Search This Blog

Thursday, May 24, 2018

Tỵ nạn và di dân
Trần Văn Tích

Công luận hay giới truyền thông có thể vô tình đánh lộn sòng giữa hai khái niệm “tỵ nạn“ và “di dân“ nhưng thật ra thì giữa hai từ ngữ này có sự khác nhau rất lớn và không phân biệt giữa chúng có thể gây khó khăn rất nhiều cho những người tỵ nạn hay những người xin tỵ nạn. Tuy nhiên cũng có những tình huống do toan tính chính trị bẩn thỉu, người ta tự phủ nhận tư thế tỵ nạn và tự khoác cho mình cái áo di dân. Đó là trường hợp một số người Việt Nam tỵ nạn cộng sản.

Mesut Özil và Ilkay Gündogan
Đội tuyển túc cầu quốc gia Đức đang chuẩn bị hàng ngũ nhằm tham gia giải vô địch thế giới vào tháng sáu sắp tới sẽ diễn ra tại Nga thì xảy ra vụ Özil và Gündogan. Đây là hai cầu thủ của đội tuyển quốc gia Đức gốc Thổ nhĩ kỳ thuộc thế hệ thứ ba. Ông bà của họ đến Đức với tư cách thợ khách vào những năm nền kinh tế Đức thiếu nhân công trầm trọng. Cả hai đều sinh đẻ ở Gelsenkirchen, một thành phố công nghệ thuộc tiểu bang Nordrhein Westphalen; Özil sinh năm 1988, Gündogan sinh năm 1990. Là hai cầu thủ của đội tuyển quốc gia Đức đương nhiên họ có quốc tịch Đức và mang thông hành Đức. Tuy nhiên Gündogan còn mang thêm quốc tịch Thổ, do đó khi tặng Tổng thống Thổ nhĩ kỳ Recep Tayyip Erdogan chiếc áo cầu thủ đội tuyển Manchester City của mình, anh ta viết lên áo dòng chữ Thổ Sayin Cumhurbaskanim'a Saygilarimla mà báo chí Đức dịch thoát là “Kính tặng Tổng thống của tôi, Trân trọng“. Về phần mình, Özil tặng Tổng thống Thổ chiếc áo cầu thủ đội tuyển Arsenal. Cả hai đội tuyển đều là đội hạng nhất của Liên đoàn Bóng tròn Anh quốc. Sự việc diễn ra do sắp xếp của các nhân viên tháp tùng Erdogan khi ông ta công du vận động bầu cử tại thủ đô London. Hình ảnh hai cầu thủ tươi cười vui vẻ đứng cạnh Erdogan tạo nên một làn sóng tranh cãi gay gắt trong công luận Đức. Đa số tỏ vẻ bất bình. Chủ tịch Hiệp hội Túc cầu Đức quốc Reinhard Grindel cho rằng Özil và Gündogan đã để cho phe Thổ lợi dụng vào mục đích tuyên truyền. Riêng huấn luyện viên cấp quốc gia Joachim Löw thì tỏ ra có chút xíu thông cảm với những cầu thủ đội tuyển quốc gia nguyên gốc di dân và phát biểu rằng trong lồng ngực họ lắm khi có đến hai trái tim đang đập. Ngày 19.05, hai cầu thủ được Tổng thống Đức Steinmeier tiếp kiến theo lời thỉnh cầu của họ. Sau buổi gặp gỡ, Tổng thống Cộng hoà Liên bang Đức bày tỏ sự thông cảm đối với hai công dân gốc di dân. Tổng thống phát biểu : “Heimat gibt es auch im Plural.“ (Quê hương cũng có thể có số nhiều) và “Ein Mensch kann mehr als eine Heimat haben und neue Heimat finden“ (Một người có thể có nhiều hơn một quê hương và có thể tìm được quê hương mới).

Qui chế tỵ nạn và qui chế di dân
Lưu vong là một hiện tượng bất thường trong lịch sử nhân loại. Người ta có thể bỏ nước ra đi vì nhiều nguyên nhân và trong nhiều hoàn cảnh nhưng chỉ có người tỵ nạn mới có qui chế được định nghĩa rõ rệt và được công pháp quốc tế bảo vệ1. Người tỵ nạn sống ngoài quê cha đất tổ vì sợ bị khủng bố, bị ngược đãi, bị bạo hành, bị đàn áp, bị theo dõi, bị rình rập, bị canh chừng, bị trù dập, bị kỳ thị, bị gây sự v.v... Trật tự công cộng trong đó họ từng quen sống bỗng dưng bị đảo lộn, do đó phải có biện pháp bảo vệ quốc tế đối với đương sự. Bản thân họ lâm nguy cho nên họ phải vượt biên vuợt biển để đi tìm an ninh. Họ được hưởng qui chế dành riêng cho mình vì nếu họ trở về nguyên quán thì sinh mệnh họ bị đe dọa nặng nề. Từ chối cấp cho họ quyền tỵ nạn có nghĩa là tuyên bố họ bị kết án tử hình.
Trên bình diện quốc tế không có định nghĩa pháp lý thống nhất đối với từ ngữ “di dân“, trái ngược với từ ngữ “tỵ nạn“. Nhiều khi người ta sử dụng từ “di dân“ với hàm nghĩa bao gồm cả người tỵ nạn, ví dụ khi thiết lập những tài liệu thống kê toàn cầu về di dân (migrations internationales). Công pháp quốc tế thường xem hiện tượng di dân là một quá trình tự nguyện, chẳng hạn trường hợp một kẻ vượt biên giới sang quốc gia khác vì mưu tìm triển vọng kinh tế khả quan hơn. Có khi di dân xa rời quê hương vì đi kiếm công ăn việc làm, vì xuất ngoại du học, vì đoàn tụ gia đình hay vì những lý do khác. Di dân cũng có thể lên đường ra nước ngoài vì muốn tránh thiên tai, vì muốn thoát nghèo đói. Những hạng người đó thuờng không được xem là dân tỵ nạn. Họ không hề sống hoàn cảnh tỵ nạn. Người tỵ nạn hay người xin tỵ nạn lâm vào hoàn cảnh cực kỳ khắc nghiệt : đương sự không hề được bảo đảm an toàn bản thân một khi quay trở lại cố hương. Xin tỵ nạn – nếu hội đủ điều kiện pháp định để xin tỵ nạn – là một nhân quyền phổ quát. Cho nên Cao ủy Tỵ nạn Liên Hiệp Quốc luôn luôn phân biệt dứt khoát giữa “tỵ nạn“ và “di dân“. Theo UNHCR, un individu est réfugié par manque de protection de son pays d'origine, một người là tỵ nạn vì thiếu bảo đảm an ninh từ phía quốc gia cội nguồn2.

Áp dụng vào thực tế
Hai cầu thủ Đức gốc Thổ là những di dân. Tổ tiên của họ đến Đức để kiếm công ăn việc làm. Họ không những có quyền trở về Thổ một cách an toàn mà họ hầu như còn có quyền ủng hộ Tổng thống đương nhiệm của Thổ. Thậm chí họ còn mang hai quốc tịch nghĩa là họ có thể, nếu muốn, tham gia các cuộc bầu cử do quốc gia gốc gác của họ tổ chức.
Người tỵ nạn Việt Nam khác hẳn.. An toàn bản thân của chúng ta không được quốc gia cội nguồn của chúng ta bảo đảm và vì thế, cộng đồng nhân loại chấp nhận cấp cho chúng ta qui chế tỵ nạn. Do đó chúng ta phải tránh những hành vi mâu thuẫn với tư thế tỵ nạn, chúng ta phải tự giác không làm những việc phủ nhận căn cuớc tỵ nạn.
Gửi thư ngỏ, dâng kiến nghị cho những tên đầu sỏ Việt cộng là chuyện vô ý thức vì chính lũ chúng nó đã xô đây chúng ta vào hoàn cảnh ly hương tỵ nạn... Mang căn cước tỵ nạn mà trở về bản quán là tự mình xé thẻ căn cước tỵ nạn. Khi gia đình chúng tôi mới đến Tây Đức xin tỵ nạn cộng sản và được gọi là Indochinaflüchtlinge, người tỵ nạn Đông dương; chúng tôi được cấp thẻ thông hành và trên thẻ thông hành ghi rõ ràng “có giá trị đối với tất cả các quốc gia ngoại trừ Việt Nam“.
Lại nữa, từ thế đứng của người không chấp nhận độc tài đảng trị, mang căn cước của người đấu tranh cho tự do dân chủ, người Việt hải ngoại tỵ nạn cộng sản không thể vong thân đổ tiền đổ của vào túi bạc của chế độ Việt cộng. Không thể đổ tiền đổ của vào cái túi đó để cho kẻ thù phung phí xa xỉ xây bệnh viện riêng cho cán bộ chóp bu ở trung ương và ở các tỉnh, để cho chúng huênh hoang tàn nhẫn tổ chức ăn mừng năm mươi năm thảm sát Mậu Thân. Không về thăm quê hương chừng nào quê hương còn quằn quại dưới gót giày chà đạp nhân phẩm, không tiếp tay cung cấp tài chánh kinh tế chừng nào giặc cộng còn lộng hành; đó là vấn đề nguyên tắc do hoàn cảnh tỵ nạn qui định. Trên nguyên tắc và theo nguyên tắc, người ta không làm bất cứ điều gì trực tiếp hay gián tiếp mang lại lợi ích cho đối tượng mà người ta chống đối. Vấn đề thực ra chẳng có gì mới nhưng gặp dịp thì cứ phải nêu ra.
20.05.2018
1Tôi tham khảo tài liệu tiếng Pháp do Phủ Cao ủy Tỵ nạn Liên Hiệp Quốc phổ biến (UNHCR. The UN Refugee Agency. “Réfugiés“ et „migrants“ - Questions fréquentes).
2Ở Đức cơ quan trung ương đặc trách quản trị người nước ngoài nhập cư mang tên BAMF, Bundesamt für Migration und Flüchtlinge, Cơ quan Liên bang về Di dân và Tỵ nạn.

Tuesday, May 22, 2018

Niềm tự hào và nỗi xót xa của những cựu sĩ quan xuất thân từ một quân trường danh tiếng.


Một Đại Hội 21 của các cựu SVSQ Trường VBQGVN vừa được tổ chức vào những ngày 11, 12 và 13 tháng 5/2018 tại thành phố San Jose, miền Bắc Cali, đã thành công tốt đẹp. Xin được chúc mừng và ngợi ca ban tổ chức đã bỏ nhiều công sức để có được một Đại Hội với nhiều hình thức truyền thống Võ Bị đáng được tự hào. Đại Hội cũng đã bầu ra một vị Tân Tổng Hội Trưởng, tốt nghiệp Khóa 24, có đầy đủ khả năng để chu toàn trách nhiệm.Tuy nhiên bên cạnh sự thành công và niềm tự hào đó, dường như vẫn phảng phất điều gì làm người ta cảm thấy ít nhiều tiếc nuối, xót xa. Bởi chỉ hơn một tháng sau, vào các ngày 23-24 và 25 tháng 6 tới đây, cũng sẽ có một Đại Hội 21 nữa được tổ chức tại Westminster, miền Nam Cali, và cũng để bầu một Tân Tổng Hội Trưởng. Điều khó hiểu là cả hai Đại Hội cùng mang tên Đại Hội 21 này đều nhân danh Tổng Hội Cựu SVSQ Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam.
Tôi không có vinh dự được xuất thân từ ngôi trường Võ Bị danh tiếng này, nhưng từng là một người lính, tôi vẫn luôn có niềm tự hào khi trong QLVNCH của chúng tôi đã có một quân trường nổi danh như thế. Ngôi trường đã đào tạo hầu hết những sĩ quan ưu tú, có những vị đã từng là cấp chỉ huy hay là bạn đồng đội mà tôi hằng kính mến, ngưỡng phục. Tôi đã từng nhìn vào họ như những tấm gương để học hỏi, noi theo. Bên cạnh sự can trường, thao lược, tôi còn đặc biệt cảm phục họ về cái tình đồng môn huynh đệ, thường được họ gọi là Tình Tự Võ Bị. Chính cái tình tự thiêng liêng này đã gây cho tôi bao điều xúc động khi chứng kiến trên chiến trường, trong những nhà tù Cộng sản, hoặc được nghe chính người trong cuộc kể lại câu chuyện của mình.
Tôi đã nhìn thấy bạn tôi, một anh Tiểu Đoàn Trưởng, tốt nghiệp Khóa 19 đau đớn như thế nào khi niên đệ Khóa 24, một Đại Đội Phó của anh, bị tử thương tại chiến trường Kontum vào mùa hè 1972. Lúc ấy, tôi có cảm giác anh vừa phải mất đi một đứa em ruột thịt trong gia đình hơn là một cấp chỉ huy mất đi một thuộc cấp. Một anh bạn khác cũng Khóa 19, khi biết tin đại đội của niên đệ Khóa 22 bị địch quân phục kích, đã trực tiếp điều quân tiếp ứng, tả xung hữu đột, xông pha dưới đạn bom để cứu “thằng em”, nhưng cuối cùng niên đệ thì vô sự mà niên trưởng thì bị trọng thương, và trong đau đớn anh vẫn cố nở một nụ cười mãn nguyện. Một anh Trung Đoàn Trưởng, Khóa 17, khi biết tin một Tiểu Đoàn Trưởng là niên đệ Khóa 19 tử thương mà không mang xác ra được, đã đích thân điều động một chi đoàn chiến xa có bộ binh tùng thiết, đạp lên đầu địch để rửa hận và đưa xác “thằng em” ra khỏi vùng chiến địa. Tôi đã chứng kiến một anh Trung Tá Khóa 16, Phi Đoàn Trưởng trực thăng, đích thân bay chiếc CNC đáp xuống bốc một niên đệ Khóa 20 bị trọng thương, trong lưới đạn phòng không của địch, sau khi trực thăng tản thương bị bắn hư, không thể nào xuống được. Tôi đã chứng kiến một Thiếu Tá Khóa 17, Phi Đoàn Trưởng Hỏa Long, đã liên tục lên vùng soi sáng, yểm trợ cho một niên đệ Khóa 19, khi tiểu đoàn bộ binh của anh bị một lực lượng địch quân, với quân số cấp trung đoàn, tấn công vây hãm suốt đêm, trên cao nguyên đầy ắp sương mù. Cá nhân tôi, một lần khi được tạm thay thế anh Đại Đội Trưởng Khóa 16 (vừa bị thương đang nằm trong QYV) để chỉ huy đại đội tham dự hành quân phối hợp với một Duyên Đoàn Hải Quân ở Ninh Thuận, đã được vị Trung úy Duyên Đoàn Trưởng gốc Khóa 16VB tận tình giúp đỡ và đối xử chí tình với bọn tôi, những sĩ quan bộ binh em út, chỉ vì anh cùng Khóa 16 với anh Đại Đội Trưởng của chúng tôi, dù khi ấy anh không có mặt. Một vị Trung uý TQLC trẻ tuổi, Khóa 16VB, đang làm Quận trưởng một quận lớn nhất của tỉnh Khánh Hòa, khi đơn vị tôi tạm dừng quân ở đây, đã chí tình với đám sĩ quan chúng tôi, mua tặng nem chua, mấy chai rượu ngon và đích thân lái xe chở bọn tôi rong chơi, chỉ vì anh đại đội trưởng của tôi cùng Khóa 16 với anh. Tôi đã chứng kiến một anh Khóa 17 VB được thượng cấp đề bạt lên chỉ huy một đơn vị cao hơn, nhưng anh dè dặt xin khước từ, chỉ vì biết nếu nhận chức vụ mới này, dưới quyền mình sẽ có một vị niên trưởng Khóa 16, mặc dù anh có cấp bậc cao hơn. Và cũng chính anh, khi thấy một niên đệ Khóa 20, dù không trực tiếp dưới quyền mình, bị vị Tư Lệnh Sư Đoàn phạt khá nặng, vì một cái lỗi vô tình, đã tìm mọi cách xin cho “thằng em” được giảm nhẹ hình phạt hầu không ảnh hưởng nhiều đến việc thăng tiến trong tương lai.
Và tôi còn nghe bạn bè kể lại rất nhiều trường hợp khác cảm động hơn về tình bạn cùng khóa, tình huynh đệ Võ Bị trong cuộc chiến hay trong các trại tù CS.
Chính những ký ức ấy, những hình ảnh vô cùng cao quý và đẹp đẽ ấy, đã làm lòng tôi nhói đau khi biết được có hai Đại Hội cùng tên 21 của những vị cựu sĩ quan cùng xuất thân từ mái trường danh tiếng này, mà tất cả các anh thường hãnh diện và âu yếm gọi là “Trường Mẹ”. Tôi tự hỏi, chẳng lẽ đây là một hiện tượng báo hiệu một tập thể bị chia làm hai, đưa tới hậu quả đau lòng khi trong hầu hết các khóa, có người ở bên này kẻ ở bên kia, ngay cả những huynh đệ từng sống chết một thời, giờ cũng mỗi người một phía. Điều làm tôi cảm thấy đau đớn hơn là trong số ấy có những cấp chỉ huy và bạn bè trong cùng đơn vị của tôi ngày trước, hay cùng một lớp, một trường thời chúng tôi còn đi học. Điều này còn kéo theo sự chia hai của tổ chức Phụ Nữ Lâm Viên và Tập thể Thanh Thiếu Niên Đa Hiệu, bởi lẽ thường tình, vợ luôn theo chồng và con thì theo cha, về cùng một phía.
Tôi là kẻ ngoại cuộc, người đứng bên lề, nên không thể (và cũng không dám) nhận định đúng, sai, khi tất nhiên bên nào cũng nói lẽ phải ở về phía của mình. Tôi chỉ biết tôn trọng ý kiến và quyết định của mỗi người, như ngày xưa tôi từng luôn tôn trọng họ. Chỉ biết thành tâm chia sẻ nỗi ngậm ngùi khi có một số vị Võ Bị bậc thầy, lớn tuổi, trong tình thân thiết, đã buồn bã nói với tôi trong sự xót xa lẫn chút chán chường.
Tôi luôn an ủi mấy “ông thầy” và bảo rằng sự kiện này không làm chia rẽ được những con người đã từng sẵn sàng hy sinh xương máu cho quê hương, cho đồng bào và cho cả những đồng môn Võ Bị. Họ từng tự hào với phương châm “Tự Thắng Để Chỉ Huy” với phẩm cách “Đa Hiệu”, thì nhất định chuyện hôm nay cũng chỉ là một phản ứng, một biện pháp nhất thời để cùng tìm giải pháp kết thành một khối chặt chẽ yêu thương hơn trong mai sau.
Sáng nay, tôi có anh bạn học cũ ghé thăm. Ngày trước anh không chọn binh nghiệp. Anh thông minh và học giỏi hơn tôi nhiều nên trở thành một bác sĩ. Bên tách cà phê, hai thằng bàn về chuyện lịch sử, chiến tranh và cuối cùng vô tình dẫn đến chuyện của trường Võ Bị. Khi đề cập tới sự kiện Đại Hội 21, anh ưu tư tới việc chắc chắn tập thể này sẽ có hai Tổng Hội. Anh nói với tôi:
– Lịch sử dân tộc mình thật bất hạnh, bởi ngay từ truyền thuyết tổ tiên, Ông cha Lạc Long Quân nhận mình là rồng, nên đã dẫn 50 đứa con xuống biển, còn mẹ Âu Cơ là Tiên nên đã dắt 50 đứa con khác lên non, khởi đầu cho lịch sử chia hai. Tới thời Trịnh, Nguyễn phân tranh đã lấy sông Gianh phân chia Nam, Bắc. Sau này Hiệp định Genève lại dùng sông Bến Hải chia cắt hai bờ. Có lẽ tại vì cái huông này nên bây giờ tập thể Võ Bị, những người con ưu tú của miền Nam nước Việt, lại sang tận nước Mỹ này đào thêm một dòng Bến Hải giữa hai vùng Nam – Bắc Cali!
Tôi không đồng tình và phản bác tức thì:
– Dường như bạn đã giải thích lịch sử sai rồi. Bạn đưa truyền thuyết Tiên Rồng để so sánh với sự kiện này, nghe qua rất lý thú, nhưng xét ra có vẻ nghiêng về cảm tính hơn là ý nghĩa triết lý chính của huyền sử, mà tôi cũng vừa mới học được từ một ông Thầy dạy Triết, đã về hưu và hiện sinh hoạt chính trị ở San Jose. “Cha Rồng dẫn 50 con xuống biển không phải là một chia lìa hay dứt tình chồng vợ, mẹ con, trái lại chính là đi sâu vào lòng mẹ Tiên vốn thuộc hành Thủy của Âm được coi là Tổ Mẫu của vũ trụ. Cũng thế, mẹ Tiên dẫn 50 con lên núi không phải là chia lìa vợ chồng và cha con, mà chính là đi sâu vào lòng cha, vốn ở hành Kim thuộc Dương, được coi là Tổ Phụ của nhân loại. Như thế, lên núi xuống biển không phải là một chia lìa, mà chính là tìm cách hòa nhập vào nhau, trải rộng Âm Dương đến tận năm châu bốn bể.”
Với ý nghĩa ấy, tôi tin là chuyện Đại Hội 21 của Tập thể Võ Bị không phải là mục tiêu chia rẽ, mà chính là tạm chia hai nhánh để cùng tìm đường về lại một đỉnh Lâm Viên, nơi họ đã từng chinh phục và còn vang vọng mãi lời thề sắt son của thời trai trẻ. Chính vì vậy, trên các Trang Nhà của hai bên đều tô đậm cùng một câu khẩu hiệu giống y nhau “ Trường Võ Bị Là Một Tập Thể Bất Khả Phân” như để khẳng định một lời thề, như ngày xưa họ đã từng quỳ xuống, đưa tay lên thề trên Vũ Đình Trường Lê Lợi trong các buổi lễ ra trường.
Tôi tin tương họ nhất định sẽ làm như thế, cho dù hôm nay, mới xem qua câu “khẩu hiệu” ấy của cả hai bên, ta cảm giác có điều gì khập khiễng.
Cầu xin hồn thiêng sông núi, anh linh của những huynh đệ Võ Bị đã vị quốc vong thân hãy phù trợ những đồng môn của mình trên hành trình tìm lại những “Tình Tự Võ Bị” thiêng liêng.
 
Phạm Tín An Ninh
(một người lính Bộ Binh)

Saturday, May 19, 2018


Ngày 19-05 Hay ‘Phải Chi Đừng Có....’

19/05/201800:00:00(Xem: 445)
Ngày 19-05 Hay ‘Phải Chi Đừng Có....’
Nguyễn thị Cỏ May

 
Trong thế kỷ qua, ở Việt nam bổng từ đâu xuất hiện một con người mà mặt thật được che dấu kỹ dưới nhiều lớp dày mỏng khác nhau, nhiều cách khác nhau. Từ đời sống bản thân, tên họ, tuổi tác. Đều bằng dối trá và bưng bít. Do bản chất của con người gian ác.

Điều này, dĩ nhiên là một hiện tượng quái lạ đã khêu gợi sự tò mò của một số người nên đã làm tốn khá nhiều công sức và giấy mực nhưng vẫn chưa phơi bày được đầy đủ sự thật. Thật rùng rợn!

Con người đó là hắn. Có tên là Hồ Chí Minh.

Vì đặc tính không giống ai hết nên tưởng chỉ nói qua «tuổi tác» của hắn cũng chưa chắc đã rốt ráo. Và ai cũng biết chuyện này là cũ như giẻ rách, nói đi nói lại làm gì cho mất thì giờ và còn làm như chuyện này là nặng ký lắm vậy. Đúng. Nhưng nghĩ có nói thêm nhiều nữa thì vẫn chưa đủ. Nên có dư thì giờ thì cứ nói cho vài người đừng vội quên sự dối trá của hắn.

Về ngày sanh

Tài liệu chánh thức của Hà nội đều nói ngày sanh của Hồ Chí Minh là ngày 19-05-1890. Hoàn toàn không đúng. Do bịa đặt có dự mưu gian ác.

Chuyện này sẽ đề cặp tiếp theo. Vậy còn những ngày sanh nào khác cũng chánh thức, cũng do chính đương sự tự tay viết ra khai báo hay không?

Có nhiều. Chỉ kể ra những ngày tháng đã được khám phá.

Theo sử gia Daniel Hémery trong quyển “Hồ Chí Minh, de l’Indochine au Vietnam”, Gallimard, Paris, xuất bản năm 1990, trên đơn xin vào trường thuộc địa* học để sau này trở thành người hũu ích cho chế độ Pháp, do tự tay Hồ chí Minh viết, ký tên Paul Nguyễn Tất Thành, khai năm sanh là 1892. Đơn gởi từ Marseille, thành phố cảng Miền Nam nước Pháp, ngày 15-09-1911, lúc ông vừa tới Pháp để tìm đường cứu thân và cứu cha. Đúng vậy vì ông đã nhiều lần gởi tiền bằng bưu phiếu (mandat) về nhà cầm quyền Pháp ở Việt nam và nhờ chuyển cho cha của ông. Thời gan sau, việc gởi tiền không thấy nói tới phải chăng vì ngưng do mất liên lạc?

Năm 1922, tại Paris, Hồ Chí Minh nhờ một người thợ kim hoàn tên Boulanger giới thiệu vào Hội Thợ Hồ. Ông lấy tên Nguyễn Ái Quốc chớ không phải Nguyễn Tất Thành vì tên này được nhiều người biết do ký tên dưới những bài «phong» trên tờ Le Paria (Người Cùng khổ) tuy là tên chung (Nguyễn Le Patriote, trước kia là tên Nguyễn Ố Pháp) của các Cụ viết cho Le Paria và tự tay khai năm sanh là 1895 (Jacques Dalloz, Les Vietnamiens de la franc-maçonnerie coloniale, Revue d’Histoire d’Outre-Mers, 3è Trimestre 1998, Paris, Société Française d’Histoire d’OutreMers).

Riêng năm sanh 1891 là do bà Thanh, chị và ông cả Khiêm, anh xác nhận rất cụ thể, với dẫn chứng. Trong quyển Đèn Cù, tác giả Trần Đĩnh có nhắc lại, với cả lời phủ nhận của Hồ Chí Minh «Của người ta sao, cứ để nguyên như vậy …”.

Cứ để nguyên như vậy, tức ngày 19-05-1890!

Phải chăng vì ngày này mang ý nghĩa vô cùng quan trọng với ông mà ông không muốn thay đổi để lấy lại ngày sanh thiệt của mình?

Hồ chí Minh về Hà nội, qua năm sau, ngày mùng 06-03-1946, ông ký với Pháp Hiệp ước Sơ bộ, đưa Việt nam trở lại Liên Bang Đông Dương thuộc Liên Hiệp Pháp. Theo Hiệp ước, Việt nam tương đối độc lập vì có chánh phủ riêng, có Nghị viên, có tài chánh riêng nhưng vẫn kẹt trong Liên Hiệp Pháp. Hồ Chí Minh sẵn sàng đón rước nhà cầm quyền Pháp tới thay thế quân đội Trung hoa để giải giới quân đội Nhựt sau khi đầu hàng Đồng Minh. 

Đô đốc d’Argenlieu, Toàn quyền Đông Dương, sau khi rời Lào, chiều ngày 18-05-1946, qua Hà nội. Trong quan hệ chánh phủ với chánh phủ, d’Argenlieu là Đại diện Chánh phủ Pháp tới, Việt nam phải tổ chức lễ đón rước có cờ đúng theo nghi lễ. Hồ Chí Minh không thể làm khác hơn được. Ông bèn bảo Cụ Vũ Đình Quỳnh**, thân phụ của nhà văn Vũ Thư Hiên hiện sanh sống tại Paris XI “Chú hãy kêu gọi dân chúng treo cờ trước nhà, cán bộ treo cờ ở Cơ quan, để đón rước Toàn quyền d’Argenlieu, nói là mừng ngày sanh của tôi. Nói thật ra, chẳng những chúng không thèm làm mà còn chửi cho mang nhục».

Ký Hiệp ước Sơ bộ, còn long trọng đón rước Quan Toàn Quyền Đông Dương tới là biểu hiện tinh thần đầu hàng giặc, là phản quốc trong lúc dân chúng trên cả nước đang hừng hực tinh thần đánh Tây giành Độc lập.

Chắc chắn dân chúng Hà nội hãy chưa kịp quên hôm 02-09, Hồ Chí Minh trong diễn văn mừng ngày lễ độc lập đã long trọng tuyên thệ «Nếu Pháp đến xâm lăng lần nữa thì chúng tôi xin thề: không đi lính cho Pháp, không làm việc cho Pháp, không bán lương thực cho Pháp, không đưa đường cho Pháp”.

Trong Nam, cán bộ chánh trị của Hà nội gởi vào để kè Nam Nộ kháng chiến, hỏi Bảy Viễn tại sao không thi hành lệnh ngưng chiến, Bảy Viễn chửi thề “ĐM. Không ngưng bắn c.c gì hết. Chưa có Độc lập, cứ oánh nữa. Chừng nào có Độc lập mới thôi”.

Vậy là cờ đỏ sao vàng được treo lên trong ba ngày, từ ngày 18-5 đến hết ngày 20-5. Từ đó cứ tới cái ngày 19/5 là Hà Nội lại ra lệnh dân chúng treo cờ mừng sanh nhật của Hồ Chí Minh. Ngày bịa đặt ra nhưng cứ lập đi, lập lại, với cả bộ máy tuyên truyền cồng kềnh, phải trở thành như thiệt. Ngày sanh của Bác!

Nhưng Hồ Chí Minh còn âm mưu rước Tây trở lại để cùng với Tây đi hành quân lên miền bắc tảo thanh các lực lượng đảng phái Quốc gia yêu nước đánh Tây vì Việt minh lúc đó còn yêu để giành quyền lãnh đạo kháng chiến. Một mai kháng chiến thành công, với tư thế lãnh đạo kháng chiến, sẽ đưa Việt nam lệ thuộc Bắc kinh như Hồ Chí Minh đã thỏa thuận với Mao (Jung Chang và Jon Halliday, “MAO: The Unknown Story”, 2005, Anchor Books và Random House).

Việt nam ngày xưa thật sự có sanh nhựt không? Có nhưng chỉ trong phạm vi tín đồ Thiên chúa giáo hoặc trong giới trưởng giả Tây học mà thôi. Người Thiên chúa giáo không có ngày giỗ, chỉ có sanh nhựt và họ mừng sanh nhựt. Còn đại đa số dân chúng Việt nam thì chỉ trọng ngày giỗ vì ngày giỗ mang đầy tính văn hóa dân tộc. Từ lễ giỗ tưởng nhớ người thân trong gia tộc, ra tới cúng tế Thần Hoàng, cúng tế những vị anh hùng dân tộc, tới Thần cho cả nước là Quốc tổ.

Hồ chí Minh có chấp nhận sanh nhựt, cũng không có gì đáng ngạc nhiên bởi ông là cộng sản tinh ròng. Mà cộng sản Liên-xô là Âu châu, con đẻ của Đế quốc tư bản cũng Âu châu. Riêng cộng sản ở Việt nam là con đẻ của thực dân Pháp. Cộng sản Việt nam và Hồ chí Minh không còn là Việt nam, mà là thành phần của giai cấp vô sản quốc tế.

Nói rõ vấn đề này, xin nhắc lại lời của Hồ Chí Minh: ”Cái danh từ Tổ quốc là do các chính trị gia đặt ra để đè đầu nhơn dân, để buộc những người vô sản phải cầm vũ khí bảo vệ tài sản của địa chủ và quyền lợi của giai cấp tư sản. Thực ra, chẳng có Tổ quốc, cũng chẳng có biên giới (báo Thanh niên, phát hành tại Quảng châu, 20-12-1926).

Khi có dịp nhắc tới ngày sanh của Hồ Chí Minh, chắc nhiều người chưa quên bài thơ “Hôm nay 19-05”của nhà thơ Nguyễn Chí Thiện:

 
«Hôm nay 19-05

Tôi nằm

Toan làm thơ chửi Bác

Vần thơ mới hơi phang phác

Thì tôi thôi

Tôi nghĩ Bác

Chính trị gia sọt rác

Không đáng để tôi

Đổ mồ hôi

Làm thơ

Dù là thơ chửi Bác…” (Hà nội,1964)

 

Ngày nay, người ta cũng đã phơi bày khá nhiều sự gian dối của ông về vợ con, tình nhơn từ lúc còn «bôn ba» ở Paris, ở Tàu, ở Nga cho tới hang Pac Bó và về Hà nội. Ở Tàu, Hồ Chí Minh đã chánh thức cưới bà Tăng Tuyết Minh, y tá., Từ giã vợ, rời lục địa, ra ở Hồng Không, ông bị Cảnh sát Anh xét khách sạn vào 6 giờ sáng, bắt cùng với Nguyễn thị Minh Khai, hai người còn nằm trên giường, không y phục trên người.

Và Nguyễn thị Minh Khai cũng thừa nhận mình là vợ của Hồ Chí Minh. Trong tờ khai tại Đại hội Quốc tế cộng sản năm 1935 ở Moscow, Nguyễn thị Minh Khai khai rõ bà là vợ của Hồ Chí Minh.

Chuyện vợ chồng này được đảng hợp thức hóa «Khi ngồi vào mâm đông đủ mọi người, anh Hà Huy Tập mới đứng dậy, trịnh trọng tuyên bố: Hôm nay Đảng làm lễ thành hôn cho anh Vương và chị Duy. Hiện nay Đảng ta còn nghèo, lại hoạt động trong vòng bí mật, không cho phép tổ chức lễ cưới lớn cho hai anh chị được, nhưng chúng ta vẫn rất vui. Chúng tôi chúc mừng cô dâu chú rể cộng sản bách niên giai lão».(Nguyệt Tú, Chị nguyễn thị Minh Khai, xb Phụ Nữ, Hà nội, 1980)

Minh Khai sau đó lấy Lê Hồng Phong. Người con gái của bà tên Nguyễn thị Hồng Minh. Không biết đây là con của Hồ Chí Minh hay của Lê Hồng Phong? Cũng lại một bí ẩn nữa.

Tại sao cả chuyện vợ con chánh thức như vậy mà Hồ Chí Minh vẫn dấu như mèo dấu cứt? Phải chăng vì ông tuổi Tân Mão, cầm tinh con mèo?

Vả lại chuyện vợ con, cả mèo chuộc, có gì là xấu hổ? Có mà dấu, ăn quịt mới là xấu chớ.

Phải chi ngày ấy ….

Ngày nay dân chúng trong nước, nhứt là lớp trẻ Miền Bắc lần hồi biết rõ chân tướng Hồ Chí Minh. Dĩ nhiên không mấy ai còn kính trọng ông như trước đây vì bị bưng bít và nhồi sọ. Nhìn về Bác, có một bài thơ châm biếm, nguyền rủa đúng hơn, đầy cay đắng, uất hận:

 
“Nếu ngày ấy bến Nhà Rồng đóng cửa
Nó lang thang quay trở lại Nghệ An
Làm giáo làng hay một chân thư lại
Thì ngày nay dân đã thoát lầm than.

 
Nếu ngày ấy, sông Sài Gòn nổi sóng
Nó đang leo bỗng rớt mẹ xuống sông
Bầy sấu đói đã reo mừng rước bác
Thì ngày sau xương đâu trắng cánh đồng

 
…Nếu nếu nếu, thêm một ngàn lần nếu
Bác chẳng đi! Đi chẳng có ngày về!
Về, thượng mã phong bờ hang Pác Bó
Thì ngày nay đâu có lũ u mê!.”

 
Caubay (theo caphevanhanh, internet)
 

*Trường Thuộc địa là trường dành riêng đào tạo công chức làm việc chánh quyền ở các xứ thuộc địa. Giống như ENA, Quốc Gia Hành chánh ngày nay. Sài Gòn trước 75, có Học Viện Quốc gia Hành chánh, trường đào tạo nhơn viên làm việc cho chánh phủ. Giáo sư Nguyễn văn Bông, Viện trưởng bị VC ám sát.
 

** Theo lời kể của ông Vũ Thư  Hiên với tác giả sau buổi lễ truy điệu Tướng Trần Độ ở thành phố Jena, do anh em gốc sinh viên, công nhơn ở Đông Đức cũ tổ chức để xác nhận lời kể của tác giả về giai thoại này nghe được ở Sài gòn.
 

Nguyễn thị Cỏ May

VÀI NHẬN ĐỊNH VỀ CUỘC ĐIỀU TRA CỦA MUELLER
Sau hơn cả năm trời được bổ nhiệm để điều tra về vụ thông đồng giữa Trump và chính quyền Nga, với nhân viên phe đảng FBI hợp tác và 1 dàn luật sư đặc biệt mà đa số là những người ủng hộ bà Clinton trong mùa bầu cử TT 2016, cuộc điều tra của Mueller đã dẫn đến việc nhận 1 tội nói dối với FBI của General Flynn, vụ bắt giữ Paul Manafort và Rick Gates, cùng với bản cáo trạng 13 người dân Nga và 3 công ty Nga về những hành động xâm nhập máy tính bất hợp pháp, và gần đây nhất là cuộc đột kích luật sư riêng của Trump, Michael Cohen.

Nhưng tất cả những thành tích kể trên của Mueller chẳng những cho phó thường dân chúng ta thấy những tội trạng này hoàn toàn không dính líu gì tới chuyện thông đồng giữa Trump và Nga, mà còn cho thấy có một sự thông đồng giữa FBI, DOJ, chính quyền Obama, và ban vận đông tranh cử Clinton để lật đổ TT Trump; và âm mưu thực sự của Nga trong cuộc bầu cử năm 2016 là sự tham gia của các chức vụ Kremlin cao cấp được dùng để tạo ra hồ sơ Steele do Hillary Clinton trả tiền.

Vì thế, khi cuộc điều tra đi ngoài tầm kiểm soát này được chuyển từ những tít trên mặt báo qua trước vành móng ngựa, thì nó gặp những trở ngại nghiêm trọng đến nổi có thể chứng minh nó đúng là 1 cuộc "truy lùng phù thủy," y như lời TT Trump đã nói.

Có rất nhiều quy tắc trong bản Quy Tắc Liên Bang Về Bằng Chứng, tiếng Anh là Federal Rules of Evidence (FRE), bị vi phạm bởi bên công tố trong những vụ án này. Người viết bài này xin được nhắc đến vài quy tắc đã bị vi phạm khi bàn về những vụ án hình sự bên công tố Mueller đang đưa ra tòa để người đọc thấy được tầm nghiêm trọng của sự vi pham FRE.

(1) Vụ Án Hình Sự của Tướng Flynn

Trong Quy Tắc  Bằng chứng Liên bang (FRE), thuật ngữ "conflict of interest" nếu vi phạm có thể được dùng làm căn cứ để kháng cáo. Thẩm phán Rudolph Contreras từng phục vụ trong Tòa án FISA đã ban hành lệnh nghe lén điện đàm của ban vận đông tranh cử Trump, bao gồm cả Trung tướng Michael Flynn trong đó. Nhưng thẩm phán Contreras lại là thẩm phán đầu tiên xét xử vụ án Flynn. Sau khi bị phát giác ra ông thẩm phán này vi phạm quy tắc "conflict of interest", ông ta đã tự miễn nhiệm khỏi vụ án, nhưng chỉ sau khi tướng Flynn đưa ra lời nhận tội của mình.

Thuật ngữ "sua sponte" có nghĩa là của riêng mình. Nếu một thẩm phán nghi ngờ một cái gì đó không ổn, thẩm phán ấy có thể đưa ra phán quyết "sua sponte". Thường được sử dụng khi thẩm phán nghi ngờ có căn cứ để bãi bỏ vụ án hay công tố viên đang trì trệ trong việc thi hành theo luật FRE. Vào ngày 12 tháng 12 năm 2017, Thẩm phán Liên bang, Emmet G. Sullivan, người thay thế Thẩm phán Contreras trong vụ án tướng Michael Flynn đã ban hành lệnh "sua sponte" cho bên công tố Mueller.

Một thuật ngữ khác là thuật ngữ "discovery" đòi hỏi bên công tố và bên bị cáo phải chia sẻ tất cả các bằng chứng phù hợp với vụ án tại phiên xử, không được bất thình lình đưa ra nhân chứng hoặc bằng chứng để lấy phần thắng về mình, và thuật ngữ "exculpatory evidence" buộc bên công tố phải tiết lộ những bằng chứng thuận lợi hay hữu ích cho bên bị cáo. Bên nguyên cáo có thể bị gián tội khinh thường luật pháp nếu không đưa ra "exculpatory evidence."

Thông thường nghi phạm chịu nhận tội như tướng Flynn đã nhận tội thì không cần dùng tới "exculpatory evidence," nhất là tướng Flynn đã có đồng ý từ chối quyền đòi hỏi discovery khi ông ta nhận tội trước tòa. Nhưng Thẩm phán Sullivan đã đem 2 quy tắc này ra lệnh các công tố viên phải chuyển các bằng chứng chưa được cung cấp trước đó nhưng có thể có ảnh hưởng trọng yếu đến vụ kiện của tướng Flynn.

Hai ngày trước khi TP Sullivan ra lệnh "sua sponte" và "exculparoty evidence", bên phía Mueller đã đệ đơn xin lệnh bảo mật tài liệu liên quan đến việc sử dụng bằng chứng trong vụ án này, bao gồm cả "tài liệu nhạy cảm", mà bên Mueller phải cung cấp cho bên luật sư của tướng Flynn.

Theo thẩm phán Andrew Napolitano nói trên Fox News "Tại sao TP Sullivan lại ban lệnh đó sau khi Tướng Flynn đã nhận tội? Đó là chuyện chưa từng nghe thấy. Ông ta phải nghi ngờ một lỗi nào trong lời nhận tội của Tướng Flynn. Nghĩa là, ông ta phải có lý do để tin rằng Tướng Flynn đã nhận tội vì một lý do nào đó ngoài cái tội lỗi Flynn đã vi phạm."

(2) Vụ Án Hình Sự của ông Manafort

Từ bản tốc ký sao lại của tòa bị rò rỉ về vụ án của ông Manafort, phó thường dân chúng ta biết được cuộc khẩu chiến rất thú vị giữa thẩm phán T.S. Ellis và bên công tố Mueller xảy ra hôm thứ Sáu ngày 4 tháng 5, 2018.
(https://truepundit.com/leaked-court-transcripts-reveal-showdown-between-judge-and-mueller-lawyer-its-a-total-beatdown/)

Hôm thứ Sáu 4-5-2018, Thẩm phán T.S. Ellis, sau khi nêu ra trong bản cáo trạng ông Manafort rằng bên Mueller không đề cập đến: (1) những công dân người Nga, (2) các ngân hàng Nga, (3) tiền Nga, (4) số tiền Manafort nhận từ Nga, đã phán rằng không ai, kể cả tổng thống hay Mueller, có thể có được "quyền lực không bị ngăn chặn" để truy tố Manafort vì những tội trạng không liên quan đến chuyện thông đồng của ban vận động tranh cử Trump và Nga, và ông TP đã bắt buộc bên Mueller phải trình lên tòa bản sao chưa bị gạch xóa của công lệnh đầu tiên từ Phó Biển Lý Rod Rosenstein cho phép điều tra những vụ án không phát sinh ra từ cuộc điều tra vụ thông đồng của Trump và Nga trong vòng 2 tuần. Từ vụ án Manafort, phó thường dân chúng ta mới biết tới chuyện ông Phó Biện Lý Rosenstein đã bí mật ký một công lệnh "rất bí mật" cho Mueller vào ngày 2 tháng 8 năm ngoái để tăng thêm quyền lực pháp lý cho Mueller được phép điều tra ra ngoài phạm vi cuộc điều tra mà công lệnh bổ nhiệm Mueller đầu tiên cho phép (ký vào tháng 5 năm ngoái) .

Một câu nói của TP Ellis nói với bên công tố Mueller đã vang dội trên các trang mạng xã hội ngày hôm đó: "Các ông đâu có thực sự quân tâm đến tội gian lận ngân hàng của ông Manafort... Các ông thực sự quan tâm đến những tin tức mà ông Manafort có thể cho các ông để làm mất uy tín ông Trump hoặc dẫn đến việc truy tố ông ta hoặc đàn hặc ông ta hoặc bất kỳ gì đó... Đó là điều các ông thực sự quan tâm tới."

(3) Vụ Án Hình Sự của 13 Người Nga và 3 Công ty Nga

Đây là vụ án duy nhất trong những vụ án bên công tố Mueller đã đưa ra có liên quan đến chuyện nước Nga xen vào chuyện bầu cử tổng thống năm 2016, nhưng lại không thấy sự thông đồng giữa Nga và ban vận động tranh cử của Trump. Có điều là các bị cáo này đều nằm ngoài thẩm quyền của Hoa Kỳ, vì vậy sẽ không có xét xử, và do đó không có khả năng là các cáo buộc sẽ được xét xử tại tòa án. Vụ án này dường như chỉ là một cơ hội cho cố vấn đặc biệt Mueller chứng tỏ nhóm công tố của ông ta đang tận tâm với chức vụ của mình với một bản cáo trạng rất khó để chứng minh một cách tuyệt đối không thể nghi ngờ là nước Nga can thiệp vào cuộc bầu cử Hoa Kỳ.

Có lẽ nhóm công tố Mueller tin tưởng là tất cả 13 người Nga bị buộc tội trong bản cáo trạng của Mueller vào tháng 2 vừa qua sẽ không bao giờ xuất hiện trong tòa án Hoa Kỳ, và 3 công ty bị cáo buộc cũng ​​sẽ không đụng tới các thủ tục tố tụng hình sự ở Mỹ, nên họ thật bất ngờ khi 1 trong 3 công ty đó là Concord Management & Consulting đã mướn 2 luật sư tại Washington DC đệ trình đơn chính thức hiện diện thay mặt cho công ty Concort để phản kháng lại cáo trạng vào tháng 4 vừa qua. Và vì thế ngày khởi tố chính thức vụ án này được dời từ tháng 4 qua 9 tây tháng 5 tới đây.

Tối thứ Bảy 5 tây tháng 5, Thẩm phán liên bang Dabney Friedrich đã bác bỏ lời yêu cầu đặc biệt của nhóm công tố Mueller về việc trì hoãn phiên toà đầu tiên trong vụ án hình sự buộc tội 3 công ty Nga và 13 công dân Nga vì tội " 'cố ý và cố tình' âm mưu can thiệp vào cuộc bầu cử bằng cách sử dụng phương tiện truyền thông xã hội để làm mất nhuệ khí đối với Hillary Clinton và ủng hộ Donald Trump."

Theo lời bàn của các luật sư chuyên môn, dùng cách phản kháng cáo trạng, Concord có thể buộc bên công tố Mueller phải thi hành quy tắc "discovery" tức là phải chuyển qua bên bị cáo tất cả tài liệu họ đòi hỏi về các tội trạng của vụ án cũng như chuyển qua các bằng chứng mà có thể giúp làm suy yếu các lời buộc tội của bên công tố theo quy tắc "exculpatory evidence." Như thế là phiên tòa này có thể phải phơi bày tin tức tình báo nhạy cảm mà có thể không chắc kết án được bất cứ bị cáo nào trong vụ án.

Đúng như họ nghĩ, từ tháng trước bên luật sư Concord đã gửi nhiều thư yêu cầu bên công tố chuyển tới họ những tài liệu hỗ trợ các tội danh ghi trên cáo trạng, nhưng vẫn không nhận được. Thứ Sáu vừa rồi (ngày 4 tháng 5), các công tố viên đặc biệt của Mueller đã yêu cầu thẩm phán Dabney Friedrich dời ngày khởi tố chính thức, viện dẫn lý do Concord đã không chính thức chấp nhận giấy triệu hồi của tòa án liên quan đến vụ án. Họ còn viện lý lẽ rất mơ hồ rằng "trước khi Tòa án có cơ hội để xác định xem Concord có được lệnh mời đến đúng cách hay không, thật sự không thích hợp để hiện diện trước tòa đầu tiên và khởi tố, mà tại đó các quyền quan trọng sẽ được thông báo và lời tuyên bố chính của bị cáo được đưa ra."

Trong một phản ứng thẳng thừng vào sáng thứ Bảy, các luật sư của Concord phản ứng bằng cách cáo buộc lại nhóm Mueller đã bỏ qua các quy tắc của tòa án và đề nghị một thủ tục đặc biệt dành riêng cho công ty Nga mà không có bất kỳ căn cứ pháp lý hỗ trợ nào. Và tối hôm đó TP Dabney Friedrich đã đồng ý với bên Concord không cho dời ngày của phiên tòa chính thức đầu tiên.
(https://www.politico.com/story/2018/05/04/mueller-russia-interference-election-case-delay-570627)

(4) Vụ đột kích tư gia và văn phòng của luật sư Michael Cohen

Theo tin tức từ TTDC, trát lệnh khám xét ngày 9 tháng 4 năm nay được ban ra vì Cohen đang bị điều tra vì tội gian lận ngân hàng và vi phạm tài chính của vận đông tranh cử. Tuy nhiên, chưa một tội danh nào của ông Cohen được chính thức công bố, mặc dù một số tài liệu đã thu thập được có liên quan đến hợp đồng đồng ý không tiết lộ của nữ diễn viên đóng phim người lớn Stormy Daniels, và không dính líu gì tới chuyện thông đồng với Nga để giúp Trump đắc cử.

Luật sư của bà Stormy Daniels là ông Michael Avenatti đã công bố bản ghi nhớ liệt kê các cáo buộc mà ông Cohen đã vi phạm, nhưng Avenatti không chịu tiết lộ những cáo buộc này từ đâu mà có. Tuy nhiên, có vài cáo buộc Avenatti đưa ra đã bị bác bẻ:

- Cáo buộc cho rằng Cohen đã được nhà đầu tư Nga Victor Vekselberg trả 500,000 đô la. Avenatti cáo buộc rằng Vekselberg đã quyên góp nửa triệu đô la cho Cohen thông qua công ty Columbus Nova của người anh em họ của Cohen. Một phát ngôn viên của Columbus Nova lên tiếng cho hay cáo buộc này "không đúng sự thật," họ không có liên hệ gì với Vekselberg.

- Trong hai trường hợp riêng biệt trong bản ghi nhớ, Avenatti dường như đã lẫn lộn Michael Cohen luật sư của Trump với 2 người đàn ông có cùng tên ở nước khác và không có mối liên hệ gì với Trump. Một khoản tiền $980 mà Avenatti cáo buộc là đã tới tay luật sư của Trump từ nhà bank Kenya trên thực tế đã được chuyển từ ông Netanel Cohen tới người anh (hay em) mình là Michael Cohen của Isreal. Tương tự như vậy, khoản tiền $4,250 được chuyển từ công ty Actuarial Partners có trụ sở tại Malaysia được liệt kê trong bản ghi nhớ trên thực tế đã được trả cho một Michael Cohen dân Canada. Ông Michael Cohen người Canda đã bày tỏ mối lo ngại nghiêm trọng về sự vi phạm quyền riêng tư của mình từ việc ông Avenatti sở hữu và công bố hồ sơ ngân hàng cá nhân của mình.

Tin tức gần đây cho hay tổng thanh tra của Bộ Tài Chính đang điều tra bản ghi nhớ của ông Avenatti từ đâu mà có.

Một tin tức khác cũng khá quan trọng trong vụ án này, sáng Thứ Ba ngày 3 tháng 5, NBC News đăng tin rằng dựa theo 2 nguồn tin vô danh rất đáng tin từ lâu nay đã tưng cung cấp những nguồn tin thật chính xác cho NBC, cho hay các điều tra viên liên bang đã nghe lén những cuộc điện đàm của Michael Cohen, luật sư riêng của Tổng thống Trump. Theo bản tin đó, FBI đã nghe lén điện thoại của Cohen trước khi họ xông vào nhà, văn phòng và phòng khách sạn của ông ta, và họ đã thâu được ít nhất là 1 cú điện đàm giữa ông Cohen và Tòa Bạch Ốc.

Những lời bàn luận dựa trên bản tin này đã diễn ra thật sôi nổi trên các đài TV và các trang mạng xã hội. Nhưng ngay chiều hôm đó, NBC đã phải lên tiếng sửa lại bản tin này vì theo tin tức từ 3 nhân viên cao cấp cho hay là không phải nghe lén mà chỉ theo dõi sổ ghi những cú điện thoại mà thôi. Nghe lén cần có trát tòa, nếu không có trát mà nghe lén là bất hợp pháp; còn theo dõi sổ ghi các cú điện thoại thì không cần trát. Làm sao NBC có thể đăng tin trật lất đến như thế? Khi ra trước vành móng ngựa không biết những bằng chứng bên bị cáo đòi hỏi có bị bên công tố viện dẫn đủ các lý do để không đưa ra như 3 trường hợp trước vụ án này không đây?

Kết Luận

Cuộc điều tra của Mueller đang có nguy cơ bị coi như là "Truy Lùng Phù Thủy" khi ra trước Tòa án Liên bang. Càng ngày phó thường dân chúng ta càng thấy được rõ ràng ý định của nhóm công tố Mueller. Xem ra hơn 1 năm nay họ tiêu tiền thuế của dân chỉ để tìm đủ mọi cách để lật đổ TT Trump bằng bất cứ giá nào. Chúng ta phải tự hỏi cuộc điều tra này đã tốn bao nhiêu tiền của những người nộp thuế rồi?

KTAH

Wednesday, May 16, 2018

 CÔNG TỐ MUELLER GẶP RẮC RỐI

VŨ LINH

 Cá Tháng Tư thường được dùng để chỉ một tin phịa, được tạo ra với dụng ý lừa thiên hạ cho vui nhà vui cửa, nhưng Cá Tháng Tư năm nay đã mang lại nhiều tin nghe có vẻ hoang đường, nhưng hình như lại là sự thật. Ngọn gió chính trị Mỹ hình như đang đổi chiều từ Tháng Tư qua, trở thành thuận lợi cho TT Trump và ngược lại, dĩ nhiên bất lợi cho công tố Mueller, đảng DC, và TTDC.

Chuyện đầu tiên là phúc trình điều tra vụ Nga can dự vào bầu cử tổng thống do Hạ Viện công bố đã đưa ra nhiều chi tiết lạ trong hậu trường.
Theo phúc trình, ông James Clapper, cựu giám đốc Tình Báo Quốc Gia, National Intelligence Agency (NIA) là người đã thông đồng với CNN về vụ Hồ Sơ Nga. Đây là hồ sơ liên quan đến chuyện ông Trump năm 2013 đã đi Nga, thuê hai chị em ta đến tè trên giường của TT Obama đã ngủ khi trước đó ông viếng thăm Nga. Hồ sơ này, xin nhắc lại, được vài người Nga không rõ là ai, cung cấp cho một anh cựu gián điệp của Anh, anh này bán hồ sơ lại cho tổ chức Fusion GPS được bà Hillary thuê để đi lùng tin xấu về ông Trump. Hồ sơ này được gửi đến cả chục cơ quan ngôn luận lớn nhưng không được đăng vì tính vu vơ, không bằng chứng đáng tin nào.
CNN qua cửa sau, móc nối với bà Valerie Jarrett, cố vấn tâm phúc của TT Obama, xin bà Jarrett chỉ thị cho giám đốc FBI Comey báo cáo vụ Hồ Sơ Nga lên TT Obama. Chỉ cần ông Comey báo cáo cho tổng thống là tự động Hồ Sơ Nga trở nên ‘nặng ký’, đáng đăng. Ông Comey làm đúng như vậy, báo cáo lên TT Obama (và cả TT đắc cử Trump). Ông Clapper mau mắn xì ngay cho CNN tin ông Comey đã báo cáo. Một cách gián tiếp đốc thúc CNN công bố chuyện này ra. Và CNN đã là cơ quan truyền thông lớn duy nhất tung toàn bộ Hồ Sơ Nga ra công chúng ngay sau đó.
Sau khi CNN xì ra thì tới phiên FBI ra tay: dùng Hồ Sơ về một chuyện lăng nhăng không ai kiểm chứng đi xin trát tòa theo dõi một phụ tá cao cấp của ông Trump.
Tin động trời hơn mới được Hạ Viện công bố là đã có một nhóm một chục đại gia, phần lớn từ Cali và New York, bỏ ra 50 triệu tài trợ anh gián điệp Anh tiếp tục đi lùng tin xấu về ông Trump sau khi ông đã đắc cử, qua trung gian một công ty có tên là Penn Quarter Group của anh Daniel Jones, một cựu nhân biên FBI, cũng là cựu phụ tá của bà Dianne Feinstein, thượng nghị sĩ DC của Cali.
Toàn bộ câu chuyện là một ‘phối hợp công tác’ tuyệt hảo giữa ban vận động của bà Hillary với Fusion, Nga, gián điệp Anh, FBI, NIA, bà Jarrett, bà Feinstein, và CNN. Có cần điều tra không nhỉ?
Câu hỏi là tại sao cuộc điều tra về ông Trump ‘thông đồng’ với Nga hơn cả năm nay vẫn chẳng có một chút dấu vết mà cứ kéo dài mãi, trong khi đủ loại mánh mung về bà Hillary ‘thông đồng’ với Nga đã lộ ra nhưng chẳng ai điều tra gì hết. Có cái gì sặc mùi phe đảng, nhất là nếu công tố Mueller kết luận phiá ông Trump đã phạm tội gì đó.
Đã vậy, tuần qua, đã nổ ra hàng loạt tin không vui cho công tố Mueller.
Tin thứ nhất, thẩm phán liên bang Amy Berman Jackson đã nêu vấn đề dường như thứ trưởng Rosenstein đã cho công tố Mueller quá nhiều quyền hạn, vượt xa luật lệ hiện hành của bộ Tư Pháp liên quan đến quyền hạn của công tố đặc biệt. Theo bà thẩm phán này, luật lệ bộ Tư Pháp đòi hỏi cuộc điều tra phải dựa trên một sự kiện thực tế và cụ thể -special factual matter- chứ không thể dựa trên một nghi ngờ nào đó, rồi cho công tố tha hồ đi ‘mò cua’ để tìm tội. Nói cách khác, theo bà thẩm phán, phải có tội thì mới có điều tra, chứ không thể đi điều tra để nặn ra tội.
Tin thứ nhì là bom thứ thiệt. Thẩm phán liên bang T.S. Ellis, thụ lý vụ truy tố ông Manafort, cựu giám đốc ban vận động tranh cử của ông Trump về cả chục tội như lừa đảo, rửa tiền,… Tất cả đều là tội –nếu có- vi phạm mấy năm trước khi ông Manafort hợp tác với ông Trump. Quan tòa nói toạc với luật sư của công tố Mueller “ai cũng biết các ông thật ra chẳng cần biết ông Manafort có lừa đảo ngân hàng hay không mà chỉ muốn bắt ông này để ép ông ta khai ra tội của ông Trump thôi”. Dĩ nhiên đây là điều cả thế giới đã biết, nhưng ông Ellis là quan tòa đầu tiên nói huỵch tẹt ra. Chẳng những vậy, ông tòa còn chất vấn luật sư của ông Mueller là ai cho các ông cái quyền đó khi những việc các ông truy tố chẳng liên quan xa gần gì đến công tác các ông được giao phó, tức là điều tra về vụ thông đồng với Nga. Ông tòa cho luật sư của công tố Mueller hai tuần để chứng minh công tố Mueller có thẩm quyền truy tố ông Manafort. Vấn đề ở đây cực kỳ quan trọng. Nếu không chứng minh được rõ ràng thẩm quyền, ông tòa có thể bác bỏ việc truy tố ông Manafort. Có nghiã là việc truy tố các ông khác như Gates, Papadopoulos, tướng Flynn, và cả chục người khác, có thể bị bác hết luôn và công tố Mueller tay trắng hoàn trắng tay.
Chưa hết. Tin thứ ba, một thẩm phán khác, bà Dabney Friedrich từ chối đơn xin hoãn xử vụ 13 công dân Nga và công ty Nga bị truy tố can dự phá đám cuộc bầu cử. Công tố Mueller truy tố những người này nhưng họ đều đã trở về Nga từ lâu lắm rồi và không có cách nào gửi trát tòa tới họ được và chắc chắn chẳng có ai điên rồ qua Mỹ hầu tòa hết. Nhưng tự nhiên lại có một văn phòng luật sư tự nhận là đại diện cho một trong ba công ty Nga đó, chất vấn công tố Mueller dựa trên tài liệu nào để truy tố họ, liệt kê ra một danh sách những câu hỏi và tài liệu họ muốn công tố Mueller đưa cho họ làm bằng chứng về ‘tội’ của ông Manafort. Trong số đó có nhiều tài liệu liên quan đến vấn đề ngoại giao tế nhị cũng như an ninh có tính mật không công khai hóa trước tòa được. Công tố Mueller bị đặt trong tình trạng kẹt cứng, nên xin hoãn phiên xử để xét lại hồ sơ tố tụng. Nhưng bà quan tòa bác bỏ mà không giải thích. Theo các chuyên gia luật, bà bác bỏ vì vấn đề thủ tục. Đáng lẽ ra công tố Mueller phải có chuẩn bị đầy đủ tài liệu trước và dự đoán những tài liệu sẽ bị chất vấn trước, chứ không phải đợi đến giờ chót rồi xin hoãn. Tòa đâu có rảnh dữ vậy. Công tố Mueller hình như đinh ninh những bị cáo Nga chẳng ai qua Mỹ hầu tòa, chẳng có luật sư nào của họ khiếu nại gì, nên đã lập hồ sơ hơi ‘cẩu thả’.
Cả 3 quyết định của quan tòa dựa trên 3 vụ truy tố khác nhau, đều hoàn toàn bất lợi cho công tố Mueller và đe dọa toàn bộ hồ sơ Mueller xụp đổ.
Rồi thiên hạ cũng được đọc trong phúc trình của Hạ Viện là cả hai ông giám đốc và phó giám đốc FBI, Comey và McCabe, đều đã ra điều trần trước Hạ Viện và khẳng định họ không thấy tướng Flynn ‘nói láo’ chuyện gì hết. Ở đây, xin nhắc lại công tố Mueller tố tướng Flynn bốn tội nói láo, nhưng tướng Flynn chỉ nhận có một tội là ‘khai lộn ngày gặp đại sứ Nga’. Nếu công tố Mueller tố tướng Flynn nói láo FBI mà FBI lại nói tướng Flynn không nói láo, thì ông Mueller tố tướng Flynn chuyện gì bây giờ?
Chuyện khác nữa. Báo New York Times đăng nguyên văn danh sách gần 50 câu hỏi công tố Mueller muốn hỏi TT Trump. Những câu hỏi xoáy quanh hai vấn đề chính như ông Trump có những liên lạc nào với các viên chức Nga và diễn biến việc giải nhiệm giám đốc FBI Comey ra sao, nhưng cũng có những câu hỏi liên quan đến các vụ kinh doanh của ông Trump trước đây, cũng như những trao đổi với luật sư riêng của tổng thống, ông Cohen.
Không ai rõ danh sách này có chính xác hay không và làm sao NYT nhận được, do ai xì ra? Thật ra câu hỏi “ai xì ra” cũng bằng thừa khi danh sách do nhóm Mueller lập ra mà lại được NYT phổ biến. Đó là cách ông Mueller loan tin cho thiên hạ biết TT Trump đang bị nghi ngờ chuyện gì, qua đó, TTDC bảo đảm sẽ tiếp tay vặn hỏi TT Trump. Chưa bao giờ lại có chuyện công tố ‘thông đồng’ với báo chí lộ liễu như bây giờ.
Bỏ qua việc ai xì danh sách này ra, nhìn vào các câu hỏi, các chuyên gia thấy ngay đó là một cái bẫy khổng lồ để bắt TT Trump không phải về tội thông đồng với Nga, mà về tội cản trở công lý hay nói láo với ông Mueller. Các câu hỏi đều thuộc loại gọi là ‘câu hỏi mở’ –open questions- không cho TT Trump trả lời ngắn gọn kiểu ‘có hay không’, ‘đúng hay sai’,… mà ép ông phải dài dòng giải thích và nhất là phát biểu tư tưởng, là những chuyện có tính chủ quan, rất dễ diễn giải, vặn vẹo để truy tố.
Các chuyên gia luật cũng ngạc nhiên thấy có nhiều câu hỏi rất lạ, như TT nghĩ sao về việc này, việc nọ. Hay TT cân nhắc như thế nào, nghĩ gì, bàn với ai trước khi giải nhiệm ông Comey? Hay tại sao đến bây giờ TT vẫn còn chỉ trích ông Comey? Đây là loại câu hỏi không phải là để đi tìm dữ kiện mà là đi tìm ý đồ, cách suy nghĩ. Người ta có thể đặt câu hỏi công tố Mueller đang làm ‘cảnh sát tư tưởng’ hay sao? Đang tìm cách truy tố TT Trump về tội ‘suy nghĩ’ chuyện gì đó hay sao? Luật pháp Mỹ quy định ‘làm’ một chuyện gì sai luật mới là phạm pháp. Công tố Mueller bây giờ tìm cách tố TT Trump không phải vì đã ‘làm’ chuyện gì, mà vì đã ‘suy nghĩ’ chuyện gì đó.
Danh sách câu hỏi có điểm đặc biệt là … chẳng có gì mới lạ về chuyện ‘thông đồng’ với Nga. Tất cả những câu hỏi đều liên quan đến những chuyện ai cũng biết rồi. Có nghĩa là trong hơn một năm qua, công tố Mueller đã không khám phá ra bất cứ ‘tội’ mới nào ngoài việc vồ mấy con ruồi về những chuyện chẳng dính dáng gì đến thông đồng với Nga của ông Trump. Nếu dựa trên những chuyện mọi người đều biết thì cho đến nay, chưa ai thấy TT Trump đã phạm tội gì.
LS Giuliani của TT Trump đang điều đình về các chi tiết của cuộc phỏng vấn TT Trump của công tố Mueller, như phỏng vấn bao lâu, bao nhiêu câu hỏi, có hữu thệ không, câu hỏi nào được hay không được hỏi, có thu hình, có phổ biến cho báo chí và công chúng hay không,… Tin mới nhất, ông Giuliani đã đề nghị công tố Mueller nộp các câu hỏi để TT Trump trả lời trên giấy tờ cho rõ ràng minh bạch chứ không qua phỏng vấn miệng, nhưng công tố Mueller đã bác đề nghị này, có thể vì biết tính nói năng bừa bãi của TT Trump, nên muốn hỏi miệng, dễ bắt tội ‘khai gian’ nếu tổng thống nói lộn chuyện gì, như tướng Flynn khai lộn ngày gặp đại sứ Nga.
Tin mới nhất được xì ra là công tố Mueller đe dọa nếu TT Trump không hợp tác, tự nguyện nhận gặp công tố Mueller để trả lời các câu hỏi, thì công tố Mueller có thể ra pháp lệnh –subpoena- bắt TT Trump phải gặp ông hay ra trước một đại bồi thẩm đoàn –grand jury- để trả lời.
Chuyện không giản dị. Trong lịch sử Mỹ, chưa có một tổng thống nào đã bị subpoena và phải ra điều trần. TT Nixon bị trát tòa bắt phải giao nộp cuốn băng ghi âm chứ không bị bắt ra thẩm tra. TT Clinton bị dọa subpoena, sau đó điều đình để được chất vấn với nhiều điều kiện quan trọng, vì áp lực chính trị. Đặc biệt hơn nữa trong trường hợp TT Trump, công tố Mueller không phải là công tố độc lập thuộc ngành Tư Pháp, mà chỉ là công tố đặc biệt của bộ Tư Pháp, tức là viên chức thuộc thẩm quyển của Hành Pháp dưới quyền tổng thống.
Trên căn bản pháp lý, subpoena của công tố Mueller nếu có, có giá trị như thế nào với TT Trump là điều các luật gia đang tranh cãi, có thể sẽ phải lên đến Tối Cao Pháp Viện giải quyết (các cụ tỵ nạn xin đừng hấp tấp kết luận ẩu vì phe đảng để rồi hố to như vụ TCPV biểu quyết 9-0 cho TT Trump trong vụ sắc lệnh giới hạn di dân). Dù sao, subpoena cũng sẽ đặt TT Trump dưới áp lực chính trị rất nặng nề. Và đó chính là vũ khí công tố Mueller muốn dùng: áp lực chính trị lên TT Trump.
Dân Mỹ cũng đã bắt đầu nhìn thấy bức hình chung: Theo thăm dò của một đài TV ‘phe ta’, CBS, 54% khối độc lập không đảng phái nghĩ công tố Mueller có mưu đồ chính trị -politically motivated- trong cuộc điều tra, và gần 1/4 cử tri DC cũng nghĩ vậy. Một con số nguy hơn nữa: 64% cho rằng ông Mueller đi câu lâu quá và đã đến lúc kết thúc cuộc điều tra rồi. Đây là những con số khá lạ lùng khi ta biết toàn thể bộ máy TTDC đã bênh vực, bào chữa, tiếp tay cho công tố Mueller mạnh như thế nào trong cả năm qua. Chứng tỏ dân Mỹ không dễ bị TTDC cho vào tròng đâu.
Cũng trong câu chuyện này, có tin ông Comey đã có ‘sáng kiến’ tự biện minh nghe rất vui tai: bị chất vấn về vấn đề xì các bản ghi chú của ông ra, ông Comey giải thích ông “không phải là xì tin mật” mà chỉ là “chia sẻ suy nghĩ cá nhân” vì tài liệu ghi chép của ông là tài liệu cá nhân không thuộc sở hữu của FBI. Đây là cách ngụy biện phản sự thật thô bạo nhất của một giám đốc FBI là người chuyên đi bắt người khai gian. Ông ghi chép cuộc thảo luận mật của giám đốc FBI với tổng thống, kể lại những câu nói của tổng thống, trên máy computer của FBI, trong giờ làm việc tức là trong khi làm công vụ lãnh lương của FBI, sao lại là tài liệu cá nhân của riêng ông....
Nhân vụ ‘có tội’, TT Trump đi vận động cho cuộc bầu tháng Mười Một tới, đã tuyên bố nếu phe DC thắng, họ chắc chắn sẽ tìm cách đàn hặc ông, đúng như diễn đàn này đã bàn nhiều lần.
Ta cần biết TT Trump nói đến nguy cơ đàn hặc để lay tỉnh cử tri CH, cho họ thấy phe DC sẽ không từ một thủ đoạn nào để đảo chánh ông, chẳng có nghiã là TT Trump nhận tội gì. Đàn hặc hay không chưa ai biết, chỉ biết cả hai lãnh tụ DC tại Hạ Viện (bà Pelosi) và Thượng Viện (ông Schumer) đều đã chính thức bác bỏ và cảnh giác các đồng nghiệp cần chấm dứt nêu chuyện này ra, chẳng những không thực hiện được mà lại kích động cử tri ủng hộ TT Trump đi bầu cho đông thôi, bất lợi cho phe ta.
Nôm na ra, phe DC đang cố tránh né nói chuyện đàn hặc trong khi TT Trump lại cố lôi chuyện đàn hặc ra để kích động cử tri CH.
Khổ cho vài cụ tỵ nạn không hiểu vấn đề, nghe TT Trump nói lo sợ bị đàn hặc, nhẩy tưng tưng mừng rỡ gửi email khắp nơi, đại khái hô hoán Trump đã biết mình có tội và cho các fans của ông biết ông sắp sửa bị truất phế. Vì thiếu hiểu biết, các cụ tưởng đang đánh Trump trong khi thật ra đang tiếp tay cho ông ta. Hố to rồi các cụ ơi!
Trong khi đó, TTDC đang làm rùm beng về câu chuyện luật sư Avenatti của cô đào đóng phim sex tố cáo luật sư Cohen của TT Trump đã nhận được tiền của vài công ty Nga. TTDC làm rùm beng chuyện nhận tiền với ý đồ ám chỉ đây là tiền Nga ‘thông đồng’ với Trump. Chẳng biết có đúng hay không, kẻ này chỉ théc méc sao ông Avenatti lại có được những hồ sơ kinh doanh tuyệt mật của ông Cohen vài ngày sau khi công tố Mueller cho FBI đến tịch thu hồ sơ của ông Cohen? Có mùi khét khét! Đã có sự ‘thông đồng’ gì giữa ông Avenatti với ông Mueller chăng?
Một câu hỏi khác: các luật sư Mỹ đều lãnh lương cỡ cả ngàn đô một giờ làm việc. Vậy chứ ai là người đứng trong hậu trường trả lương cho ông Avenatti nhỉ? Ông Avenatti cho biết ông lãnh thù lao từ một quỹ do thiên hạ đóng góp để bênh vực cô đào, dĩ nhiên chẳng ai biết ai đóng góp vào quỹ và đóng bao nhiêu. Có cần công khai hóa ra không?
Một điều lộ liễu mà TTDC không bàn tới: những giao dịch kinh doanh của ông Cohen có liên quan gì tới việc Trump thông đồng với Nga? Cho dù ông Cohen có nhận tiền của một công ty Nga thì cũng có thể chỉ là tiền thù lao do ông Cohen làm việc gì đó cho công ty Nga thôi, có liên quan gì đến TT Trump hay cuộc bầu cử? Ta đừng quên TT Trump chỉ là một thân chủ và ông Cohen còn không biết bao nhiêu thân chủ khác và lo không biết bao nhiêu vụ thưa kiện khác, không dính dáng gì đến TT Trump hết.
Nhìn vào tất cả những chuyện trên, người ta có cảm tưởng cuộc săn phù thủy của công tố Mueller đang gặp khó khăn lớn. Ít nhất thì muốn tiếp tục, công tố Mueller sẽ phải vất vả thuyết phục các quan tòa là ông không đi săn phù thủy và sẽ phải đưa ra ánh sáng cách làm việc của ông, các tài liệu và ‘bí mật’ ông đã khám phá, không còn có thể điều tra trong bí mật, không ai biết ông đang làm gì, có được những tin gì, và ông không thể tự do múa võ Sơn Đông, giăng bẫy giờ chót được nữa. Để xem ông sẽ làm gì đây.

Vũ Linh