Search This Blog

Friday, November 30, 2018

2018-11-30 : Hỗn Loạn Vì Chủ Nghĩa :  

Các Chủ Nghĩa Ái quốc, Quốc Gia, Dân Tuý 

Patriotisme – Nationalisme – Populisme  

TS.Phan Văn Song

image.png
  1. Nul ne peut servir deux maîtres. Car, ou il haïra l'un, et aimera l'autre ; ou il s'attachera à l'un, et méprisera l'autre. Vous ne pouvez servir Dieu et Mammon."  – Không ai có thể thờ hai Chúa, vì họ sẽ ghét một người và yêu một người khác. Do đó  ta cũng không thể vừa Yêu Chúa vừa Thương Quỷ Mammon” ( Phúc Âm Matthieu 6.24)
  2. Mammon, ở đây phải được hiểu là tiền tài vật chất, vì đã được xem như thần linh, là thánh thần đối  với nhiều người trong chúng ta, vì ngày nay, trong đời sống hằng ngày, những nhà băng, những ngân hàng với nào trương mục, hay quỷ tiết kiệm thường được chú trọng, thương yêu, lo lắng hơn  tâm linh, Chúa Phật, nhà thờ hay chùa chiền.
Ngày 11 tháng 11, trong buổi lễ kỷ niệm 100 năm Ngày Đình Chiến Thế Chiến I, trước một số đông các quốc trưởng từ khắp thế giới tề tựu về Paris, Tổng thống Pháp Emmanuel Macron tuyên án “nationalisme, chủ nghĩa quốc gia”. Tổng thống nói rõ : “Chủ nghĩa ái quốc chính là sự trái ngược của chủ nghĩa quốc gia. Chủ nghĩa quốc gia chính là sự phản bội của chủ nghĩa ái quốc - Le patriotisme est l’exact contraire du nationalisme. Le nationalisme en est sa trahison”. Và qua ngày 18 tháng 11, thừa có dịp phát biểu tại Quốc hội Cộng hoà Liên bang Đức, Tổng thống Pháp cũng nhắc lại đến tánh cách tiêu cực của chủ nghĩa quốc gia. Phải chăng đây là một cách trả lời của phe Tây Âu – thiên tả, thiên xã hội (Pháp Anh Đức Hòa Lan Bỉ … ) chống đối Tổng Thống Hoa Kỳ Trump và lời tuyên bố “America First- Nước Mỹ trên hết” vừa đắt khách, đắt hàng với dân chúng Hiệp Chúng Quốc, vừa đắc thời đắc lợi với quốc gia Mỹ ?
Thật vậy, trước đó, ngày 22 tháng 10, tại Houston, Texas, trước một trăm ngàn khán thính giả, Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump chẳng những không ngần ngại, trái lại còn tự hào khẳng định, bằng cách lặp đi lặp lại nhiều lần rằng, mình là một người theo chủ nghĩa quốc gia. Nguyên văn, ngài nói : “Quý vị có biết tôi là ai không? Tôi là một người quốc gia, được không? Tôi là một người quốc gia. Người quốc gia. Không có gì hơn. Hãy sử dụng từ ngữ đó đi, hãy sử dụng từ ngữ đó đi! -You know what I am? I‘m a nationalist, okay? I‘m a nationalist. Nationalist. Nothing more. Use that word, use that word!”. Ngài Tổng Thống Trump đang dùng một từ ngữ, mà giới truyền thông Âu Mỹ từ trên 70 năm nay, đang tránh né. Tỉnh từ Quốc Gia-National, và đáng sợ hơn Cụm từ Chủ Nghĩa Quốc Gia – Le Nationalisme!
1/ Chủ Nghĩa Quốc Gia - Le Nationalisme – The Nationalism 
image.png
Âu Châu:
Từ sau Thế Chiến II vừa xong, dân chúng Âu Châu, Tây Âu đã đành, nhưng Đông Âu thuộc ảnh hưởng Liên Số cũng thế, khi nghe đến tỉnh từ National, và đặc biệt danh từ Nationalisme đều lên cơn sốt rét. Chỉ vì quần chúng Âu Tây, nạn nhơn của Thế Chiến II, dị ứng với từ ngữ Nazi của quân đội Đức, và trong từ ngữ Nationalisme, dân chúng trời Âu đã hoảng hồn khi chỉ mới thoáng nghe âm đầu “NA“ của cụm từ National-Socialiste – Nationalsozialist - Quốc Gia Xã Hội – do tên của Đảng cầm quyền Đảng Lao Động Quốc Gia Xã Hội Đức - Nationalsozialistische Deutsche Arbeiterpartei – của chế độ (Đệ Tam) Cộng Hòa Đức - Deutsches Reich do Hitler đặt ra, được viết tắt là Nazi – Quốc Xã ! Đúng vậy! Quần chúng phương Tây, sau thế chiến II nhận rõ rằng chế độ Nazi với một ý thức hệ đã tạo ra một quốc gia cực đoan, với một đế quốc chủ nghĩa, phân biệt chủng tộc ... Dưới triều đại Hitler đã gieo bao tang tóc cho, nước Đức, cho Âu Châu và thế giới kéo dài từ 1933 đến 1945. Cho nên ở Tây Âu, ở Pháp và đặc biệt ở Đức khi người dân địa phương nghe chữ này là họ bèn lên ngay cơn sốc dị ứng.
Lịch sử: Năm 1918, quân Đức thua trận, bắt buộc phải ký Hiệp Định Versailles. Chủ Nghĩa Quốc gia và Dân tộc do đó thực sự đã phát xuất ngay từ đống tro tàn ấy, của Thế Chiến I. Một phần do tinh thần phục hận của dân tộc Đức, một phần do Chủ thuyết Dân tộc Tự quyết do Tổng Thống Mỹ Thomas Woodroo Wilson khởi xướng. Ngay từ 1920, không khí phục hận của dân tộc Đức đã tạo một luồng gió quốc gia và dân tộc chủ nghĩa trên khắp Đông Âu. Và Chủ Nghĩa Dân tộc Tự quyết cũng như một sự thật được nhiều dân tộc trên nhiều quốc gia đòi hỏi như một giá trị mới. Một giá trị Yêu Nước, một giá trị Đạo Đức, một giá trị truyền thống để giữ Hồn, giữ Gia Đình, giữ nguồn gốc, giữ Văn Hóa. … cho một Dân tộc. Trong bối cảnh ấy cuốn sách “Mein Kamft – Cuộc chiến của tôi” ra đời. “Mein Kamft – Cuộc chiến của tôi” do Adolf Hitler viết vào năm 1924, khi ông bị tù, tả cái nhìn và những kỳ vọng của ông vào một xã hội công bằng với một quốc gia, cho một dân tộc.
Adolf Hitler, sanh ngày 20 tháng 4 năm 1889  tại Braunau am Inn, một thành phố thuộc nước Áo, cạnh biên giới Đức, người sáng lập và đảng trưởng Đảng Quốc Xã Đức và Thủ tướng nước Đức từ  1933 à 1945. Cựu chiến binh, bị thương ở Thế Chiến I, ông hoàn toàn thất vọng khi Hoàng Đế nước Đức Wilhem II bị ép thoái vị và nước Đức bại trận. Năm 1919, Hitler gia nhập Đảng Lao động Đức -Deutsche Arbeiterpartei, DAP. Nhờ tài hùng biện, ông tiến rất nhanh lên hàng lãnh đạo Đảng. Năm 1920, Chủ tịch Đảng, ông biến Đảng thành Đảng Lao động Quốc gia Xã hội Đức -  Nationalsozialistische Deutsche Arbeiterpartei – NSAP, và cho áp dụng ngay một chương trình và thành lập ngay một tổ chức bán quân sự, SA – Sturmabteilung. Năm 1923, sau cuộc cuộc đảo chánh thất bại, Hitler phải vào tù. Tại nhà tù Lansberg am Lech, ông viết cuốn Mein Kamft. Cuộc khủng hoảng kinh tế hoàn cầu năm 1929 đã thay đổi toàn diện cái nhìn của thế giới, ích kỷ hơn, bế môn tỏa cảng, chỉ lo phục vụ một nguồn kinh tế quốc gia, và chỉ lo phục vụ một xã hội dân tộc, giữ vững biên cương, dân tộc truyền thống.
Á Đông :
image.png
Các quốc gia Á Châu vào đầu thế kỷ thứ XX, trừ Nhựt Bổn, đang bị các quốc gia Âu Châu đang trên đường tìm hương liệu, tơ lụa, xâm chiếm. Thoạt đầu, thương thuyền họ đến xin mở những cơ sở thương mại, trao đổi, buôn bán, nhưng dần dần chiếm những đất đai thành những đồn điền khai thác hương liệu, gỗ quý, tơ lụa … Những chế độ chiếm đất làm thuộc địa cũng từ đó bắt đầu … Tây Ba Nha, Bồ Đào Nha, Hòa Lan, Anh Quốc, Pháp các quốc gia có truyền thống hàng hải thay nhau đi tìm thuộc địa … về phía Đông: Ấn Độ, Miến Điện, Nam Dương, Việt Nam, Tàu ... đều cùng chung một số phận… Chỉ riêng, Nhựt Bổn nhờ tài quản trị, nhờ tài ngoại giao sáng suốt, của Minh Hoàng nên đã giữ được độc lập, tạo một gương sáng cho giới trí thức Đông nam Á
Nhưng gương sáng Chủ Nghĩa Quốc gia Dân tộc là do Trung Hoa và cuộc Cách Mạng Tân Hợi 1911. Nếu ngọn gió Quốc gia chủ nghĩa chỉ đến Âu châu vào năm 1930, thì ở Á đông, ngày 1 tháng giêng 1912, một nhà nước Cộng hòa Trung Hoa đầu tiên đã ra đời. Đây là lần đầu tiên một dân tộc bị trị hãnh diện đứng lên đòi độc lập, giành quyền Tự quyết trước sự xâm lăng của các quốc gia đế quốc quốc tế. Chỉ với một cuộc nổi dây nho nhỏ của một đồn lính nhỏ ở Wuhan, tỉnh Hubei – Hồ Bắc. Chỉ trong vòng 6 tuần, đã có 15 tỉnh của Trung Hoa nổi dậy. Đòi quyền tự quyết. Một vị Y sĩ trẻ tuổi Bác sĩ Sun Yatsen Tôn Dật-Tiên được bầu làm vị Chủ tịch đầu tiên của một Cộng Hòa Trung Hoa mới. Nhưng Trung Hoa vẫn bị chia rẽ.  Beijing và lãnh thổ miền Bắc vẫn nằm trong tay của tướng Yuan Shikai, đang có mộng thành lập một hoàng triều mới, thay thế nhà Thanh. YuanShikai mất năm 1916, nhưng Trung Hoa vẫn hỗn loạn và nội chiến. Mãi cho dến 1949, khi Mao Zetung toàn thắng.
Sun Yatsen và Quomingtang-Quốc dân Đảng là những giấc mơ đầu tiên của các nhà cách mạng Việt Nam. Bị chế độ thực dân Pháp đô hộ, các nhà trí thức đầu tiên người Việt chúng ta đi tìm ảnh hưởng, bài học, giấc mơ nơi hai quốc gia thành công với quyền tự quyết Nhựt Bổn và Trung Hoa. Các Đảng chánh trị quốc gia Việt Nam đều ảnh hưởng bởi chủ thuyết Tam Dân của Sun Yatsen, Việt Nam Quốc Dân Đảng, Đại Việt Quốc Dân Đảng với chủ thuyết Dân tộc Sinh tồn… Tinh thần Yêu Nước, là tinh thần Quốc gia, là tinh thần Dân tộc.  
Thế nhưng, tinh thần Quốc gia, tinh thần Dân tộc tại Trung Hoa bị Đảng Cộng sản Trung Hoa với chủ thuyết Cộng sản Quốc tế đánh bại. Từ năm 1949 phải di cư định cư tại Đảo Đài Loan. Đảng Quốc Dân Đảng Trung Hoa vẫn tồn tại, vẫn giữ vững tinh thần Quốc gia, tinh thần Dân tộc, ngọn cờ Đảng biến thành Quốc kỳ. Ngọn cờ Thanh Thiên, Bạch Nhật, Mãn Địa Hồng vẫn còn tung bay phất phới đến ngày nay. Lá cờ của Đại Việt và Việt Nam Quốc Dân Đảng cũng tương tự, cũng Thanh Thiên, cũng Mãn Địa Hồng chỉ khác là Ngôi Sao Trắng làm tinh cầu dẫn lộ thôi !
Việt Nam ta:
Cũng như Trung Hoa, các Đảng phái chánh trị Quốc gia chúng ta đều bị Đảng Cộng Sản Quốc tế  chẳng những đánh bại mà còn bị lường gạt nữa. Mà cả dân chúng Việt Nam ta nữa. Phải ! Đúng vậy ! Tất cả những người Ái Quốc Việt Nam chúng ta đều bị tên Nguyễn Ái Quấc lường gạt trất quấc cả ! Một cuộc lường gạt khổng lồ. Dùng từ ngữ Ái Quốc để lạm dụng lòng Yêu nước, xúi dục, đẩy không biếu bao nhiêu triệu thanh niên thanh nữ Việt Nam vào làm biển người lấy thân mình đở đạn, lót đường cho chủ nghĩa Cộng Sản Quốc tế nhuộm đỏ non sông quốc gia, và ngày nay tiếp tục lót đường cho Tàu Cộng xâm lăng đất nước quê hương !!.
Gương sáng của Chủ nghĩa Quốc gia, ngày nay là Tổng thống Hoa Kỳ tự nhận mình là một người theo chủ nghĩa quốc gia. Trước đám đông, Tổng thống dám công khai, không ngại ngùng, vứt bỏ cái politically correctness cả nễ nhấn mạnh mấy lần suy tư cá nhơn đó. Cả thế giới đều biết Tổng thống chủ trươngAmerica first - Ưu tiên cho Quốc gia Mỹ, cho Dân tộc Mỹ.
Riêng người Việt tỵ nạn Cộng sản Hải ngoại chúng ta. Chúng ta rất và phải ưa chuộng hai chữ “quốc gia”. Hiến pháp Đệ nhứt Cộng hoà mở đầu bằng câu : “Tin tưởng ở tương lai huy hoàng bất diệt của Quốc Gia và Dân Tộc Việt Nam...“. Đó là thời chúng ta còn có quốc gia, lãnh thổ, chánh quyền. Thế nhưng ngày nay, dù mất nước, dù thằng tôi, người viết bài, thân ăn nhờ ở đậu nơi đất người, tôi vẫn tự hào tự nhận mình là Người Việt Quốc giaMong rằng quý thân hữu cùng chúng tôi, dấn thân, quyết tâm, rằng mình là Người Việt Quốc Gia để mãi mãi sống còn với  Quốc Gia Việt Nam chúng ta !
Chủ nghĩa Dân Túy – le Populisme – The Populism:
image.png
Dân túy từ Việt dịch của từ âu mỹ populism. Nhưng, từ populism, là một péjoratif, một định nghĩa xấu, một chê bai, để định nghĩa một luồng tư tưởng chánh trị, « nói thay cho dân », thường hiểu là mỵ dân ! Số là, từ những năm sau thế chiến thứ 2, tư tưởng chánh trị thế giới « bị » chia làm hai phương thức làm « chuẩn », làm « lệ » đối chọi nghịch nhau, không có chổ cho một phương thức thứ ba : hoặc Tư bản chủ nghĩa/Cộng sản chủ nghĩa…hoặc như ở Âu Châu Trái/Phải, Xã Hội, Cấp Tiến/Bảo Thủ, Truyền Thống…Nhưng tại sao Chủ nghĩa Dân Túy ngày nay, không là một con đường thứ ba ? không Tư Bản Chủ nghĩa cũng không Xã hội Chủ nghĩa ?
Nhưng, dù thế nào đi nữa, chế độ do một ý thức hệ nào đó, phải làm sao phục vụ cho con người !  Cho người công dân thật sự hưởng những quyền lợi đúng đắn... Nhơn viên Nhà Nước phải ưu tiên giải quyết việc Công, việc Nước, việc Nhà trước khi lo việc riêng tư, việc người ngoài. Tài nguyên hạn chế phải liệu cơm gắp mắm. Nhưng phải Cho Dân, Vì Dân, Do Dân. Đó là Dân Chủ ! Dân Túy đây là Dân của Công Dân MìnhCho Dân Mình, Vì Dân Mình, Do Dân Mình !
Thử tái lập thể chế Quốc Túy cho Việt Nam: Quốc Gia Tự Quyết, Dân Tộc Tự Duy
Ta thử đặt tiềm lực tự quyết trên căn bản lịch sử, địa chính - Thống Nhứt Lãnh Thổ Trên Đất Tổ tiên - tạo nỗ lực tự chủ trên giá trị khai phóng dân tộc nhơn bản, tử tế, bình đẳng, kết sanh - dân lành, nước mạnh -  đặt khả năng dân tộc sanh tồn, an sanh tự duy trên giao kết bình đẳng, trọng thể - TựThắng để Duy Toàn- .
Nhưng cái ngày mai tươi sáng ấy đặt cho toàn thể người Việt lắm điều kiện. Thoạt nhìn thì thấy không khó. Mà thực hiện thì khó khăn vô cùng. Đó là không mất gốc, là còn người Việt, và đặc biệt còn là con ngườĐại Việt, dân tộc cuối cùng không bị Hán hóa của nhóm Bách Việt !
Do đó chúng ta phải  là Phục Việt để Phục Quốc.
Đặt vấn đề tuổi trẻ và ngày mai của đất nước PHẢI đặt vấn đề « CÒN ».
CÒN thanh niên Việt. Còn người Việt. CÒN dân tộc Việt. CÒN dân tộc Đại Việt.
Còn mà liên lập, chớ không phải Còn mà gây hấn và cô lập.
CÒN mà chung sống, đáng sống, của Con người. CÒN để làm, cho Đạo Việt không bị đè bẹp, làm Chủ trong thế điều hợp.
Mà trước tiên, người Việt phải biết tiếng Việtnói và viết tiếng Quốc Ngữ.
Tuổi trẻ Việt phải nói tiếng Việt, để còn gốc, còn Dân Tộc Việt, còn Văn Hóa Việt, còn Hồn Việt, còn ĐẠO VIỆT, với Tứ Ơn hay đúng hơn Hai Thờ : Thờ Ông Thiên (Phật, Chúa, Trời, Đất) Thờ Ông Bà Tổ Tiên, và một Ơn, một Nghĩa, Ơn Đất Nước, Nghĩa Đồng Bào !
Để Kết Luận :
image.png
Xin một lời kêu gọi :
Đồng bào, bà con trong nước đã đồng Một lòng đứng lên, hãy nói Tiếng nói Dân Tộchãy giữ Tấm lòng Dân Tộchãy giữ linh hồn Dân Tộchãy Bảo vệ Quốc Gia Việt Nam, Chủ quyền Đất Nước Việt Nam – Chống Luật Đặc Khu Bán Nước cho Tàu là Giữ Chủ quyền nước Việt Nam ta  !Giữ Độc Lập, Giữ Tự Chủ, Giữ Tự Do bằng chống Luật An Ninh Mạng đang bịt miệng người Dân,     khóa linh hồn, anh linh Quốc Gia, Đất Nước, Dân tộc Đại Việt ta !
Hởi quý Đảng Viên, quý Chiến sĩ Quân đội Nhân dân, quý Công an, quý viên chức Đảng !
Hởi tất cả các anh chị em  Đảng Viên Đảng Cộng Sản Việt Nam !
Các an, các chị, các em, hãy vứt bỏ « cái áo Đảng Bán Nước, cái áo Đảng ngoại lai » đang máng vào thân thể các anh, các chị các em đi ! Hãy trở về với cái thân thể người Việt ! Hãy trở về với cái linh hồn người Đại Việt !
Quý vị nên nhớ trong suốt lịch sử Việt Nam ta, đất nước chúng ta đã bị ngoại xâm 23 lần … Mà 21 lần là do người Tàu, người anh em láng giềng môi hỡ răng lạnh 16 chữ vàng Mà lần cuối cùng đối với các đồng đội của các anh chị em ! Các Chiến sĩ Quân Đôi Nhân Dân của quý vị !
Các anh chị em quên sao ngày 17 tháng Hai năm 1979 ? Các anh chị em quên sao ngày 14/03/1988, với các chiến sĩ Hải quân Nhân dân bảo vệ đảo Gạc Ma – Trường Sơn ? Và 10 năm, giữ biên giới 1979 -1989, và chiến trường CambốtChia ? Tàu và Ta ? Bạn hay Thù ?
Như một anh Tướng của các anh đã nói : Chiến tranh chống Tàu bảo vệ biên giới dài hơn chiến tranh chống Pháp giải phóng đất nước – 10 đánh Tàu/9 năm đánh Pháp !
Ngày nay các anh, các chị các em, dám đành đoạn nở tâm sao để Tàu xâm chiếm lãnh thổ Việt Nam ? hảm hiếp, đàn áp đánh đập đồng bào Việt Nam ta ? Chỉ vì các đàn anh hay các ông chủ của các anh các chị các em đã Quyết Bán Nước Bán Dân để Giữ Đảng !
Quý vị có chắc ngày mai, Nước Mất, quý vị còn là đảng viên của một Đảng Việt Nam không ?
Tỉnh dậy đi ! Đừng để quá trễ !
Hãy về với dân tộc Đại Việt ! Hãy cùng toàn dân Việt dẹp Cộng đuổi Tàu!
Mong lắm! Vì Đó là Chủ Nghĩa Yêu Nước là Chủ Nghĩa Ái quốc. C’est çà le Patriotisme !
Hồi Nhơn Sơn, Cuối Thu 2018
TS.Phan Văn Song

Thursday, November 29, 2018

Thiếu sinh quân Nga : Lực lượng quân nhân dự bị, chất gắn kết xã hội

media
Học sinh trường Yermolov của Nga trong một buổi tập quân sự ngày 04/11/2016.REUTERS/Eduard Korniyenko
Sử dụng thành thạo súng trường, nhẩy dù, hát những bài ca yêu nước, từ hai năm nay, ngày càng có nhiều trẻ em và thiếu niên Nga, phần lớn xuất thân từ tầng lớp xã hội bình dân, tham gia huấn luyện quân sự. Tất cả đều là thành viên Đội Thiếu sinh quân - Yunarmiya - do chính Matxcơva khởi xướng từ năm 2016 và hoạt động dưới sự bảo trợ của bộ Quốc Phòng để liên kết các dân tộc trong Cộng Hòa Liên Bang Nga.
Đặc phái viên của nhật báo Libération có mặt tại một khu huấn luyện ở Volosovo, cách thủ đô Matxcơva hai giờ đi tầu và nhận định : “Thanh niên Nga, ngay từ nhỏ, đã được hướng đến quốc phòng” trong bài viết đăng ngày 25/11/2018.
Những thanh thiếu niên này chỉ trong độ tuổi 16-18. Họ được tổ chức Yunarmiya tuyển ngay trong nhà trường, thông qua các câu lạc bộ ngoại khóa. Tổ chức Yunarmiya hoạt động theo phương châm : “Giáo dục giới trẻ từ 8 tuổi trong tinh thần yêu nước, dậy họ về di sản quân sự quốc gia, phát triển tinh thần tập thể và những nguyên tắc đạo đức phù hợp với dân tộc Nga, khuyến khích và chuẩn bị cho thanh niên thực hiện nghĩa vụ quân sự”.
Phóng viên của Libération thán phục khi chứng kiến các thiếu sinh quân ở Volosovo gấp dù một cách thuần thục, chuyên nghiệp ngay khi vừa chạm đất. Trong ánh mắt tự hào, ông Konstantin, người huấn luyện, khẳng định với nhà báo của Libération rằng không hề có vấn chuyện chủ nghĩa quân phiệt hay định hướng tư tưởng, mà “đây là một cơ hội cho những đứa trẻ đó. Một cơ may cho các em được ra khỏi nhà, khám phá các hoạt động, những điều mà có lẽ chúng đã không thể làm”.
Từ thiếu sinh quân đến quân nhân chuyên nghiệp
Đúng vậy, nhóm thanh thiếu niên tham gia khóa tập huấn này không xuất thân từ tầng lớp khá giả ở các thành phố lớn của Nga. Đội Thiếu sinh quân - Yunarmiya - tạo cho họ cơ hội giải trí và các chương trình đào tạo mà các em này khó với tới được : các môn thể thao mạnh, sơ cứu, khám phá nhiều ngành nghề khác nhau (báo chí, hàng không, nghe nhìn…), được đi khắp nước Nga. Khó lòng phủ nhận rằng Yunarmiya hoạt động như một kiểu trại hè khổng lồ theo chủ đề quân sự.
Thành viên của Yunarmiya được vinh dự tham gia diễu hành bên cạnh những quân nhân thực sự và cựu chiến binh trong các sự kiện quan trọng hàng năm : kỉ niệm Trận Matxcơva 07/11, ngày hội Người bảo vệ Tổ Quốc 23/02. Những thiếu sinh quân này còn được mời tham gia cuộc tập hợp hàng năm tại “Công viên Yêu nước” - Patriot Park, một quần thể giải trí rộng lớn mang chủ đề quân sự, nằm ở ngoại ô Matxcơva. Suốt hôm đó, các em được mặc đồng phục mầu be, đội mũ bê rê đỏ đậm, nghe diễn văn của bộ trưởng Quốc Phòng, gặp gỡ các quân nhân, được tập bắn súng và hát những bài ca ngợi quân đội Nga.
Từ thiếu sinh quân đến quân đội Nga là điều hiển nhiên. Họ được hưởng ưu ái để vào các “lớp quân sự” trong đại học. Ngoài chương trình thông thường, những sinh viên đặc biệt này còn theo một chương trình đào tạo quân sự riêng.
Thiếu sinh quân : Chất kết dính xã hội, dân tộc
Tại sao phải duy trì một tổ chức như vậy trong khi Matxcơva không tiết lộ ngân sách dành cho Đội Thiếu sinh quân ?
Dù đang được hiện đại hóa và chuyên nghiệp hóa, nhưng nhu cầu về nhân sự của quân đội Nga cũng không lớn đến như vậy. Theo phóng viên của Libération, lực lượng Yunarmiya không chỉ nhằm cung cấp cán bộ cho quân đội, mà điều quan trọng hơn là tổ chức này góp phần vào quá trình thúc đẩy và củng cố đường lối tư tưởng bảo thủ để nâng cao tầm quan trọng của chiến lược phát triển quân sự.
Ông Igor Delanoë, trợ lý giám đốc Đài Quan sát Pháp-Nga, giải thích : “Học thuyết chiến lược của Nga được ban hành năm 2016 nhận định rằng trong số những nguy cơ mà Nga phải đối mặt có “sự chia rẽ tiềm tàng” của xã hội và điều này có thể bị các thế lực thù địch khai thác. Những sáng kiến như Yunarmiya nhằm gắn chặt xã hội Nga. Những bài diễn văn quân sự và yêu nước vẫn còn rất hiệu quả tại Nga”.
Phong trào Đội Thiếu sinh quân còn hoạt động tốt hơn vì liên bang Nga rộng lớn, có đến 150 quốc tịch khác nhau và bốn tôn giáo chính, đang khó xác định được bản sắc quốc gia để có thể bao trọn được cả những người Slav theo Chính Thống Giáo, cộng đồng theo đạo Phật ở Viễn Đông, người Hồi Giáo Tatar và nhiều sắc dân khác ở vùng Kavkaz.
Ca ngợi các thành tích quân sự là cơ hội thuận lợi cho quá trình đoàn kết những dân tộc này. Ngày Chiến thắng 09/05 hiện là “biểu tượng duy nhất vượt qua rào cản tuổi tác, sắc tộc và tầng lớp xã hội Nga”, theo giải thích của chuyên gia Delanoë. Đến mức mà lễ kỷ niệm này đôi khi mang hơi hướng như tôn giáo quốc gia, với những cuộc duyệt binh mỗi năm lại có quy mô lớn hơn so với những sự kiện được tổ chức dưới thời Xô Viết. Đây cũng là một giải pháp để hòa giải những di sản lịch sử đối lập của nước Nga hiện đại : di sản của đế chế Nga và di sản của Liên Bang Xô Viết.
Nhiều tổ chức, như Hội Lịch sử Quân sự Nga, được thành lập năm 2012 theo lệnh của tổng thống Vladimir Putin, còn tổ chức kỷ niệm chiến thắng hoàng đế Pháp Napoléon năm 1812 hoặc chiến thắng quân phát xít Đức năm 1945. Lập trường chính thức coi những “con người lễ độ” dấn thân ở bán đảo Crimée hoặc đội viễn chinh Nga ở Syria đều là những người kế thừa trực tiếp của các thế hệ trước.
Tương tự, nhiều đơn vị trong quân đội hiện nay được đặt tên theo những trận chiến trong Thế Chiến II, song song với những tên gọi đặt theo thời Nga hoàng. Thậm chí, Giáo hội Chính Thống Giáo, nạn nhân bị đàn áp thời Xô Viết, giờ cũng thường xuyên được dàn xếp xuất hiện bên cạnh quân đội Nga.
Về phần mình, bộ Văn Hóa Nga tài trợ hậu hĩnh cho những công trình điện ảnh quốc gia có quy mô lớn nói về Thế Chiến II, như phim Trận đánh Sebastopol (2015), 28 cảm tử quân của Panfilov (2016), Bất khả chiến bại dự kiến khởi chiếu vào tháng 12/2018. Ngược lại, những bộ phim như Cái chết của Stalin (phim Anh-Pháp) bị từ chối cấp visa phát hành ở Nga với lý do “làm xấu hình ảnh của những người anh hùng trong Cuộc đại chiến yêu nước”.
Kết quả là nếu như năm 2010, theo một nhiên cứu của Viện thăm dò Nga FOM, chỉ khoảng 22% người dân đánh giá nghề binh là nghề “có uy tín”, thì năm 2018, tỉ lệ này tăng lên thành 60%. Số thiếu sinh quân tăng từ 26.000 người vào năm 2016 lên thành hơn 230.000 người vào tháng 05/2018.

Wednesday, November 28, 2018

Các nguyên nhân làm Cao Huyết Áp

Bác Sĩ Hồ Ngọc Minh

alt
Một người đang được đo huyết áp tại hội chợ y tế ở NJ. 
Bệnh cao huyết áp, còn gọi nôm na là “bệnh cao máu”, là tình trạng áp suất máu tăng cao thường xuyên và kinh niên, và còn là một bệnh xảy ra nhiều nhất. Bệnh cao huyết áp thường không có triệu chứng gì rõ ràng cả và ít khi được phát hiện sớm. Bệnh này là nguyên nhân hàng đầu dẫn đến trụy tim, tai biến não, suy thận, và nhiều bệnh trầm kha khác.
Triệu chứng
Đa số bệnh nhân chỉ biểu hiện triệu chứng khi mà tình trạng bệnh đã khá nặng và đang dẫn đến những hư hại đáng ngại. Trong nhiều trường hợp, dấu hiệu đầu tiên của bệnh cao huyết áp là bị trụy tim hay tai biến não đột ngột, vì thế bệnh còn có tên là “kẻ giết người thầm lặng”.
Bệnh cao máu được phân loại thành hai thời kỳ tuỳ theo áp suất máu:
1.Thời kỳ 1: Chỉ số trên (systolic pressure) trong khoảng 130 đến 139 mm thủy ngân (mmHg). Chỉ số dưới (diastolic pressure) trong khoảng 80 đến 89 mmHg.
2.Thời kỳ 2: Chỉ số trên (systolic pressure) cao hơn 139 mm thủy ngân (mmHg). Chỉ số dưới (diastolic pressure) cao hơn 89 mmHg.
Còn một tình trạng cao máu nhẹ thời kỳ sớm (prehypertension) khi chỉ số trên (systolic pressure) trong khoảng 120 đến 129 mm thủy ngân (mmHg) và chỉ số dưới (diastolic pressure) thấp hơn 80 mmHg.
Triệu chứng của cả ba giai đoạn cao huyết áp thường ít khi xảy ra, nhưng có khi bao gồm: nhức đầu, chóng mặt, chảy máu mũi, nôn ói, khó thở, mắt mờ.
Ngoài ra còn một tình trạng cao huyết áp độc hại (malignant hypertension) còn gọi là cao huyết áp khẩn cấp khi mà huyết áp rất cao làm cho mạch máu bị vỡ và đi kèm với suy yếu của ngũ tạng, thí dụ như chảy máu mắt, truỵ tim, tai biến não, hay suy thận.
Triệu chứng khẩn cấp gồm có: chóng mặt, bất tỉnh, đau ngực, ngẹt thở, lòa mắt, yếu hay bị tê các bắp thịt mặt hoặc tứ chi.
Nguyên nhân
Có hai nguyên nhân: cao máu nguyên thủy còn gọi là cao máu cấp một (primary hypertension) và cao máu vì bệnh khác, gọi là cao máu cấp hai (secondary hypertension).
Cao huyết áp cấp một gồm những tình trạng cao tuổi, đàn ông, béo phì, cao mỡ, cao cholesterol. Phụ nữ thường bị cao huyết áp sau khi nghỉ kinh. Cao máu nguyên thủy thường xảy ra trong gia đình có bệnh sử cao huyết áp.
Cao huyết áp cấp hai có thể gây ra bởi bệnh thận, ngủ bị nghẹt thở (sleep apnea), nghẽn động mạch chủ (coarctation of the aorta), các bệnh về mạch máu thận, bệnh về hệ thống nội tiết, do sử dụng thuốc ngừa thai, hút thuốc lá, uống rượu, uống thuốc giảm đau kinh niên, và uống thuốc an thần chống trầm cảm.
Nói chung chung, cao huyết áp thường phát triển không có một lý do nào rõ rệt cả, và thường trở nặng hơn theo năm tháng.
alt

Thuốc lá là một trong những nguyên nhân có thể dẫn đến cao huyết áp.
A.Lý do thường gặp nhất:
1.Tuổi tác
Nguy cơ bị cao huyết áp tăng dần với tuổi tác, lên hệ đến sự mất tính đàn hồi co giãn của mạch máu, bị thay đổi hormone như khi nghỉ kinh, và bị nhạy cảm với muối có trong thức ăn.
Một người trong độ tuổi 30 có thể bị cao máu nhẹ, và áp suất máu tăng dần. Nếu bị cao huyết áp trước tuổi 50 thì nguy cơ bị đột quỵ tim hay tai biến não sẽ tăng cao. Nếu không được chữa trị, bệnh cao huyết áp sẽ làm giảm tuổi thọ độ 10 năm.
2.Phái tính
Bệnh cao huyết áp thường xảy ra cho đàn ông nhiều hơn là đàn bà cho đến độ tuổi 45. Từ 45 đến 64 tuổi phần trăm bị cao máu là ngang nhau cho cả hai phái, và phái nữ bị cao huyết áp tăng nhiều hơn sau tuổi 55.
3.Chủng tộc
Người gốc Phi châu và người gốc châu Mỹ La Tinh dễ bị cao máu hơn là người da trắng. Người da vàng gốc châu Á tương đối ít bị cao huyết áp. Tuy nhiên ngoài lý do chủng tộc, nguy cơ bị cao huyết áp vẫn tùy thuộc vào cách ăn uống, và nếp sống.
4.Bệnh thận
Bệnh thận kinh niên có thể ảnh hưởng đến thể tích máu và làm tăng áp suất máu.
5.Bệnh tiểu đường
Bệnh nhân  bị bệnh tiểu đường thường hay bị suy thận. Tuy nhiên có nhiều người bị cao máu trước khi bị bệnh cao đường trong máu.
6.Các bệnh về tuyến nội tiết
Bệnh về tuyến giáp trạng, tuyến thượng thận, và tuyến yên (pituitary disease) làm cho hormone bị thay đổi dẫn đến cao huyết áp.
7.Thuốc men
Một số thuốc men có thể làm tăng huyết áp thí dụ như steroids, thuốc ngừa thai, thuốc trị nghẹt mũi, thuốc có chứa caffeine, thuốc an thần và nhiều loại thuốc khác.
B.Lý do di truyền
Yếu tố di truyền đóng vai trò quan trọng gây ra bệnh cao huyết áp nhất là tình trạng cao huyết áp nguyên thuỷ, cấp một. Yếu tố di truyền nắm khoảng 30 đến 50% nguy cơ cao huyết áp. Người ta vẫn chưa tìm ra một gene nào cụ thể quy định bệnh cao huyết áp, nhưng có thể là một tập hợp nhiều gene khác nhau. Nếu trong gia đình có người bị cao huyết áp thì nguy cơ bị bệnh sẽ tăng cao.
C.Nề nếp sống
Hút thuốc lá là lý do thông thường nhất gây ra bệnh cao huyết áp. Thuốc lá làm cho mạch máu bị hẹp lại, mất tính đàn hồi và dễ bị lở loét động mạch.
Ăn đồ mặn, nhiều muối là lý do đứng hàng thứ hai. Một số  người có thể ăn mặn nhưng không bị cao máu, tuy nhiên thực phẩm của người Việt chúng ta có rất nhiều muối. Có khi ăn không thấy mặn lắm nhưng lại có rất nhiều muối, thí dụ như nước phở, bún, mì chẳng hạn.
Bị stress thường xuyên cũng làm tăng huyết áp do ảnh hưởng của các hormone stress thí dụ như epinephrine, norepinephrine, cortisol. Các hormone nầy làm co hẹp động mạch cũng như thay đổi phẩm chất của động mạch, dễ bị lở loét, bị nghẽn.
Tương tự như thuốc lá, rượu và ma tuý, ví dụ như cocaine, heroin, và methamphetamine cũng làm tăng huyết áp. Tuy nhiên các loại ma tuý thường đưa đến tình trạng cao máu khẩn cấp hơn là cao máu kinh niên.
Cuối cùng, thiếu vận động sẽ gây ra béo phì, thay đổi tình trạng hormone, làm tác động lên hệ thống máu.
Một cách tổng quan, bệnh cao huyết áp có thể giết người thầm lặng, nhưng cũng may là hầu hết các nguyên nhân đều có thể ngăn ngừa, tránh được để giảm ức độ ngiuy hiểm. Nên thường xuyên đo áp suất máu và lưu tâm đến cách phòng chống.

Tuesday, November 27, 2018

Ảo tưởng…


alt
Khi còn đi học, tôi có tên bạn ảo tưởng đến cả phòng trọ sáu đứa ở chung đều ngán sự tưởng tượng của nó. Nhiều khi cũng vui, như củ khoai lang sùng nên chẳng đứa nào ăn mà cũng không đứa nào đem bỏ thùng rác. Củ khoai cứ lăn lóc từ góc bàn này sang góc bàn khác trên cái bàn độc nhất trong phòng để ngồi ăn cơm, học bài, làm bài chung cho sáu đứa. Cho đến hôm nó không có gì ăn. Nó nhặt củ khoai sùng để vào cái dĩa tử tế, rồi tự nó mời nó ăn củ nhân sâm ngàn năm do cô gái Tàu xinh đẹp bên khoa ngoại ngữ đã ưu ái tặng nó.
Năm đứa còn lại cứ khúc khích cười vì nó vừa ăn vừa nói lảm nhảm là nhân sâm ngàn năm nên có vị đắng trị bá bệnh như vị đắng trong khoai lang sùng; vị cay nồng mùi khoai sùng xông lên mũi cần phải ém lại, vận công chuyển xuống huyệt đan điền để giải độc phong cùi…
Chẳng đứa nào hiểu nổi sự tưởng tượng của nó đang phiêu du về đâu? Chỉ biết là nó ăn hết củ khoai lang sùng. Chẳng nghĩ đến lo sợ của bạn bè là đêm nay nó lại bị đau bụng, bị Tào Tháo đuổi, khuấy động cả phòng không cho ai ngủ. Nhưng nó cứ tỉnh bơ sống với ảo tưởng trong đầu óc nó là được cô gái đẹp như mơ, lại tặng sâm quý cho người tình thì quả là diễm phúc nhất trên đời…
Nhớ thời đời sống sinh viên lo ăn từng bữa, kiếm tiền mua sách học khó như lên trời mà nó cứ tỉnh bơ thả hồn bay bổng vào những việc không thực tế chút nào. Như dầu lửa để thắp đèn dầu vì Sài gòn thời đó cúp điện liên tu bất tận, những ngày có điện thì những cơ sở sản xuất họ lại dùng điện quá tải nên nổ cầu chì điện cả khu vực, cúp điện cả vùng. Dầu thắp đèn là tiền ăn phải nhín ra để đong từng xị dầu lửa về thắp đèn chứ đâu phải dầu trên trời rớt xuống đâu! Vậy mà ăn xong củ khoai lang sùng, nó chong đèn ngồi viết thơ cảm ơn cô gái Tàu bên khoa ngoại ngữ.
Chúng tôi phản đối việc chong đèn viết thơ tình hoang tưởng là chuyện tào lao thì nó lý giải đến thuyết phục năm đứa vừa nằm vừa ngồi nghe mê mẩn chuyện tình (tưởng tượng) của nó…
“Tụi bay chỉ biết đi kiếm tiền, hôm không được đồng nào thì về phòng nằm đọc sách cho đỡ đói. Hôm có tiền thì kéo nhau đi ăn nhậu cho tới hết sạch tiền mới chịu về phòng ói mửa, giành cầu suốt đêm vì đau bụng cả đám, rồi nói dóc tới sáng… Tụi bay sống không biết ngày mai. Tao còn tiền để đi ăn vài tô hủ tíu cũng đủ. Biết nghĩ như vậy thì tao mới để dành tiền được cho tương lai của tao với người yêu tao nhất…
Nó tưởng tượng ra con nhỏ Tàu đẹp mê hồn bên khoa ngoại ngữ bị bệnh cùi, nên giai đoạn trưởng thành mới đẹp mê hồn, đẹp hơn hết đám con gái trong trường. Tất cả con trai các khoa đều để mắt tới con nhỏ Tàu xinh đẹp bên khoa ngoại ngữ, nhưng chỉ mình nó hiểu được cõi lòng tan nát của hoa khôi vào một hôm trở trời cuối năm, hai tai nàng ửng đỏ và dầy lên khác thường. Mái tóc đen tuyền bỗng dưng khô khốc, rụng rơi… Những khớp xương ngón tay xưng đỏ, và đau nhức vô cùng… Sáng ngủ dậy ngỡ ngàng với bàn tay bên trái rụng ba còn hai, bàn tay bên phải rụng hai còn ba… ngón.
Chỉ nó hiểu được tâm sự và nỗi đau của nàng khi phát bệnh cùi nên nó hy sinh ăn hết của sâm ngàn năm để chữa bệnh cùi cho nàng vì yêu nhau say đắm như nó với nàng thì bệnh tật gì cũng chữa được qua thần giao cách cảm…”
Tôi kể chuyện tình rất vụng, không hay như bạn tôi có thể kể tới cạn dầu đèn. Hắn chỉ không biết con nhỏ Tàu tên gì, trong khi đứa nào cũng biết!
Rồi xa nhau khi học xong, mấy mươi năm không gặp lại. Nhưng khi đời sống túng bấn, cứ rối nhặng lên với biêu bọng mà tiền lương lãnh ra lại chẳng đủ đâu vào đâu, những lúc khó khăn ngập đầu thì tôi cũng ảo tưởng là mình trúng số để mọi khó khăn bỗng tan biến cho nhẹ nhõm. Nhưng ảo tưởng thoáng qua rồi tan biến khi nghĩ tới sắc xuất trúng số là một phần trên ba trăm triệu thì ảo tưởng làm gì cho phí thời gian? Đi ngủ một giấc biết đâu tỉnh dậy có cách xoay sở.
Không biết người bạn ảo tưởng của tôi đã biết tên con nhỏ Tàu xinh đẹp chưa nữa. Nhưng mỗi khi tôi ảo tưởng về điều, việc gì, tôi đều nhớ tới tên bạn đi mây về gió để mau chóng trở về thực tế vì thực tế còn khó sống nổi với đời sống bây giờ thì nói gì tới ảo tưởng. Nhưng những khi một mình nơi hải ngoại, chợt nhớ bạn bè xưa ở quê xa, tôi hay hình dung ra con nhỏ Tàu xinh đẹp bên khoa ngoại ngữ, nó lờ hết những ánh mắt dõi theo nhan sắc diễm kiều nổi tiếng trong trường của nó để đi tìm cho ra thằng mắc dịch không thù oán sao lại gán cho nó cái bệnh cùi nghiệt ngã từ hoang tưởng! Nghĩ thế thôi đã vui cả buổi ngồi nhìn chiều xa quê.
Hôm nọ tôi đọc được trong một quyển sách tâm lý học, nhà tâm lý học nói rằng, “Con người hiện đại sống với ảo tưởng rằng anh ta biết rõ mình đang theo đuổi điều gì? Nhưng thực tế, những thứ anh ta theo đuổi, chỉ là những thứ mà người khác muốn anh ta theo đuổi mà thôi.
Con người hiện đại sống trong ảo tưởng, tự cho là biết rõ mình muốn gì? Nhưng kỳ thực là chỉ muốn những thứ mà người khác cho là mình muốn mà thôi…”
Rất khó để hiểu thông những điều nhà tâm lý học nói. Nhưng tôi hiểu ảo tưởng qua một người bạn làm chung nhờ tiếp xúc mỗi ngày. Ai chả biết là hệ thống computer trong hãng được điều khiển từ một máy chủ. Và hằng ngàn máy computer khác trong hãng, khi muốn vào system để làm việc thì phải scan cái ID của mình thì mới vào được system. Và đương nhiên mình vào phần nào trong system, mình làm việc gì thì máy chủ đều biết. Nhưng ai cũng login vào system để làm việc, hết giờ thì logout mình ra để người ca sau login, logout mà làm việc. Kinh nghiệm ai cũng biết là chớ có dùng internet, computer trong hãng để làm việc riêng, xem phim trong giờ làm, chắc chắn là máy chủ biết cái máy mình login vào bằng ID cá nhân đang vi phạm nội quy của hãng. Nhưng riêng anh luôn lo lắng về việc hãng dùng máy chủ để theo dõi anh từ trong hãng cả về nhà. Anh căn cứ trên ảo tưởng để sống đời thật thì thật là tréo cẳng ngỗng như sáng nọ, anh chào bà sếp lớn trên văn phòng thì bà ấy chào lại, hỏi thăm anh hôm nay có khoẻ không? Chuyện quá đỗi bình thường trong chào hỏi buổi sáng ở Mỹ. Nhưng anh nghĩ và tin chắc là bà ta theo dõi anh suốt đêm qua (dù anh ở nhà) nên bà mới biết là anh không ngủ được, nên sáng nay mới hỏi câu: Hôm nay bạn có khoẻ không?
Không ai tin anh, nhưng anh tin chắc là anh luôn bị hãng theo dõi 24/24. Từ đó làm anh mất ăn mất ngủ vì lo lắng. Lại còn đám kỹ sư trong hãng luôn theo dõi anh 24/24 để cướp công những phát minh quan trọng của anh; bọn đàn bà thì luôn theo dõi anh để soi mói đời tư…
Anh không gạt tôi để mua vui vì con người anh luôn bối rối nên tôi bị lừa! Một hôm anh nói với tôi, “Hồi tôi chưa lập gia đình, tôi sống dưới Austin, đi làm cho một tiệm tạp hoá. Bao nhiêu tiền dư sau khi trang trải chuyện ăn ở, tôi cho hết vô nhà băng. Rồi tôi lấy vợ trên Dallas nên về trên đây sinh sống đã mấy chục năm. Nay tôi mới nhớ ra tôi còn mấy chục ngàn trong Bank of America dưới Austin. Làm sao để lấy lại được hả ông?”
Tôi thấy bệnh ảo tưởng của anh có phần nặng hơn năm trước với mỗi giờ nghỉ, anh đều gọi nhà băng để hỏi thăm cách lấy lại tiền bị quên trong băng. Anh làm tôi tin anh bị lãng trí nên tôi tìm tòi những website của chính phủ thường giải quyết cho những người già lãng trí về tài sản và tiền trong băng của họ bị quên lãng. Câu chuyện rất hứng thú với mỗi ngày anh đều cho tôi biết phía chính phủ đang tìm kiếm cho anh. Rồi sẽ có kết quả. Nếu anh lấy lại được mấy chục ngàn thì anh sẽ khao tôi ăn một tô bún bò huế Tây đô.
Anh làm tôi mất ngủ lây vì đêm nằm tôi cũng suy nghĩ về sự vô lý của vấn đề! Nếu tôi quên trong băng vài chục ngàn và vài chục năm sau. Tôi chỉ cần còn sống. Đến nhà băng trình số xã hội và tên họ trong bằng lái là tôi lấy tiền của mình lại thôi! Nhưng chưa bao giờ gặp trường hợp như anh nói nên tôi hoài nghi hiểu biết của chính mình!
Nhưng hôm tôi gặp người anh của anh. Người anh của anh làm tôi chưng hửng khi ông anh này nói, “Trời ơi! Chuyện tào lao của nó tưởng nó chỉ nói trong nhà. Không ngờ ra đường nó cũng nói với anh được!”
Sau lần đó, tôi lại thấy thương anh hơn là giận khi mọi người ngấm ngầm ra dấu, ra hiệu với nhau về anh… là một người tâm thần. Nhưng tôi hiểu khác mọi người vì dù muốn hay không thì anh cũng làm việc chung với tôi, hay chỉ còn tôi trò chuyện với anh trong hãng, cũng có thể.
Một hôm tối thứ sáu, anh gọi tôi, anh muốn đến nhà tôi để nhờ tôi giúp anh một việc!
Khi hai anh em ngồi trên bàn ăn ở nhà tôi trò chuyện với vài món lai rai. Hoá ra anh nhờ tôi suy nghĩ, tính toán dùm anh việc xài số tiền lên đến cả tỷ đô la… vì tối nay anh sẽ trúng giải độc đắc của Mega Ball!
Bệnh tình anh ngày càng nặng về thể xác do ăn uống không kiêng cữ khi đã lớn tuổi, chiều nào tan hãng cũng đi ăn bao bụng ở những nhà hàng Tàu. Nay anh đi đứng đã như người tàn tật, béo phì bệnh hoạn, nhưng tinh thần lại nặng nề hơn bệnh thể xác. Anh bỗng không còn tin ai nữa qua việc để giỏ cơm trưa ngoài xe vì đem vô phòng ăn có thể bị người khác bỏ độc vào thức ăn trưa của anh. Anh đi làm thường trễ vài phút nên luôn phải đậu xe xa cổng ra vào. Vậy là mỗi trưa có 30 phút để ăn trưa thì anh đi lấy được giỏ cơm trưa ngoài xe xa tít vào tới phòng ăn đã hết 15 phút. 15 phút còn lại… là để đem giỏ cơm trưa ra xe cất chứ để trong phòng ăn nhỡ ai bỏ bom thư, bột phóng xạ hoá học gì đó vào giỏ cơm của anh thì sao…?
Anh hoàn toàn không còn khả năng làm việc vì sức khoẻ kém, kỹ năng không có, lại lười biếng bẩm sinh. Nay thêm bệnh ảo tưởng nặng nên anh làm ở đâu cũng bị người tổ trưởng ở đó tìm cách đẩy anh đi chỗ khác. Anh đi giáp vòng những công việc khác nhau trong hãng mà không nơi đâu giữ chân anh lại vì ai dại đi nhận người không có trí nhớ, chậm chạp lại lười biếng…
Ảo tưởng dẫn anh tới hoang mang và sợ hãi những điều vô cớ! Anh bỗng nghĩ ra việc anh làm chung với toàn những người trẻ, sếp thấy anh già nên chắc là đuổi việc anh. Anh chạy lung tung trong thành phố để tìm mua cho được thuốc bổ của Tàu, anh phải tự làm cho mình (thấy) mạnh khoẻ ra, da dẻ hồng hào như người trẻ để sếp không đuổi việc anh. Kết quả là anh xuống sắc còn tệ hại hơn già tự nhiên vì mớ thuốc bổ tào lao mua ở tiệm Tàu. Anh không còn làm được việc gì nữa vì suốt ngày, hai con mắt của anh dán vào con nhỏ sếp, anh chụp hình lén nó rất tương tư là chụp chung chung nó với nhiều người một cách vô tội vạ, rồi sau đó cắt hình ra để lấy ảnh chân dung của em Mễ mà anh thầm thương trộm nhớ. Anh theo dõi nó 24/24 vì tương tư mà đồng thời cũng để chỉnh sửa thế ngồi của anh như đang làm việc dù anh chẳng làm được việc gì nữa khi anh chợt thấy tóc trên đầu đã bạc nhiều nên anh đi mua thuốc về nhuộm chứ tóc trắng là bằng chứng già – bất lợi cho anh cả hai mặt là tình yêu đơn phương và việc làm. Nhưng anh đau khổ sau khi nhuộm tóc mới phát hiện ra tóc trên đầu anh đã có thể đếm sợi vì còn không mấy sợi! Vậy là từ đó anh đội nón 24/24. Cái nón kết kéo xụp lưỡi trai xuống sống mũi, cái kính lão có gọng đen hù lại to bản làm cho gương mặt anh thêm bí ẩn và bí hiểm, như con đà điểu giấu đầu xuống cát thì không thấy thế giới nữa nhưng cả thế giới thấy càng rõ con đà điểu vùi đầu xuống cát…
Anh chiếm được lòng thương hại của nhiều người vì nhiều người thấy anh thấy tội nghiệp! Nhưng tội nghiệp anh theo bản năng thương người tự nhiên của con người thì không giúp được anh. Tôi biết vậy nhưng cũng bó tay với ảo tưởng của anh đã quá nặng sau hôm anh thực sự không làm được việc. Anh đứng đó, ngồi đó, đứng lên ngồi xuống để lừa cái camera là anh đang làm việc. Thực ra anh chỉ xem tôi làm phần việc của tôi và anh. Tôi biết anh đang nghĩ gì, sớm muộn thì anh cũng mất việc thôi khi anh bất cẩn quên đóng kịch nên thấy rõ ánh mắt nhìn lạnh lùng, không ưng ý của người tình trong mộng của anh, nên anh nói với tôi, “Ông nghĩ dùm tôi xem. Tôi còn bốn triệu đô la. Tôi để cho ba đứa con mỗi đứa một triệu, hai vợ chồng tôi còn một triệu, có đủ sống tới già không?”
Tôi nói với anh, “Điều quan trọng là anh phải nhớ ra cho chính xác là anh đã bỏ quên ở nhà băng nào? Và điều quan trọng hơn là mấy thằng Mỹ đen làm quanh đây đều biết tiếng Việt. Chiều nay anh không có cơ hội về tới nhà anh đâu! Tụi nó đợi anh ngoài bãi đậu xe chiều nay cho mà xem…”
Ai dè sau ăn trưa, không thấy anh trở lại chỗ làm. Hỏi ra mới biết anh cáo bệnh xin về từ lúc nghỉ ăn trưa…
Tôi hết dám nói giỡn, nói chơi với anh vì anh không còn khả năng phân biệt chuyện nói thật hay là nói chơi cho vui lúc làm việc.
Rồi chúng tôi bị tách ra khi phân xưởng chúng tôi hết việc. Mỗi người đi làm ở những phân xưởng khác nhau một thời gian. Thậm chí anh chị em người Việt trong hãng không ai biết là anh đang làm công việc gì, ở phân xưởng nào? Anh có lợi thế là hàng sếp trong hãng đều biết anh rất lười và vô dụng nên cũng chẳng ai để ý, để mắt tới anh. Không ngờ anh lại được sướng là cứ vật vờ dưới nhà kho, rồi biến mất tăm mất dạng vào một góc só nào đó, mở điện thoại xem hình người trong mộng, tới giờ ăn trưa là qua được nửa ngày, tới thứ sáu là qua được một tuần…
Hôm trở lại làm chung, anh chị em cười tôi có duyên với anh như đôi bạn tri kỷ, đi lòng vòng rồi cũng về làm chung với nhau. Mấy tháng ít gặp, nay lại làm chung, tôi hiểu anh hơn. Bản chất ảo tưởng là một loại bệnh về tâm thần. Người Mỹ sẵn sàng đi bác sĩ tâm thần để trị liệu, nhưng người Việt đi bác sĩ tâm thần là tự công nhận mình bị khùng. Người Việt không đi khám bác sị tâm lý và bác sĩ tâm thần nên bệnh nặng theo thời gian, nghiêm trọng theo hoàn cảnh.
Thì ra mối bận tâm trong anh vốn ảo tưởng bị sốc nặng. Anh có đứa con gái lớn mới xong bằng đại học bốn năm. Hôm anh phải nghỉ làm một hôm để đi dự lễ ra trường của cháu. Hôm đi làm lại, anh hớn hở nói với tôi, “Thật là may, con nhỏ lớn của tôi vừa ra trường đã có việc làm. Từ nay mỗi tháng nó chỉ cần cho tôi một ngàn đô la là tôi có thể đi ăn nhà hàng bao bụng mỗi ngày, mua vé số thoải mái…”
Nhưng theo thời gian anh cứ lặp lại một câu hỏi với tôi, “Con ông nó có cho tiền ông không?”
Tôi nói “không” thì anh không tin. Tôi cũng biết phải giải thích, nhưng chưa nghĩ ra cách giải thích nào cho anh chấp nhận; thì anh đổi câu hỏi, “Con tôi đã đi làm mấy tháng rồi đó ông. Tôi hết kiên nhẫn đợi nó cho tôi tiền, nhưng tôi hỏi nó thì có kỳ quá không? Ông nói thiệt cho tôi nghe đi, con ông có cho tiền ông không?”
Tôi thấy thương anh nhiều, “Tôi nói thật, lấy danh dự tôi ra tôi thề với anh là tôi nói thật! Sau khi thằng lớn nhà tôi xong bằng bốn năm. Nó đi tiếp hai năm cao học. Tôi vẫn chuyển tiền cho nó hằng tháng như trước. Nhưng nó từ chối, không nhận nữa vì con đã vừa đi học vừa đi làm. Con đủ sống rồi. Đến hôm tôi hoàn toàn yên tâm là nó về nhà, thấy tôi mới mua cái USP tới 1K để tôi chứa hình ảnh. Nó hỏi thăm và nói với tôi: Từ nay Dad muốn mua gì về đồ điện tử thì nói với con để con mua cho Dad xài. Dad mua vừa hiệu dở lại giá mắc…
Tôi thấy mình đã già vì hôm xưa tôi nói với nó, con muốn mua game điện tử hay đồ dùng gì về điện tử thì nói với Dad. Đừng bao giờ lấy của ai đem về nhà vì làm như vậy là phạm tội, phạm pháp…
Tôi mừng chuyện sợ con mình trộm cắp khi chưa khôn lớn, nông nỗi đã qua rồi! Nay nó đã trưởng thành. Tô mừng hôm thấy nó lái cái xe không phải do tôi mua. Tôi hỏi con mới mua xe hả? Nó dạ. Mừng nó học tiếp nữa dù vừa học vừa làm. Mừng nó mua nhà. Tôi đợi cái mừng cuối cùng là nó mời tôi đi dự đám cưới của nó.
Mừng một đứa con không hư thân mất nết như cha, mừng con từng bước tạo dựng tương lai, sự nghiệp. Nhưng nó chưa bao giờ cho tôi một đồng bạc nào từ hôm nó không xin tôi nữa. Quà cáp thì có cho Dad chút quà vào những dịp lễ lộc cuối năm. Tôi thấy mãn nguyện với công sức đầu tư là con tôi có bằng cấp, sống đàng hoàng, lương thiện. Như vậy đã đủ cho tâm nguyện của một người bỏ nước ra đi vì đời sau…
Anh bán tín bán nghi chứ chưa tin cho đến hôm anh suy sụp nhiều khi báo với tôi là anh đã hỏi nhưng con gái anh không cho tiền anh!
Tôi hiểu anh khủng hoảng tinh thần vốn đã bệnh nặng về ảo tưởng, khi không còn sức khoẻ và tinh thần để làm việc. Anh chỉ còn ảo tưởng trúng số độc đắc để sống những ngày cuồi đời nên bây giờ giải thưởng Mega Ball, Power Ball lên càng cao thì anh càng mua nhiều, mua đến mấy trăm đồng vé số mỗi tuần khi giải thưởng cao thì còn gì tiền lương, lấy gì sống qua ngày với đồng lương đã ít mà vật giá leo thang từng ngày. Theo thống kê mới nhất thì ba năm qua ở Mỹ, vật giá đã lên 14% trong khi lương hãng ba năm qua lên được 1 đồng 26 xu thì đủ biết là đời sống ngày càng khó khăn thêm. Anh lại mang thêm trong người bệnh ảo tưởng còn nguy hiểm hơn cả ung thư vì ung thư chỉ giết chết một người mắc phải, nhưng ảo tưởng có thể giết nhiều người liên đới trong cuộc đời bệnh hoạn..
Mùa Tạ ơn đã về gõ cửa mọi nhà, không khí lễ hội tưng bừng nơi thương xá mua sắm, trên mặt người hớn hở ngược xuôi. Nhưng qua lăng kính của một người ảo tưởng, đoạn cuối cuộc đời chỉ có hoang mang và sợ hãi đói nghèo. Thật buồn cho đôi mắt nhìn đâu cũng chỉ thấy thù địch và bạc bẽo… Mong Ơn trên thương xót cho những linh hồn ảo tưởng.
Phan

Monday, November 26, 2018

Tổng thống và thái tử

Lê Phan
alt

Tổng Thống Donald Trump (phải) trò chuyện với Thái Tử Saudi Arabia Mohammed bin Salman trong lần gặp tại Washington, DC, hôm 20 Tháng Ba, 2018
Hoa Kỳ đã có thời là tiếng nói lương tâm của nhân loại, và tiếng nói lương tâm đó đã có ảnh hưởng quan trọng cho hòa bình thế giới và uy tín của Hoa Kỳ.
Trong chuyến viếng thăm Tây Berlin năm 1987, Tổng Thống Ronald Reagan, sau khi đã kêu gọi lãnh tụ Liên Xô Mikhail Gorbachev hãy “Hủy bỏ bức tường” Berlin, tiếp “Đứng ở Khải Hoàn Môn Brandenburg này, mỗi người là một người Đức, chia rẽ khỏi đồng hương của họ. Mỗi người là một người Berlin, bị buộc phải nhìn vào vết thương (của bức tường Berlin) này.” Và ông lên tiếng kêu gọi ông Gorbachev hãy tham gia thương thảo nghiêm chỉnh để tài giảm vũ khí với Hoa Kỳ. Ông Gorbachev không phá hủy bức tường Berlin nhưng Tháng Mười Hai năm đó, hai ông gặp nhau lần nữa và ký kết Hiệp Ước Vũ Lực Hạt Nhân Tầm Trung, hủy bỏ nguyên một loại hỏa tiễn hạt nhân ở Âu Châu.
Hôm Thứ Ba, 20 Tháng Mười Một vừa qua, Tổng Thống Donald Trump đã lên tiếng về vụ sát hại nhà báo Jamal Khashoggi, nhưng tiếc thay tiếng nói của ông không phải là tiếng nói của lương tâm nhân loại nhưng là của thế lực của đồng tiền.
Trong một tuyên bố vừa đáng kinh ngạc vừa tàn nhẫn, tổng thống đã tha thứ hết cho Saudi Arabia và thái tử nước này.
Ông thản nhiên bác bỏ một thẩm định của tình báo Hoa Kỳ cũng như những bằng cớ đầy thuyết phục được Thổ Nhĩ Kỳ cung cấp cho thấy là nhà cầm quyền trên thực tế của vương quốc, Thái Tử Mohammed bin Salman, đã ra lệnh cho xử tử nhà báo đối lập bên trong Tòa Tổng Lãnh Sự Saudi Arabia ở Istanbul hôm 2 Tháng Mười, 2018.
Tạp chí The New Yorker buồn rầu nhận xét: “Tổng thống Hoa Kỳ nghe như một luật sự biện hộ – hay một lobbyist – cho vương quốc dầu khí hơn là một người bảo vệ cho những giá trị Hoa Kỳ.”
Trong tuyên bố hai trang, tổng thống nói: “Nó có thể là thái tử biết về biến cố bi thảm này – có thể ông biết và có thể ông không biết!” Ông lên án vụ ám sát ông Khashoggi là “một tội ác kinh khủng và không chấp nhận được,” nhưng rồi nói là Saudi Arabia quá quan trọng trong vai trò quốc gia mua vũ khí của Hoa Kỳ, quá quan trọng là một quốc gia xuất cảng dầu hỏa, và một đồng minh “trong cuộc chiến quan trọng chống lại Iran” để có hành động trừng phạt.
Mặc dầu hành vi tội ác đó tổng thống khẳng định: “Hoa Kỳ quyết định tiếp tục là một partner trung thành với Saudi Arabia để bảo đảm quyền lợi của đất nước chúng ta.” Và ông kết luận: “Thật đơn giản, nó được gọi là America First.”
Thản nhiên mạ lỵ nhà báo đã chết thảm, tổng thống lập lại luận điệu của Thái Tử Mohammad bin Salman, mà ở vùng Trung Đông người ta quen gọi là MbS, nói ông Khashoggi là một người “phản quốc” và là thành viên của tổ chức quá khích Huynh Đệ Hồi Giáo.
Luận điệu này khó tin đến nỗi mà ngày hôm sau chính quyền vương quốc chính thức bác bỏ nói là họ không có bằng cớ ông có liên hệ với Huynh Đệ. Thực sự, trước khi phải đi lưu vong vì chống đối chính sách của thái tử, ông Khashoggi đã nhiều lần là cố vấn cho hoàng gia. Một nhà bình luận ở Trung Đông đã chỉ ra là nếu ông Khashoggi quả đã là một kẻ phản quốc, ông đã ở yên ở Hoa Kỳ nơi ông là một thường trú nhân và an toàn, không tìm về Thổ Nhĩ Kỳ và càng không thản nhiên đi vào tòa tổng lãnh sự để ít nhất cũng có thể bị bắt.
Tổng thống đã biện minh cho việc lờ đi cái chết của ông Khashoggi, từ chối cả nghe cuốn băng thâu lại khi ông bị giết, nói đó là âm thanh của “đau khổ,” bằng những lý do kinh tế. Ông nhắc đến việc vương quốc đã hứa hẹn đầu tư $450 tỷ vào Hoa Kỳ, kể cả $110 tỷ để mua vũ khí Hoa Kỳ sản xuất.
Theo những kiểm chứng độc lập, không có gì hỗ trợ cho con số $450 tỷ của tổng thống, còn về những hợp đồng mua vũ khí $110 tỷ đô la thực ra là tập hợp của một lô những thỏa thuận nhỏ từ thời Tổng Thống Barack Obama và một số chưa được ký kết, một số chỉ còn trong bàn thảo mơ hồi.
Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ hôm tháng rồi công nhận Saudi Arabia, thực sự, chỉ mới có những hợp đồng mua $14.5 tỷ vũ khí và phi cơ. Những thỏa thuận khác chỉ là những văn bản ghi nhớ vốn bao gồm một thập niên nữa chứ không phải ngay bây giờ. Trung tâm nghiên cứu Center for International Policy thêm là nhiều công việc tạo nên bởi bán vũ khí cho Saudi Arabia là ở chính Saudi chứ không phải ở Hoa Kỳ.
Tổng thống cũng biện minh là Saudi có thể làm cho giá dầu tăng vọt lên $150 một thùng và cảm ơn Saudi đã giữ cho giá dầu thô xuống. Thực ra Saudi đã làm hết sức, kể cả đồng ý với các thành viên của Hiệp Hội Các Quốc Gia Xuất Cảng Dầu Hỏa OPEC để giảm sản lượng nhằm tăng giá dầu thô. Giá dầu thô giảm gần đây không phải là nhờ Saudi mà là nhờ cuộc chiến mậu dịch của tổng thống với Trung Cộng khiến cho lo sợ về nền kinh tế toàn cầu sẽ chậm lại và nhu cầu dầu thô sẽ giảm.
Bảo vệ thái tử, tổng thống cũng lý luận là cần thiết cho việc theo đuổi mục tiêu chính sách của Hoa Kỳ ở Trung Đông, đặc biệt việc phong tỏa Iran, mà tổng thống đổ cho đã tạo nên cuộc chiến ở Yemen. Thực ra, chính hành động liều lĩnh của MbS khi lên làm bộ trưởng quốc phòng đưa quân sang Yemen đã khiến một cuộc chiến cục bộ trở thành một cuộc chiến gián tiếp giữa các cường quốc vùng, gây đau khổ cho người dân Yemen và một cuộc khủng hoảng nhân đạo vốn chỉ giúp tạo môi trường cho các nhóm quá khích như al-Qaeda và Islamic State có chỗ hoạt động.
Thực sự, Hoa Kỳ không lệ thuộc vào Saudi Arabia. Cường quốc duy nhất của thế giới không phải là dễ để bị một quốc gia như Saudi bắt địa. Không những Hoa Kỳ không có lý do gì để sợ Saudi Arabia mà phải nói ngược lại thái tử và toàn gia đình dòng họ Saud trông cậy vào sự hỗ trợ quân sự và ngoại giao của Hoa Kỳ để tồn tại. Điều này đúng không phải bây giờ mà ngay từ khi vương quốc hình thành. Chính vì Hoa Kỳ ủng hộ cho Ibn Saud, vị vua sáng lập ra vương quốc Saudi Arabia ngày nay, mà vương quốc có thể tồn tại trong những giai đoạn tranh chấp lúc đầu.
Tiến Sĩ William Hartung, giám đốc về vũ khí của Trung Tâm Nghiên Cứu Center for International Policy, trong một bản phúc trình cho biết chi tiết về “Sự cực kỳ lệ thuộc” vào Hoa Kỳ của Saudi. Ông viết: “ Quân đội Saudi trông cậy vào vũ khí của Hoa Kỳ, các bộ phận và bảo trì của Hoa Kỳ để giúp họ thực hiện và tiếp tục cuộc chiến ở Yemen và sẽ không thể tiếp tục cuộc chiến này lâu sau đó nếu sự trợ giúp này bị rút lại.”
Chính vì sự hoàn toàn lệ thuộc vào vũ khí Hoa Kỳ khiến lập luận của tổng thống là nếu Hoa Kỳ không bênh vực việc giết người của Saudi Arabia, dầu cho có phải là do lệnh của Thái tử MbS hay ai chăng nữa, thì Saudi sẽ bỏ đi mua vũ khí của Trung Cộng, của Nga, là hoàn toàn vô nghĩa lý. Toàn thể hạ tầng cơ sở quân sự của Saudi, từ quân cụ đến chương trình điện toán đến huấn luyện đều xây dựng trên hệ thống của Hoa Kỳ và các đồng minh Âu Châu. Thay thế toàn thể sẽ là một sự đảo lộn kinh hồn tốn nhiều trăm tỷ đô la và rất nhiều năm. Và ngay cả nếu thái tử MbS có thể có tiền để làm việc đó, ông cũng sẽ chỉ có kỹ thuật lạc hậu hơn và chế độ của họ bấp bênh hơn. Thái tử cũng sẽ phải đối diện với giảm thiểu trực tiếp bảo vệ của quân đội Hoa Kỳ cho chế độ.
Điều làm những lý do tổng thống đưa ra là sai tuy vậy không phải là vì nó không đúng sự thực hay không hợp lý mà là vì nó khẳng định là nếu một nhà độc tài trên thế giới cho đi giết người trên thế giới nhưng họ có nhiều tiền thì tổng thống Hoa Kỳ có thể tha thứ cho việc giết người đó.
Nhà báo Robin Wright của tạp chí The New Yorker viết: “Khi tôi đọc lời tuyên bố của tổng thống, tôi phân vân không biết Khashoggi – một đồng nghiệp và một bạn tốt vốn đã được giáo dục ở Hoa Kỳ, đã có ba con là công dân Hoa Kỳ, và đi lưu vong ở Washington vì ông tin đó là chỗ an toàn nhất trên thế giới cho ông – sẽ nghĩ gì. Tôi đoán là ông ta sẽ kinh sợ và rất buồn.”
Ông ta buồn cũng phải bởi Hoa Kỳ không còn là “một thành phố sáng chói trên một đỉnh đồi mà ngọn hải đăng sẽ hướng dẫn những người yêu tự do ở khắp nơi khác,” như Tổng Thống Ronald Reagan đã từng tuyên bố. 
Lê Phan