Search This Blog

Friday, October 13, 2017

Ngày nay, nếu Che Guevara còn sống …
             Nguyễn thị Cỏ May
          
Hôm chủ nhựt 8 tháng 10 vừa qua, thành phố Santa Clara ở Cuba tổ chức lễ tưởng niệm 50 năm ngày Che Guevara bị xử tử trong rừng xứ Bolivie . Tham dự lễ có lối 75 000 người Cuba với nhiều thế hệ khác nhau .
Theo phần lớn dân Cuba ở Santa Clara, Che là một trong những anh hùng cách mạng của họ và đối với một số dân của Nam Mỹ, Che là biểu tượng của phản loạn dám chống lại những kẻ áp bức .
Ngày 8 tháng 10/1967, Che bị bắt . Qua hôm sau, người ta nhận được tin Che Guevara, du kích quân người Argentin, chết trong mật khu xứ Bolivie .
Lễ tưởng niệm Che được tổ chức trước mộ phần của Fidel Castro và những đồng chí của ông, một dấu hiệu bày tỏ lòng ngưởng mộ của nhà cầm quyền Cuba . Và có cả Chủ tịch Raul Castro tới tham dự lễ với quân phục cấp Tướng lãnh .

Che, người du kích cộng sản anh hùng ?
Santa Clara là thành phố của hòn đảo ở phía đông cách thủ đô Cuba 300 km, nơi trưóc kia, Che đã giành được chiến thắng chống lại lực lượng của nhà độc tài Fulgencio Batista trong những năm 1952- 1958 . Tại buổi lễ, ông Luis Monteagudo, bạn du kích với Che ở Congo, nay 79 tuổi, mặc chiếc áo T-Shirt trắng, trước ngực có hình Che, nói với ký giả của AFP : « Với tôi, Che vẫn luôn luôn hiện diện ở đây, bằng đời sống của ông, sự nghiệp của ông, và cả tấm gương chiến đấu của ông » .

Tối hôm ấy, bà Elena Gonzalez, thợ dệt, 56 tuổi, tới dự lễ vào lúc nửa đêm để bày tỏ sự nhiệt tình với du kích quân: “Phải . Mọi người dậy thật sớm, nhưng đây là cơ hội rất xứng đáng để trân trọng …Người ta sẽ làm sống lại tấm gương của Che và làm cho sự nghiệp tranh đấu giành độc lập và chủ quyền cho Nam Mỹ và thế giới không bao giờ bị quên lảng ” .

Cùng với những người dự lễ, cậu Amelio Mora, 16 tuổi, học sinh Trung học, biểu lộ sự xúc động của mình khi được chọn làm hàng rào danh dự : “Ông ấy là một anh hùng toàn cầu, được biết bao người trẻ trên khắp thế giới thương yêu”.

Lễ tưởng niệm Che Guevara tổ chức lần đầu tiên không có Fidel Castro vì ông đã chết cuối năm rồi . Tuy nhiên, nhiều đoạn trong  những bài diển văn của ông viết về Che được trích và đọc lên để khai mạc chương trình lễ . Cũng như lễ lại được tổ chức đúng vào lúc những trận du kích cuối cùng của phe tả ở Nam Mỹ, ở Colombie, hạ vũ khí, giải giới hoặc thương lượng với phe Giải phóng, ra đời năm 1964 do ảnh hưởng Che .

Che Guevara có tên thiệt là Ernesto Guevara . « CHE » không phải là chức vụ, cấp bực trong quân du kích hay trong quân đội Cuba, cũng không phải là tên tự, mà đó là tiếng argentin mà Guevara quen dùng sau môt câu nói với bạn bè . « Che » có nghĩa là « thằng » . Như nói « thằng đó », « tên đó » . Cách nói thân tình rất bình dân mà Guevara nói sau câu nói với bạn . Do câu nói nào của Guevara cũng chấm câu bằng tiếng « Che » nên bạn bè đặt tên cho Guevara là « Che » . Với không ít người, nói Guevara, họ  lấy làm lạ  nhưng nói « Che », họ biết ngay đó là ai .

Ở Cuba, người ta làm lễ cho Che ngày 8 tháng 10 theo ngày Che bị bắt trong một thôn xóm ở Bolivie và qua ngày 9 tháng 10, Che bị một thanh niên bolivien, 39 tuổi, hành quyết .

Ngày thứ hai, 9 tháng 10, lễ tưởng niệm Che được cử hành tại Bolivie sẽ có các con của Che tham dự, với cả Tổng thống Bolivie, ông Evo Morales . Nhơn cơ hội này, ông Evo Morales « buộc tội CIA đã đàn áp, tra tấn và ám sát » Che trong  suốt 11 tháng Che làm du kích ở Bolivie .

Xác chết của Che bị vứt xuống một cái hố ở Bolivie, được tìm thấy và nhận diện cách nay 20 năm . Cuba đã làm quốc táng .
Hài cốt của Che cất trong một cái hộc của một cái lăng ngầm dưới đất ở Santa Clara, phía trên là pho tượng Che rất uy nghi bằng đồng .
Từ ít lâu nay, báo chí, đài phát thanh, đài truyền hình Cuba có nhiều bài ca ngợi sự nghiệp làm du kích của Che . Cả những buổi hòa nhạc, trưng bày hình ảnh về Che .

Thầy thuốc, du kích

Ernesto Guevara sanh năm 1928 tại Rosario, Argentine . Cha là một kiến trúc sư, gốc Tây-ban-nha (Espagne), mẹ người Irlandaise . Con trưởng trong một gia đình giàu có .

Che học xong y khoa nhưng chưa hành nghề, dành thì giờ chu du Nam Mỹ bằng xe đạp và moto . Qua cuộc hành trình, Che chứng kiến cảnh nghèo khổ, cơ cực của đa số dân chúng, nhứt là người bản xứ . Những điều Che trông thấy trên đường đã đi qua được ông ghi lại đầy đủ . Quyển nhựt ký của Che sau này được Walter Salles, nhà làm phim người Brésile, thực hiện thành phim năm 2004, dưới tựa “ Những quyển sổ tay ghi lại cuộc hành trình ” của Che .

Năm 1955, Che gặp Fidel Castro ở Mexique và gia nhập hàng ngũ cách mạng Cuba làm chiến tranh du kích chống lại nhà độc tài Batista . Mười năm sau, Che rời Cuba, từ giả phe Castro, để tranh đấu theo quan niệm của chính mình . Sau nhiều tháng vắng bóng, đó là lúc Che qua Congo để thử áp dụng cách mạng bằng võ lực trước khi trở về Bolivie làm chiến tranh du kích .

Hình ảnh Che trưng bày khắp nơi ở Cuba . Riêng bức ảnh nổi tiếng do nhiếp ảnh gia người Cuba, Alberto Korda chụp, là ảnh Che đội bê-rê với ngôi sao trước trán, áo blouson, tóc dài, dáng người man dại .

Che chết trở thành con người của huyền thoại . Hình ảnh Che vẽ, treo trên khắp tường các đại học, nhứt là khi sinh viên, học sinh biểu tình, hình ảnh Che sẽ được dịp đưa ra . Cho tới tận ngày nay, Che vẫn chưa bị quên lảng .

Đồng hồ Rolex của Che, ai lấy ?

 
Che chết trở thành một huyền thoại anh hùng cách mạng vô cùng lảng mạn trên qui mô toàn thế giới . Tuy nhiên ở Che thiếu mất một giai thoại : chiếc Rolex của Che biến mất từ lúc Che bị hành quyết .
Ai lấy ?
Những người cách mạng Cuba có tiếng là những người mê Rolex của Thụy sĩ . Nên chẳng ai ngạc nhiên khi thấy nhà lãnh đạo Cuba, Fidel Castro, lúc nào trên tay cũng mang 2 chiếc Rolex . Người ta nói khi cách mạng thành công, những nhà cách mạng vô sản liền được cửa hàng đồng hồ « phục vụ », trước khi dẹp tiệm xa xí phẩm, mỗi người một chiếc, tốt, xấu, tùy theo địa vị và quyền lực . Để kỷ niệm sự chiến thắng lịch sử .
Trước ngày Che bị bắt và bị giết, người ta thấy, cả trên ảnh, Che mạng tới 2 chiếc Rolex .
Vậy chiếc Rolex GMT Master 1675 của Che biến đi đâu ? Có nguồn tin nói Felix Rodriguez, người Cuba công dân Mỹ, lấy chiếc đồng hồ này của Che .
Felix Rodriguez làm CIA, sau 1960, tình nguyện xâm nhập vào mật khu du kích ở Bolivie để theo dỏi Che với mục đích riêng phục thù gia đình gồm anh em và cha, làm việc thân cận với Batista, đều bị Che giết . Lúc Che chết, vị sĩ quan quân đội Bolivie lấy chiếc Rolex trên cổ tay Che, đưa cho Felix Rodriguez . Sau vụ Che, Rodriguez qua Việt nam hoạt động và sau này trở thành bạn của TT Bush .
Theo Rodriguez, “ Che chẳng cách mạng gì cả . Hắn chỉ là kẻ sát nhơn và vô cùng khát máu” .

              Che, anh hùng cách mạng cộng sản
Tháng giêng 1959, sau khi lên nắm được chánh quyền ở Cuba, Castro liền thi hành chánh sách thanh lọc xã hội để xây dựng con người mới, con người của cách mạng . Những trại tập trung, những nông trại, những trại lao động khép kín được mở ra ở khắp nơi . Thanh niên để tóc dài, ăn mặc thời trang, dân đồng tính, con em gia đình tư sản lần lược được tập trung  cải tạo . Cán bộ quản giáo cắt tóc ngay trong trại . Tất cả bắt tay vào lao động khổ sai . Họ được học tập “lao động làm cho họ sớm trở thành những con người ” .

Rìêng chống lại điều mà chế độ Castro gọi là “đạo đức cách mạng” sẽ bị khép vào tội hình sự và bị trừng phạt cực kỳ ác nghiệt .
Che luôn luôn sát cánh với Castro nên anh ta phải có vai trò quan trọng . Ký giả Serge Raffy và nhà văn Régis Debray quả quyết Che trực tiếp trách nhiệm từ lúc thực hiện chương trình tập trung cải tạo này, nhằm biến những người chống cách mạng trở thành những “người mới”, giúp họ sớm chuộc tội lỗi với cách mạng . Bởi Che vẫn từng bị ám ảnh bởi ý tưởng phải xây dựng lại một sự “thuần khiết cho ý thức hệ cách mạng ” . Ngoài ra, cùng lúc, Che cho lập lực lượng dân phòng, tồ dân phố, công an khu vực, công an chánh trị, …Nếu Che không sáng lập ra hệ thống cải tạo tập trung thì Che phải là người tham gia tích cực, bởi uy tín đầy huyền thoại của ông và nhứt là địa vị nồng cốt của ông trong phong trào cách mạng Cuba, dày công phổ biến tư tưởng cách mạng cộng sản .

Ở ngay quê hương, ngày nay dân Argentin đòi xin cái đầu của Che

Chính ở ngay quê hương mà Che ngày nay đang bị hăm dọa sẽ không có chổ để cho bức tượng của mình tồn tại . Đồng bào của Che đòi xin cái đầu của pho tượng đồng, đúc bằng 75 000 chiếc chìa khóa do những người ngưởng mộ Che từ khắp thế giới gởi tới . 

Nghĩa Hội tự do Bases tung ra chiến dịch kêu gọi hảy xóa bỏ lễ công cộng tưởng niệm Che ở thành phố Rosario nơi Che sanh trưởng .
Ông Feferico Fernandez, Chủ tịch Nghĩa Hội Bases, khi vận động tẩy chay Che, tuyên bố “ Giửa Hitler và Che, tôi thấy chỉ có một sự khác biệc là bộ râu . Người ta tôn vinh Che, điều này hoàn toàn xa lạ với việc làm thật sự của Che. Hitler và Che là 2 kẻ đạt tột đỉnh của sự tàn bạo, sự dả man . Một kẻ sát nhơn hơn bạo chúa, sát hại những người vô tội, tín đồ thiên chúa giáo, …” .

Nhưng sự vận động của Nghĩa Hội Bases chưa có kết quả cụ thể bởi thành phố Rorasio xem pho tượng Che, ngoài biểu tượng anh hùng cách mạng, còn là một giá trị thu hút du khách . Nơi dừng chơn nghỉ mát và giải khát với món nước ngọt, trước kia Che ưa thích .

Năm nay, Cuba làm lễ tưởng niện 50 năm Che, một du kích quân cộng sản . Nga không làm lễ kỷ niệm 100 năm Cách mạng Tháng Mười bởi vì không tìm được chánh nghĩa của ngày lễ. Sự nghiệp Cách mạng  Tháng Mười đã tiêu tan . Người con của Cách mạng, ông Poutine, nay làm Tổng thống nước Nga, từng nói « Không nhớ cộng sản là không có trái tim, nhưng lập lại chế độ cộng sản là không có cái đầu » ! Thử nghĩ nếu Che còn sống tới ngày nay, chắc gì Che được ngưởng mộ như vậy . Nhờ chết sớm mà được vinh quang .

Nguyễn thị Cỏ May
      

Nguy cơ chưa giàu đã già

Trương Nhân Tuấn

 

Hội nghị TƯ 6 của đảng CSVN bàn luận về 5 nội dung, trong đó nội dung thứ ba: “Nguy cơ chưa giàu đã già”, theo tôi là quan trọng hơn hết.
Đây không phải là một “nguy cơ” mà là một “thực tế”. VN đang là một nước “nghèo”, về đủ mặt, so với mức trung bình của thế giới.
Đây là một điều hết sức phi lý. VN được thiên nhiên ưu đãi mưa thuận gió hòa, có ruộng đất phì nhiêu, có biển, có rừng, có đủ thứ tài nguyên, quặng mỏ… VN lại là một quốc gia thuộc vùng trung tâm của phát triển kinh tế thế giới. Con người VN vừa cần cù siêng năng, vừa thông minh, ham học.
Nhưng VN là một quốc gia ngoại lệ không chịu phát triển. Nói trắng ra VN là một quốc gia không thể làm giàu.
Nếu so sánh với một đời người, quốc gia gọi là cộng hòa xã hội chủ nghĩa VN đã đi sắp hết cuộc đời mà vẫn nghèo.
Đến bây giờ ông Nguyễn Phú Trọng mới nhận thức rằng VN “chưa giàu đã già”, mặc dầu là lời thú tội ra vẻ chân thành, nhưng đã quá trễ.
(Dầu vậy lời thú tội này cũng rất hữu dụng để trả lời cho những tên bồi bút nâng bi vô liêm sỉ kiểu : đất nước thay da đổi thịt, ngày một tốt hơn.)
Thiên nhiên đã không còn ưu đãi. Đồng bằng sông Cửu Long, kho lương thực của cả nước (và thế giới) đe dọa bị ngập mặn. Kế hoạch “sống chung với lũ” của chính phủ Nguyễn Xuân Phúc mới đề ra hồi tháng rồi được áp dụng. Thực tế đó là sự “buông tay” của nhà nước, bỏ mặc người dân “sống chết mặc bây” trước đe dọa của thiên nhiên. Từ nay đảng và nhà nước không có “kế hoạch”, không có ban bệ tư vấn nào nữa cho ĐBSCL để chống lại với thiên nhiên.
Rõ ràng đảng và nhà nước (thấy không còn ăn được nữa) nên bỏ cuộc.
Nhưng không chừng lại là một điều may. Họa trung hữu phúc. Nhờ thiên thiên đe dọa mà dân miền Nam thoát khỏi cái ách “tư vấn của đảng” và “ban bệ nhà nước”. Vì thiên nhiên không phải lúc nào cũng tàn bạo và bóc lột (như đảng và nhà nước).
Trong khi rừng đã hết, vì đảng đã “ăn” vào nhiên nhiên không để lại một thứ gì. Những mỏ than, mỏ dầu khí… cái nào khai thác được thì đã khai thác cạn kiệt. Những mỏ dầu xa bờ thì bị TC tranh giành. Còn “biển đã chết” từ lâu vì ô nhiễm.
Nhưng điều tôi cho là tai họa của dân tộc này là giải pháp về “nhân số” của ông Trọng.
Sắp tới đảng có thể cho phép dân VN mỗi gia đình có thể có ba hoặc bốn đứa con. Mục đích là “trẻ hóa” dân số.
Nhưng “trẻ hóa” để làm gì, nếu không có một chính sách phát triển đúng đắn?
Loại trừ vài triệu người giàu có chiếm hữu tất cả tiện ích của xã hội, một khối dân chúng 90 triệu người nghèo hèn còn lại chen chúc trên một dãi đất eo hẹp. VN đã bước vào khổ nạn “dân mãn”. Người càng đông, càng sống chụp giựt ở các thành phố lớn.
Đảng và nhà nước luôn xem lao động rẻ như là một “điểm mạnh” của VN để thu hút tư bản nước ngoài đầu tư.
Với tư duy như vậy thì có đẻ ra thêm vài chục triệu lao động nữa, đất nước này vẫn không thể giàu.
Nhưng đảng và nhà nước có chính sách xuất khẩu lao động để lấy ngoại tệ. Lao động miền Bắc thì ưu tiên được đi các nước Châu Âu (như Đức) hay Nhật, Nam Hàn… Miền Trung (Thanh, Nghệ, Tĩnh) thì ưu tiên làm lao động ở Nhật, Nam Hàn, Đài loan… Bởi vì lao động này có “tay nghề”.
Còn miền Nam?
Về Sài gòn ta không khỏi ngạc nhiên khi thấy một lượng đông đảo thanh niên, tráng niên làm nghề “bảo vệ”, mặc áo xanh đứng ngồi ở các vỉa hè, bên ngoài các cơ sở, công ty. Đây dĩ nhiên không phải là một “nghề”, mà là “ăn không ngồi rồi”.
Về miền Nam, có làng hầu hết con gái đều đi lấy “chồng ngoại”, phần lớn là Đài loan. Trong khi đỉ điếm đứng đường ở các vỉa hè Mã Lai, Indonesia, Thái Lan, thậm chí Cam Bốt… là gái miền Nam.
Đây là một thảm trạng của dân miền Nam mà ít ai thấy. Dân miền Nam vừa ít học vì nhà nước không đầu tư vào giáo dục. Đây cũng là vùng đất bị bỏ quên, từ hạ tầng cơ sở đường xá, điện nước cho tới những vấn đề xã hội, con người. Mà không có cơ sở hạ tầng thì không có công kỹ nghệ đầu tư. Đàn ông ở đây, không làm ruộng thì đi làm công. Phụ nữ, nếu không tìm chồng nước ngoài thì làm đĩ. Ngoài các thứ đó còn có gì làm để sống?
Theo tôi VN không “quá già” để không thể làm giàu được nữa. Có những quốc gia như Nhật, Thụy Sĩ… không được thiên nhiên ưu đãi như VN, nhưng đây là các quốc gia “già” nhưng rất giàu. Càng già họ càng giàu. Không chỉ giàu về vật chất mà còn cực kỳ giàu về văn hóa.
Chủ trương tăng nhân số, “trẻ hóa nhân số” không phải là một giải pháp để VN “làm giàu”. Có thể việc này sẽ giúp cho đảng hốt thêm một mớ ngoại tệ (nhờ vào xuất khẩu lao động). Nhưng nhà nghèo đông con, thêm miệng ăn, thì gánh nặng càng thêm nặng.
Cho con đi ở đợ, làm đĩ, không phải là phương pháp làm giàu.
Mô hình chính trị là nguyên nhân khiến cho VN là một nước không chịu phát triển. Nhân sự đảng CSVN là một gánh nặng, như con đỉa hút máu, “ăn của dân không từ một thứ gì”. Thử đưa đảng này sang Nhật, Mỹ, Đức… lãnh đạo. Tôi chắc chắn là 10 năm sau các quốc gia này sẽ phá sản, sau đó xuống hàng chó ngựa không khác VN.
“Chưa giàu”, không thể giàu là tại đảng chớ không phải chớ không phải tại dân số “già”.
Trương Nhân Tuấn
Tổ chức thổ tả UNESCO
BS.Trần Văn Tích

 
Những người Việt Nam tỵ nạn chống cộng còn quan tâm đến đất nước đều biết Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hoá Liên Hiệp Quốc (UNESCO), đặt trụ sở ở Paris.

Cộng đồng tỵ nạn chống cộng Việt Nam đã phản đối kịch liệt vụ UNESCO ra nghị quyết vinh danh Già Hồ là “danh nhân văn hoá thế giới“ nhân ngày sinh thứ 100 của Hồ Chí Minh, dựa theo thư của gã Bộ trưởng, Chủ tịch Ủy ban Quốc gia UNESCO của Việt Nam là Võ Đông Giang gửi cho Giám đốc UNESCO Amadou Mahtar M'Bow ngày 14.04.1987. Kết quả UNESCO phải nhượng bộ và không tổ chức “vinh danh“ họ Hồ nữa.

UNESCO thường chịu ảnh hưởng của những chính phủ thành viên. Việt cộng biết rõ như vậy nên nhân ngày Quốc tế Phụ nữ và căn cứ vào dự án “Phụ nữ huyền thoại trong lịch sử nhân loại“, Hội Liên Hiệp Phụ nữ Trung ương Việt cộng liền đệ trình Liên Hiệp Quốc danh sách 23 “phụ nữ huyền thoại Việt Nam“. Tuy nhiên danh sách chỉ gồm 12 người có thể tạm xem như có công với dân tộc và văn hoá, như quốc mẫu Âu Cơ, Hai Bà Trưng, Hồ Xuân Hương v.v..còn lại là 11 nữ cán bộ Việt cộng từng cuồng tín theo chủ nghĩa cộng sản mang lại đại họa cho dân tộc và văn hoá Việt Nam. Chúng gồm có Nguyễn thị Minh Khai, Nguyễn thị Định, Mười cô Đồng Lộc (?!), Võ thị Sáu, Hoàng Ngân, Nguyễn thị Thứ, Phạm thị Trân, Nguyễn thị Thập, Quách thị Hồ, Kan Lịch và Nguyễn thị Chiên. Đồng bào tỵ nạn chống cộng lại phản đối nên chẳng rõ cái đề nghị quái đản của ViXi đã đi đến đâu.
Hôm 12.10.2017 Hoa Kỳ chính thức thông báo với UNESCO về việc rút khỏi định chế có trụ sở tại Paris, tố cáo UNESCO là « bài Do Thái ». Mỹ chỉ giữ lại tư cách quan sát viên. Tổng giám đốc UNESCO, bà Irina Bokova xác nhận: « Tôi đã nhận được văn bản chính thức từ ngoại trưởng Mỹ Rex Tillerson, và tiếc nuối sâu sắc về quyết định rút lui của Hoa Kỳ ». Bà tâm sự: « Năm 2011, khi Mỹ loan báo ngưng đóng góp tài chính, tôi đã bày tỏ sự tin tưởng là UNESCO chưa bao giờ quan trọng đến như thế với nước Mỹ, và ngược lại. Sự thật này ngày nay lại còn rõ ràng hơn, vào lúc bạo lực cực đoan và khủng bố gia tăng. Cần phải có những lời đáp mới về lâu về dài, vì hòa bình và an ninh thế giới».
Về phần mình, Bộ Ngoại giao Mỹ cho biết việc rút khỏi Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên Hiệp Quốc bắt đầu có hiệu lực kể từ ngày 31.12.2018, theo quy định của UNESCO. Thông cáo viết : « Đây không phải là một quyết định bồng bột, mà phản ảnh những quan ngại của Hoa Kỳ về những lạc hậu của tổ chức này, cũng như việc lập trường chống Do Thái dai dẳng, cần phải được cải cách về chiều sâu ».
Từ đầu tháng bảy 2017, Washington đã cho biết ý định xem xét lại mối liên hệ, sau khi UNESCO tuyên bố thành phố cổ Hébron tại vùng Cisjordanie bị chiếm đóng là « khu vực bảo tồn » của di sản thế giới. Quyết định này theo phía Mỹ là « đi ngược lại với lịch sử ». Tại Hébron hiện có 200.000 người Palestine sinh sống, và vài trăm người Do Thái cư ngụ gần khu thánh địa của cả Do Thái giáo và Hồi giáo.
Hoa Kỳ, đồng minh của Israel, đã ngưng đóng góp tài chính cho Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa Liên Hiệp Quốc từ năm 2011, sau khi UNESCO kết nạp Palestine. Tuy nhiên từ đó đến nay Mỹ tiếp tục tham gia hội đồng điều hành của tổ chức này, gồm 58 thành viên. Trong vụ rút khỏi UNESCO lnày, Do Thái đi bước trước rồi Hoa Kỳ đi ngay bước kế tiếp.
Thực ra, Hoa Kỳ từng từ giã UNESCO lần đầu tiên năm 1984 với nhiều lý do mà một trong những lý do chính là hà lạm và biển thủ công quỹ. Hơn nữa UNESCO thuở bấy giờ là hang ổ của bọn mác-xít hay thân cng. Năm 1985, Anh quốc và Tân gia ba theo chân Hoa Kỳ. Đến năm 1997, nước Anh trở lại UNESCO và sau đó không lâu, Hoa Kỳ cũng tái hồi UNESCO, viện dẫn lý do là sau khi bức tường Berlin sụp đổ, chủ nghĩa Marx không còn nguy hiểm nữa.
Được tiêu xài vô tội vạ tiền thuế do người dân tại nhiều quốc gia đóng góp – đóng góp nặng nhất vẫn là Hoa Kỳ (22%) -, UNESCO tha hồ mướn nhân viên, phong chức cho họ, cung cấp cho họ nhiều đặc quyền kinh tế tài chánh. UNESCO có đến 175 giám đốc và 1000 chuyên viên cố vấn! Cái tổ chức qui tụ toàn thư lại này bị xem là xơ cứng; những thành viên thống thuộc nó phần lớn là con ông cháu cha, bà con của các nhân vật đứng đầu chính phủ hay các bộ trưởng.
Cái tập thể ăn hại đái nát đó thỉnh thoảng lại có những sáng kiến quái gở. Trong khuôn khổ các dự án công nhận di tích văn hoá lịch sử của nhân loại, UNESCO “phong thánh“ cho công viên El Djamena ở Marrakech (Marốc) vì bầu khí quyển tại địa điểm này có những hương thơm đặc biệt dẫu rằng ngày nay bầu trời nơi đó chỉ còn nồng nặc mùi đủ thứ loại dầu. Kế đến UNESCO tuyên dương nghệ thuật nấu nướng thực phẩm của Pháp! Chắc vì có trụ sở ở ngay thủ đô nuớc Pháp nên nhân viên UNESCO thường có dịp thưởng thức món thịt hầm nấu rượu vang và/hoặc món cháy dòn xứ Dauphiné!
Khi khủng hoảng tài chánh xảy ra vào hai năm 1984-1985 do sự rút lui của Hoa Kỳ, Anh quốc và Tân Gia Ba, 175 ông giám đốc điều hành của UNESCO cuống quít tìm biện pháp cứu vãn tình thế. Họ họp mặt ở Taormine, một địa danh mầu nhiệm bên Sicile, để vừa thảo luận vừa chiêm ngưỡng hoả khí do núi lửa Etna tạo ra mà không bị nóng quá!
Lạc lối sai đường về ý thức hệ là nghề của UNESCO. Người Việt chúng ta đã biết quá rõ qua vụ dự án vinh danh Hồ Chí Minh. Suy tư theo lý luận mác-xít, UNESCO chủ trương ban hành “tuyên cáo về quyền súc vật“. UNESCO cổ vũ rằng tất cả những loài súc vật có một bộ thần kinh hoạt động tương đối hoàn chỉnh đều có những quyền đặc biệt của con vật. Chấp nhận con người cũng là một con vật, họ yêu cầu các chính phủ và các thiết chế cai trị phải có những đại diện đặc trách về bảo vệ và bảo toàn súc vật.
Trung thành với đa thần giáo, UNESCO đả kích thẳng thừng nền văn hoá Thiên chúa giáo. UNESCO đánh túi bụi Sáng Thế Thư (trong Kinh Cựu Ước). UNESCO giải thích rằng Sáng Thế Thư trao cho con người – vốn được tạo thành dựa vào chân dung Thượng Đế - quyền năng vô hạn nhằm thống trị vũ trụ, khai thác môi trường, bóc lt môi sinh. Tổng Giám đốc UNESCO Boutros Gali từng ra tuyên cáo nổi tiếng tại Hội nghị Rio, hô hào rằng thiên nhiên là trú sở của các thiên thần và các thiên thần đã trang bị cho rừng rậm, núi cao, sa mạc một nhân cách đáng phải được trân trọng.
Chắc chỉ vì xem nhân loại cũng là một loài súc vật nên UNESCO đã sinh hoạt theo kiểu súc vật. UNESCO tha hồ vơ vét, xâu xé, bóc lột như loài thú hoang, bởi thú hoang vốn là anh em sinh đôi của chủng loại UNESCO!
  Về cách uống đúng


Trong hội nghị chăm sóc sức khỏe Quốc tế đã chia ra 6 nhóm thức uống quan trọng như sau: Trà xanh; Rượu vang đỏ; Đậu nành; Sữa chua ; Canh xương; Canh nấm.
Tại sao lại đề cập đến món canh nấm? Bởi vì nấm có thể cải thiện chức năng miễn dịch.
Thế còn canh xương? Trong canh này chứa chất keo mềm, có thể giúp ích cho việc kéo dài tuổi thọ, vì vậy các nước hiện nay còn có cả phố kinh doanh món canh xương, trong khi chúng ta chưa để ý đến vấn đề này, rất hiếm quán ăn như vậy.
Tại sao đề cập đến sữa chua? Bởi vì sữa chua là để duy trì sự cân bằng của vi khuẩn. Tức là tạo môi trường để vi khuẩn có lợi phát triển, vi khuẩn có hại bị triệt tiêu, ăn sữa chua có thể làm giảm tỉ lệ mắc bệnh. Chúng ta không phủ nhận tác dụng của sữa, nhưng so với sữa chua thì khác biệt rất lớn, chênh lệch tác dụng quá xa. 
Tại sao nên uống trà xanh?
Image result for Trà xanh; Rượu vang đỏ; Đậu nành; Sữa chua photos
Trà xanh có chứa phenol, mà phenol là chất có thể phòng ngừa ung thư. Trong tất cả các loại đồ uống thì trà xanh đứng vị trí số 1.
Nhật Bản luôn là nước làm công việc điều tra dân số đặc biệt tốt. Họ nói rằng kết quả điều tra dân số cho thấy những người trên 40 tuổi, không có ai trong cơ thể không chứa tế bào ung thư Thế nhưng tại sao, có người mắc ung thư có người không? Điều này liên quan đến việc uống trà hay không.
Related image
Nếu bạn uống 4 cốc trà xanh mỗi ngày, các tế bào ung thư sẽ không phân chia, và thậm chí việc phân chia tế bào đó còn diễn ra chậm hơn 9 năm so với bình thường. Vì vậy, các sinh viên Nhật Bản đi học được khuyến nghị mỗi ngày nên uống một tách trà xanh. Điều thứ 2 cần lưu ý là trà xanh có chứa flo.. Từ thời cổ đại, con người đã biết và áp dụng điều này. 
Người Nhật ngày nay đã xác định rất rõ, trà không chỉ làm chắc răng, mà còn có thể ngăn ngừa sâu răng và loại bỏ mảng bám trên răng. Bởi chỉ sau ăn 3 phút là mảng bám có thể tích tụ thành cao răng.
Bây giờ nhiều người trong chúng ta có hàm răng rất xấu, bởi không những không súc miệng bằng nước trà, thậm chí còn không súc miệng bằng nước lọc. Tôi nói thật, trong bệnh viện thì nha khoa là bộ phận bận rộn nhất, còn trong chính khoa Nha khoa thì bộ phận làm răng giả, trám răng luôn bận rộn nhất.
Hãy thử nghĩ xem, nếu răng bạn chắc khỏe, thì đương nhiên là sẽ sống trường thọ rồi. Vậy mà rất nhiều người không hiểu điều này. Thực ra bạn cũng không cần mất sức nhiều, chỉ ngậm một ngụm trà để cho mảng bám tan ra thôi, lại làm cho răng thêm chắc khỏe.
Thứ ba, bản thân trà xanh chứa chất cam ninh, chất này có thể cải thiện sự dẻo dai của các mạch máu, khiến cho mạch máu không dễ dàng bị phá vỡ.
Rất nhiều người ở khắp nơi đã phải đến Bắc Kinh để điều trị tai biến mạch máu não. Cứ trong 4 người chết tại bệnh viện thì có 1 người xuất huyết não, điều đó rất nguy hiểm. Bệnh xuất huyết não không thể chữa được, mà nó sợ sự tức giận. Chỉ cần bạn bực tức, đập bàn hay trừng mắt, là mạch máu não có thể bị vỡ.

Related image
Vì sao nói cần uống rượu vang đỏ?
Người Châu Âu dù là già trẻ trai gái mỗi ngày đều uống một chút rượu vang đỏ, vì sao lại làm thế? Đó là trên vỏ quả nho có một chất gọi là "resveratrol." Đó là một loại chất có thể chống lão hóa. Đây cũng là một chất chống oxy hóa, người hay uống rượu này có thể giảm mắc bệnh tim mạch.
Related image
Thứ hai là nó có thể giúp ngăn ngừa chứng ngừng tim đột ngột... Chúng ta đều biết rằng, tim có thể ngừng đập bất kỳ lúc nào, có thể là do bệnh tim, cũng có thể là do bệnh huyết áp, vấn đề liên quan đến thực phẩm ăn uống.
Một vài ngày trước, tôi đã đến một trường Đại học sự phạm để dự hội nghị. Nghe kể rằng một tiến sĩ 35 tuổi, buổi sáng vẫn còn làm việc vui vẻ hoạt bát, buổi trưa đã ra đi do mỡ máu quá cao. Tôi lại dẫn kết quả điều tra dân số của Bắc Kinh cho các bạn thấy, trong 2 người (viên chức) thì có 1 người bị mỡ máu cao, vậy là tỉ lệ 50%. Nguy cơ của người mắc mỡ máu cao chính là đột ngột bị ngưng tim.
Có một chàng trai trẻ 20 tuổi, khi hút máu ra kiểm tra thì thấy toàn mỡ bóng nhẫy, rất nguy hiểm. Chúng tôi hỏi anh ấy ăn thế nào, anh ấy bảo ăn rất tốt. Chúng tôi nói rằng, không phải rất tốt, mà rất không hợp lý. Rượu vang đỏ còn có một tác dụng khác là làm giảm huyết áp và giảm cholesterol trong máu.
Rượu nho mỗi ngày không nên uống quá 300ml, rượu trắng không vượt quá 5-10ml, bia không quá 300ml. Nếu bạn vượt quá số lượng này là sai, không nhiều hơn số lượng này là tốt.
Một số phụ nữ hỏi rằng họ không biết uống rượu thì phải làm sao. Không uống được rượu thì có biết ăn nho không, nếu ăn nho có thể không bỏ vỏ không? Nho ở đây là nho đỏ . Nho trắng không có chất này.