng Ri Yong Ho của Bắc Triều Tiên đã tới thăm Việt Nam mà các nhà bình luận chính trị thế giới cho rằng nhằm tìm hiểu và ứng dụng mô hình phát triển của Việt Nam. Bộ Trưởng Ngoại Giao Phạm Bình Minh nói rằng, “Việt Nam sẵn sàng chia sẻ với Triều Tiên những kinh nghiệm xây dựng và phát triển kinh tế, xã hội phù hợp với nhu cầu của Triều Tiên.”

Nhận Định:             

Theo Yahoo News ngày 19/11/2018,  “Nữ dân biểu Hồi Giáo ILhan Omar vừa đắc cử ở Minnesota (nơi đông đảo sắc dân Somalia) nói rằng bà sẽ tranh đấu để hủy bỏ lệnh cấm mang khăn trùm đầu tại phòng họp của Hạ Viện kéo dài đã 181 năm. Các dân biểu của Đảng Dân Chủ tuần rồi loan báo (vào Tháng Giêng 2019) họ sẽ thay đổi luật cấm đội mũ tại đây mà điều luật này cũng có nghĩa là cấm đội khăn trùm đầu mà bà Omar đang đội. Bà Omar còn nói rằng, không ai trùm chiếc khăn này lên đầu tôi. Đó là lựa chọn của tôi và nó được Tu Chính Án Số Một bảo vệ.” (No one puts a scarf on my head but me, Omar wrote. “It’s my choice – one protected by the First Amendment.)
 Image result for Rep. ILhan Omar          
Theo Luật Vô Thường, nước Mỹ ngày nay không còn là nước Mỹ hai mươi năm về trước. Và nước Mỹ hai mươi năm sau sẽ không còn là nước Mỹ ngày hôm nay. Rồi đây tôn giáo, văn hóa, tập tục của Mỹ cũng sẽ phải thay đổi hoặc bị hủy bỏ cho thích hợp với lòng người.Than khóc, tiếc thương, chống đối cũng không chống nổi Luật Vô Thường. Mà Vô Thường là do Tâm người hay lòng người thay đổ. Đó là Đạo Trời. Nhưng cái khó của nhân loại bây giờ là làm thế nào để “dân chủ đúng chỗ” và “độc tài đúng chỗ”? Theo tôi, về lâu về dài, các quốc gia dân chủ sẽ tự tan rã. Các nước độc tài sẽ chiến thắng. Nhưng rồi các nước độc tài cuối cùng cũng xụp đổ để trở thành dân chủ. Tiến trình luân hồi dân chủ- độc tài cứ như thế tiếp diễn cho đến ngày tận thế.
Chúng ta cứ tưởng “dòng đời trôi lặng lẽ”. Nhưng không, Vô Thường diễn ra từng giây từng phút trước mắt. AFP ngày 29/11/2018 cho biết. “Theo Trung Tâm Kiểm Soát Bệnh Tật và Trung Tâm Phòng Ngừa và Thống Kê Y Tế Quốc  Gia, hy vọng vào đời sống của Hoa Kỳ đã giảm xuống do những cái chết vì sử dụng quá liều lượng thuốc giảm đau và thuốc an thần- đã lấy đi 70,000 sinh mạng trong năm 2017 và tự tử cũng gia tăng. Sử dụng quá liều lượng tăng 9.6% so với năm 2016, trong khi tự tử leo thang thêm 3.7%.”
Cách đây hai năm, Ô. Obama đi đâu cũng được thế giới nể sợ và tiếp đón long trọng, đặc biệt là tại Việt Nam. Ngày nay, tiếng nói của ông chẳng được lãnh tụ thế giới nào lắng nghe. Có chăng chỉ còn một số cử tri Dân Chủ luyến tiếc nhiệm kỳ của ông hay bất mãn với Ô. Trump. Nếu Ô. Obama có trở lại Hà Nội ăn bún chả thì cũng chẳng còn ai háo hức xem ông ăn uống ra sao. Chén đĩa ông ăn trước đây đã trở thành “báu vật” được chủ quán trưng bày như đồ quý giá của viện bảo tàng.
Cách đây vài tháng Cộng Hòa còn kiểm soát lưỡng viện nhưng nay đã để mất Hạ Viện, nguyên do là vì lòng người thay đổi. Và có thể năm 2020 người dân lại bầu một ông/bà tổng thống khác cho thích nghi với tình thế. Người dân Hoa Kỳ “có tật” hễ không hài lòng thì thay đổi cho dù “con gà mới” chưa chắc đã tốt lành hơn “con gà cũ”,  nhưng cứ thay đổi cái đã.  Cho nên khẩu hiệu “Change” là khẩu hiệu rất ăn khách của chiến lược tranh cử tại Hoa Kỳ.
Ôi, Vô Thường, một quyền năng mà không một quyền năng nào chống đỡ nổi! Trái đất này rồi hủy diệt.. Hiến pháp, luật lệ, tu chính án rồi cũng theo thời gian biến dạng. Thân xác của chúng ta rồi cũng thối rữa. Mọi hận thù, yêu thương rồi cũng héo tàn. Rồi đàn ông biến thành đàn bà, đàn bà biến thành đàn ông. Hai người đàn bà hay hai người đàn ông lấy nhau cũng gọi Vợ-Chồng. Mọi định chế xã hội rồi cũng đổi thay. Ma túy trở thành hợp pháp và có khi trở thành niềm hãnh diện “chịu chơi”! Tất cả đều lui tới, tuần hoàn, quay đảo qua bốn giai đoạn. Thành-Trụ-Hoại- Diệt của Luật Vô Thường hay của cái Tâm quay đảo cũng thế.
Câu hỏi đặt ra là nhân loại mỗi ngày mỗi văn minh, tiến bộ, nhân nghĩa và đạo đức hơn? Hay nhân loại mỗi lúc mỗi hung bạo, hư đốn và đồi trụy hơn? Không ai có thể trả lời được! Đạo đức và phi đạo đức, nhân nghĩa và bất lương, dâm ô và phẩm hạnh, trí tuệ và ngu si, thật và giả, dân chủ và độc tài…như ngày và đêm lấn đuổi nhau…mãi mãi cho đến ngày tận thế. Đó là cái kiếp của cõi Diêm Phù Đề này.
Đào Văn Bình
__._,_.___
Cách chống cộng riêng tư

BS.Trần Văn Tích
image.png


Được Quốc gia Việt Nam Cộng Hoà đào tạo để chẩn bệnh chữa bệnh, tôi dần dà bước sang hành nghề mới, không hề được giảng dạy tại Trường Đại học Y khoa. Đó là nghề chống cộng.
Hành nghề chống cộng rất khác biệt với hành nghề thầy thuốc. Trước hết, hành nghề chống cộng không cần có lai-xăng. Ai thích thì cứ việc chống, muốn chống thế nào cũng được. Thứ nữa, kẻ hành nghề này không hề có textbooks để tham khảo, chẳng làm gì có Guyton, Harrison cho y làm sách gối đầu giường. Chớ hòng tìm ra một bộ từ điển chống cộng giá trị đạt được tầm cỡ từ điển Dortland. Kẻ hành nghề chống cộng là người tự học. Thực ra cá nhân tôi từng góp nhặt kiến thức, hái lượm hiểu biết cho hành trang chống cộng qua nhiều nguồn.

Chẳng hạn vì xuất thân là sinh viên sĩ quan quân y hiện dịch, tôi từng được Quân đội giáo huấn về lập trường chống cộng qua một câu kết trong tờ Tập san Đại học Quân y Việt Nam, phát hành năm 1961, bài “Vấn đề xác định lập trường“. Đoạn văn như sau : “Vị thầy thuốc, vì là một người nguyện theo đuổi một nghề nghiệp nhân đạo với đối tượng là chính con người, nên chống lại bất cứ hành động nào vô nhân đạo. Nghĩ như thế, anh em đã tự xác định một lập trường : Chống Cộng Sản.“
Tuy nhiên Trường Đại học Y khoa Sàigòn và sau này thêm Trường Đại học Y khoa Huế đào tạo được cả mấy ngàn bác sĩ nhưng con số bác sĩ vừa hành nghề y sĩ vừa hành nghề chống cộng thì chỉ có độ đôi ba chục, giỏi lắm thì suýt soát một trăm. Hành nghề y sĩ hưởng lương hàng tháng, đến tuổi thì về hưu. Hành nghề chống cộng thường phải chi tiền túi cho chuyện chống cộng và chẳng bao giờ đáo hạn hưu trí. Chống cộng cho đến chết thì mới thôi. Làm thầy thuốc, anh chỉ việc mang kiến thức y khoa áp dụng vào chuyện hành nghề; làm nghề chống cộng, anh phải thường xuyên suy nghĩ riêng tư tìm ra cách chống cộng thích hợp và thoả đáng.
Đương nhiên có nhiều chuyên viên chống cộng rành nghề mà công lực đã đã đạt đến mức thượng thừa. Đó là các chuyên viên biểu tình, mít-tinh, tuần hành, hội thảo, ra tuyên cáo. Những chuyên viên chống cộng này rất đáng hoan nghênh và đáng được ngưỡng mộ vì chính họ là những thành phần giữ lửa bảo trì chính nghĩa quốc gia. Nhưng chuyện đáng nói là có những hạng người không hiểu ngang dạ đến thế nào mà lại hô hào ký kiến nghị gửi cho mụ chủ tịch quốc hội ViXi hay viết thư ngỏ dâng lên các tên chóp bu Việt cộng. Làm như vậy, viết thư ngỏ dâng cái gọi là Bộ Chính trị hay ký kiến nghị trên change.org kính gửi bà chủ tịch cái gọi là Quốc hội ViXi, thì thực là hơn cả vô ý thức.

Cá tính riêng tư bày vẽ cho tôi cách chống cộng hơi khác đa số đồng hương.
image.png

Tôi tố cáo ông Tiến sĩ Nguyễn Mạnh Tường đã phạm trọng tội đối với dân tộc và tổ quốc khi hô hào cổ vũ chuyện Miền Bắc tiến hành chiến tranh xâm lược Miền Nam trong bài viết “Ông Việt cộng Nguyễn Mạnh Tường“. Bài viết khiến hai đồng nghiệp chỉ hành nghề bác sĩ mà không hành nghề chống cộng, một ở Mỹ và một ở Pháp, lên tiếng phản đối để rồi được tôi hầu chuyện đáp lễ thẳng thừng còn cộng sản thì vội vàng xóa bỏ phần Tiến sĩ Nguyễn Mạnh Tường tham dự Hội nghị Luật gia Dân chủ Bảo vệ Hoà bình ở Bruxelles Bỉ vào tháng 5 năm 1956 trên wikipedia.
Đại tá Giáo sư Bác sĩ Tiến sĩ Nguyễn Thiện Thành là chuyên viên về hoạt động thần kinh cao cấp. Năm 1960 Ông ở Liên Xô “nghiên cứu về lâm sàng hoạt động thần kinh cao cấp, một lãnh vực còn rất mới mẻ đối với y học Việt Nam lúc này“ (nguyên văn theo wikipedia, đề mục Nguyễn Thiện Thành). Trong số không biết bao nhiêu chức vụ quan trọng trong bộ máy cộng sản, Nguyễn Thiện Thành từng phụ trách tiếp thu và điều hành Bệnh viện Vì Dân của Miền Nam sau 1975. Cái gọi là “hoạt động thần kinh cao cấp“ là một sản phẩm đặc thù của nền khoa học cách mạng xã hội chủ nghĩa. Nó giải thích cơ chế của giấc ngủ (chẳng hạn) qua học thuyết “hoạt động thần kinh cao cấp“ nhưng ứng dụng vào thực tế thì bác sĩ ViXi nào có chút trình độ chỉ biết cho uống Valium để giúp bệnh nhân an thần ngủ được! Kẹt lại Việt Nam sau 75 và phải "phục vụ nhân dân" trong các bệnh viện, một số anh em “ngụy“ chúng tôi yêu cầu cấp lãnh đạo Việt cộng tổ chức mời Đại tá Giáo sư Bác sĩ Tiến sĩ Nguyễn Thiện Thành đến nói chuyện cho chúng tôi nghe về hoạt động thần kinh cao cấp nhưng chẳng bao giờ thấy ông Đại tá Giáo sư Bác sĩ Tiến sĩ dám chường mặt ra! Lý do : cái gọi là “hoạt động thần kinh cao cấp“ chỉ là bố láo, bịp bợm và tôi đã có nhiều bài viết chỉ rõ điều này đồng thời tôi cũng có phương tiện để biết chắc chắn là giới y khoa Miền Bắc đã tiếp thu các luận cứ phủ nhận học thuyết hoạt động thần kinh cao cấp của tôi.

Cùng với ngày bỏ nước ra đi, tôi thay đổi đường lối ký thác tâm sự vào văn chương. Các suy tư cá nhân dưới vỏ bọc ngoài văn học hầu như luôn luôn mang tính chống cộng. Liệt kê những sai sót trong ba tập Thơ văn Lý Trần đồ sộ, tôi muốn nhắn cùng nhóm các nhà nghiên cứu quốc nội Nguyễn Huệ Chi-Đỗ Văn Hỷ-Trần thị Băng Thanh-Phạm Tú Châu rằng thư tịch Hán văn còn có nhiều lĩnh vực quí vị ấy chưa biết đến nên đã lầm lẫn thiếu sót khi chú thích. Cũng chọn đối tượng là Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, tôi bàn bạc với Ông về những trường hợp phiên thiết từ ngữ không đúng khi Ông biên khảo cuốn Hý trường Tùy bút của Đào Tấn và Ông thừa nhận là tôi có lý đồng thời Ông cũng hứa sẽ điều chỉnh khi tái bản sách với lời chú thích về công trình đóng góp của bản thân tôi. Bộ Tây du ký với người dịch là Thụy Đình và người hiệu đính là Chu Thiên xuyên tạc cả một đoạn văn chữ khối vuông chỉ vì kỵ huý họ của già Hồ, tôi vạch trần ra như vậy.

Trong thơ chữ Hán Nguyễn Du, bài Hoàng hà trở lạo (Mắc lụt bên Hoàng hà) thi bá đề cập đến một món ăn tên gọi thổ cẩu. Nhóm Lê Thước-Trương Chính, Chi Điền Hoàng Duy Từ, Bùi Hạnh Cẩn, nhóm Mai Quốc Liên-Nguyễn Quảng Tuân, Ngô Linh Ngọc, Lê Thu Yên vì chẳng biết thổ cẩu là con gì thứ gì nên tránh né không dịch hoặc dịch thổ cẩu là con dê (không dấu), con dế đất (dế có dấu sắc), con chó đất! Tôi khẳng định thổ cẩu là con dế dũi, dế nhủi, dế trũi. Nhà văn Tô Hoài trong Dế mèn phiêu lưu ký cũng giới thiệu dế trũi bên cạnh “nhân vật“ chính dế mèn.

Nguyễn Trãi làm thơ chữ Hán – bài Ký hữu (Gửi bạn) – đề cập đến một loài thảo mộc tên gọi là mục túc. Chư vị nghiên cứu văn học ở trong nước vì không biết đích xác mục túc là cây gì nên chú thích huê dạng, đọc rất vui. Chỉ xin đan cử vị tiền bối Đào Duy Anh mà thôi. Học giả họ Đào giảng “Mục túc là một thứ rau đậu tầm thường, người ta dùng để ăn chay hay là dùng cho gia súc ăn, cũng dùng làm phân xanh (...)“. Đối chiếu với thư tịch về thực vật chí Trung Hoa, tôi chỉ rõ mục túc là cây Medicago denticulata Willd., vốn có gốc nguồn từ Đại Uyển, vốn có tên gọi là buksuk và do Trương Khiên đi sứ mang về trồng trên đất Tàu. Nơi vùng Detmold, chỗ tôi làm việc cả chục năm trời, có nhiều khu ruộng cạn trồng mục túc mà người Đức gọi là ewiger Klee và người Pháp thì gọi là luzerne.

Nguyễn Khuyến chỉ sống có bảy mươi bốn năm thiếu mười ngày nhưng lại mở đầu bài thơ chữ Hán Di chúc bằng câu Ngã niên trị bát bát (Tuổi ta vừa tám mươi tám). Từ Trần Trung Viên thời tiền chiến qua Huỳnh Lý, Bùi Văn Bảo, Nguyễn Văn Huyền, người thì thản nhiên chấp nhận Nguyễn Khuyến thọ tám mươi tám tuổi, người thì bí quá nên đành giả lơ rằng “có lẽ xưa, các cụ thường tăng tuổi thọ.“ Vận dụng chủ yếu các kiến thức về y học, sinh lý học trong đông y, tôi giải thích rằng bát bát không phải là tám mươi tám mà là sáu mươi tư (8 x 8 = 64).

Bản thân tôi học chữ Hán không phải để đọc Kim Dung từ nguyên tác mà tôi học chữ Hán để chống cộng theo một đường lối và phương thức hầu như cách biệt với đám đông.

Tuy chống cộng mạnh mẽ nhưng “đạo chống cộng“ mà cá nhân tôi theo tuyệt đối không chấp nhận tín lý. Tôi nghi ngờ sự hiện hữu của cái gọi là mật ước Thành Đô. Tôi không tin là Tàu cộng xua rắn độc qua biên giới phía Bắc. Tôi xem chuyện Tộc kinh Kinh tộc gì đó ở Bussy Saint Georges là chuyện ruồi bu hay chuyện rửa tiền và tôi dự đoán thất bại ở Bussy Saint-Georges, cái bầy gà mắc dây thun đó sẽ tìm cách diễn lại tấn hài kịch rẻ tiền ở một Bussy khác, Bussy-la-Pesle, Bussy-le-Repos, Bussy-lès-Daours, Bussy-lès-Poix, thậm chí cả Bussy-sur-Moudon, vùng Bussy này nằm bên Thụy sĩ! Tôi không chấp nhận tín điều – tức là điều được tin theo một cách tuyệt đối, xem như bất khả tư nghì – cho rằng bọn người xuất hiện ở Bussy Saint-Georges là một bọn tay sai của Tàu cộng đang âm mưu rất thâm hiểm nhằm đồng hoá ba triệu người Việt hải ngoại và tiêu diệt căn cuớc, hủy diệt gốc nguồn của gần một trăm triệu đồng bào trong nước.

Và khi Việt cộng làm đúng thì tôi nói là chúng làm đúng. Không chấp nhận luận điểm của Liên Hiệp Quốc theo đó công dân của một nước có quyền tự do rời nước mình rồi trở lại nước mình theo quyết định cá nhân, tôi đánh giá chuyện công an Việt cộng cấm cửa không cho Cô Lê Thu Hà, phụ tá của Luật sư Nguyễn Văn Đài trong nhóm Anh Em Dân chủ, trở lại Việt Nam sau khi “bị tống xuất“ sang Đức; tôi cho rằng chuyện ViXi chận Cô Lê Thu Hà ở sân bay Nội Bài và bắt buộc Cô phải trở lại ngay Thái Lan như đã xảy ra, là đúng. Tôi chia sẻ lập trường với Tổng Thống Donald Trump xem Liên Hiệp Quốc là một tỗ chức vô tổ quốc. Nó không có biên giới để bảo vệ, nó không có lãnh thổ để cai trị nên nó chỉ biết nói cho sướng miệng. Trong khi đó nói gì thì cứ nói, chửi gì thì cứ chửi, Việt cộng đang nắm độc quyền trên đất Việt Nam. Nếu cái chế độ quốc xã Nazi của Hitler từng xem Einstein là một persona non grata thì bọn cộng sản Việt Nam cũng có quyền xem Cô Lê Thu Hà là một người không được chúng hoan nghênh.

Tôi tận lực cố giữ cho cái đầu chống cộng luôn luôn lạnh nhung tôi cũng hết mình làm sao cho trái tim chống cộng thì mãi mãi nóng.

04.12.2018