CHUYỆN MAY RỦI Hoàng Tá Thích Bà Sáu bị gãy tay vì trợt té trong bồn tắm. Nửa đêm người nhà phải đưa vào bệnh viện đến hai ba giờ sáng mới về lại nhà. Tay phải băng bột và bác sĩ cho biết ít nhất cũng phải năm sáu tuần lễ mới cắt bột được. Mọi sinh hoạt đều bị trở ngại vì bà Sáu cũng đã lớn tuổi, nay chỉ dùng được một cánh tay, lại là tay trái nên lại càng không quen. Tắm rửa cũng khó khăn, thay áo quần cũng không thể làm một mình, ăn uống, mọi sinh hoạt đều là vấn đề. Nói tóm lại quả là một tai nạn xui xẻo. Bà con đến hay tin thăm viếng rất đông. Lạ một điều là trong những câu hỏi thăm, chẳng nghe một câu chia sẻ nào tỏ ý về sự xui xẻo cả, mà chỉ nghe:"May đấy, chứ nếu gãy chân còn khổ hơn." hoặc "May đấy, chứ nếu bị té vào đầu thì thật không biết thế nào nữa"... Đại khái là câu chia sẻ nào cũng cho đó là chuyện may cả. Hoá ra gãy tay là chuyện may. Thảo nào vừa rồi có một tai nạn xe hơi trên xa lộ mà nạn nhân là một người quen nên một người bạn phải vào bệ...
Posts
- Get link
- X
- Other Apps
Ngậm miệng ăn tiền! Điệp Mỹ Linh - Được tin Hàng Không Mẫu Hạm USS Carl Vinson của Hải Quân Mỹ đến Đà Nẵng ngày March 5-2018, tôi cúi mặt, lặng yên, lòng dâng lên vời vợi một nỗi buồn! Lẽ nào đảng và người Cộng Sản Việt Nam (C.S.V.N.) gây ra cuộc chiến tương tàn, từ 1954 đến 1975, làm thiệt hại nhân mạng hơn 2 triệu thường dân – cả Nam lẫn Bắc Việt Nam; hơn 1 triệu quân của đảng C.S.V.N., bộ đội cụ Hồ; từ 200 ngàn cho đến 250 ngàn quân nhân miền Nam Việt Nam; chưa kể số thương vong của quân nhân Hoa Kỳ, Úc Đại Lợi, Đại Hàn, cố vấn Trung Cộng, v.v… chỉ để đánh cho Mỹ cút; nay Mỹ trở lại! Mỹ trở lại Việt Nam làm cho chàng-láng-giềng-tham-lam-tàn-ác-Trung-Cộng khó chịu bao nhiêu thì sự kiện Mỹ trở lại Việt Nam cũng làm cho tôi xót xa bấy nhiêu! Không xót xa sao được khi mà – sau khi Mỹ rút quân – đảng và người C. S. V. N. đã trút tất cả oán thù, uất hận trên hình tinh này xuống thân phận người miền Nam chúng tôi! Thời...
- Get link
- X
- Other Apps
CÁI NGHỀ ĐỤNG CHẠM Người Việt mình rất hiếu học và trọng bằng cấp! Thầy giáo dù nghèo sặc gạch cũng được bà con mình trọng vọng; được mấy em đem lòng thầm thương trộm nhớ. “Chẳng ham ruộng cả ao liền. Chỉ ham cái bút cái nghiên anh đồ!” Để mai sau “ngựa anh đi trước; võng nàng theo sau!” Chắc bà con mình còn nhớ chuyện Trần Minh khố chuối và Quỳnh Nga con quan huyện mà! Rồi Tây qua! Ảnh hưởng văn hóa của thực dân, bà con mình dần dần thay đổi! Giờ ai là nghề gì có chữ “sĩ” là ngon hè! Như bác sĩ, nha sĩ, dược sĩ… (Chỉ trừ ông hạ sĩ). Bịnh vô nhà thương gặp bác sĩ bà con mình co rúm sợ hãi dù phải móc xỉa trả tiền chữa bệnh. Ngoài “sĩ” ra còn “sư” nữa. Như kỹ sư hoặc luật sư. Nên có câu vè: “Nhứt y, nhì dược; tạm được bách khoa!” Rồi xưa giờ hay bà con mình cũng hay nghĩ là vô phước đáo tụng đình. Rất ngại lôi thôi cò bót hay ra Tòa thưa gởi tới lui. Thấy ai làm tới luật sư là nể, kính nhi viễn chi, đứng xa xa mà dòm chớ không dám lại gần. Nhưng nướ...
- Get link
- X
- Other Apps
Người Ðứng Lại Thế Uyên Trong những nhà văn Việt Nam, có lẽ tôi và nhà văn nữ Nhã Ca thì phải, là những người đầu tiên dùng máy chữ để viết văn. Ở Tây phương, việc sử dụng máy chữ để viết, là việc quá thường. Ở nơi tôi, việc sử dụng máy chữ phát xuất từ luật lệ Sở kiểm duyệt (mang nhiều tên khác nhau, tên chót rất hoa mỹ: Sở Phối hợp Nghệ thuật) thường đòi hỏi nhà xuất bản nhà văn phải đánh máy bản thảo làm ba bản, một bản sẽ được trả lại để in. Lợi tức như tôi hồi trẻ, máy chữ kể như ngoài tầm tay, do đó máy chữ đầu tiên sỡ hữu do một kỹ sư Pháp về, tin chắc tôi sẽ trở thành một nhà văn khá, mua tặng để khuyến khích. Máy này không trụ lâu: mẹ tôi đem bán lấy tiền đi chợ cho các em, trong một thời gian tôi vắng nhà khá lâu. Máy chữ thứ hai do một dược sĩ thích tiểu luận “Nghĩ trong một xã hội tan rã” của tôi, mua tặng. Kể từ máy chữ thứ ba trở đi, lợi tức tôi đã cao đủ để mua lấy máy chữ mỗi khi cần, và lúc đó tuổi đã lớn, không ai thấy cần phải giúp đỡ như hồi t...