Search This Blog

Sunday, November 5, 2017

BUÔNG MÌNH RỜI SỢI DÂY ĐỜI

ĐẶNG CHÂU LONG
alt
Khi tình cờ đọc một câu của Henry Miller sau, tôi bỗng rùng mình chợt nhớ đến Nietzsche và William Saroyan:“Để vượt qua đau đớn và khổ sở, vượt qua đấu tranh, con người phải học nghệ thuật của người làm xiếc trên dây. Trong lúc bước đi trên sợi dây chùng căng giữa hai đối điểm, con người trở nên tỉnh thức hoàn toàn và mãnh liệt – tỉnh thức một cách liều lĩnh. Ý thức này trải rộng để bao trùm hai đối điểm nghịch nhau rõ ràng. Tỉnh thức tuyệt đối, có nghĩa chấp nhận sự sống vì nó là thế, thì sẽ loại trừ những kinh hãi về sự sống và tiêu diệt những ảo vọng .
Tôi nên nói cách khác, tiêu diệt hy vọng, vì nhìn từ xa hy vọng có vẻ như một họa hại hơn là một thiện phúc. (The Enormous Womb, Henry Miller)”
Có một sự trùng hợp về hình ảnh gã đu dây trong các tác phẩm để đời của họ. Với William Saroyan, ông quan niệm mỗi hành vi trong cuộc sống hàng ngày đều như cách chúng ta đi trên sợi dây đu bay đến cõi vĩnh hằng, nhẹ nhàng và đơn giản như hơi thở . Quyển truyện đầu tay của ông với tựa đề “Chàng tuổi trẻ gan dạ trên chiếc đu bay”, bằng văn phong giản dị, thanh thoát đã được độc giả nhiệt liệt đón nhận.

Ông thản nhiên nói như một tuyên ngôn cho chính mình: ” Nhà văn là kẻ dễ bị xem thường, dễ bị chế giễu, bị bỏ rơi, và dễ bị khinh thị nhất. Điều đó cũng dễ hiểu và cũng phải vậy thôi. Nhà văn cũng hơi điên một chút, nhưng lại sáng suốt hơn ai hết, một sự sáng suốt bậc nhất, sự sáng suốt sống động, sáng tạo, can đảm, vô úy và ngạo mạn của một con người tự do. Tự do bát ngát“. Với ông, “ sự thù ghét, sợ hãi, sự ham quyền lực không phải là sống. Những nhà đạo đức, luân lý, những kẻ hèn nhát và những hiền nhân, thánh nhân, hiền triết không phải là sống.” (W. Saroyan, Myself upon….). Chính hình ảnh chàng tuổi trẻ gan dạ trên chiếc đu bay đã định nghĩa sự sống theo cách nghĩ của Saroyan. Không có ngôn ngữ nào là sự sống, im lặng là sự sống. sự trọn vẹn là sự sống . “Hãy cố gắng tập thở cho nồng nàn, khi ăn cho ra ăn, khi ngủ thì cho ra ngủ, hết sức cố gắng trọn vẹn và khi cười, cứ cười ầm lên, và khi giận cứ giận điên lên. Cố gắng sống. Chẳng bao lâu anh sẽ chết” (W. Saroyan) . Như chàng tuổi trẻ đi trên đu bay, chàng chỉ chăm chăm một việc lấy thăng bằng, cố gắng lấy thăng bằng. Cuối cùng cùng chỉ là để đi đến cái chết sau khi đã tận lực thể hiện mình trên đu bay đời
Và Nietzsche, thông qua Zarathoustra để đưa ra những thông điệp của mình. Con người phải vượt thoát chính mình. Đám đông xem chàng đu dây làm trò xiếc trên cao như hình ảnh nhân loại và con người, cá nhân con người, đang bước trên đường từ quá khứ đến tương lai chính mình. Đám đông thì hiếu kỳ và chàng đu dây chỉ là thú tiêu khiển của đám đông. Khi chàng đu dây sẩy tay té xuống thì đám đông cũng tan hàng. Trò vui đã xếp lại. Tất cả những cố gắng vượt lên chẳng còn chút giá trị gì trước đám đông. Nhưng bi kịch đời là một suy tàn, con người vẫn phải sải chân băng qua những ngọn núi cao nhất để cười vào mọi bi kịch đời. “Ta yêu những con người không biết sống ra sao trừ phi bằng cách chết, vì họ là những người vượt qua bên kia” (Nietzsche). Ám ảnh sự sống và nỗi chết cứ treo lơ lững trên hai đầu dây đời. Và đó cũng là bi kịch của những nhà văn chân chính. Với đôi cánh tự do rộng mở, họ lao vào bầu trời xanh thẳm không chút ngần ngại, và cùng với tinh thần khoáng đạt, họ viết nên những tác phẩm bằng chính máu thịt tự do họ. Họ quá yêu cuộc sống để ngày đêm trăn trở cùng. Họ quá đỗi yêu con người đễ mãi thất vọng khôn nguôi vì đám đông lao xao, “Cái lớn lao trong người là ở chỗ nó là một cây cầu chứ không là một mục đích: cái ta có thể yêu thương nơi con người là một chuyển tiếp và một sự phá hủy” (Nietzsche). Và cứ như thế, những kẻ dấn thân cứ hoài cơn thất vọng để cuối cùng quyết định một suy tàn khi nỗi niềm đã quá lớn lao.
Trong văn học, sự thất vọng cuộc đời không bởi một bi kịch tình cảm hay vật chất cuộc sống, nhưng chính là sự bế tắc của tấm lòng thương yêu cõi sống quá sức chịu đựng. Bản thân càng sâu lắng, sự bế tắc về cuộc sống càng lớn, như sự thất vọng của bậc phụ huynh về đứa con mình sau khi đặt niềm tin quá nhiều. Và đã đến lúc họ phải suy tàn khi thất vọng vút cao..
Ngày 24/7/1927, nhà văn Ryunosuke Akutagawa (1892-1927) là nhà văn cận đại Nhật Bản nổi tiếng với thể loại truyện ngắn, là thủ lĩnh của văn phái Tân hiện thực Nhật Bản, một khuynh hướng dung hòa được những tinh hoa lý trí của chủ nghĩa tự nhiên và sắc màu lãng mạn phóng túng của chủ nghĩa duy mỹ đã dùng thuốc ngủ cực mạnh tìm đến cái chết năm chỉ 35 tuổi. Trong di chúc để lại “Vài dòng cho người bạn cũ nào đó”, ông viết: “Tôi là kẻ trong suốt như băng, sống trong một thế giới của những sợi dây thần kinh bị đốt nóng. Cái chết tự nguyện này có thể đưa lại cho chúng ta một chút bình yên, nếu không phải là hạnh phúc. Giờ tôi đã sẵn sàng, tôi thấy thiên nhiên đẹp hơn bao giờ hết…Tôi đã được trải nghiệm, yêu và thấu hiểu thế giới hơn bất kỳ người nào khác…”

16 tháng 4 năm 1972, nhà văn Yasunari Kawabata (1899 –1972) với những tác phẩm như Nhật ký tuổi mười sáu, Ngàn cánh hạc, Xứ tuyết, Người đẹp say ngủ, Nỗi buồn và cái đẹp… là tiểu thuyết gia Nhật đầu tiên đoạt Giải Nobel Văn học năm 1968, trong một căn nhà nhỏ ven bờ biển Zushi (Kanagawa, Nhật) lặng lẽ đi vào cõi vĩnh hằng bằng cách mở bình khí gas. Ông không để lại bất cứ chúc thư hay lời trăng trối nào. “Không bao giờ tôi trút được ám ảnh rằng mình là một người lang thang ưu sầu. Luôn luôn mơ mộng tuy rằng chẳng bao giờ chìm đắm hoàn toàn trong mơ, mà vẫn luôn tỉnh thức giữa khi mơ…” (Kawabata)

Ngày 25/11/1970, nhà văn Nhật Yukio Mishima (1925-1970) với những tác phẩm nối tiếng The Temple of the Golden Pavilion (Kim các tự), bộ bốn tác phẩm The Sea of Fertility (Biển cả muôn màu).quyết định kết thúc đời mình bằng nghi thức seppuku. Với thanh kiếm, ông tự mổ bụng, moi gan và chết một cách đau đớn. Trong cuốn Mishima’s Sword (Lưỡi kiếm của Mishima), tác giả Christopher Ross miêu tả: “Lưỡi kiếm đã ngập sâu vào khoang bụng cỡ 10 cm, ông ấn lưỡi kiếm chầm chậm từ trái qua phải, từ trên xuống dưới, mở toác từng lớp da. Máu tràn ra lênh láng trên sàn nhà. Một cuộn nội tạng màu hồng hồng xam xám nhờ nhờ thòi ra từ vết thương. Mùi tanh nồng xông lên khắp căn phòng“.
Ngày 2 tháng 7 năm 1961, Ernest Miller Hemingway (1899 – 1961), là một tiểu thuyết gia người Mỹ, một nhà văn viết truyện ngắn, một nhà báo, và là một trong những cựu quân nhân trong Chiến tranh thế giới I, được biết đến qua “Thế hệ bỏ đi” (Lost Generation). Ông đã nhận được Giải Pulitzer năm 1953 với tiểu thuyết Ông già và biển cả, và Giải Nobel Văn học năm 1954.Vào buổi sáng, vài tuần trước sinh nhật lần thứ 62 của mình, ông đã chết tại nhà riêng tại Ketchum, Idaho, sau khi tự bắn vào đầu mình bằng một khẩu súng săn “Tôi có thể chết giống như bất kỳ người đàn ông nào.” “I can die as well as any man“, Hemingway).
Kitamura Tokoku (1868-1894) Năm 1894, quẫn bách vì căn bệnh tâm thần, nhà thơ Kitamura Tokoku đã tìm đến cái chết. lúc đó, ông chỉ mới 25 tuổi.
Dazai Osamu (1909-1948) ngày 13/6/1948, người ta tìm thấy xác của nhà văn và cô tình nhân tại một hồ nước ở Tokyo. Nhà văn đã nhảy xuống hồ trẫm mình, để lại tác phẩm Goodbye (Từ biệt) còn viết dở.
Stefan Zweig (1881-1942) là một nhà văn, nhà báo, nhà viết kịch và nhà viết tiểu sử người Áo nổi tiếng trên thế giới. Stefan Zweig và vợ Lotte tự tử cùng nhau. Trong lá thư tuyệt mệnh, ông viết: “Tôi cho rằng mình nên kết thúc khi mọi thứ vẫn còn tốt đẹp, khi cuộc sống vẫn còn trong khả năng chịu đựng, ở đó, lao động trí óc vẫn còn là niềm vui thích trong trẻo và sự tự do cá nhân là mục đích tối thượng trên trái đất này”.
Và danh sách còn dài, với Jack London, Kurt Vonnegut, Hunter S.Thompson, Sylvia Plath, Edgar Allan Poe…..
Jack London từng viết: “Cuộc sống là một điều lạ lùng. Tại sao lại khát khao cuộc sống như vậy? Đó là trò chơi mà không người nào thắng. Sống là lao lực vất vả và chịu đựng khổ đau, cho tới khi tuổi già trườn tới và chúng ta đặt tay xuống tro lạnh của lửa tàn. Sống thật khó khăn. Đứa trẻ đau đớn hít hơi thở đầu tiên, người già đau đớn hổn hển hơi thở cuối cùng, và tất cả ngày tháng tràn đầy rắc rối và buồn thương; và vậy mà con người tiến vào vòng tay rộng mở của cái chết, loạng choạng, ngã díu, đầu quay về sau, chiến đấu tới giây phút cuối cùng. Và cái chết đầy tử tế. Chỉ cuộc sống và những điều của cuộc sống mới đau đớn. Thế nhưng chúng ta vẫn yêu cuộc sống và căm ghét cái chết. Thật lạ lùng” . Và tác giả Nanh trắng nổi tiếng, trong lứa tuổi 40 tràn đầy sinh lực đã dụng đến thuốc độc để quyên sinh khi còn dang dở quyển truyện The Assassination Bureau, Ltd. Ông đã tự ám sát ông để tỏ thái độ với xã hội đương thời. Đã vận vào những giòng văn của ông:
“Tôi thà làm tro chứ không làm bụi! Tôi thà rằng tia lửa của tôi sẽ cháy tẫn trong ánh hào quang chói lọi chứ không muốn nó âm ỉ lụi dần. Tôi thà làm ngôi sao băng tuyệt hảo, từng nguyên tử tỏa sáng rực rỡ, còn hơn làm một hành tinh ngái ngủ và vĩnh cửu. Sứ mệnh của con người là sống, không phải chỉ tồn tại”.
Phải, sứ mệnh của con người là sống, không phải chỉ tồn tại. Đó cũng là sứ mệnh thiêng liêng của người cầm bút. Có thể bẻ bút chứ không thể bẻ cong ngòi viết. Những giòng văn, những bài viết phải xuất phát từ trái tim để cùng cuộc sống chảy tuôn một giòng. Tôi chợt nhớ đến Nhất Linh, Tam Ích cũng một lần phản kháng cuộc đời. Họ giải quyết bằng sự biến mất mình , biến khỏi nơi mà mình quá đỗi yêu thương. Bốc hơi như một giọt sương mai. Tồn tại hay không tồn tại tùy thuộc từng cá nhân, nhưng phải chăng sự sống đối với nhiều người nặng nợ văn chương còn hơn là gánh nặng, khi mỗi ngày sống, mỗi lần nhìn lại, chỉ thấy nhiều sự ngậm ngùi hơn là một niềm hứng khởi lạc quan
Voltaire cũng đã từng tâm sự:
“Tôi từng muốn tự sát hàng trăm lần, nhưng không biết vì sao tôi vẫn yêu cuộc đời. Điểm yếu nực cười này có lẽ là một trong những thiên hướng u sầu ngu xuẩn của chúng ta, bởi có điều gì ngu xuẩn hơn khi háo hức muốn đi tiếp vác theo gánh nặng mà mình sẽ vui sướng được vứt đi, khi căm ghét sự tồn tại của bản thân nhưng lại níu giữ nó, khi vuốt ve con rắn đang ngấu nghiến ta cho tới khi nó nuốt hết tim ta?(Voltaire)”

Thập giá đời mỗi người riêng mang. Đong đưa trên hai điểm đi và đến của sợi dây đời, nào mấy ai đủ sức chèo chống thăng bằng cho đến đích cuối. Mỏi mệt rồi thì đành chìm trôi. “Giờ đây ta đi một mình; ta hằng mong muốn như thế. Hãy đi xa một mình, và chính các người cũng phải đi một mình; ta hằng mong muốn như thế. Hãy đi xa ta! Hãy tránh xa ta! Hãy đừng nghe Zarathustra!” (Nietz
Lịch sử huyền bí và sự thật ít ai biết về Niagara, thác nước nối hai bờ Mỹ – Canada
Inline images 1
Sự hùng vĩ và vẻ đẹp mê hoặc của thác Niagara chưa bao giờ làm thất vọng những người yêu mến nó. Nhưng dù có tận mắt chứng kiến thác nước, không ai có thể hình dung về cuộc đời huyền bí, đầy “thăng trầm” của “con thú hoang chưa bao giờ được thuần hóa” Niagara này.
“Những hạt sương sa phủ khắp con tàu, ngấm vào từng tế bào da khiến tôi có cảm giác tê lạnh. Thuyền càng vào sâu chân thác, tiếng ồ, òa của du khách vang lên thích thú xen lẫn sợ hãi, kinh ngạc. Cả tỷ tấn nước như muốn đổ ụp, nuốt chửng lấy chúng tôi trong biển nước”. Đó sẽ là cảm giác của bất kỳ ai nếu đến Niagara ở Mỹ hoặc Canada.
alt
Ngũ Đại Hồ và sự hình thành của Niagara
Ở trung tâm Bắc Mỹ, các dòng nước hội tụ. Chúng được gọi là Ngũ Đại Hồ là có lý do. Đây là lưu vực nước ngọt lớn nhất trên thế giới. 1/5 lượng nước ngọt trên thế giới chảy từ hồ này sang hồ kia rồi tràn vào một eo biển hẹp duy nhất. Đôi bờ thu hẹp dần, dòng nước chảy xiết hơn.
alt
Ngũ Đại Hồ (Great Lakes) ở Bắc Mỹ

Khối nước trải rộng hơn 6.500km2 bị dồn vào một dòng chảy hẹp đổ xuống vách núi. Đây là một trong những kỳ quan thiên nhiên hùng vĩ nhất. Cứ mỗi giây lại có 1.500mnước đổ xuống từ vách núi tạo thành thác Niagara.
alt
Đây là lưu vực chứa 1/5 lượng nước ngọt trên thế giới

Chúng ta nghĩ về nó như nghĩ về Gibraltar hay đỉnh Everest, một thứ trường tồn và ổn định mãi mãi. Nhưng thực tế, cuộc đời của thác Niagara rất ngắn và dữ dội. Nó là một cái vạc năng lượng hừng hực thiêu cháy chính mình.
alt
Vậy câu chuyện về thác nước này như thế nào? Và nó còn tồn tại được bao lâu nữa? Các nhà khoa học đã cố gắng giải mã rất nhiều bí mật về thác Niagara.
Lịch sử bắt đầu của Niagara
Niagara thực tế là hai thác nước, một ở Mỹ và một ở Canada, tạo nên cảnh tượng kép. Thác ở Canada được khéo léo đặt tên là Móng Ngựa và thu hút khoảng 11 triệu người mỗi năm. Dù già hay trẻ, khách tham quan đều thừa nhận rằng đây là một trải nghiệm để đời. Nhưng không có gì ở kỳ quan thiên nhiên này là tự nhiên cả.
alt
Bản đồ thác Niagara

Niagara là gì? Thời gian đã biến thác nước này thành một kỳ quan công cộng. Trong 10.000 năm, thác nước thuộc về người Mỹ bản địa. Đầu tiên là người Paleo India, cư dân của dân tộc Iroquois vĩ đại. 3 thế kỷ trước họ mới chia sẻ bí mật của mình.
alt
Năm 1963, cha Luis Henoquois là người đầu tiên nhắc tới thác nước với thế giới bên ngoài. Người châu Âu không thể hình dung Niagara qua những thác nước khác trên thế giới. Trong những thế kỷ tiếp theo, người dân vùng biên giới, những người chinh phục và cả du khách theo chân các nhà thám hiểm đến đây, họ vô cùng lãng mạn và hy vọng sẽ tìm được khu vườn Eden thời hiện đại.
Thác Niagara trở thành nơi đầu tiên có cầu treo đường sắt, vườn quốc gia đầu tiên của Mỹ và là một trong những điểm thu hút khách du lịch thực sự ở Bắc Mỹ.
Thác nước là đối tượng để chinh phục, đối với ngành du lịch và đối với cả khoa học. Niagara là một nguồn phát điện và 1 thế kỷ trước, các doanh nhân đã bắt đầu khai thác nó. Tại đây, Thomas Edison đã cố gắng tạo ra một loại năng lượng kỳ lạ có tên là Điện. Và cũng tại đây, Nikola Tesla đã vượt qua Edison với phát minh Dòng điện xoay chiều.
alt
Tại Niagara, Thomas Edison đã phát minh ra năng lượng Điện

Ông dự đoán thác nước này có thể cung cấp đủ điện năng cho toàn bộ ngành công nghiệp Mỹ. Các nhà máy mọc lên như nấm hai bên bờ sông. Thương mại giống như du lịch đang tái định hình dòng thác. Nhưng Niagara chứa đầy thách thức.
alt
Năm 1938, cầu Trăng Mật, vốn từng là một chiến tích trong giới kỹ sư, giờ đây phụ thuộc hoàn toàn vào dòng nước. Băng đã bám lấy trụ cầu, từng centimet một, băng lạnh đã đánh sập cây cầu.
alt
Trong 75 ngày, khung cầu méo mó nằm dài dưới sông cho tới khi bị dòng nước cuốn trôi. Năm 1954, mỏm đá hùng vĩ ở công viên Protect Point đã từng là một nơi ngắm cảnh tuyệt đẹp với trọng lượng 185.000 tấn, đã bị sụt lở ở đây.
2 năm sau, Niagara đòi lại vùng bờ sông bằng cách cuốn trôi nhà máy thủy điện lớn nhất Mỹ lúc bấy giờ. Một số vụ tàn phá như thế này đã được cảnh báo trước. Dù có cố gắng chinh phục như thế nào, Niagara vẫn là một con thú hoang hay thay đổi.
alt
Một thế kỷ trước, chúng ta quyết tâm thuần hóa thác nước này. Giờ đây chúng ta nhận ra rằng chúng ta phải hiểu nó trước đã.
Kettingler là một nhà địa mạo học. Trong suốt 20 năm, anh chỉ nghiên cứu một đề tài duy nhất: “Thác Niagara là một người bạn cũ mà bạn có thể tìm đến bất cứ lúc nào. Một người bạn ở không xa lắm. Tôi có cảm giác rất dễ chịu khi có một quá trình địa chất, một kỳ quan thiên nhiên cứ ở đó mà chờ ta khám phá.”
alt
Sức mạnh của nước đã tạo ra hẻm núi Niagara. Qua năm tháng, bản thân thác nước cũng di chuyển dọc theo hành lang này từng chút một khi nó ăn vào thượng nguồn. Niagara đã cách vị trí nơi sinh ra nó 11m về hướng hạ lưu. Từ đây, theo thời gian, nó lùi lại như một con dao cắt vào vỏ trái đất.
alt
Hẻm núi Niagara

Đối với các nhà khoa học, hẻm núi này là một manh mối. Khi tạo ra hẻm núi này, Niagara đã phơi bày ra một lớp cắt ngang của lịch sử cổ đại.
Niagara – Những bí mật thiên cổ được tiết lộ
Trong thực tế, Niagara đã dịch chuyển đi 11km chỉ trong 12.500 năm. Đó là độ dịch chuyển khá cao. Niagara có lẽ là thác nước có độ dịch chuyển nhanh nhất trên thế giới.
alt
Thời kỳ hoạt động mạnh nhất, Niagara có thể dịch chuyển đến 1,5m/năm. Làm thế nào nó có thể dịch chuyển nhanh như vậy mà không tự phá hủy chính mình?
Bên dưới dòng nước xiết có một khối đá cứng rất lớn chống xói mòn bảo vệ độ cao cho thác. Miệng thác nhô ra khi những phiến đá diệp thạch mềm hơn bị tróc đi. Nhưng theo thời gian, đá bị thẩm thấu gây ra đứt gãy, cắt miệng thác thành những tảng đá lớn. Hệ quả của quá trình này nằm ngay dưới chân thác Mỹ, làm chứng cho quá trình cuồn cuộn của dòng thác.
alt
Niagara đã tiết lộ những bí mật của trái đất. 440 triệu năm trước, những xáo trộn khí hậu đã gây biến đổi trên lớp địa tầng và sự tuyệt chủng hàng loạt. 420 triệu năm trước, khu vực này nằm ở phía nam đường xích đạo. Đó là một đường quét bị hóa thạch sau một trận thủy triều nhiệt đới, một góc nhìn khác về quá khứ do Niagara tạo thành.
alt
Sức ăn mòn của thác nước đã trở thành một mối lợi cho các nhà địa chất học. Thế nhưng trong khi tiết lộ về lịch sử trái đất, nó đã xóa mờ dấu vết về lịch sử của chính nó.
Câu chuyện cuộc đời về thác Niagara thế nào? Các nhà địa chất học tâm linh dựa vào Kinh Thánh để giải thích lịch sử tự nhiên. Họ tin rằng thế giới được hình thành như ngày nay là do những trận đại hồng thủy và lụt lội.
alt
Thác Niagara ngày nay có rất nhiều thác nhỏ. Mỗi bước đi trong hành trình, nó lại thay đổi hình dạng và kích thước trở nên rực rỡ hơn.
Tưởng tượng rằng chúng ta có thể trải nghiệm Niagara của 1.000, 5.000 thậm chí hơn chục nghìn năm trước. Có một cách để làm được điều đó nhờ vào những dấu vết mà thác để lại cho chúng ta. Khi di chuyển, nó đã tạo ra rất nhiều lỗ, hay còn gọi là hố giảm sức dọc theo lòng thác. Hố giảm sức càng sâu thì thác càng lớn và thời gian thác Niagara ở đó càng lâu. Cho đến nay, người ta đo được hố giảm sức trong thác Móng Ngựa sâu 21m.
alt
Theo những lần nước sông lên xuống, một câu chuyện hùng tráng được hé mở. Các dòng sông băng trên trái đất ngày nay đã từng che phủ toàn bộ Bắc Mỹ. 14.000 năm trước, khi loài voi răng mấu còn dạo chơi trên lục địa, những tảng băng mới bắt đầu suy yếu và lùi dần về phương Bắc. Băng tan tạo thành những bể nước khổng lồ, nguồn gốc của Ngũ hồ ngày nay. Băng tan cuốn đi những vùng đất lớn, nhưng một vách đá cứng vẫn trụ lại nước. Vách Niagara dài 1.500km vẫn tồn tại cho đến hôm nay. Trên vách còn có một dòng chảy tuôn ra từ Ngũ đại hồ.
alt
Niagara cũng đã bắt nguồn từ một dòng nước như thế. 12.000 năm trước, thác Niagara chỉ lấy nước từ 3 trong số 5 hồ. Hàng nghìn năm qua, mực nước thay đổi cùng với những dịch chuyển tinh tế trong lớp vỏ trái đất đã chuyển hướng nước hồ. Niagara thu hẹp rồi lớn rộng theo dòng chảy thất thường.
4.000 năm trước, thác bắt đầu giải phóng năng lượng. Nó tuôn trào từ một hẻm núi cổ xưa dữ dằn cuốn đi những mảnh vụn lỏng lẻo. Có thể chỉ mất vài ngày, ngọn thác đã vươn ra cả nghìn mét. Kể từ đó, vùng hồ ổn định hơn. Nhưng Niagara lại trở nên dữ dội hơn bao giờ hết.
alt
Cách đây 700 năm, thác nước vẫn chưa tách đôi. Hãy thử nghĩ đến vẻ hùng vĩ của nó khi tất cả chỉ là một vách nước duy nhất rộng đến 360m.
Câu chuyện của Niagara được kể bởi những hẻm dốc viết trên các mặt đá và lòng sông. Thế nhưng trên một khúc sông dài, câu chuyện đột nhiên im ắng.
alt
Thác nước là một thực thể khó nắm bắt. Những dòng thác thách thức tính kiên nhẫn và đập tan hy vọng của cả những người quyết tâm nhất.
alt
8.000 năm trước khi thác di chuyển qua thung lũng, nó chỉ mang theo nước của 1 trong 5 hồ lớn. Lưu lượng chỉ bằng 10% lưu lượng hiện nay. Bằng chứng cho thấy điều đó chính là những gợn sóng cổ trong lòng sông.
Bị tước đi sức mạnh, dòng nước không thể cuốn đi những mảnh vụn trong lòng sông, thác chỉ còn là một tấm rèm nước thưa bị dồn nén và gần như không thay đổi gì trong suốt nửa cuộc đời. Đó là lần đầu tiên thác Niagara vĩ đại chông chênh, nhưng đó không phải lần duy nhất thác chỉ sử dụng một phần lưu lượng nước.
alt
Thực tế là qua nhiều thế hệ, không ai thực sự nhìn thấy Niagara như một thực thể toàn vẹn. Người ta chỉ nhìn thấy một nửa ngọn thác. Câu hỏi đặt ra là: “Có bao giờ chúng ta sẽ chẳng thấy thác nữa không?”
Trong khoảng 2.000 năm, thác Mỹ sẽ mất đi đầu tiên khi mực nước giảm dần và dừng lại hẳn. Thác Móng Ngựa sẽ ăn dần về phía sau và có thể sau 15.000 năm nữa sẽ di chuyển 6km ngược dòng đến một lòng sông mềm mại hơn và tàn lụi.
“Tôi nghĩ rằng mỗi người làm việc ở đây đều tìm thấy niềm vui khi hoàn thành công việc. Chúng tôi giống như quản gia của ngọn thác. Nhưng cuối cùng nó vẫn phụ thuộc vào tự nhiên và chúng ta không thể can dự được.”
Thiên Thủy
__._,_.___
Điều gì ẩn sau sự tự tin của Tổng thống Trump?
Inline images 1
Tổng thống đương nhiệm Donald Trump của Hoa Kỳ là một ví dụ rất sinh động về một người đàn ông đầy tự tin. Theo ông Trump, nếu như chúng ta không tin vào chính mình thì sẽ không ai khác tin tưởng được chúng ta. Về điểm này ông đã làm cho nhiều người tiếp xúc với ông đều có cùng một cảm nhận: Bạn phải tự tin để giành được sự tin tưởng của người khác.
Bạn có bao giờ tự hỏi nền tảng vững chắc hay giá trị cốt lõi của mình là gì? Theo Donald Trump, nó có nghĩa là có lòng tự trọng và sự tự tin. Nếu nền tảng của bạn mạnh mẽ, bạn có thể xây dựng bất cứ điều gì bạn muốn. Bạn có thể là bất cứ ai, bạn có thể trở thành một doanh nhân thành đạt, bạn có thể trở thành một chính trị gia và nếu có sứ mệnh, sau đó bạn thậm chí có thể trở thành tổng thống của một trong những quốc gia lớn nhất thế giới.
Sự tự tin của tổng thống đương nhiệm Hoa Kỳ gần như không thể phá vỡ được. Ông ấy làm bất cứ điều gì mình muốn và tất nhiên không phải lúc nào ông cũng thành công. Ông Trump từng là một doanh nhân thất bại trước khi ông thực hiện một trong những thương vụ đem lại doanh thu tài chính lớn nhất trong lịch sử kinh doanh và thương mại. Nhưng sau tất cả ông vẫn chứng minh cho tất cả những ai tiếp xúc với mình, một trong những điểm thu hút và khiến họ tin tưởng ở ông chính là sự tự tin vượt trội. Tuy nhiên, sự tự tin của ông Trump có rất nhiểu điểm khiến chúng ta có thể học hỏi chứ không phải chỉ là một sự tự huyễn hoặc vào bản thân hay thái quá đến mức tự cao, tự đại.
alt
Tổng thống Donald Trump là một ví dụ rất sinh động về một người đàn ông đầy tự tin.

Tự tin nhưng sẵn sàng chấp nhận thất bại và coi mọi khó khăn là cơ hội
Thường khi bạn không có quá nhiều thứ để tự tin vào bản thân mình, bạn phải phóng đại khả năng và như một sự tự kỷ ám thị, bạn lặp lại với mình hàng ngày rằng “tôi có thể làm được”… Và khi chúng ta không thể nắm bắt được khả năng của bản thân thì một sự thất bại sẽ càng khiến chúng ta dễ sụp đổ và mất niềm tin nhiều hơn. Ngược lại, tự tin nhưng biết được những điểm được và chưa được của mình, kiểm soát được tình hình bằng khả năng đánh giá chính xác, luôn suy nghĩ tích cực để giải thích cho những khó khăn tạm thời, đồng thời không tham lam những điều mình chưa thể có được, thì mọi sự thất bại sẽ trở thành cánh cửa dẫn tới thành công tiếp theo của bạn.
Ông Trump từng chia sẻ rằng: “Khi tôi xây dựng kế hoạch nhằm mua được và xây dựng lại khách sạn Commodore, tôi gặp những khó khăn dường như không thể vượt qua. Nhiều người có quyền lực tỏ ra không thiện chí với kế hoạch của tôi. Càng dấn sâu vào cuộc, vấn đề càng trở nên nan giải hơn. Nhưng tôi không bỏ cuộc. Đối với tôi, mỗi vấn đề đều ẩn chứa một cơ hội tốt. Hãy đối diện với thực tế rằng nếu không có những trở ngại này thì tòa nhà này đã rơi vào tay người khác. Hãy nghĩ thế này: Chính những khó khăn mà bạn đang phải đối mặt làm cho các đối thủ của bạn không chú ý đến cơ hội này”.
alt
“Nếu tôi nghĩ rằng tôi đã làm chuyện gì sai, thì tôi sẽ cố gắng sửa chữa nó…”
“Kinh doanh là phải đối mặt với rủi ro và luôn luôn có những rủi ro. Tôi sẵn sàng đón nhận những rủi ro hợp lý nhưng tôi sẽ không chơi trò may rủi. Tôi kiểm soát rủi ro để một thất bại nhỏ không loại tôi ra khỏi cuộc chơi vĩnh viễn. Rủi ro lớn nhất trong cuộc sống đó chính là không sẵn lòng đón nhận rủi ro”.
Ông Trump luôn suy nghĩ rất lạc quan, ngay cả khi trong sức ép tột đỉnh của cuộc tranh cử tổng thống đầy thăng trầm, một mình chống lại giới truyền thông dường như toàn thông tin một chiều không mấy tích cực về mình, nhưng ông Trump luôn thể hiện được sự tự tin đến mức đáng nể. Yếu tố đầu tiên cần có để có thể tự tin chính là sự lạc quan, suy nghĩ tích cực và luôn tìm ra được điểm vượt trội trong những khó khăn.
Tôi cảm thấy thật sự nể phục các chính khách Mỹ đặc biệt là ông Trump khi ở một đất nước dân chủ như vậy, báo giới có thể nói tất cả những gì họ cho rằng là quan điểm của họ trên mặt báo đài. Họ có thể công kích, châm biếm, mỉa mai người có thể trở thành tổng thống của họ một ngày không xa. Và trước những lời lẽ tấn công liên tục như tên bắn, ông Trump đã thể hiện một sự tự tin và tự tại không hề tầm thường. Để có thể được như vậy, sâu xa chính là việc coi nhẹ cái “Danh”, người quân tử khi tự nhận thức được bản thân thì mọi lời nói bên ngoài đều không thể động được tới họ. Người thiếu tự tin về bản thân mình thì mới phải mượn danh tiếng để làm thứ che đậy, trang trí thêm cho mình, như con bướm thường có hoa văn hình cặp mắt rất to để hù dọa kẻ thù. Người luôn tự tại thì bản thân tự biết mình thế nào là đủ, mọi lời tâng bốc hay vu oan đều không thể thật sự động được đến cái tâm của họ.
Ông Trump thực sự coi nhẹ những lời công kích, việc gì cần làm thì làm, sai thì sửa. Tuy không có sự trau chuốt trong cách ngoại giao, đánh bóng hình ảnh, thậm chí đôi khi là quá thẳng thắn và không ngại giấu giiếm những điều mình chưa biết, nhưng quan điểm việc làm hơn vạn lời nói của ông Trump có vẻ là cách đang dần lấy được niềm tin của người dân. Bởi:
Đến lúc cuối cùng, bạn sẽ không được đánh giá bởi những gì đã cam kết thực hiện, mà bởi những gì bạn đã hoàn thành. – Donald Trump
Tự tin nhưng không tự mãn và không ngừng học hỏi
“Chỉ cho tôi thấy một người có cái tôi quá lớn, và tôi sẽ chỉ cho bạn một kẻ thất bại” – Donald Trump. Một trong những điều làm nên sự tự tin rất tích cực của ông Trump đó là nó không có chỗ cho sự tự mãn. Tự mãn là con đường ngắn nhất đi tới sự hủy hoại chính mình của rất nhiều những “ông hoàng” trên đỉnh cao danh vọng và quyền lực. Khi tự tin đến mức thành tự mãn thì bạn đã mất đi yếu tố quan trọng nhất của sự tự tin, đó là khả năng tự nhận thức bản thân và đánh giá tình hình. Một người luôn biết mình là ai và đang ở đâu, cùng với tinh thần cầu thị học hỏi không ngừng, đó mới là một người sẽ luôn đi được xa hơn, tới những đỉnh cao hơn nữa.
Ông Trump chia sẻ: “Luôn bộc lộ sự tự tin, ham muốn học hỏi và nổi trội. Chẳng ai bước vào lĩnh vực kinh doanh mà biết hết được mọi thứ, do vậy điều quan trọng là luôn luôn sẵn sàng học tập”.
“Quan sát, lắng nghe và học hỏi! Nếu bạn nghĩ rằng mình biết đủ nhiều, bạn sinh ra chỉ để làm người bình thường”.
alt
“Tôi học những điều mới mẻ mỗi ngày, điều đó giúp mọi thứ luôn thú vị và giúp bạn duy trì được sự trẻ trung. Nhưng kiểu gì cũng phải có được niềm đam mê nếu không thì sẽ không thể tiến xa được. Đam mê là chìa khóa thành công”.
“Hãy luôn học hỏi từ những sai lầm của người khác, chứ không phải của bạn – chi phí bạn phải trả sẽ rẻ hơn”.
“Bất cứ lúc nào bắt đầu một việc mới, tôi đều biết mình phải có nhiều thứ phải học. Điều này không hề làm tôi nản chí, ngược lại còn bơm thêm sức mạnh cho tôi. Tương tự như cảm giác có một khởi đầu tươi mới vậy”.
Tự tin là ở hành động, chứ không phải chỉ là lời nói
Ông Trump là con người của hành động, và ngay cả sự tự tin của ông cũng thể hiện ra bằng mọi cách, từ phong thái, lời nói cho tới hành động quyết đoán. Ông cho rằng: “Tự tin là điều rất quan trọng. Nhưng tự tin không phải thể hiện qua lời nói mà bạn phải thực sự tin tưởng vào nó”. Và khi bạn đã thật sự tự tin, bạn sẽ làm mọi cách, làm đến cùng để hiện thực hóa niềm tin đó:
“Sử dụng kỹ năng và tài năng của mình, nhưng trên hết là sự ngoan cường. Coi mình là người chiến thắng có nghĩa là không bao giờ được bỏ cuộc”.
alt
“Điều tạo ra sự khác biệt giữa người thắng và kẻ thua là cách họ đối mặt với mỗi bước ngoặt mới của số phận”.
Và tất nhiên, tự tin luôn đi kèm với can đảm để tiến tới, nhưng ai rồi cũng có những nỗi sợ và lo lắng nhất định. Vấn đề là bạn đối diện với nó ra sao:
“Can đảm không có nghĩa là không sợ hãi. Can đảm là vẫn làm đến cùng mặc cho nỗi sợ bủa vây”.
alt
Đó là sự khác biệt giữa người thành công, người hiện thực hóa được sự tự tin của mình thành kết quả xuất sắc chứ không phải chỉ là thứ niềm tin mơ hồ, tự huyễn.
Dù tự tin đến mấy, vẫn có những việc bạn không thể kiểm soát và hãy học cách chấp nhận điều đó
Mặt trời không chiếu sáng mãi mãi: Đây là bài học mà Trump đã học tập được từ Barbara G. Berger, Giám đốc Công ty Thực phẩm FCM. Theo đó, ngay trong lúc đang ở trên đỉnh cao, chúng ta đã phải chuẩn bị sẵn cho lúc “xuống dốc” bởi không thành công nào là mãi mãi, và phải biết chấp nhận sự thật này. Đằng sau những vinh quang luôn tiềm ẩn rủi ro, nhận ra và hiểu được điều này sẽ giúp bạn dễ dàng vượt qua mọi khó khăn với một tâm lý thoải mái nhất. Và thành công mới sẽ lại đến.
Đừng quá lo lắng về những việc bạn không thể kiểm soát. Thay vì buồn chán, hãy tập trung sức lực vào những gì bạn có thể giải quyết được. Đây là điều Trump học được từ David Dombrowski, Giám đốc điều hành Công ty Detroit Tigers trong một ngày mưa gió ở sân bóng.
Ông Trump có thể là một chính khách thu hút được sự chú ý của dư luận nhiều nhất trên chính trường Hoa Kỳ từ trước tới nay. Những điều liên quan đến con người và những chính sách của ông ở cương vị tổng thống luôn là tâm điểm của truyền thông thế giới với những dư luận trái chiều và “nảy lửa” nhất. Tuy nhiên không thể phủ nhận, ở ông Trump có rất nhiều điều chúng ta có thể học hỏi, bởi không phải ngẫu nhiên ông có được những thành công vang dội ở nhiều vị trí đến vậy. Và việc khiêm nhường học hỏi người khác là yếu tố đầu tiên dẫn tới mọi thành công.
Thu Hiền