Search This Blog

Wednesday, February 28, 2018

HIỆP ĐỊNH PARIS CHƯA CHẾT

Hiệp định Paris được ký‎ kết ngày 27.1.1973, cách đây 45 năm, giữa 4 bên: Hoa Kỳ, Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (CSBV), Việt Nam Cộng Hòa và Cộng Hòa Miền Nam VN. Ngoài bốn bên tham chiến k‎ý kết, bản hiệp ước còn được Liên Hiệp Quốc và 12 nước cùng ký tên “bảo đảm” sự thi hành.
alt
Chưa đọc nội dung bản hiệp định, chỉ mới nhìn vào “bốn bên” ký‎ tên đã thấy có điều không ổn: Hoa Kỳ và CSBV ký ngang nhau, VNCH chỉ được ký hàng dưới, ngang với bọn VC ở miền Nam, một con ma mà ai cũng biết do CSBV vẽ ra.
Trong hơn bốn năm thương thuyết, cũng chỉ có Kissinger (HK) và Lê Đức Thọ (CSBV) đi lại với nhau, trả giá với nhau cho đến khi đẻ ra cái quái thai được gọi là “Hiệp Định Chấm dứt Chiến Tranh và Phục Hồi Hòa Bình tại Việt Nam” (Agreement on Ending the War and Restoring peace in Vietnam).
Trong gần 5 năm Hoa Kỳ và CSBV điều đình với nhau, VNCH bị đặt ra ngoài và đã bị đồng minh Hoa Kỳ ép buộc phải ký vào một “hiệp định hòa bình” mà TT Nguyễn Văn Thiệu gọi là “hòa bình của nấm mồ”.
Chuyện gì xảy ra sau đó và số phận của bản “hiệp định” ấy ra sao thì mọi người đã biết.  Nay, sau 45 năm, biết bao nhiêu “nước đã chảy qua cầu”, bao nhiêu nước mắt và máu của dân Việt Nam vẫn còn tiếp tục chảy, thì Luật sư Lê Trọng Quát đã nhân danh “Thủ tướng Chính Phủ Pháp Định Việt Nam Cộng Hòa” viết cho TT Hoa Kỳ Donald Trump một bức thư (đề ngày 1.2.2018), có đồng kính gửi Tổng Thống, Thủ Tướng Pháp, Anh, Canada, Nga, Nam Dương, Ba Lan, Hung Gia Lợi, Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc.
Nguyên văn bức thư được dịch ra Việt ngữ và được phổ biến trên mạng điện tử như sau:
Kính thưa Tổng Thống,
Tình hình Biển Đông Á Châu càng ngày trầm trọng. Bên cạnh thái độ hung hãn của Chủ tịch Bắc Hàn Kim Yong Un hăm dọa phóng hỏa tiễn mang đầu đạn nguyên tử vào lãnh thổ Hoa Kỳ, Trung Cộng tăng cường quân sự hóa Trường Sa và Hoàng Sa bất chấp cảnh cáo của Hoa kỳ, hoành hành trong vùng biển thuộc nhiều quốc gia, làm suy giảm sự tin cậy của các nước trong Vùng với HK, điển hình là Phi Luật Tân
Ảnh hưởng xấu này đang lan tràn đến các nước vốn là đồng minh của HK nay dần dần ngả về TC trong kế hoạch TC kéo họ tham gia chương trình Ngân Hàng Á Châu Đầu Tư Hạ tầng Cơ Sở (Asia Investment in Infrastructures Bank) và chương trình xây dựng « Đường Tơ Lụa Mới » New Silk Road Funds xuyên Á – Trung Đông đến tận Phi Châu « One Belt One Road » (OBOR) nhằm phát triển quan hệ kinh tế thương mại với Trung Cộng trong một vùng rộng lớn bao trùm 68 quốc gia, 4,4 tỷ người, 62 % tổng lợi tức GDP thế giới và chất chứa 75% dự trữ năng lượng biết được.
Chủ trương bành trướng lãnh thổ và kinh tế vĩ đại này không gặp một sự cản trở nào, ngay cả tại vùng kế cận Đông Nam Á Châu. Sự kiện lạ lùng này đã rõ, bắt nguồn từ những sai lầm lớn lao của chính sách đối ngoại của đảng Dân Chủ Hoa Kỳ trong 72 năm nay.
– Thật vậy, đảng Dân Chủ Hoa Kỳ với Tổng Thống Harry Truman đã bỏ rơi nhiều dân tộc ở Đông Âu trong vòng tay của lãnh tụ cộng sản Staline sau Đệ Nhị Thế Chiến rồi tệ hại hơn nữa, bỏ rơi Trung Hoa Dân Quốc năm 1949 cho cộng sản Mao Trạch Đông trong lúc quốc gia này đã cùng chiến đấu với Hoa Kỳ chống Nhật và trở thành một trong 5 cường quốc thành viên của Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc từ sau khi Đồng Minh chiến thắng Nhật ở Thái Bình Dương, tháng 8, 1945.
– Tiếp đến là Tổng thống John F.Kennedy với những trách nhiệm nặng nề qua hai lỗi lầm quan trọng: sách lược quân sự “ bờ đê ngăn chận” đánh trả hạn chế, đánh địch nhưng không chủ trương thắng địch, của bộ trưởng Quốc Phòng MacNamara khiến cho cuộc chiến kéo dài cho đến khi Hoa Kỳ bỏ cuộc trong lúc có thể kết thúc thắng lợi cuộc chiến bất cứ lúc nào để củng cố vững chắc con đê ngăn chận sự bành trướng của Trung Cộng ở Đông Nam Á.
 –  Chính phủ Kennedy cũng đã tạo nên cuộc đảo chính ngày 1 tháng 11, 1963 phá sập nền Đệ Nhất Cộng Hòa VN, và sát hại Tổng Thống Ngô Đình Diệm, người lãnh đạo hữu hiệu nhất của nước này, mở đường cho bộ đội Cộng Sản Bắc Việt xâm nhập ồ ạt Miền Nam, làm suy yếu hẳn năng lực chống Cộng của VNCH khiến cho Hoa Kỳ phải đưa liên tục nhiều trăm ngàn quân vào Miền Nam, tham chiến từ 1965 đến 1973 với vô vàn tổn phí và hy sinh nhân mạng để cuối cùng thất bại.
– Thật vậy, tiếp tục thi hành chính sách đánh nhưng không được thắng, sau cuộc dội bom dữ dội các mục tiêu quân sự của CSBV trong suốt hai tuần trước lễ Giáng Sinh 1972, Hà Nội đã sẵn sàng đầu hàng nhưng Hoa Kỳ ngưng tấn công để vài tuần sau ký Hiệp Định Paris ngày 27 tháng 1, 1973, bán đứng VNCH cho CSBV. Riêng về vụ này, tổng thống Nixon muốn giữ lời hứa mang lại hòa bình cho Việt Nam, đã hứa với tổng thống Nguyễn Văn Thiệu sẽ can thiệp mạnh và tức thời nếu Bắc Việt vi phạm Hiệp Định, tấn công VNCH. Sự cam kết bằng nhiều văn thư chính thức của TổngThống Nixon đã không được thực hiện vì ông đã buộc phải từ chức bởi vụ Watergate và vì đa số nghị sĩ đảng Dân Chủ ở Quốc Hôi Hoa Kỳ đã ngăn cấm mọi hoạt động quân sự ở Việt Nam.
– Vừa đây một số cựu giới chức tình báo Hoa Kỳ với ông Ted Gunderson đã tiết lộ công khai rằng Hà Nội đã xin đầu hàng tếp theo vụ dội bom trước Giáng Sinh 1972 nhưng Hoa Kỳ đã dấu nhẹm để tiếp tục hiệp thương với Hà Nội như ghi trên. Đây là một trường hợp đặc biệt cần được Tổng Thống cho điều tra để làm sáng tỏ một vụ hết sức quan trọng vì nếu thật như vậy thì không phải là một lỗi lầm mà rõ ràng là một hành động phản bội trắng trợn Đồng Minh VNCH và 57.000 chiến sĩ Hoa kỳ đã hy sinh trên chiến trường Việt Nam.
-Sau cùng cũng chính Đảng Dân Chủ Hoa Ký, qua đa số của họ ở Quốc Hội, đã ngăn cấm quân đội Hoa kỳ can thiệp chống lại các cuộc tấn công của quân đội cộng sản Bắc Việt, vi phạm trắng trợn Hiệp Định Paris 27 tháng 1, 1973 mà Định Ước chung quyết (Acte final) ngày 2 tháng 3  được chính phủ Hoa Kỳ ký kết với 11 chính phủ khác trước sự chứng giám của Tổng Thư ký Liên Hiệp Quốc, một sự can thiệp mà chính Tổng Thống Hoa Kỳ Nixon đã chính thức cam kết thực hiện với Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu như đã ghi trên.
Tệ hại hơn nữa, với đa số ở quốc Hội, đảng Dân Chủ đã không cho tháo khoán 375 triệu đô-la còn lại trong ngân sách quân viện để quân đội VNCH tăng cường phương tiện chiến đấu trong trận chiến quyết định số phận của đất nước họ.
– VN là một tiền đồn án ngữ sự bành trướng của Trung Cộng về Đông Nam Á Châu nên không thể nào nằm mãi trong tay của CSVN, một đàn em của chính TC. Bởi những lệ thuộc chặt chẽ về nhiều mặt: giáo điều chủ nghĩa, công ơn của TC hỗ trợ tối đa cho CSVN trong cuộc xâm lăng VNCH, đảng CSVN không thể nào thoát ra được sự kiềm tỏa của TC, chưa kể Hiệp Ước Thành Đô năm 1990 đang dần dần thực hiện cho đến năm 2020 thì VN sẽ trở thành một Vùng Tự Trị của Trung Cộng.
– Để bảo vệ chính sinh mạng của quốc gia Việt Nam liên hệ mật thiết với an ninh và hòa bình của toàn vùng Đông Nam Á Châu và Thái Bình Dương, chúng tôi , Chính Phủ Pháp Định VNCH phản ảnh ý nguyện của dân tộc VN trong nước và ở hải ngoại, long trọng và thiết tha kêu gọi Tổng Thống Donald Trump vì quyền lợi chính đáng của Hoa Kỳ, đại cường của Thế Giới và đặc biệt của vùng Thái Bình Dương đang dậy sóng, ngăn chận cụ thể sự bành trướng đại qui mô của TC như kể trên và chế tài các hành động của chúng : bất chấp luật pháp quốc tế như vụ xâm chiếm và quân sự hóa hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, chiếm đoạt các vùng biển đảo của các nước khác trong vùng, kiểm soát các tuyến lưu thông trên không và trên biển, ngăn cản đe dọa các hoạt động đánh cá và khai thác dầu hỏa trên biển Đông Nam Á.
– Mặt khác, chúng tôi thỉnh cầu Tổng Thống cho thi hành đạo luật của Quốc Hội Hoa Kỳ PL 93-559-DEC.30, 1974 khoản 4 “phục hoạt Hội Nghị Paris nhằm thực hiện toàn vẹn các điều khoản của Hiệp Định Paris 27 tháng 1, 1973 về phần các đối tác Việt Nam….” mà VNCH chúng tôi là một đối tác chính.
– Với hiệu lực của đạo luật này và hiệu lực vĩnh viễn của Hiệp Định Paris – một hiệp định quốc tế không bị triệt tiêu bởi thời gian và không bị bỏ quên vì nhân dân Miền Nam VN và chính phủ VNCH trước và sau 1975, ở trong nước cũng như ở hải ngoại, liên tục đòi hỏi và tranh đấu bằng mọi cách trong khả năng của mình để phục hoạt Hiệp Định – chúng tôi tin rằng một giải pháp công bằng, hợp lý, đúng với công pháp quốc tế có thể thành tựu đặng dân tộc Việt Nam hành sử được quyền tự quyết của mình, giải thoát khỏi chế độ cộng sản độc tài toàn trị và góp phần xứng đáng vào công cuộc ngăn chận làn sóng đỏ tuôn tràn xuống miền Đông Nam Á Châu.
– Để thi hành sứ mạng này đồng thời tái thiết và phát triển toàn diện đất nước của mình từ Bắc chí Nam, Việt Nam Cộng Hòa tương lai sẽ hợp tác chặt chẽ, bền vững với ưu tiên cao nhất với quý quốc trong mọi lãnh vực, hai nước cùng có lợi , an ninh và hòa bình được củng cố trong vùng địa lý chiến lược này của thế giới.
– Chúng tôi chắc rằng Tổng Thống đã nhận thấy những sai lầm cực kỳ tai hại của đảng Dân Chủ từ 7 thập niên qua như đã trình bày,và thỉnh cầu Tổng Thống giải quyết những hậu quả đang còn di lụy cho Việt Nam và các vùng khác trên địa cầu vì chính quyền lợi chính đáng thiết thực của Hoa Kỳ và sự cần thiết chu toàn sứ mạng lịch sử của Hiệp-Chủng-Quốc Hoa Kỳ góp phần thiết yếu bảo vệ tự do của nhân loại và hòa bình của thế giới.
– Với khả năng đặc biệt của Tổng Thống chỉ trong một năm chấp chánh đã thực hiện sự gia tăng thịnh vượng của Hoa Kỳ, chúng tôi tin tưởng Tổng Thống sẽ chu toàn sứ mạng cao quí này.
– Một khi giải thoát xong khỏi đảng CSVN lệ thuộc Trung Cộng, dân tộc VN chúng tôi, non 100 triệu người như một, sẽ tạo nên một thành trì vững chắc chống lại mọi kẻ thù xâm lược từ phương Bắc và góp phần xứng đáng vào công cuộc bảo vệ an ninh và hòa bình cho toàn cõi Á Châu -Thái Bình Dương.
Trân trọng kính chào Tổng Thống và xin Ngài nhận nơi đây lòng tri ân sâu xa nhất của dân tộc Việt Nam chúng tôi, một dân tộc khao khát tự do, công lý và dân chủ.
(ngưng trích)
Đạo luật PL 93-559-DEC.30, 1974 là cái gì và Khoản 4 nói gì? Và cũng chưa biết TT Donald Trump sẽ trả lời LS Lê Trọng Quát ra sao. Trong khi chờ đợi, tưởng cũng nên nhắc lại cuộc phỏng vấn mà TT Nguyễn Văn Thiệu đã dành cho tờ báo Đức Spiegel năm 1979 sau khi Kissinger viết những điều dối trá về Hiệp định Paris trong hồi ký của ông ta. Bài phỏng vấn này khá dài, dưới đây là đoạn kết qua bản dịch của Nhà văn Phạm Thị Hoài:
________________________________________
Spiegel: Khi Mỹ đã rút, còn Hà Nội thì được phép tiếp tục đóng quân ở miền Nam, chắc ông phải thấy là ông đã thua trong cuộc chiến này?
Nguyễn Văn Thiệu: Không hẳn, nếu chúng tôi tiếp tục được sự trợ giúp cần thiết từ phía Mỹ, như chính phủ Mỹ đã hứa khi chúng tôi đặt bút ký hiệp định. Ngay cả khi ký, tôi đã coi đó là một nền hòa bình tráo trở.
Nhưng chúng tôi vẫn tin rằng có thể chống lại bất kỳ sự xâm lăng nào của Bắc Việt. Vì hai lý do: Chúng tôi có lời hứa chắc chắn bằng văn bản của Tổng thống Nixon rằng Hoa Kỳ sẽ phản ứng quyết liệt, nếu Bắc Việt vi phạm hiệp định. Thứ hai, chúng tôi được đảm bảo là sẽ có đủ viện trợ quân sự và kinh tế cần thiết để chống Bắc Việt xâm lược. Nếu chính phủ Mỹ thực lòng giữ lời hứa thì chiến tranh có thể kéo dài, nhưng miền Nam sẽ không bị Bắc Việt thôn tính.
Spiegel: Về điều này thì ông và Kissinger ít nhiều đồng quan điểm. Ông ấy viết rằng chiến lược toàn cục có thể sẽ thành công, nếu Mỹ đủ khả năng hành động trước bất kỳ một vi phạm nào của Hà Nội và tiếp tục viện trợ đầy đủ cho miền Nam. Nhưng chuyện gì đã xảy ra? Kissinger quy lỗi cho vụ Watergate, vì sau đó Tổng thống Mỹ không còn đủ uy tín. Ông có nghĩ rằng vụ Watergate thực sự chịu trách nhiệm, khiến tất cả sụp đổ không?
Nguyễn Văn Thiệu: Rất tiếc, nhưng tôi không phải là người Mỹ. Tôi không muốn quét rác trước cửa nhà người Mỹ. Nhưng nếu người Mỹ giữ lời hứa thì đó là sự cảnh cáo tốt nhất, khiến Bắc Việt không tiếp tục xâm lăng, và chiến tranh có thể sẽ dần chấm dứt.
(hết trích)
“Nhà người Mỹ” hiện nay cũng đang có nhiều “rác”, nào DACA, nào MEMO, nào FISA…
Ký Thiệt

Tuesday, February 27, 2018


Tôi Đi Học. Truyện ngắn của nhà văn Thanh Tịnh.

Thanh Tịnh

Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.

Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.

Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học.

Tôi không lội qua sông thả diều như thằng Quý và không ra đồng nô hò như thằng Sơn nữa.

Trong chiếc áo vải dù đen dài tôi cảm thấy mình trang trọng và đứng đắn.

Dọc đường tôi thấy mấy cậu nhỏ trạc bằng tôi, áo quần tươm tất, nhí nhảnh gọi tên nhau hay trao sách vở cho nhau xem mà tôi thèm. Hai quyển vở mới đang ở trên tay tôi đã bắt đầu thấy nặng. Tôi bặm tay ghì thật chặt, nhưng một quyển vở cũng chì ra và chênh đầu chúi xuống đất. Tôi xóc lên và nắm lại cẩn thận. Mấy cậu đi trước o sách vở thiệt nhiều lại kèm cả bút thước nữa. Nhưng mấy cậu không để lộ vẻ khó khăn gì hết.

Tôi muốn thử sức mình nên nhìn mẹ tôi:

– Mẹ đưa bút thước cho con cầm.

Mẹ tôi cúi đầu nhìn tôi với cặp mắt thật âu yếm:

– Thôi để mẹ nắm cũng được.

Tôi có ngay cái ý kiến vừa non nớt vừa ngây thơ này: chắc chỉ người thạo mới cầm nổi bút thước.

Ý nghĩ thoáng qua trong trí tôi nhẹ nhàng như một làn mây lướt ngang trên ngọn núi.

Trước sân trường làng Mỹ Lý đầy đặc cả người. Người nào áo quần cũng sạch sẽ, gương mặt cũng vui tươi và sáng sủa.

Trước đó mấy hôm, lúc đi ngang làng Hòa An bẫy chim quyên với thằng Minh, tôi có ghé trường một lần.

Lần ấy trường đối với tôi là một nơi xa lạ. Tôi đi chung quanh các lớp để nhìn qua cửa kính mấy bản đồ treo trên tường. Tôi không có cảm tưởng gì khác là nhà trường cao ráo sạch sẽ hơn các nhà trong làng.

Nhưng lần này lại khác. Trước mặt tôi, trường Mỹ Lý vừa xinh xắn vừa oai nghiêm như cái đình Hòa Ấp. Sân nó rộng, mình nó cao hơn những buổi trưa hè đầy vắng lặng. Lòng tôi đâm ra lo sợ vẩn vơ.

Cũng như tôi, mấy cậu học trò mới bở ngỡ đứng nép bên người thân, chỉ dám nhìn một nữa hay dám đi từng bước nhẹ. Họ như con chim con đứng trên bờ tổ, nhìn quãng trời rộng muốn bay, nhưng còn ngập ngừng e sợ. Họ thèm vụng và ước ao thầm được như những học trò cũ, biết lớp, biết thầy để khỏi phải rụt rè trong cảnh lạ.

Sau một hồi trống thúc vang dội cả lòng tôi, mấy người học trò cũ đến sắp hàng dưới hiên rồi đi vào lớp. Chung quanh những cậu bé vụng về lúng túng như tôi cả. Các cậu không đi. Các cậu chỉ theo sức mạnh kéo dìu các cậu tới trước. Nói các cậu không đứng lại càng đúng hơn nữa. Vì hai chân các cậu cứ dềnh dàng mãi. Hết co lên một chân, các cậu lại duỗi mạnh như đá một quả banh tưởng tượng. Chính lúc này toàn thân các cậu cũng đang run run theo nhịp bước rộn ràng trong các lớp.

Ông đốc trường Mỹ Lý cho gọi mấy cậu học trò mới đứng lên trước lớp ba. Trường làng nhỏ nên không có phòng riêng của ông đốc. Trong lúc ông đọc tên từng người, tôi cảm thấy như quả tim tôi ngừng đập. Tôi quên cả mẹ tôi đang đứng sau tôi. Nghe gọi đến tên, tôi tự nhiên giật mình và lúng túng. Sau khi đọc xong mấy mươi tên đã viết sẵn trên mảnh giấy lớn, ông đốc nhìn chúng tôi nói sẽ:

– Thế là các em đã vào lớp năm. Các em phải cố gắng học để thầy mẹ được vui lòng, và để thầy dạy chúng em được sung sướng. Các em đã nghe chưa? (Các em đều nghe nhưng không em nào dám trả lời. Cũng may đã có tiếng dạ rang của phụ huynh đáp lại).

Ông đốc nhìn chúng tôi với cặp mắt hiền từ và cảm động. Mấy cậu học trò lớp ba cũng đua nhau quay đầu nhìn ra. Và ngoài đường cũng có mấy người đứng dừng lại để nhìn vào. Trong những phút giây này chúng tôi được người ta ngắm nhìn nhiều hơn hết. Vì vậy đã lúng túng chúng tôi càng lúng túng hơn.

Ông đốc lấy cặp kính trắng xuống rồi nói:

– Thôi, các em đứng đây sắp hàng để vào lớp học.

Tôi cảm thấy sau lưng tôi có một bàn tay dịu dàng đẩy tôi tới trước. Nhưng người tôi lúc ấy tự nhiên thấy nặng nề một cách lạ. Không giữ được chéo áo hay cáng tay của người thân, vài ba cậu đã từ từ bước lên đứng dưới hiên lớp. Các cậu lủng lẻo nhìn ra sân, nơi mà những người thân đang nhìn các cậu với cặp mắt lưu luyến. Một cậu đứng đầu ôm mặt khóc. Tôi bất giác quay lưng lại rồi dúi đầu vào lòng mẹ tôi nức nở khóc theo. Tôi nghe sau lưng tôi, trong đám học trò mới, vài tiếng thút thít đang ngập ngừng trong cổ. Một bàn tay quen nhẹ vuốt mái tóc tôi.

Ông đốc nhẫn nại chờ chúng tôi.

– Các em đừng khóc. Trưa này các em được về nhà cơ mà. Và ngày mai các em lại được nghỉ cả ngày nữa.

Sau khi thấy hai mươi tám cậu học trò sắp hàng đều đặn dưới hiên trường, ông đốc liền ra dấu cho chúng tôi vào lớp năm. Một thầy trẻ tuổi, gương mặt hiền từ, đang đón chúng tôi vào cửa lớp. Trong thời thơ ấu tôi chưa bao giờ xa mẹ tôi như lần này. Tôi cũng lấy làm lạ vì có nhũng hôm đi chơi suốt cả ngày với chúng bạn ở đồng làng Lệ Xá, lòng tôi vẫn không cảm thấy xa nhà hay xa mẹ tôi chút nào hết.

Một mùi hương lạ xông lên trong lớp. Trông hình gì treo trên tường tôi cũng thấy lạ và hay hay. Tôi nhìn bàn ghế chỗ tôi ngồi rất cẩn thận rồi tự nhiên nhận là vật riêng của mình. Tôi nhìn người bạn tí hon ngồi bên tôi, một người bạn tôi chưa hề biết, nhưng lòng tôi vẫn không cảm thấy sự xa lạ chút nào. Sự quyến luyến ấy tự nhiên và bất ngờ quá đến tôi cũng không dám tin là có thật. Một con chim con liệng đến đứng trên bờ cửa sổ, hót mấy tiếng rụt rè rồi vỗ cánh bay cao.

Tôi đưa mắt thèm thuồng nhìn theo cánh chim. Một kỷ niệm cũ đi bẫy chim giữa cánh đồng lúa bay trên bờ sông Viêm sống lại đầy dẫy trong trí tôi.

Nhưng những tiếng phấn của thầy tôi gạch mạnh trên bảng đen đã đưa tôi về cảnh thật. Tôi vòng tay lên bàn chăm chỉ nhìn thầy viết và lẩm bẩm đọc:

Bài tập viết: Tôi đi học!

Thanh Tịnh

Sunday, February 25, 2018

Việt Khang ‘không hoạt động chính trị’

Cập nhật: 16:34 GMT - thứ hai, 29 tháng 10, 2012

Nhạc sỹ Việt Khang bị lôi đi biệt tích nhiều ngày qua
Nhạc sỹ Việt Khang, người sẽ ra tòa tại thành phố Hồ Chí Minh vào thứ Ba ngày 30/10 về tội ‘Tuyên truyền chống Nhà nước’ theo điều 88 Bộ Luật hình sư đã nói với luật sư bào chữa của ông rằng ông ‘không hoạt động chính trị’.
Ông Trần Vũ Hải, luật sư bào chữa cho nhạc sỹ Việt Khang, đã cho BBC biết ông Khang đã nói với ông như thế trong buổi gặp mặt một ngày trước khi phiên tòa diễn ra.
Nhạc sỹ Việt Khang, 34 tuổi, có tên thật là Võ Minh Trí và sinh sống tại tỉnh Tiền Giang thuộc đồng bằng sông Cửu Long miền Nam Việt Nam.
Ông đã bị công an thành phố Mỹ Tho đột ngột bắt đi hồi trước lễ Giáng sinh năm ngoái và đã bị giam giữ từ đó đến nay.
Trước khi bị bắt, nhạc sỹ Khang đã sáng tác hai bài hát có tựa đề ‘Việt Nam tôi đâu’ và ‘Anh là ai’ có nội dung kêu gọi người dân bảo vệ chủ quyền biển đảo đất nước và lên án hành động đàn áp người biểu tình chống Trung Quốc của chính quyền.
Nhiều người cho rằng hai bài hát này chính là lý do nhạc sỹ này bị chính quyền bắt giữ và đưa ra xét xử.

'Thất vọng và bất ngờ'

Trao đổi với BBC, luật sư Trần Vũ Hải cho biết nhạc sỹ Khang đã ‘thất vọng’ khi biết được cáo trạng của Viện kiểm sát truy tố ông vào khoản 2 điều 88 Bộ Luật hình sự với mức án từ 10 đến 20 năm tù cho việc ‘phạm tội đặc biệt nghiêm trọng’, chứ không phải khoản 1 với mức án từ 3 đến 12 năm.
Tuy nhiên ông Hải cho rằng thân chủ của ông có thể đã ‘đưa đọc kỹ cáo trạng’ nên mới có phản ứng bất ngờ và thất vọng như thế.
Ông từ chối bình luận liệu việc cáo trạng áp tội như thế cũng như tiết lộ các lập luận bào chữa của ông trong phiên tòa ngày mai.
Luật sư nói ‘ông sẽ cố gắng hết sức và hy vọng sẽ không làm thất vọng’ thân chủ của ông.
Khi được hỏi liệu phiên tòa xét xử các blogger mới đây cũng theo điều 88 Bộ Luật hình sự vốn tuyên án các bị cáo rất nặng có ảnh hưởng gì đến phiên tòa của nhạc sỹ Việt Khang hay không, ông Hải nói ông có ‘niềm tin rằng ông Khang sẽ không chịu mức án cao như thế’.
“Tôi tin chắc rằng việc bào chữa của tôi sẽ giúp cho thân chủ ở một mức độ nào đó,” ông nói.
Ông cho biết ông ‘không gặp bất cứ áp lực nào’ trong quá trình thực hiện thủ tục bào chữa và rằng tòa án ‘lúc nào cũng tạo điều kiện’ cho ông.
"Việt Khang chỉ mong muốn tìm mọi cách. Ông là một người hòa âm, một người không có ý đồ hoạt động chính trị, có vợ và con nhỏ và muốn đoàn tụ với gia đình."
Luật sư Trần Vũ Hải
Cũng theo luật sư Hải thì tòa án thành phố Hồ Chí Minh cũng tạo điều kiện cho thân nhân Việt Khang đến dự khán phiên tòa vào ngày mai.
Trong phiên tòa xét xử các blogger Nguyễn Văn Hải, Tạ Phong Tần và Phan Thanh Hải mới đây, thân nhân các bị cáo đã bị công an ngăn trở không cho tham dự.
“Việt Khang chỉ mong muốn tìm mọi cách,” ông Hải thuật lại lời ông Khang nói với ông, “Ông là một người hòa âm, một người không có ý đồ hoạt động chính trị, có vợ và con nhỏ và muốn đoàn tụ với gia đình.”
Cùng bị xét xử với ông Khang là nhạc sỹ Trần Vũ Anh Bình với cùng tội trạng.
Bài hát ‘Việt Nam tôi đâu’ của nhạc sỹ Việt Khang có những lời lẽ như ‘mẹ Việt Nam đau từng cơn xót xa nhình đời: người lầm than đói khổ nghèo nàn, kẻ quyền uy giàu sang dối gian’; ‘giờ đây Việt Nam còn hay mất mà giặc Tàu ngang tàng trên quê hương ta’.
Bài hát kêu gọi ‘là một người con dân Việt Nam lòng nào làm ngơ trước ngoại xâm’ và ‘già trẻ gái trai giơ cao tay chống quân xâm lược, chống kẻ nhu nhược bán nước Việt Nam’.

Nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình 'sắp mãn hạn sáu năm tù'

bìnhBản quyền hình ảnhVOICEPROJECT
Image captionCác tác phẩm của Trần Vũ Anh Bình có ca từ thể hiện lòng yêu nước
Tin cho hay ông Trần Vũ Anh Bình sẽ mãn hạn tù hôm 21/5 sau sáu năm thụ án về tội "Tuyên truyền chống Nhà nước".
Hồi tháng 10/2012, ông Trần Vũ Anh Bình và ông Võ Minh Trí, tức nhạc sĩ Việt Khang, bị Tòa án TP Hồ Chí Minh tuyên phạt lần lượt 6 và 4 năm tù giam, với tội danh quy định tại Điều 88 Bộ luật Hình sự.
Hai ông khi đó bị kết tội là đã tham gia một tổ chức chống chính quyền có tên gọi là "Tuổi trẻ yêu nước".
Tòa xác định ông Bình đã đăng tải các bài hát có nội dung "tuyên truyền chống Nhà nước" do ông Việt Khang sáng tác, cùng các tin tức khác lên trang mạng của tổ chức này.

'Hạn chế tự do ngôn luận'

Ông Bình cũng bị cáo buộc tham gia rải truyền đơn và treo cờ vàng ba sọc của chế độ cũ rồi chụp ảnh đưa lên mạng.
Thời điểm đó, Sứ quán Mỹ tại Việt Nam phát đi thông cáo: "Việc kết án tù này là động thái của chính phủ Việt Nam nhằm hạn chế tự do ngôn luận."
Hôm 20/5, trả lời BBC từ Mỹ Tho, Tiền Giang, nhạc sĩ Việt Khang, người được trả tự do từ tháng 12/2015, nói: "Tiếc là do vẫn đang trong thời gian bị quản chế nên tôi không đi đón anh Bình được."
"Tôi với Bình là anh em chung một vụ án, chung một con đường sáng tác nhạc nên rất mừng và mong anh ấy trở về khỏe mạnh."
"Tôi được biết là trong tù, Bình vẫn tiếp tục sáng tác một nhạc phẩm cho tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức," tác giả ca khúc 'Anh Là Ai' và 'Việt Nam Tôi Đâu' cho biết thêm.
"Tôi có nhiều điều muốn nói với Bình nhưng có lẽ chỉ nói trực tiếp với anh ấy thôi."
Hôm 20/5, bà Nguyễn Thị Kim Liên, mẹ tù nhân lương tâm Đinh Nguyên Kha, người bị giam cùng nhà tù với Trần Vũ Anh Bình, cho hay: "Trần Vũ Anh Bình với những người tù cùng trại - Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Hoàng Quốc Hùng, Đinh Nguyên Kha và Liêu Ny từng đồng lòng tuyệt thực nhiều ngày để phản đối vụ biệt giam và ngược đãi Đặng Xuân Diệu [nay đã được trả tự do và đang ở Pháp] cùng nhiều vấn đề trong trại tù."
Sau khi ra tù, ông Trần Vũ Anh Bình sẽ chịu thêm hai năm quản chế.

ÁNH SÁNG ĐIẾU CÀY soi đường cho nhà thơ Trần Trung Đạo


ÁNH SÁNG ĐIẾU CÀY soi đường cho nhà thơ Trần Trung Đạo


Nhắn ông Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày). Ai có friends Facebook với ông ta thì copy hoặc tag ông ta vào đây cho xem.

Hơn 2 năm nay, kể từ ngày (28/11/2015, tức là sau hơn 2 tháng tính từ ngày TPT đặt chân đến Mỹ) Tạ Phong Tần công khai đăng lời tuyên bố rút lui khỏi Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do (CLB NBTD) thì tôi đã không còn nhắc đến cái tên Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) trên FB lẫn website cá nhân của tôi n
ữa. Ông Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) không phải là kẻ thù của tôi (kẻ thù chính của tôi là bọn cộng sản), dù ông đã từng làm nhiều việc khiến tất cả anh chị em trong CLB NBTD phải bất bình, góp ý ông không sửa chữa, nhận lỗi, mà ông luôn nại đủ thứ lý do để đổ thừa cho người khác. Chị Hà Giang đã nói công khai trong cuộc họp CLB: "Anh Hải là người khi bưng cái bình thủy tinh đi va vào cột nhà vỡ bình, thì anh Hải luôn cho rằng bình vỡ là tại cây cột đứng đó, chớ không phải tại anh Hải không nhìn thấy cây cột".

Vì tôi cho rằng "Đạo bất đồng bất tương vi mưu", đã không cùng quan điểm, cách làm việc thì đường ai nấy đi, không ai đụng chạm đến ai.

Tôi bận học hành, mưu sinh, chớ không được ai nuôi ăn ở không như ông. Việc ông làm gì từ sau khi tôi rút lui khỏi CLB tôi không quan tâm, không nhắc đến ông nữa.

Hôm nay, tôi vừa nhận được ảnh chụp màn hình này của một bạn FB gởi cho tôi. Trong đó ông xác nhận sai sự thật về việc vì tôi mà ông bị cộng sản cướp mất căn phòng ở Phòng số 8, lầu 2, chung cư số 17, Nguyễn Thái Học, phường Cầu Ông Lãnh, quận 1, Sài Gòn.

Tôi nhắc lại cho ông rõ:

1-1- Nguồn gốc căn phòng: Là biệt thự một tư sản dân tộc, sau ngày 30/4/1975 bị Việt cộng tịch thu, đưa cả gia đình nhà tư sản đi kinh tế mới. Căn biệt thự cổ do Công ty công trình công cộng TPHCM quản lý, đã bị chia nhỏ ra từng phòng (mỗi phòng khoảng 20 mét vuông) để cho thuê dài hạn với giá rẻ, mỗi năm người thuê phải ký hợp đồng lại với Công ty công trình công (Cty CTCC) cộng. Mỗi tầng lầu có một toilet dùng chung. Những người ký hợp đồng thuê phòng sau đó đã làm giấy tay bán cho nhau (bất hợp pháp). Chủ cũ căn phòng đã làm giấy tay bán căn phòng cho ông giá 80 ngàn hồ tệ (khoảng năm 2005).

2-1- Tôi đã thuê căn phòng đó của ông với giá một triệu đồng/tháng (bằng một nửa tiền lương của tôi lúc đó), trả tiền mặt đủ hàng tháng, điện nước tôi tự trả, anh em CLB ở Sài Gòn ai cũng biết cả. Trước khi ông bị bắt giam một tháng (về tội trốn thuế) thì ông đi Đà Lạt du hí với nhân tình của ông (tất cả anh em CLB và chị Dương Thị Tân đều không biết). Hết tiền, ông liên lạc về SG nói với anh Uyên Vũ hỏi chúng tôi có tiền thì chuyển cho ông. Anh UV không có tiền, tôi cũng không có tiền. Tôi đưa 1 triệu đồng tiền mặt cho anh UV cầm và nói rõ rằng "Đây là tiền thuê phòng tháng này, anh cầm lên ĐL gởi cho anh Hải, em đang thất nghiệp nên cũng không có tiền".

3-1- Một tháng sau thì đến kỳ hạn phải ký hợp đồng lại với Công ty CTCC. Công ty đã gởi giấy thông báo đề tên chủ cũ. Tôi đã cầm giấy thông báo đó sang nhà hỏi chị Dương Thị Tân thì chị Tân cho biết tình trạng căn phòng như tôi đã kể ở trên. Đồng thời, chị Tân đưa tất cả giấy tờ cũ gồm hợp đồng thuê phòng (chủ cũ), giấy mua bán sang tay căn phòng cho ông Hải để tôi tìm cách ký hợp đồng thuê lại căn phòng.

4-1- Tôi đã cầm thông báo đến Cty CTCC và được biết 1 năm nay ông Hải không nộp tiền thuê cho Cty CTCC. Tôi phải móc tiền túi của tôi ra nộp. Tôi hỏi họ về thủ tục thuê lại thì họ chỉ cho tôi vào website của UBND quận 1 tìm hiểu.
Được biết quy định về việc ký lại hợp đồng thuê như sau:
a- Là chủ cũ thì chỉ việc ký lại theo mẫu cũ, nộp tiền thuê;
b- Chủ cũ đã bán sang tay cho người mới và hiện nay không rõ địa chỉ thì người mới có quyền ký hợp đồng trực tiếp với Cty CTCC với điều kiện: Phải có hộ khẩu TPHCM, hiện đang không có nhà ở hợp pháp, đã từng có thời gian dài sinh sống ổn định từ 6 tháng trở lên trong căn phòng đó.

5-1- Tôi đã bỏ tiền túi nhờ một số anh em xe ôm đang sống ở chung cư tìm kiếm người chủ giúp tôi nhưng họ không tìm thấy. Tôi không có hộ khẩu thành phố nên không thể đứng tên ký hợp đồng thuê lại căn phòng. Tôi đã nhờ anh UV (có hộ khẩu) đứng ra ký hợp thuê giúp, chúng tôi bàn với nhau là "tìm cách giữ lại căn phòng cho anh Hải". Anh UV thì có hộ khẩu thành phố nhưng không đáp ứng hai điều kiện còn lại. Vì vậy, nửa tháng sau tôi phải dọn đi nơi khác, giao chìa khóa phòng lại cho chị Tân.

Bây giờ ông Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) bất chấp sự thật, về hùa với đám cộng nô ôm cờ máu đang tìm đủ mọi thủ đoạn nhơ bẩn nhất để bôi nhọ tôi, thì tôi thấy tư cách ông quá đê tiện. Ông không xứng đáng được tôi tôn trọng và đối xử lịch sự.

Lẽ ra, sau khi tất cả anh chị em đồng loạt tuyên bố rút tên khỏi CLB NBTD thì ông phải soi rọi lại bản thân ông. Tại sao khi ông mới đến Mỹ, cộng đồng tỵ nạn hồ hỡi tiếp đón ông, anh chị em hải ngoại nhiệt tình ủng hộ ông dựng lại cái tên CLB NBTD mà một năm sau họ phải ngậm ngùi nói tiếng ra đi?

Tại sao ông không suy nghĩ, khi ông ở trong tù, Tạ Phong Tần và Dương Thị Tân là người đơn độc công khai đối đầu với cộng sản để luôn luôn có những bài viết kêu gọi cả thế giới biết đến Nguyễn Văn Hải với tư cách là thành viên CLB NBTD dù ông chưa từng viết 1 bài báo nào (chớ không phải là tên tù trốn thuế bình thường như bao nhiêu tên tù trốn thuế khác ở VN). Tạ Phong Tần là người dám công khai đối đầu cộng sản để giữ cái tên CLB NBTD trong khi tất cả thành viên khác, người thì đòi "tuyên bố giải thể" (chỉ có tôi và UV phản đối), người thì im lặng rút lui. Những bài viết đó của tôi vẫn còn nguyên trên trang https://taphongtan.wordpress.com/, ông có thể đọc lại bất cứ lúc nào.

Chị Dương Thị Tân là người đã hy sinh để cho an ninh cs đánh đập, hành hạ vì không chịu bỏ rơi ông (với bao lời hứa hẹn của ông), 7 năm rưỡi đi từ nhà tù này sang nhà tù khác, từ Nam ra Bắc để thăm nuôi ông không sót dịp nào, gởi đồ ăn cho ông sống như ông hoàng trong trại giam, dám tẩm xăng vào người để đòi vào gặp ông ở trại Nghệ An khi chị hay tin ông "tuyệt thực". Sau khi qua Mỹ thì ông cắt liên lạc với chị Tân để sống chung với nhân tình khác, làm cho chị Tân ngậm đắng nuốt cay. Chắc ông đâu xúc động chút nào và cũng không thèm coi cái video chị KimLiên Thị Nguyễn hát bài "Sao anh nở đành quên" mà chị Tân khóc nức nở phải không? Lúc đó, chị Tân phải nhờ vào sự khuyên giải, an ủi của quý cha DCCT, và chị lấy công việc giúp đỡ TPB VNCH làm niềm vui để vượt qua cú sốc nặng nề. Tôi phẫn nộ dùm cho chị ấy nhưng chị đã bảo tôi "đừng nói gì, kệ họ, chị buông rồi em ạ".

Tôi không muốn nói nhiều về chuyện đời tư của ông, đó là quyền của ông. Nhưng cần phải nói một lần, để ông đừng bao giờ đổ lỗi cho người khác. Mà ông có biết rằng các anh chị em CLB NBTD người ta rời bỏ ông vì:

1-2- Ông độc tài, độc đoán, tiền bạc thu chi không minh bạch;

2-2- Ông tự tung tự tác, muốn làm gì thì làm và coi anh em khác như công cụ để phục vụ cho quyền lợi của cá nhân ông và phe đảng đứng sau ông (trong khi anh em khác là những người độc lập, không tổ chức nào);

3-2- Ông coi Tạ Phong Tần như công cụ để cho ông và phe đảng hái ra tiền, tìm cách khống chế TPT chỉ được quyền nói những điều ông (và phe đảng của ông) muốn TPT nói, đi đến những nơi ông (và phe đảng của ông) muốn TPT đi, gặp gỡ những người ông (và phe đảng của ông) muốn TPT gặp....

4-2 Anh em tham gia CLB ở đây (trừ những người mới qua như Trương Quốc Huy, vợ chồng anh UV) đều sống lâu năm ỏ Mỹ và không có ai trở về VN, không có ai bị tai tiếng gì, người ta không muốn bị mang tiếng là thành viên "CLB đĩ đực" nên phải bỏ chạy. Nếu không có anh Thiện Thành khuyên bảo và ngăn cản thì Trịnh Du đã cho ông “lên bàn mổ” vì chuyện trai giái lem nhem, ghen tuông tá lả từ năm 2015 rồi;

5-2 Ông dùng cái uy thế của ông khi mới qua để đe dọa anh UV (cũng mới qua) phải làm việc không công cho ông để thu tiền, để ông lấy uy với cộng đồng;
6-2- Anh chị em CLB thấy ông đối xử với Dương Thị Tân, với Tạ Phong Tần mà người ta "tự biết thân phận". Chị Tân hy sinh cho ông cỡ đó mà ông còn "vắt chanh bỏ vỏ" thì những người khác đối với ông chẳng là cái đinh gì cả;

7-2- Khi ông mới chân ướt chân ráo đến Mỹ, không chổ ở phải đi thuê khách sạn. Ông anh tôi thấy vậy kêu ông về nhà anh ấy ở tạm, ko lấy tiền thuê. Nhà ông anh tôi nghèo, nhỏ bằng nắm tay (chính tôi còn không ở chung được), tưởng đâu ông về ở chung thì là 2 thằng đàn ông với nhau cũng dễ thở, cho ông sử dụng luôn máy tính của ảnh. Ai ngờ ông dẫn thêm nhân tình của ông về ở chung, rồi biến nhà anh tôi thành nhà của "vợ chồng" ông, ông anh tôi thì thành "người ở trọ". Ông anh tôi không chịu nổi, phải ra điều kiện: Một là ông dẫn bà kia đi chổ khác, hai là chỉ một mình ông ở lại thôi, không có bà kia. Ông và bà kia dọn đồ đi, sau đó ông gặp ai cũng rêu rao rằng anh tôi "hack" laptop của ông. Ông có biết ông anh tôi nói thế nào với tôi không: "Anh làm việc tiếp xúc với rất nhiều tài liệu của NASA anh còn không quan tâm, nó mới từ trong tù qua Mỹ, laptop nó có ccc gì mà anh phải hack. Nó làm hư cái máy tính của anh luôn anh phải sắm máy mới mà anh còn không nói nữa". Ông không biết rằng tôi và ông anh này là chổ thân tình từ những năm 2005, nên ông gặp tôi thì nói anh tôi hack máy, nhân tình của ông gặp anh tôi thì nói tôi "đánh phá" ông. Những email nhân tình ông gởi cho anh tôi vu cáo tôi và bị anh tôi viết trả lời 1 bài chửi lại tôi vẫn còn giữ đây.

8-2- Ông phải biết rằng cộng đồng tỵ nạn ở Little SG này là cộng đồng cờ vàng và chống cộng sản. Nếu ông lẫn tránh lá cờ vàng, ông không tham gia các sinh hoạt chống cộng của cộng đồng tỵ nạn, thì đó là con đường do ông tự chọn, không ai ép buộc ông. Ông đừng ganh tỵ với tôi khi thấy tôi được cộng đồng tỵ nạn hoan nghênh.

9-2- Tôi còn biết rõ nhiều chuyện khuất tất của ông từ khi ông qua Mỹ. Tôi nghĩ rằng ông nên biết điều mà nói bất cứ chuyện gì cũng phải đúng sự thật, đừng thấy tôi im lặng mà làm tới. Để bảo vệ danh dự của tôi (vô cớ bị ông vu khống, bịa đặt bôi bẩn) thì tôi cũng không ngại gì viết tiếp về ông đến tập thứ n.

Little SG, ngày 24/2/2018.
Tạ Phong Tần.

-:-:-
Lưu ý:
Trước khi tôi post bài này lên FB, tôi đã đăng ở các trang khác rồi. Ông và đồng bọn của ông khỏi phải report FB chi cho mất côn
g.

https://hr4vn.me/2018/02/24/goidieucay/
 — cùng với Tạ Phong Tần.
------------
Đây là Ánh Sáng Điếu Cày soi đường cho Trần Trung Đạo và băng đảng Phở Bò tiến lên hô xung phong bất kể chết mất xác 

[1]

GỞI NS VIỆT KHANG
 
Trúc Hồ mà dẫn Việt Khang
Đi cùng khắp các tiểu bang hát hò
Ắt ông Giám Đốc giàu to
May thằng em nhỏ được cho ít ngàn.
 
Thực tâm lão, lão xin can,
Người em nhạc sĩ khang an quý rồi.
Cần em sáng tác nhạc thôi
Khỏi lo trình diễn đãi bôi làm gì.
 
Điếu cày điếu cọ vứt đi
Cờ vàng cờ đỏ thị phi khó lòng.
Khỏi cần xuôi ngược Tây Đông
Miễn sao có job, có công việc làm.
 
Xa hoa hào nhoáng đừng ham,
Bỏ ngoài tai tiếng càm ràm tiểu nhân.
Đừng quên giữ lửa cho dân
Phải lo nuôi dưỡng tinh thần đấu tranh.
 
Lời trung thực, ý sắt đanh,
Nhạc hùng lắng đọng tâm thành nấu nung.
Một lòng báo quốc tận trung
Đốt lên ngọn đuốc bập bùng sáng soi…
 
February 16, 2018
HỒ CÔNG TÂM
 

[2]

TRÚC-HỒ-ĐIẾU-CÀY & VIỆT KHANG
 
Nguyễn Xuân Nghĩa với Điếu Cày
Tù chung một chỗ. Trong ngày thăm nuôi
Nghĩa đưa tin cuội để rồi
Bà con lo lắng đứng ngồi không yên
Rằng Cày tuyệt thực triền miên
Cánh tay rụng mất một bên trong tù
Tin đồn trên Nét hu hu
Tại tù nhất nhật thiên thu tại… đào!
Bà con hải ngoại nhao nhao
Gửi tiền về giúp ui chao… mập mình!
Đưa sang Mỹ “đúng quy trình”
Điếu Cày gốc một cán binh cụ Hồ (!)
Nhập chung băng đảng ô hô
Việt Tân họp báo nhi nhô tuyên truyền
Tới Đài Ét-Bí-Ti-En
Lòi ra đuôi cáo chồn đèn… y chang (!)
Trúc Hồ dụ dỗ Việt Khang
Nhập vai… đi các tiểu bang… rõ phiền
Thôi đừng bịp bợm quyên tiền
Bà con hải ngoại muốn điên cái đầu…
February 17, 2018
HỒ CÔNG TÂM  

[3]

“ÁNH SÁNG ĐIẾU CÀY”!
 
Nam mô “Ánh Sáng Điếu Cày”
Tụng kinh gõ mõ ăn chay cả đời
Thiên thu đổi lấy nụ cười
Hoà bình diễn biến cho đời đổi thay
 
Nam mô “Ánh Sáng Điếu Cày”
Việt Tân băng đảng mặt dày lòi đuôi
Thiên thu đổi lấy nụ cười
U mê ám chướng mẹ ơi con về…
 
Ngờ đâu bến hoặc bờ mê
Việt Tân uống máu ăn thề Đảng ta!
Tuy hai mà một đấy nha
Cờ vàng chối bỏ rõ là… Việt gian!
 
Nửa đời đã lỡ cung đàn
Thiên thu đổi lấy hai bàn tay không!
Đại dương mù mịt mênh mông
Đường về thăm thẳm vời trông tháng ngày
 
Trần Trung Đạo với Điếu Cày
Anh em đồng chí bắt tay mỉm cười
Cây đa Viên Giác mẹ ơi
Phở Bò tái nạn con xơi tô đầy!
21-2-2018
 
HỒ CÔNG TÂM

[4]

TRUYỆN DÀI “ÁNH SÁNG ĐIẾU CÀY
 
Sinh viên Vạn Hạnh qua đây
Phải nhờ “Ánh Sáng Điếu Cày” ô hô!
Thảo nào bộ đội Cụ Hồ
Được Toà Bạch Ốc mời vô toạ đàm!
 
Ngồi ngang hàng với Chú Sam
Trong Dinh Tổng Thống không ham sao đành,
Hỏi ra băng đảng Việt Tanh
Nâng bi đánh bóng nổi danh trong tù.
 
Tung tin “tuyệt thực” hoả mù
Không ăn không uống teo cu nguy rồi.
Nguyễn Xuân Nghĩa được thăm nuôi
Rỉ tai vợ, Nghĩa cò mồi đưa ra…
 
Điếu Cày ốm tựa cò ma
Nhất sinh thập tử thấy mà thảm thay!
Lại thêm tin giật gân này
Điếu Cày chặt một cánh tay làm bàn
 
Việt Tanh lớn mật to gan
Mõ chuông vận động đăng đàn kêu thương!
Phở Bò tung hứng dọn đường
Nhà tù… sang thẳng phi trường Cờ Hoa
 
Điếu Cày ánh sáng chói loà
Soi đường Viên Giác cây đa sân chùa
Trần Trung Đạo mộng làm vua
Mẹ ơi, con quyết ăn thua phen này…
 
22-2-2018
HỒ CÔNG TÂM